"Ha hả, rốt cục cũng định liều mạng rồi sao? Lão phu thật sự muốn xem xem, Tiêu gia hiện giờ còn người nào có được một phần khí phách của Tiêu Huyền năm xưa không?" Nhìn thấy Tiêu Viêm thu linh hồn Dược Lão vào trong nhẫn, Trích Tinh lão quỷ không khỏi cất tiếng cười lạnh.
Sắc mặt Tiêu Viêm lạnh như băng, đấu khí trong kinh mạch tựa như hỏa long điên cuồng gầm rít, vận chuyển khắp cơ thể. Hắn biết rõ, thực lực của mình sau khi cắn nuốt Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa đã tăng lên đáng kể. Nhưng hắn cũng hiểu, Trích Tinh lão quỷ đã là cường giả Ngũ tinh Đấu Tôn đỉnh phong, nếu không toàn lực ứng phó, chỉ sợ ngay cả cơ hội xuất thủ cũng không có.
"Giao mảnh chìa khóa của Tiêu gia ra đây, lão phu có thể tha cho ngươi một mạng!”
Thấy đấu khí của Tiêu Viêm đang cuộn trào, Trích Tinh lão quỷ ngược lại vẫn thong dong cười nhạt. Với thực lực Ngũ tinh Đấu Tôn đỉnh phong của lão, căn bản chẳng hề e ngại Tiêu Viêm. Chênh lệch đẳng cấp quá lớn đủ để lão xem Tiêu Viêm như con sâu cái kiến.
Tiêu Viêm thầm cười lạnh, không thèm để tâm đến lời của Trích Tinh lão quỷ, ánh mắt đảo quanh tìm kiếm đường thoát thân.
"Haiz, đã như vậy thì lão phu đành phải tự mình động thủ vậy..." Thấy thế, Trích Tinh lão quỷ thở dài một tiếng, bàn tay xòe ra hướng về phía Tiêu Viêm rồi chợt vung lên. Năm luồng sương mù đen kịt từ đầu ngón tay bắn ra, sau một tiếng vang, chúng ngưng tụ thành một sợi xích màu đen quỷ dị. Sợi xích lơ lửng giữa không trung, “xuy” một tiếng đã trực tiếp xuyên phá không gian, thoáng chốc xuất hiện ngay trên đỉnh đầu Tiêu Viêm.
Thế công đột ngột và nhanh như chớp khiến sắc mặt Tiêu Viêm biến đổi, ngân mang dưới chân lóe lên, thân hình hắn dùng tốc độ sét đánh không kịp bưng tai lùi mạnh về phía sau.
"Xoẹt!"
Sợi xích hung hăng đâm xuống, sượt qua trước mặt Tiêu Viêm rồi cắm sâu vào tầng nham thạch cứng rắn, khiến mặt đất rung chuyển, vô số vết nứt lan ra tứ phía.
"Phản ứng không tệ!" Trích Tinh lão quỷ cười nhạt, ngón tay cong lại búng ra, sợi xích như tia chớp rung lên, tựa một con độc xà mang theo kình phong sắc bén, tấn công vào mọi yếu huyệt trên toàn thân Tiêu Viêm. Công kích của nó cực kỳ khủng bố, tạo thành từng đạo tàn ảnh giăng khắp bầu trời, khiến người khác khó lòng phòng bị.
“Đinh! Đinh! Đinh!”
Đối mặt với thế công dồn dập của Trích Tinh lão quỷ, Tiêu Viêm nắm chặt tay, Huyền Trọng Xích liền hiện ra. Thân xích vừa động đã ngưng tụ thành một vòng phòng ngự dày đặc, liên tiếp đón đỡ những đòn tấn công của xích ảnh.
"Choang!"
Xiềng xích va chạm mạnh lên Huyền Trọng Xích, cỗ lực đạo kinh khủng khiến Tiêu Viêm phải liên tục lùi lại, mỗi bước chân đều để lại một dấu lõm sâu trên mặt đất. Sau khi ổn định thân hình, hắn mới cảm thấy cánh tay truyền đến từng cơn đau nhức.
"Cường giả Ngũ tinh Đấu Tôn đỉnh phong quả nhiên khủng bố!"
Sau một phen giao thủ ngắn ngủi, Tiêu Viêm đã xác định được thực lực của Trích Tinh lão quỷ, trong lòng không khỏi trĩu nặng. "Hôm nay muốn thuận lợi thoát thân e rằng không dễ dàng như tưởng tượng!"
"Có thể dùng thực lực Cửu tinh Đấu Tông mà đỡ được công kích của lão phu, không thể không nói ngươi đúng là một kẻ dị thường!" Vẻ mặt nghiêm lại, Trích Tinh lão quỷ nhìn Tiêu Viêm cười cười, thân hình đột nhiên chậm rãi khom về phía trước, giống như một con dã thú chuẩn bị vồ mồi.
"Bất quá lão phu không có thời gian chơi đùa với ngươi, để sau này từ từ xử lý. Ngoài kia còn mấy tên gia hỏa đáng ghét đang chờ ta đến thu thập." Trích Tinh lão quỷ cười nói, cước bộ khẽ động, không gian dao động, thân hình liền biến mất.
Ngay khoảnh khắc Trích Tinh lão quỷ biến mất, Tiêu Viêm liền thấy một bàn tay gầy guộc nhẹ nhàng xuyên qua không gian hư vô bên cạnh, chộp thẳng vào yết hầu của hắn. Bàn tay khô héo nhìn qua tựa như không có đấu khí bao phủ, nhưng nơi nó lướt qua, không gian đều bị xé rách thành một vệt đen ngòm. Sắc mặt Tiêu Viêm ngưng trọng, cước bộ vội vàng di chuyển, trọng xích trong tay tức thì điên cuồng bổ tới.
"Diễm Phân Phệ Lãng Xích!"
Trong lòng gầm lên một tiếng, một xích ảnh khổng lồ dài vài chục trượng từ mũi xích lướt ra, sau đó chém mạnh vào bàn tay khô héo kia. Kình phong tuy hung mãnh nhưng cũng chỉ khiến bàn tay kia khựng lại một chút, ngay sau đó nó lập tức tăng tốc, xuất hiện ngay trước mặt Tiêu Viêm, nhẹ nhàng vỗ vào ngực hắn.
Một chưởng này nhanh đến cực điểm, dù Tiêu Viêm đã đề phòng nhưng vẫn không thể tránh kịp. Trong lúc nguy cấp, hắn vội dựng Huyền Trọng Xích lên che chắn trước người.
"Đang!"
Bàn tay gầy guộc nhẹ nhàng chạm lên Huyền Trọng Xích, tạo ra một âm thanh trong trẻo vang vọng không dứt.
Sau khi hai bên va chạm, sắc mặt Tiêu Viêm nhất thời kịch biến. Bàn tay khô héo như cành củi kia lại ẩn chứa một sức nặng tựa như cả dãy núi đè xuống. Dù chỉ tiếp xúc trong chốc lát nhưng hai tay Tiêu Viêm đã vang lên tiếng xương cốt rạn vỡ.
"Rầm!"
Dưới kình lực đáng sợ, hai chân Tiêu Viêm bị đóng sâu vào trong nham thạch. Giờ phút này, lớp nham thạch cứng rắn lại mỏng manh như đậu hũ.
Tiếp một chưởng của Trích Tinh lão quỷ, khí huyết trong cơ thể Tiêu Viêm cuộn trào hỗn loạn. Hắn vội vàng huy động Huyền Trọng Xích, chân đạp một bước, thân hình liền lướt đi sát mặt đất về phía sau. Sau đó bàn chân lại đạp mạnh, thân hình đứng thẳng dậy, hắn liếc nhìn Huyền Trọng Xích, trong lòng không khỏi kinh hãi. Trên mặt xích lại xuất hiện một dấu tay mờ nhạt!
Dấu tay tuy không sâu, nhưng đối với Tiêu Viêm mà nói, điều này thực sự khiến hắn rung động mãnh liệt. Huyền Trọng Xích từ trước đến nay vẫn là vũ khí tùy thân của hắn. Hắn tuy không rõ độ cứng của nó, nhưng có thể lưu lại chưởng ấn trên thân xích đủ cho thấy trình độ của Trích Tinh lão quỷ đáng sợ đến mức nào.
"Gia hỏa đáng ghét, cứng như sắt vậy!"
Không gian trước mặt Tiêu Viêm vặn vẹo, thân hình Trích Tinh lão quỷ chậm rãi hiện ra. Lão liếc nhìn Huyền Trọng Xích trong tay Tiêu Viêm, cười nhạt nói.
Tiêu Viêm cảnh giác nhìn lão, trong đầu nhanh chóng tính toán. “Trước hết phải rời khỏi đại điện này, ra đến bên ngoài có thêm nhóm Tiểu Y Tiên hiệp trợ, tình hình sẽ tốt hơn nhiều. Nếu tiếp tục dây dưa ở đây, sớm muộn gì đấu khí của mình cũng sẽ bị lão quỷ này bào mòn hết. Loại công kích này, dù hắn có thi triển Thiên Hỏa Tam Huyền Biến cũng không đỡ được mấy lần nữa.”
"Ha hả, không cần giở trò hoa mỹ làm gì! Trước thực lực tuyệt đối, mấy thứ đó đều vô dụng!”
Như đoán được suy nghĩ của Tiêu Viêm, Trích Tinh lão quỷ chợt cười. Mũi chân điểm nhẹ xuống đất, thân hình tựa như tên rời cung bay thẳng về phía Tiêu Viêm. Lúc này, nụ cười trên mặt lão đã trở nên lạnh lẽo hơn rất nhiều, cho thấy lão cũng không định tiếp tục dây dưa với Tiêu Viêm nữa.
Tiêu Viêm cũng nhận ra sự thay đổi của Trích Tinh lão quỷ, ngân mang dưới chân chớp động, thân hình vội lùi lại. Cùng lúc đó, tử sắc hỏa diễm trong lòng bàn tay ngưng tụ, sau đó hóa thành một đóa hỏa liên cực kỳ tinh mỹ nhưng lại tỏa ra một luồng năng lượng vô cùng cuồng bạo.
Kể từ khi lực lượng linh hồn đột phá đến Tiên cảnh, việc ngưng tụ Phật Nộ Hỏa Liên đối với Tiêu Viêm đã trở nên dễ như trở bàn tay, dường như tâm niệm vừa động là hỏa liên đã thành hình.
Tử sắc hỏa liên vừa xuất hiện, Tiêu Viêm liền ném nó về phía Trích Tinh lão quỷ, còn thân hình thì đột ngột tăng tốc lùi lại.
"Ầm!"
Hỏa liên vừa cách Trích Tinh lão quỷ nửa trượng thì đột nhiên nổ tung. Trong tiếng nổ kinh thiên động địa, sóng lửa cuồng bạo càn quét khắp nơi, khiến cho những cột đá khổng lồ trong đại điện cũng bị chấn nứt như mạng nhện. Cả quảng trường bị phá hủy thành một đống hoang tàn.
Hỏa liên nổ mạnh nhưng Tiêu Viêm vẫn không dám thả lỏng chút nào. Hắn biết, chỉ bằng vào một đóa Phật Nộ Hỏa Liên thì không thể giết chết Trích Tinh lão quỷ được.
Quả không ngoài dự liệu của hắn, không lâu sau khi hỏa liên nổ tung, một thân ảnh gầy gò chậm rãi bước ra từ trong sóng lửa. Tiêu Viêm nhận ra đó chính là Trích Tinh lão quỷ. Nhưng giờ phút này, quần áo của lão đã rách nát tả tơi, trông có chút chật vật. Hiển nhiên, uy lực của hỏa liên đã nằm ngoài dự đoán của lão.
"Không hổ là người của Tiêu gia, có thể bằng vào thực lực Cửu tinh Đấu Tông mà phát ra công kích uy lực đến mức này!" Trích Tinh lão quỷ nhìn Tiêu Viêm chằm chằm, trên khuôn mặt hiện lên vẻ lạnh lẽo.
Tiêu Viêm mặt không đổi sắc, ánh mắt lóe lên, bàn chân đạp mạnh xuống đất rồi thân hình nhoáng lên. Từng luồng tử sắc hỏa mang từ trong cơ thể hắn bùng phát ra rồi bắn đi tứ phía.
"Đinh đinh! Đang đang!"
Hỏa mang bùng nổ, hung hãn bổ vào những sợi xích tỏa hồn đang lơ lửng giữa không trung. Những sợi xích này không khó đối phó như loại trói buộc Dược Lão, nên vừa bị hỏa diễm chạm đến liền vỡ tan. Ngay sau đó, vô số quang đoàn trong đại điện vỡ nát, từng linh hồn với sắc mặt thống khổ và mờ mịt chậm rãi mở mắt ra.
Những linh hồn đó sau khi mở mắt, ngơ ngác một hồi rồi như hiểu ra chuyện gì, lập tức thét lên chói tai rồi hoảng loạn chạy trốn khỏi đại điện, tạo nên một cảnh tượng vô cùng hỗn loạn.
"Ngươi muốn chết?!"
Nhìn thấy Tiêu Viêm thả nhiều linh hồn như vậy, sắc mặt Trích Tinh lão quỷ đại biến. Thân hình lão chợt động, hóa thành một tia sáng, lướt tới trước mặt Tiêu Viêm với khí thế cực kỳ hung hãn.
Thấy Trích Tinh lão quỷ đằng đằng sát khí xông tới, Tiêu Viêm hừ lạnh một tiếng rồi siết chặt tay. Ba viên châu tử sắc liền xuất hiện trong lòng bàn tay hắn. Đó chính là Hỏa Lôi Tử mà Tiêu Viêm đã dùng Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa luyện chế ra khi còn ở trong Tinh Vực.
“Vụt! Vụt! Vụt!”
Cánh tay Tiêu Viêm vung lên, ba viên Hỏa Lôi Tử xếp thành hình chữ Phẩm, dữ dội lướt tới Trích Tinh lão quỷ, sau đó khi còn cách lão chừng một trượng thì đột nhiên nổ tung.
"Ầm… Ầm…"
Sóng khí kinh khủng ầm ầm nổ tung giữa không trung, làm cho những sợi xích đen kịt xung quanh bị chấn đứt không ít. Lập tức, cả đại điện tràn ngập những linh hồn đang nháo nhào bỏ chạy như ong vỡ tổ.
Bên trong sóng khí kinh khủng, Trích Tinh lão quỷ mạnh mẽ xông ra. Giờ phút này, trên khuôn mặt lão mơ hồ ẩn chứa lửa giận lạnh như băng. Những thủ đoạn kỳ dị của Tiêu Viêm rõ ràng đã khiến lão phải nếm trái đắng.
"Tên vô liêm sỉ! Những linh hồn thoát ra đó, ta phải bắt ngươi đền lại! Trích Tinh Thủ!"
Trên mặt Trích Tinh lão quỷ lượn lờ hắc khí, tay phải của lão đột nhiên phình to lên một cách kỳ dị. Thân hình lão chợt động, quỷ mị xuất hiện ngay trước mặt Tiêu Viêm. Cự thủ vồ một trảo, không gian xung quanh Tiêu Viêm lập tức đông cứng lại, khiến hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn bàn tay khổng lồ đang tới gần.
"Tiểu tử Tiêu gia, ngươi xong đời rồi!"
Trích Tinh lão quỷ nở một nụ cười quái gở, bàn tay mạnh mẽ nắm chặt lại, khiến không gian xung quanh Tiêu Viêm nháy mắt sụp đổ.
Không gian sụp đổ, nhưng cảnh tượng huyết nhục mơ hồ như dự đoán của Trích Tinh lão quỷ lại không hề xuất hiện. Thân thể Tiêu Viêm, dưới ánh mắt kinh ngạc của lão, bỗng “phanh” một tiếng biến thành hư vô… Cảnh tượng này làm Trích Tinh lão quỷ sững sờ. “Uy lực của Trích Tinh Thủ đã khủng bố đến mức này từ khi nào?! Không đúng, đây là ảo ảnh!"
Bất quá Trích Tinh lão quỷ là lão già thành tinh, trong đầu chỉ mê muội chốc lát liền phục hồi tinh thần, ánh mắt vội vàng chuyển đến cửa ra của Tỏa Hồn Điện. Một thân ảnh linh hoạt như vượn đang lao ra ngoài, nhìn bóng lưng kia, không phải Tiêu Viêm thì còn có thể là ai.
Nhìn bóng lưng Tiêu Viêm biến mất, sắc mặt Trích Tinh lão quỷ trở nên âm trầm đáng sợ. Lão không ngờ hôm nay lại bị một tên tiểu bối trêu chọc đến mức này.
"Tiêu Viêm, lão phu hôm nay xem ngươi có thể chạy đi đâu?!"
Âm thanh tức giận gầm rít vang dội khắp đại điện.
⚡ Một dòng chữ, vạn giấc mơ ⚡
Thiên-Lôi-Trúc dịch bất ngờ như thơ