Ngọn hắc thạch tháp sừng sững cô tịch giữa núi, mặc cho phong ba tuế nguyệt trôi qua vẫn một mình ngạo nghễ trụ vững giữa dòng thời gian ác nghiệt.
Trên tầng cao nhất của tòa tháp, cảnh tượng vẫn như xưa. Một bóng hình thanh niên đang nằm trên thềm đá, hai mắt nhắm nghiền, toàn thân được một ngọn tử sắc hỏa diễm lượn lờ bao phủ. Thấp thoáng có thể cảm nhận được một luồng sinh khí bừng bừng tỏa ra.
Ngay bên cạnh, Tiểu Y Tiên kinh ngạc nhìn ngọn tử sắc hỏa diễm đang tự động bao quanh thân thể Tiêu Viêm, rốt cuộc không nén được một tiếng thở dài sâu kín.
“Vì sao ngươi còn chưa tỉnh lại…?”
Nàng thấp giọng tự nhủ. Một năm trôi qua, Tinh Vẫn Các đã ngày càng lớn mạnh, nhưng điều khiến các nàng canh cánh trong lòng chính là Tiêu Viêm vẫn chưa hề tỉnh lại.
Ban đầu, đám người Dược lão cho rằng đây chỉ là do thương thế của Tiêu Viêm quá nặng, linh hồn lực hao tổn gần hết nên mới hôn mê chưa tỉnh. Nửa năm sau, họ vẫn nghĩ hắn đang trong quá trình chữa trị nên không quá lo lắng. Nhưng hiện giờ, thương thế bên trong cơ thể hắn không chỉ đã hoàn toàn bình phục mà thậm chí còn tốt hơn xưa rất nhiều, vậy mà Tiêu Viêm vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại. Tình huống này ngay cả Dược lão cũng phải bó tay.
Đối với tình huống này, dù mọi người ai cũng sốt ruột lo lắng nhưng cũng không có cách nào khác. May mắn là bọn họ không phải hạng người lỗ mãng nên không dám cưỡng ép đánh thức Tiêu Viêm khỏi trạng thái hôn mê này.
Cứ như vậy, trong lúc mọi người chỉ có thể thúc thủ vô sách mà chờ đợi, thời gian lặng lẽ trôi đi, chớp mắt một năm đã qua.
“Ai…”
Bên trong thạch tháp, Tiểu Y Tiên yên lặng ngắm nhìn bóng dáng ấy, trong đôi mắt long lanh thoáng hiện nét đau thương, nàng nhẹ nhàng lắc đầu: “Dù là vì Huân Nhi, hay vì hài tử trong bụng Mỹ Đỗ Toa, ngươi cũng không thể cứ ngủ mãi như vậy được!”
Lời nói tựa như không mang lại chút hiệu quả nào. Nàng chỉ có thể thở dài trong thất vọng, xoay người định rời đi. Chợt, thân thể mềm mại của nàng chấn động mạnh. Nàng vừa nhìn thấy ngón tay của Tiêu Viêm khẽ cử động, dù chỉ là một cái nhúc nhích rất nhẹ nhưng bằng vào nhãn lực của mình, nàng dám khẳng định mình không hề nhìn lầm.
Tại luyện võ trường sau núi, ngày nào cũng có không ít đệ tử Tinh Vẫn Các đến tu luyện. Một bóng hình nữ tử xinh đẹp đang chắp tay đứng đó, giám sát bọn họ. Giờ đây, trên khuôn mặt Mộ Thanh Loan đã hiện lên vẻ nghiêm nghị hơn xưa rất nhiều.
Đôi mắt đẹp của nàng liếc nhìn xung quanh, thấy ai nấy đều chăm chỉ tu luyện mới khẽ gật đầu, rồi bất giác chuyển mắt nhìn về phía sau núi. Từ vị trí nàng đứng có thể thấy được một nửa tòa hắc thạch tháp.
Nhìn tòa thạch tháp kia, trong phút chốc nàng bỗng trở nên thẫn thờ. Một năm trước, Tiêu Viêm đã giao thủ với một cường giả Ngũ tinh Đấu Tôn, hơn nữa còn chặt đứt một cánh tay của đối phương. Chiến tích này bây giờ nghĩ lại vẫn khiến người ta chấn động, nhưng cái giá hắn phải trả cũng cực kỳ đắt, đến mức người bình thường không tài nào tưởng tượng nổi.
“Khu vực sau núi đã phong tỏa một năm rồi, đại sư tỷ có biết khi nào mới mở lại không?”
Nghe thấy giọng nói khe khẽ vang lên sau lưng, Mộ Thanh Loan hoàn hồn, quay đầu nhìn lại. Hóa ra là vài đệ tử có chút danh tiếng trong Tinh Vẫn Các. Nàng mỉm cười lắc đầu: “Chuyện này, e rằng ngay cả sư phụ cũng không biết…!”
“Nghe nói trong thạch tháp có Tiêu Viêm sư huynh đang tu luyện, nghe đồn huynh ấy là đệ tử thân truyền của Các chủ?” Một nữ đệ tử thoáng chút tò mò, nhẹ giọng hỏi.
“Nhưng mà tu luyện cũng quá lâu rồi, một năm qua mà trong thạch tháp không hề có động tĩnh gì, liệu có phải là…?” Một người khác hơi chần chừ nói.
“Được rồi, không được thảo luận chuyện này nữa!” Mộ Thanh Loan nhíu mày, ngắt lời.
Thấy Mộ Thanh Loan nhíu mày, mấy người kia liền im bặt. Xem ra uy nghiêm của nàng trong Tinh Vẫn Các không hề thấp. “Gần đây các vị trưởng lão đều ra ngoài xử lý công việc, mọi người không được lơ là tu luyện! Đến lúc khảo nghiệm cuối năm mà không qua được thì sẽ biết tay ta!” Mộ Thanh Loan khiển trách.
“Hắc hắc… Đại sư tỷ yên tâm đi!”
“Ài… Ta nghe nói ở Nam Vực, cạnh Thập Vạn Đại Sơn hình như có viễn cổ di tích xuất thế. Các trưởng lão ra ngoài lần này chắc là vì chuyện đó?” Một thanh niên có vẻ lanh lợi tò mò dò hỏi.
“Ừm… Đúng là có liên quan đến viễn cổ di tích, mà nó thật sự không tầm thường! Phàm là thế lực nào có thực lực ở Trung Châu cũng sẽ không bỏ qua. Có điều, Thập Vạn Đại Sơn nằm trong Thú Vực, nơi đó là thiên hạ của các gia tộc ma thú, mà đám gia hỏa đó đều đã khai mở linh trí, chắc chắn sẽ náo nhiệt lắm đây!”
Bọn họ đều là đệ tử cốt cán của Tinh Vẫn Các nên Mộ Thanh Loan cũng không giấu giếm: “Viễn cổ di tích… Hì hì, nghe nói có cả Thiên giai đấu kỹ xuất thế, nếu ai có thể đoạt được thì…!”
“Thiên giai? Ta cả đời còn chưa được thấy đấu kỹ cấp bậc đó nữa!”
“Mơ mộng hão huyền! Loại bảo vật này, không có thực lực mà cầm trong tay chính là đi tìm cái chết! Các ngươi không biết câu ‘thất phu vô tội, hoài bích kỳ tội’ sao!” Mộ Thanh Loan lườm hắn một cái, cất giọng răn đe.
Nghe Mộ Thanh Loan nói vậy, mọi người cũng chỉ biết cười trừ, tiếp tục trò chuyện. Khi bọn họ vừa định quay lại tu luyện thì đột nhiên cả ngọn núi rung chuyển dữ dội, khiến mấy người lảo đảo suýt ngã nhào.
“Sao vậy? Xảy ra chuyện gì?”
Cơn chấn động đột ngột làm không ít người xôn xao. Tất cả đệ tử Tinh Vẫn Các đang tu luyện đều đứng bật dậy, nhất thời tiếng bàn tán ồn ào nổi lên khắp nơi.
Mộ Thanh Loan cũng bị sự cố này làm cho kinh hãi, nhưng nàng nhanh chóng trầm giọng quát: “Tất cả im lặng cho ta! Có Các chủ và các vị trưởng lão trấn thủ nơi này, có gì mà phải sợ?”
Nghe Mộ Thanh Loan quát lớn, mọi người mới dần bình tĩnh lại, ai nấy nhìn nhau, cảm thấy yên tâm hơn không ít. Hiện giờ, cường giả trong Tinh Vẫn Các nhiều như mây, cho dù là đất rung núi chuyển cũng không có gì to tát cả!
“Ầm…”
Đúng lúc mọi người vừa bình tĩnh lại thì ngọn núi lại đột nhiên rung chuyển một lần nữa. Lần này, ai nấy đều tỉnh táo nên đều cảm nhận được rõ ràng, luồng dao động phát ra từ tòa thạch tháp ở phía sau núi.
“Chính là nơi đó phát ra dao động…”
Mộ Thanh Loan nhìn chằm chằm vào tòa hắc thạch tháp, trái tim bất giác đập loạn. Đây là lần đầu tiên trong suốt một năm qua, tòa tháp truyền ra động tĩnh.
“Viu! Vút!”
Cơn chấn động đã thu hút sự chú ý của đông đảo cường giả trong các. Lập tức, từng bóng người nhanh chóng bay vút lên, lơ lửng trên không trung, ánh mắt kinh nghi bất định nhìn về nơi đó. Thấp thoáng, bọn họ dường như cảm nhận được một luồng khí tức kinh khủng, tựa như một con cự long say ngủ vạn năm nay vừa thức giấc.
“Vút!”
Hai thân ảnh già nua cũng hiện ra trên không, mắt không chớp nhìn động tĩnh từ thạch tháp. Đặc biệt khi cảm nhận được luồng khí tức kia, trong mắt họ liền hiện lên vẻ mừng rỡ như điên: “Cỗ khí tức này…”
“Là Tiêu Viêm! Hắn tỉnh lại rồi!”
Lúc toàn bộ Tinh Vẫn Các đang chấn động vì biến cố bất ngờ này thì bên trong thạch tháp cũng bắt đầu xuất hiện một sự biến hóa kỳ dị.
Trong thạch tháp, Tiểu Y Tiên mừng rỡ nhìn bãi đá trước mặt. Giờ phút này, một luồng linh hồn lực mênh mông đang không ngừng tuôn ra từ cơ thể Tiêu Viêm. Khi luồng linh hồn lực này tràn ngập khắp nơi, nàng có thể cảm ứng được một hơi thở vô cùng quen thuộc.
“Rốt cuộc cũng chịu tỉnh lại rồi sao?”
Cảm nhận được động tĩnh như vậy, gương mặt nàng hiện lên vẻ kích động và vui mừng khó có thể che giấu. Một năm rồi, cuối cùng hắn cũng đã tỉnh lại!
Lúc nàng đang kinh hỉ thì tử sắc hỏa diễm bao phủ thân thể Tiêu Viêm đột nhiên bùng lên dữ dội, trong chớp mắt đã bao trùm toàn bộ thạch tháp. Thấy cảnh này, Tiểu Y Tiên chần chừ một chút rồi thân hình nhoáng lên, bay thẳng ra ngoài. Uy lực của Tam Thiên Liên Tâm Hỏa vô cùng đáng sợ, nàng không thể chịu đựng được lâu.
Ngay lúc nàng vừa rời khỏi thạch tháp, tử sắc hỏa diễm chợt như núi lửa phun trào. Từ đỉnh tháp, một cột hỏa diễm khổng lồ chợt phụt thẳng lên trời, rồi dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, nó ngưng tụ thành một con tử sắc cự long khổng lồ dài đến trăm trượng.
Cự long uốn lượn, thân thể to lớn bao trùm cả tòa thạch tháp. Long uy nồng đậm tỏa ra khiến một số người chân mềm nhũn, suýt nữa thì ngã quỵ.
“Gào!”
Cự long ngửa mặt lên trời gầm vang, tiếng rồng gầm cuồn cuộn khuếch tán ra bốn phương tám hướng. Mọi người liền thấy không gian xung quanh vặn vẹo, một cột sáng rực rỡ khổng lồ từ trên bầu trời ngưng tụ lại, xuyên thấu cả tầng không gian phòng hộ của Tinh Vẫn Các rồi chiếu thẳng vào thân thể cự long.
Năng lượng thiên địa mênh mông rót vào thân thể cự long, khiến nó bừng lên ánh sáng chói lòa. Ngay sau đó, một cỗ khí tức bao la như biển rộng, cuồn cuộn như thủy triều, ầm ầm lan tỏa.
Hào quang chói lòa khắp trời làm không ít người phải nhắm nghiền hai mắt, một lúc sau mới từ từ mở ra được. Sau đó, họ nhìn thấy nơi trán của cự long, một bóng người đang từ từ hiện lên. Luồng khí tức mênh mông kia cũng chính là từ người này phát ra.
“Khí tức này… Là… Đấu Tôn!”
Cảm nhận được luồng khí tức này, Mộ Thanh Loan há hốc miệng, trợn mắt ngây người, một lát sau mới hít vào một hơi khí lạnh rồi run giọng thì thào.