Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 1231: CHƯƠNG 1218: THẾ CỤC

Nghe thấy tiếng gầm phẫn nộ từ xa vọng tới, thân hình Tiêu Viêm chợt khựng lại. Ngọn lửa màu nâu tím lượn lờ quanh thân khiến hắn trông như một con hỏa thú cuồng bạo đang lao tới. Những tên hộ vệ của Hồn Điện thấy vậy liền nháo nhào dạt sang hai bên để tránh né tên sát tinh này. Vô số kẻ đã bỏ mạng trong tay Tiêu Viêm lúc trước đủ để dọa cho chúng sợ đến vỡ mật, nào còn gan dạ mà dám nhảy ra ngăn cản?

Đường đi thông thoáng, tốc độ của Tiêu Viêm được đẩy lên mức cao nhất. Hắn cảm nhận được Trích Tinh lão quỷ đang truy đuổi sát gót, hẳn là lão già này đã bị Tam Thiên Lôi Huyễn Thân chọc cho tức điên. "Chết tiệt, lão rùa già này!"

Trong lòng thầm mắng, nếu không có lão quỷ này, mọi việc đã có thể thuận lợi hoàn thành… Một Ngũ tinh Đấu Tôn đủ sức làm thay đổi cục diện, nghịch chuyển cả chiến cuộc.

Thầm mắng vài câu, Tiêu Viêm ngẩng đầu nhìn về cửa ra vào cách đó không xa, bàn chân khẽ tăng thêm lực, thân hình hóa thành một dải cầu vồng màu nâu tím, “vút” một tiếng đã bay ra ngoài.

Vừa lao ra, từ phía trên bỗng giáng xuống mấy đạo kình khí mãnh liệt làm Tiêu Viêm không khỏi giật mình tránh né, vội vàng phóng vút lên cao. Tầm mắt thoáng đãng hơn, hắn mới có thể quan sát rõ ràng cục diện lúc này.

Sơn cốc đã trở nên hoang tàn, những khe nứt khổng lồ giăng kín khắp nơi, thậm chí có những vết nứt còn chạy dọc lên cả sườn núi làm vô số tảng đá không ngừng rơi xuống, nện lên mặt đất tạo thành những tiếng ầm ầm vang dội.

Trên khoảng không trung tâm sơn cốc, bóng người chớp lóe, đấu khí mênh mông tràn ngập. Gần mười cỗ khí tức cường hãn đang giao tranh kịch liệt khiến không gian nơi này trở nên cực kỳ bất ổn, những khe nứt không gian lần lượt xuất hiện làm cho đám người Hồn Điện sợ đến vỡ mật. Giao tranh ở cấp độ này, dù có cho thêm lá gan chúng cũng không dám nhúng tay vào.

Ngoại trừ năm vòng chiến đấu kịch liệt kia, vẫn còn một nơi thu hút sự chú ý của Tiêu Viêm, đó là vị trí của Tử Nghiên. Tiểu nha đầu này không bị cường giả Đấu Tôn nào quấy nhiễu, vì vậy nàng có thể tìm mấy tên hộ vệ Hồn Điện mà trút giận. Kể từ khi mất tích đến nay, thực lực của Tử Nghiên đã có những tiến bộ vượt bậc trong thời gian ngắn. Nhưng điều kỳ quái là với linh hồn cảm giác của mình, Tiêu Viêm vẫn không thể nhìn thấu thực lực thật sự của nàng, dường như đang bị thứ gì đó che đậy.

Bất quá, tuy không cảm ứng được, nhưng nhìn cách nàng đánh cho một tên Lục tinh Đấu Tông phải hộc máu thì chắc hẳn thực lực của nàng cũng không hề yếu.

Ánh mắt quét nhanh toàn bộ thế cục, Tiêu Viêm thoáng thở phào nhẹ nhõm. Phe mình dường như không rơi vào thế hạ phong, thực lực của năm vị Đấu Tôn đều ở khoảng Tam tinh, ngoại trừ Thiết Kiếm tôn giả có vẻ hơi chật vật thì những người còn lại đều chiếm thế thượng phong. Thấy vậy, Tiêu Viêm cũng không dài dòng, hét lớn: "Người đã cứu được, mau lui!"

Trên không trung, nghe tiếng quát của Tiêu Viêm, gương mặt đám người Phong tôn giả cũng hiện lên vẻ vui mừng khôn xiết, nhưng lúc này đối thủ của họ lại bám riết và tấn công điên cuồng khiến họ không thể thoát thân.

Nhìn thấy vòng hỗn chiến trên không trung, chân mày Tiêu Viêm nhíu chặt, tình hình phức tạp hơn nhiều so với dự liệu của hắn.

“Vụt, vụt…”

Sự xuất hiện của Tiêu Viêm cũng đã thu hút sự chú ý của những cường giả Hồn Điện xung quanh. Tuy bọn chúng không đủ tư cách tham gia vào trận chiến của các cường giả phía trên, nhưng dựa vào số đông, ít nhất cũng có thể ngăn cản hắn. Ngay lập tức, ba thân ảnh bay đến, xiềng xích trong tay sắc bén như trường thương, hùng hổ lao về phía Tiêu Viêm.

“Cút!”

Nhận thấy sự công kích của ba tên Hồn Điện, sắc mặt Tiêu Viêm lạnh băng, bàn tay thò ra, trực tiếp tóm lấy ba sợi xích sắt bén nhọn. Cánh tay rung lên, một con hỏa long màu nâu tím gầm thét, men theo xiềng xích đánh thẳng vào ngực ba tên Hồn Điện.

Gặp phải trọng kích, ba tên Hồn Điện bị đánh văng ngược về phía sau, đập mạnh vào những cột đá, hắc vụ lượn lờ quanh thân cũng trở nên mỏng manh hơn rất nhiều.

Thấy Tiêu Viêm tiện tay đánh bay ba gã hộ pháp, những cường giả Hồn Điện còn lại đều kinh hãi, không dám tiếp tục tiến lên.

Chấn lui ba tên hộ pháp, nhận thấy những kẻ còn lại có ý định lùi bước, Tiêu Viêm chợt quát: "Đã đến đây thì đừng hòng chạy thoát!" Lời vừa dứt, một tiếng nổ bỗng vang lên từ phía đỉnh đại điện, một đạo thân ảnh mang theo tiếng cười lạnh lẽo bay vút ra. "Phiền phức rồi, lão quỷ kia đuổi tới."

Nghe được tiếng cười lạnh, sắc mặt Tiêu Viêm biến đổi.

“Không gian phong tỏa, khóa!”

Trên bầu trời, ánh mắt âm trầm của Trích Tinh lão quỷ đảo qua toàn trường, cuối cùng dừng lại nơi Tiêu Viêm, vẻ lạnh lẽo càng tăng thêm. Hai tay lão nhanh chóng kết ấn, trầm giọng quát lớn.

Sau tiếng quát của lão quỷ, không gian trong sơn cốc bỗng nhiên nổi gió kịch liệt, lan ra từng đợt gợn sóng, giống như vô số lớp màn vô hình xếp chồng lên nhau. "Trích Tinh lão quỷ!"

Phong tôn giả đang triền đấu cùng đối thủ cũng phát hiện ra lão quỷ, sắc mặt lập tức biến đổi, thất thanh kêu lên. "Phong Nhàn, ngươi quả thật vẫn chưa từ bỏ ý định, lại còn dám đến Hồn Điện!" Trích Tinh lão quỷ âm trầm nhìn Phong tôn giả, nói.

Phong tôn giả sắc mặt lạnh lùng, một chưởng chấn lui tên Tam tinh Đấu Tôn của Hồn Điện, trong lòng thầm tính toán. Cục diện hiện tại đã nằm ngoài dự tính. Sự xuất hiện của Trích Tinh lão quỷ đã hoàn toàn nghịch chuyển thế cục, chỉ sợ hôm nay sẽ có thương vong không nhỏ.

“Đợi lão phu thu thập xong tên tiểu tử này, sẽ cho ngươi biết! Hồn Điện không phải là nơi các ngươi muốn đến thì đến, muốn đi thì đi!” Trích Tinh lão quỷ cười lạnh, ánh mắt hiểm độc hướng về phía Tiêu Viêm rồi gằn giọng: “Chỉ bằng vào cấp độ Đấu Tông mà dám trêu chọc lão phu, đây quả thật là lần đầu tiên lão phu gặp phải!”

Lời vừa dứt, chân lão quỷ khẽ đạp hư không, chậm rãi đi về phía Tiêu Viêm, hắc vụ cuồn cuộn kéo đến, thanh thế kinh người. Ngũ tinh Đấu Tôn, thực lực quả thật khủng bố dị thường!

Nhìn Trích Tinh lão quỷ đằng đằng sát khí bước tới, sắc mặt Tiêu Viêm khẽ biến. Rõ ràng lão già này muốn tự thân động thủ giết chết mình. Bằng vào thực lực của Tiêu Viêm hiện nay, cho dù có thi triển Thiên Hỏa Tam Huyền Biến cũng không thể là đối thủ chân chính của Trích Tinh lão quỷ.

Tuy nói là vậy, nhưng cũng không có nghĩa là Tiêu Viêm hoàn toàn như cá nằm trên thớt, mặc người chém giết. Hắn hiện đã hoàn toàn thu phục Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa, trong người mang theo bốn loại dị hỏa. Nếu dung hợp thành Phật Nộ Hỏa Liên, uy lực của nó tất nhiên sẽ vượt xa so với khi sử dụng Hóa Sinh Hỏa.

Nhưng muốn thi triển đấu kỹ này, điều kiện tiên quyết là phải có đủ thời gian. Với thực lực của Trích Tinh lão quỷ, tất nhiên lão sẽ không để hắn tùy ý thi triển sát chiêu.

Trong tình thế hiện tại, các cường giả Đấu Tôn bên mình đều đã bị đối phương kìm chân, chỉ có Tử Nghiên là rảnh tay. Tuy thực lực của nàng bây giờ đã tiến bộ rất nhiều, bản thể lại là Thái Cổ Hư Long, nhưng dù sao nàng vẫn còn quá nhỏ, chưa đủ sức đối đầu với Trích Tinh lão quỷ.

Trong lúc Tiêu Viêm còn đang cân nhắc, Tử Nghiên từ phía xa dường như cảm nhận được tâm tư của hắn. Thân hình nhỏ xinh của nàng chợt xuất hiện trước mặt Tiêu Viêm, vẻ mặt ngưng trọng nói: "Để ta ngăn cản hắn".

“Ổn không?” Tiêu Viêm chần chờ một chút, trong lòng có chút băn khoăn.

“Vậy ngươi còn tìm được người nào khác sao?” Tử Nghiên không quay đầu lại, đáp.

Tiêu Viêm không biết nói gì, đành cười khổ, cắn răng nói: "Giúp ta tranh thủ một ít thời gian, nhớ cẩn thận! Nếu không được thì lập tức lui lại."

Tử Nghiên khẽ gật đầu, đôi tay nhỏ bé đột nhiên kết mấy đạo ấn quyết kỳ dị, tử quang mãnh liệt từ thân thể nàng bùng phát. Cùng lúc đó, thân thể nàng cũng bắt đầu biến đổi. Trong vòng mấy hơi thở ngắn ngủi, một tiểu cô nương đã nhanh chóng biến thành một đại mỹ nữ khêu gợi, thân thể lồi lõm hữu trí, đường cong quyến rũ khiến người ta phải nảy sinh tà niệm. Nàng vậy mà giống hệt như hình dáng Tiêu Viêm đã thấy năm đó.

Biến thành bộ dáng này, Tử Nghiên dùng ngọc thủ khẽ gạt làn tóc tím ra sau tai, quay đầu lại nhìn Tiêu Viêm đang tròn mắt kinh ngạc. Khuôn mặt nàng chợt đỏ lên, môi khẽ mím lại, ánh mắt liếc Tiêu Viêm vừa như uất ức vừa như oán giận. Nhưng nàng đã quên rằng mình bây giờ không còn là tiểu cô nương như trước, biểu hiện này lại trở nên kiều mỵ và hấp dẫn hơn bội phần. Nhìn thấy cảnh này, trái tim Tiêu Viêm không khỏi đập lỡ một nhịp.

Tiêu Viêm lắc đầu cười khổ, chợt hít sâu một hơi, thân hình nhanh chóng lui về phía sau: "Giao cho nàng, nhớ cẩn thận!"

Lui về phía sau, hai bàn tay Tiêu Viêm tách ra, hỏa diễm màu nâu tím phụt lên, ngự trị riêng rẽ trên mỗi bàn tay rồi hóa thành từng đoàn dị hỏa bất đồng lơ lửng trước mặt.

Trong lúc Tiêu Viêm bắt đầu chuẩn bị đại khai sát giới, đôi mắt ngọc của Tử Nghiên chợt ngưng trọng, chăm chú nhìn Trích Tinh lão quỷ cách đó không xa. Từ trên người lão, nàng cảm nhận được một luồng hơi thở nguy hiểm thực sự, không còn tâm trạng vui đùa như trước.

Cục diện hiện giờ, Tử Nghiên cũng rất rõ ràng, biến số lớn nhất chính là lão quỷ Trích Tinh này. Đám người Tiểu Y Tiên hiện tại cũng không rảnh tay. Nếu để lão tự do nhảy vào vòng chiến bên kia, lúc đó quả thật sẽ là tai họa!

Vì vậy, dù thế nào đi nữa, nàng bằng mọi giá phải kìm chân được lão quỷ này, tranh thủ thời gian để Tiêu Viêm thi triển đại sát chiêu. Chỉ có như vậy, kế hoạch cứu viện lần này mới có thể toàn thân trở ra, nếu không… bọn họ sẽ thương vong vô cùng thảm khốc. Tất cả đều trông chờ vào việc nàng có thể cầm cự đủ lâu để Tiêu Viêm có đủ thời gian hay không.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!