Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 1237: CHƯƠNG 1224: THỜI GIAN TRÔI NHANH

Sự xuất hiện của nhóm người Dược Trần khiến cho Tinh Vẫn Các vốn tĩnh lặng bỗng trở nên náo nhiệt hẳn lên, làm cho các đệ tử, thậm chí cả trưởng lão cũng đều vô cùng hiếu kỳ với vị Các chủ trong truyền thuyết. Đã từ rất lâu, Tinh Vẫn Các vẫn do Phong tôn giả lãnh đạo, nhưng ông lại chưa từng màng đến vị trí Các chủ. Bởi lẽ, ông luôn tin rằng một ngày nào đó Dược Trần sẽ trở lại, và danh hiệu Các chủ vẫn được dành riêng cho lão hữu của mình.

Và ngày mà ông mong chờ bấy lâu nay cuối cùng cũng đã thành hiện thực. Sau khi thu xếp ổn thỏa mọi việc của Tiêu Viêm, Phong tôn giả liền triệu tập toàn bộ đệ tử của Tinh Vẫn Các để chính thức công bố chuyện này.

Sự kiện này đối với Tinh Vẫn Các mà nói đã gây nên một cơn chấn động cực lớn. Thuở xưa, Tinh Vẫn Các do Phong tôn giả lãnh đạo, nay đột nhiên người lãnh đạo lại là một người khác, khiến cho một số đệ tử nhất thời không thể chấp nhận được, nhưng cảm giác đó nhanh chóng bị sự hưng phấn bao trùm.

Đối với danh tiếng của Dược lão, dù bọn họ là những tiểu bối vô tri sinh sau đẻ muộn, nhưng ai cũng ít nhiều nghe qua. Những trưởng lão lâu năm trong lòng lại càng mừng như điên. Bọn họ từng trải, tự nhiên hiểu được thanh danh của Dược lão năm đó tại Trung Châu vang dội như sấm bên tai. Nói về địa vị, cho dù là ba người đứng đầu Đan Tháp cũng kém ông vài phần. Có một nhân vật như vậy lãnh đạo, Tinh Vẫn Các còn lo gì không hưng thịnh?

Đối với tình huống này, Dược lão cũng chỉ biết cười khổ. Bất quá giờ đây ông cũng không từ chối nữa. Trải qua nhiều năm bôn ba, ông hiểu được rằng nếu chỉ dựa vào sức của một người, trừ phi người đó là tuyệt thế cường giả, bằng không sẽ không thể làm nên chuyện gì to tát. Chính bản thân ông năm đó cũng vì quá đơn độc tự tại nên mới rơi vào tay Hồn Điện.

Nếu giờ đây có được cơ hội, dĩ nhiên ông sẽ không bỏ qua. Hơn nữa, sau này dù Tiêu Viêm không vì cứu phụ thân của hắn thì cũng phải có một trận quyết đấu chân chính với Hồn Điện. Lúc đó, có một hậu phương vững chắc sau lưng cũng tốt hơn.

Lần này Tiêu Viêm liều chết cứu ông ra, chuyện này đã khiến cho Dược lão quyết định đặt hết tâm tư lên người hắn, giờ đây thay hắn chuẩn bị trước vài hậu thủ.

Thấy Dược lão không còn tìm cớ từ chối, Phong tôn giả liền thở phào nhẹ nhõm. Ông ta lúc nào cũng cho rằng Tinh Vẫn Các là của Dược lão, những năm qua mình chỉ là người trông coi thay mà thôi. Giờ chính chủ đã quay về, dĩ nhiên phải giao lại cho Dược lão.

Quan hệ giữa ông và Dược lão là bạn bè sinh tử chi giao. Vì Dược lão, Phong tôn giả đã bôn ba cực khổ, tìm kiếm người bạn già của mình trong suốt nhiều năm trời, vì thế một danh xưng Các chủ chẳng là gì cả. Vả lại, ông ta hiểu Dược lão không rành về quản lý nhân sự, vì vậy bản thân cần phải ra tay giúp đỡ.

Sau khi thu xếp xong chuyện của Tiêu Viêm, vì lo rằng Hồn Điện sẽ đến phá hoại quá trình chữa thương của hắn, Phong tôn giả đã cùng Dược lão quyết định phong bế sơn môn. Có Tinh Vân đại trận bảo hộ, dù cho nhân thủ của Hồn Điện có kéo đến cũng không cần phải lo lắng. Trước hết cứ chờ Tiêu Viêm tỉnh lại rồi tính tiếp.

Đối với việc phong bế sơn môn, không có bất cứ ai phản đối. Không gian này tuy kém hơn Đan Giới nhưng cũng không phải là quá nhỏ. Phong bế tu luyện trong này một vài năm cũng không thành vấn đề, năng lượng nơi đây nồng đậm làm cho hiệu quả tu luyện so với ngoại giới vẫn tốt hơn không ít.

Sơn môn đóng kín, dĩ nhiên nhóm người Tiểu Y Tiên quyết định ở lại. Tiêu Viêm chưa tỉnh, nàng sẽ không bao giờ rời bỏ hắn mà đi.

Đối với quyết định ở lại của nhóm người Tiểu Y Tiên, cũng không có ai dị nghị. Thực lực của bọn họ, nhìn khắp Trung Châu đã là những cường giả hàng đầu. Việc họ ở lại Tinh Vẫn Các không nghi ngờ gì chính là làm cho thực lực của Tinh Vẫn Các tăng lên rất nhiều.

Sơn môn phong bế, thời gian thấm thoát thoi đưa, mới đó đã qua hai tháng.

Hai tháng này trôi qua rất bình thường, việc Hồn Điện trả thù như dự liệu vẫn chưa xảy ra. Phong Tôn giả cũng đã phái người đi điều tra nhưng tình hình vẫn như cũ. Trung Châu vẫn vậy, không có tin tức hay đại sự gì của Hồn Điện, thậm chí chuyện Phân điện bị hủy diệt cũng chưa truyền ra ngoài. Dĩ nhiên là do Hồn Điện đã cố tình phong tỏa tin tức.

Đối với tình huống này, Dược lão cùng Phong tôn giả cảm thấy kinh ngạc. Theo lý thì Hồn Điện phải trả thù chứ không thể ẩn nhẫn lâu như vậy. Đã lâu mà không có hành động gì, hẳn là có chuyện nào đó ngăn cản, làm chúng tạm thời không thể tấn công nơi này mà thôi.

Bất quá, việc Hồn Điện không mang phiền toái đến đã làm cho Dược lão cùng Phong tôn giả nhẹ nhõm trong lòng. Hiện giờ Tinh Vẫn Các không phải là đối thủ của Hồn Điện, nếu khai chiến ngay bây giờ thì nguyên khí của Tinh Vẫn Các ắt sẽ đại tổn, thậm chí không thể gượng dậy nổi. Chuyện này không phải là không thể xảy ra.

Hồn Điện cho bọn họ thời gian, dĩ nhiên nhóm người Dược lão sẽ không uổng phí. Bọn họ nghỉ ngơi lấy lại sức, sau đó ra sức tìm cách tăng cường thực lực cho Tinh Vẫn Các.

Thời gian trôi qua, chớp mắt đã thêm một tháng nữa, bên trong thạch tháp, Tiêu Viêm vẫn không có dấu hiệu thức tỉnh. Bất quá, khuôn mặt tái nhợt không chút huyết sắc nay đã có vẻ hồng hào, hơi thở cũng điều hòa bình ổn trở lại, không còn tình cảnh mong manh như trước kia.

Những dấu hiệu này cho thấy tất cả thương thế bên trong cơ thể Tiêu Viêm đang được chữa trị từ từ, vấn đề còn lại chỉ là thời gian mà thôi. Trong một tháng này, nhóm người Tiểu Y Tiên dưới sự nhiệt tình mời mọc của Phong tôn giả đã đảm nhiệm chức danh trưởng lão, dù chỉ là khách khanh nhưng cũng đã xem như gia nhập.

Đối với việc mượn sức này của Phong tôn giả, Tiểu Y Tiên cũng không phản đối. Dược lão là sư phụ của Tiêu Viêm, hiện giờ lại là Các chủ Tinh Vẫn Các, sau này không chừng Tiêu Viêm sẽ được truyền lại ngôi vị Các chủ, mang danh khách khanh trưởng lão cũng không hề gì.

Về phần Thiên Hỏa Tôn Giả, sau một hồi do dự cũng đồng ý lời mời của Phong tôn giả. Đến thời điểm này, lão vẫn không có nơi nào để đi, có một nơi dừng chân cũng tốt. Về phần Tử Nghiên, tính tình cô nàng ham chơi nên lập tức đồng ý lời mời của Phong tôn giả chỉ là do hứng khởi nhất thời, mà Hùng Chiến bị nàng uy hiếp cũng chỉ có thể gật đầu đồng ý.

Chuyện có thêm mấy vị “cường giả” gia nhập này làm cho Phong tôn giả cùng các vị trưởng lão vui mừng khôn xiết. Thêm ba vị Đấu Tôn gia nhập, thực lực của Tinh Vẫn Các đã có thể so sánh với Tam các còn lại.

Nhưng bọn họ quên một điều, sau này nếu Dược lão khôi phục lại thực lực thời đỉnh cao, chỉ cần ông cất lời hiệu triệu, lúc đó đừng nói là Tứ các, mà nhìn khắp Trung Châu, thực lực của Tinh Vẫn Các cũng thuộc hàng đáng gờm nhất.

Thời gian như nước chảy, xuân qua hạ đi thu đến, rừng xanh giờ đây đã nhuốm một màu vàng úa.

Mới đó đã nửa năm trôi qua, nhưng Tiêu Viêm vẫn chưa tỉnh lại. Dù mọi người có thể cảm nhận được tình trạng của hắn ngày càng khởi sắc, nhưng hắn vẫn chưa có dấu hiệu thức tỉnh. Chuyện này ngay cả Dược lão cũng đành bó tay, thúc thủ vô sách. Giờ chỉ còn có thể dựa vào chính bản thân hắn mà thôi.

Trong khoảng thời gian này, khu vực phía sau núi được xem là cấm địa của Tinh Vẫn Các, ngoại trừ nhóm người Phong tôn giả, những người còn lại dù có là trưởng lão cũng không thể đi vào. Lệnh cấm này làm cho không ít đệ tử Tinh Vẫn Các hiếu kỳ, dù cho có hỏi thăm thế nào, họ cũng chỉ biết rằng bên trong thạch tháp có một thanh niên tên là Tiêu Viêm đang bế quan dưỡng thương.

Đấu Khí đại lục, Tây Bắc địa vực, Gia Mã đế quốc, Gia Mã thánh thành.

Mọi con dân trong Gia Mã đế quốc đều biết, hiện tại người cầm quyền chân chính không phải là hoàng thất, mà là một liên minh. Liên minh này gọi là Viêm Minh, chữ “Viêm” trong tên của Tiêu Viêm.

Mỗi người trong Gia Mã đế quốc đều biết, người sáng lập chân chính của Viêm Minh chính là Tiêu Viêm. Thuở xưa, chính hắn đã tự mình kết thúc thời đại huy hoàng của Vân Lam Tông, sáng lập ra một thời đại mới – thời đại của Viêm Minh.

Trong lòng đám thanh niên đồng lứa, cái tên này là đại diện cho vinh quang và chiến ý. Bởi vì người đã sáng tạo ra kỳ tích này, ngày xưa từng bị gọi là phế vật.

Tại khu đất trung tâm của Gia Mã thánh thành có một tòa cung điện nguy nga, đại điện cực kỳ tráng lệ, đứng trên đỉnh điện có thể bao quát toàn bộ thành thị. Nơi này hiện giờ chính là trung tâm quyền lực của Gia Mã đế quốc.

Nơi này được canh phòng cẩn mật. Dưới ánh trăng, một nữ tử mặc cẩm bào đang chắp tay đứng lặng. Dáng người nàng cực kỳ xinh đẹp, dù khoác trên mình chiếc áo bào rộng rãi nhưng vẫn không thể che hết vẻ quyến rũ chết người, từng đường cong mê hoặc như ẩn như hiện, khiêu khích tâm thần nam nhân. Dưới ánh trăng mờ ảo, nàng tựa như một vị tiên tử thánh thiện vô cùng.

Dung mạo xinh đẹp của nàng gây ấn tượng cực mạnh, lần đầu gặp mặt, ai cũng có cảm giác được vẻ đẹp yêu dị của nàng. Đôi môi căng mọng, đường cong chết người, mày tơ mắt thắm lại càng tỏa ra nét quý phái trang nghiêm. Tất cả những nét thiên kiều bá mị ấy quy tụ lại càng làm cho mị lực của nàng đạt tới cực điểm.

Nữ tử có nét đẹp trời sinh này giờ đây đôi mày tơ đang nhíu lại, ngẩng đầu nhìn vầng trăng treo cao. Trước mắt nàng hiện lên một thân ảnh gầy gò không bao giờ phai nhạt.

“Có lẽ đã 5, 6 năm rồi… Tiêu Viêm, ngươi đã đáp ứng bổn vương là sẽ trở về. Nếu ngươi dám nuốt lời, ta sẽ giết ngươi, băm ngươi thành vạn mảnh!” Nàng chợt nắm chặt tay lại, ánh mắt ánh lên vẻ phức tạp.

“Mẫu thân!”

Ngay lúc nàng nhẹ giọng thì thầm, một thanh âm non nớt, thậm chí vẫn còn bập bẹ vang lên từ phía sau.

Nghe được giọng nói này, vẻ băng lãnh trên gương mặt nàng liền tan thành mây khói, một loại tình cảm mà ngay cả Tiêu Viêm cũng chưa bao giờ thấy nay xuất hiện trên gương mặt nàng. Sau đó, nàng xoay người về phía giọng nói đó.

Giọng nói truyền đến từ phía dưới bậc thềm, giờ phút này có một tiểu nữ hài khoảng hai tuổi, vận một chiếc yếm nhỏ nhắn, đang lơ lửng giữa không trung. Hình ảnh nữ hài này làm cho người khác khi nhìn vào đều cảm thấy vô cùng quỷ dị.

Lăng không hư bộ, đây là năng lực chỉ cường giả cấp bậc Đấu Tông mới có thể sở hữu!

Khuôn mặt tựa thiên thần, đôi má xinh như hoa khiến cho cô bé trông như một con búp bê tinh xảo, làm người khác yêu thích chỉ muốn xông đến véo nhẹ đôi má phúng phính ấy một cái. Trong con ngươi đen láy tỏa ra ánh sáng ngời dưới trăng, thoáng hiện lên một vẻ giảo hoạt khó dò.

Khi nàng nhìn qua tiểu nữ hài này, một con Thất Thải tiểu xà từ trong tay áo chui ra, sau đó bò lên vai cô bé, lè chiếc lưỡi nhỏ ra.

Trông rất giống với Thất Thải Thôn Thiên Mãng năm đó

Thiên Lôi Trúc gọi ta về nhà

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!