"Phừng!”
Dưới tiếng quát của Tiêu Viêm, hỏa diễm màu nâu tím lập tức từ trong cơ thể bùng phát, bàn chân đạp mạnh mặt đất, sàn nhà cứng rắn trong khoảnh khắc đã nổ tung thành bụi phấn, còn thân hình hắn tựa như một con hỏa long khổng lồ, mang theo khí thế kinh người lao thẳng tới đám người đang vây quanh quyển trục đỏ thẫm.
Tiêu Viêm đột nhiên nhúng tay lập tức thu hút sự chú ý của mọi người. Không ít kẻ thoáng biến sắc, trong mắt lóe lên hàn quang, tay áo vung lên, từng luồng đấu khí đủ màu sắc hung hãn xé gió công kích Tiêu Viêm.
Với thực lực của những người này, ngày thường tự nhiên không dám ra tay với Tiêu Viêm, nhưng lúc này tất cả đã bị đấu kỹ Thiên Giai hấp dẫn đến phát điên, nào còn ai để tâm đến thân phận hay thực lực của đối phương nữa. Bởi vậy, khi ra tay cũng không hề nương nhẹ chút nào.
Nhìn mười mấy đạo Đấu khí hung mãnh lao đến, Tiêu Viêm chỉ hừ lạnh rồi cong ngón tay búng nhẹ, hóa thành năm đạo hỏa trụ bắn ra. Sau đó, chúng oanh tạc lên những luồng đấu khí mạnh mẽ kia, gần như lập tức phá hủy toàn bộ. Dưới ánh mắt kinh hãi của những kẻ xuất thủ, những hỏa trụ hung hãn kia liền lao thẳng vào người bọn họ.
Nhiệt độ kinh khủng trong khoảnh khắc liền biến họ thành những quả cầu lửa.
Thủ đoạn không chút lưu tình của Tiêu Viêm đã khiến những cường giả đang định ra tay phải biến sắc. Lúc này họ mới thoáng giật mình tỉnh lại, lập tức chỉ có thể cắn răng cố nén lại công kích đã chực chờ tung ra.
Lấy thủ đoạn cường ngạnh tạo thành uy hiếp ngắn ngủi, Tiêu Viêm hóa thành Hỏa Long xông thẳng qua đám người, thân hình chợt lóe đã lao thẳng đến quyển trục đỏ thẫm kia.
Hành động của Tiêu Viêm cũng làm cho sắc mặt gã Đấu Tôn cường giả duy nhất tại đây trầm xuống. Ngay từ đầu, hắn chính là người duy nhất có cơ hội đoạt được quyển trục đỏ thẫm này. Với thực lực mạnh nhất trong đám người, tỷ lệ thành công của hắn vốn là cao nhất. Tuy nhiên, hiện giờ Tiêu Viêm đột nhiên nhúng tay, tự nhiên cũng khiến sát ý trong mắt hắn trở nên nồng đậm. Lập tức, ánh mắt hắn liếc qua, bàn tay nắm chặt, một thanh Khai Sơn Phủ khổng lồ xuất hiện.
Vù… Vù…!
Tiếng rít trầm thấp này cũng chứng tỏ hắn là một cường giả Nhất tinh Đấu Tôn. Đấu khí màu vàng đậm ùn ùn từ trong cơ thể hắn trào ra. Hơn nữa, cơ bắp trên người cũng co giật một cách quỷ dị, nhanh như chớp ngưng tụ thành một luồng sức mạnh đáng sợ.
“Cút ngay cho bổn tôn!”
Sắc mặt tên Đấu Tôn này âm trầm, thân hình chợt lóe, liền hiện ra trên đỉnh đầu Tiêu Viêm, Khai Sơn Phủ khổng lồ trong tay mang theo uy thế khai thiên tích địa, xé rách không gian, điên cuồng chém thẳng xuống thiên linh cái của Tiêu Viêm.
“Cút ngay? Bằng ngươi cũng dám?”
Trong khoảnh khắc bị luồng sức mạnh đáng sợ kia bao phủ phạm vi mười trượng quanh thân, Tiêu Viêm tự nhiên cũng chú ý tới. Hắn nở nụ cười lạnh lẽo, bàn tay nắm chặt, Huyền Trọng Xích hiện ra. Hỏa diễm nâu tím trào ra, trên thân xích chợt hóa thành một con Hỏa Long uốn lượn.
“Cút!”
Trong miệng hét lớn một tiếng, Trọng Xích mang theo kình phong nóng cháy mà sắc bén, với tư thái cường hãn nhất, hung hăng va chạm với Khai Sơn Phủ của tên Nhất tinh Đấu Tôn.
"Choang!”
Xích, phủ chạm vào nhau. Tiếng kim loại va chạm kinh thiên động địa vang lên, một luồng sóng kình phong cường hãn từ vị trí va chạm quét ra. Một số cường giả ở gần lập tức cảm thấy cổ họng tanh ngọt, thân thể không tự chủ được mà bắn ngược ra ngoài.
"Phụt!”
Va chạm kinh khủng cũng làm cho tên Nhất tinh Đấu Tôn biến sắc, trực tiếp phun ra một ngụm máu tươi đỏ sẫm, trên mặt hiện lên vẻ kinh hãi. Thực lực của Tiêu Viêm cùng lắm cũng chỉ tương đương với hắn, thêm vào đó, bản lĩnh hắn am hiểu nhất chính là cứng đối cứng, không ngờ hiện giờ đối chiêu với Tiêu Viêm, vậy mà lại không chiếm được chút lợi thế nào.
Máu tươi phun ra, khí thế của tên Đấu Tôn cũng yếu đi trong nháy mắt. Giờ phút này, hắn hiểu rằng, hắn đã mất đi khả năng tiếp tục tranh đoạt quyển trục cùng Tiêu Viêm!
“Vù…”
Hắn chỉ có thể không cam lòng cắn răng một cái, lập tức vội vàng rút lui. Trong thời khắc hỗn loạn này, một khi bị thương sẽ có không ít người thừa dịp lao đến. Lúc trước, hắn đã nhìn thấy mấy vị cường giả có thực lực tương đương mình bị hơn trăm người vây công, cuối cùng những cường giả Đấu Tôn ngày thường vẫn cao cao tại thượng này cũng chỉ có thể chật vật tháo chạy.
Một đòn đẩy lui tên Nhất tinh Đấu Tôn, Tiêu Viêm vẫy tay, Huyền Trọng Xích lại một lần nữa được thu vào Nạp Giới. Hắn khẽ nắm tay lại, cảm giác có chút tê dại, trong lòng cũng không khỏi kinh ngạc vì sức mạnh của tên Nhất tinh Đấu Tôn kia.
Trong những năm này, hắn đã dùng không ít thiên tài địa bảo, từ đó làm cho sức mạnh thân thể trở nên phi thường mạnh mẽ. Tuy không thể sánh với Tử Nghiên nhưng với những người đồng cấp, muốn tìm được một cường giả có thể so bì về mặt sức mạnh e rằng là chuyện không hề dễ dàng.
Đẩy lui kẻ chặn đường xong, Tiêu Viêm nhanh chóng chuyển hướng nhìn đến quyển trục đỏ thẫm. Vật này cực kỳ nhanh nhẹn, dưới sự liên thủ của đông đảo cường giả nhưng vẫn thoát được một cách dễ dàng.
Cho tới bây giờ, vẫn chưa từng có người nào thực sự chạm được vào nó. Ngược lại, thỉnh thoảng có một số người tới gần lại bị những cường giả khác liên thủ đánh trọng thương.
Nhìn thấy cảnh này, bàn chân Tiêu Viêm mạnh mẽ đạp vào hư không, lại lần nữa hóa thành Hỏa Long màu tím, phóng nhanh tới quyển trục. Nơi hắn đi qua, những kẻ chặn đường đều bị hắn trực tiếp đánh bay một cách mạnh mẽ.
Dưới hành động đầy khí thế này của hắn, chỉ trong vài cái chớp mắt đã tiếp cận quyển trục.
“Tiểu tử, ngươi muốn chết!”
Vừa thấy Tiêu Viêm chỉ còn cách quyển trục hai trượng, trong mắt những cường giả xung quanh đều nổi lên tơ máu, nhất thời đồng loạt gầm lên, đấu khí hùng hồn bùng phát, ùn ùn kéo đến tấn công Tiêu Viêm. Với gần trăm cường giả đồng loạt ra tay, thanh thế này thật sự vô cùng hoành tráng.
Đấu khí với quy mô lớn như thế ầm ầm lao tới, dù là Tiêu Viêm cũng phải biến sắc. Nhưng hắn không hề xoay người, lại lần nữa đạp bước, bàn tay trực tiếp chụp lấy quyển trục màu đỏ kia.
Đấu khí ùn ùn kéo đến ngay lập tức. Mà khi những công kích này sắp đánh vào thân thể Tiêu Viêm thì không gian quanh thân hắn hơi dao động. Đám người Thiên Hỏa tôn giả, Tử Nghiên… đều nhanh chóng xuất hiện rồi liên thủ, một lớp quang thuẫn năng lượng dày đặc lập tức hiện ra phía trước.
“Phanh! Phanh! Phanh!”
Vô số luồng Đấu khí hung hăng nện lên quang thuẫn, tạo thành từng đợt sóng gợn lan ra, nhưng trước sau vẫn không thể phá nổi lớp phòng ngự này.
Trong khi mấy người liên thủ mạnh mẽ chống lại số đông cường giả thì thừa dịp đó, bàn tay Tiêu Viêm rốt cuộc đã chạm tới quyển trục đỏ thẫm kia.
"Tách…!”
Thế nhưng ngay lúc bàn tay Tiêu Viêm vừa mới áp vào quyển trục, định dùng sức nắm chặt thì quyển trục liền trơn tuột như lươn, vụt một tiếng đã thoát ra khỏi phạm vi khống chế của hắn.
“Hừ!”
Thấy thế, sắc mặt Tiêu Viêm lạnh dần, bàn tay co lại thành trảo, lại hung hăng vồ tới quyển trục đỏ thẫm vừa trượt ra kia.
Dưới cái nắm này, không gian chung quanh quyển trục nhất thời lõm xuống, hình thành một nhà lao không gian chật hẹp, vây nó vào bên trong.
"Lại đây!”
Quát lạnh một tiếng, hấp lực trên lòng bàn tay Tiêu Viêm tăng vọt, trực tiếp ép chặt quyển trục đỏ thẫm trong không gian lõm xuống kia. Sau đó, nó cũng chỉ có thể hóa thành một luồng hào quang đỏ thẫm, thoáng hiện trong lòng bàn tay Tiêu Viêm.
Thân hình Tiêu Viêm chợt động, bàn tay lại lần nữa nắm chặt, nửa quyển trục đỏ thẫm rốt cục đã nằm trong tay hắn. Nhưng khi vừa mới dùng sức, sắc mặt hắn lại đột nhiên biến đổi, bởi vì giờ phút này, một bàn tay khô héo cũng đang nắm chặt đầu kia của quyển trục.
"Hắc hắc… muốn một mình độc chiếm bảo bối, e rằng có chút quá ngây thơ rồi!”
Nghe thấy giọng nói có phần quen thuộc, ánh mắt Tiêu Viêm nhanh chóng chuyển qua, lại phát hiện người xuất thủ kia lại chính là tông chủ Huyền Minh Tông, Thần Thiên Nam.
Nhìn thấy ánh mắt Tiêu Viêm nhìn lại, Thần Thiên Nam cười âm lãnh, hữu quyền nhanh chóng nắm chặt, không chút hoa mỹ, đánh thẳng vào đầu Tiêu Viêm. Xem điệu bộ này, rõ ràng lão ta đã tính toán dùng một quyền đánh nát ý thức của hắn.
"Muốn chết!”
Nhìn thấy thủ đoạn hung ác này của Thần Thiên Nam, hàn quang trong mắt Tiêu Viêm chợt lóe, một đạo kim quang quỷ mị hiện ra trước mặt, mà nắm tay của Thần Thiên Nam chính là đánh mạnh vào đó, vang lên âm thanh ầm ầm như kim loại va chạm.
“Khôi lỗi!”
Nhìn Thiên Yêu Khôi toàn thân bao phủ một màu vàng nhạt xuất hiện trước mắt, Thần Thiên Nam biến sắc, vội vàng thu quyền. Nhưng theo sát phía sau Thiên Yêu Khôi, thiết quyền kinh khủng cũng đã hung hăng lao tới.
"Vô liêm sỉ!”
Cảm nhận được sức mạnh đáng sợ trên nắm tay của Thiên Yêu Khôi, sắc mặt Thần Thiên Nam kịch biến, chỉ tức giận mắng một tiếng, chợt không cam lòng buông tay khỏi quyển trục, thân hình nhanh chóng lui lại.
Khi Thần Thiên Nam buông tay, Tiêu Viêm đã một mình nắm chặt lấy quyển trục, ngọn lửa màu nâu tím từ lòng bàn tay bùng phát, ép chặt xuống quyển trục đang ra sức giãy dụa. Một lát sau, sự phản kháng của quyển trục đỏ thẫm kia mới từ từ yếu đi.
Sau khi sự phản kháng của quyển trục hoàn toàn biến mất, lúc này Tiêu Viêm mới thở phào nhẹ nhõm rồi nhanh chóng thu nó vào Nạp giới trước vô số ánh mắt căm tức.
Cùng lúc đó, hơi thở mênh mông cũng từ trong cơ thể bùng phát không hề giữ lại, ngọn lửa màu nâu tím lượn lờ quanh thân. Uy thế như vậy làm cho những ánh mắt đỏ ngầu kia mới dần dần tỉnh táo lại. Một lát sau, họ mới nhìn thoáng qua đám người Thiên Hỏa tôn giả phía xa, rốt cục chỉ có thể không cam lòng quay người bỏ đi, bắt đầu tranh thủ thời gian cướp đoạt các quyển trục khác.
Nhìn thấy đám người như sói như hổ kia lùi đi, sắc mặt Tiêu Viêm mới nhẹ nhõm đi vài phần. Hắn không e dè thực lực của bất kỳ người nào, nhưng nếu có hơn trăm người cùng nhau tiến lên, ngay cả hắn cũng cảm thấy khó lòng chống đỡ.
Sau khi cất kỹ quyển trục, sắc mặt Tiêu Viêm lại đột nhiên lạnh lẽo, ánh mắt chuyển sang Thiên Yêu Khôi đang chiến đấu. Lúc này Thần Thiên Nam đang khá chật vật, sát ý dâng lên trong mắt hắn.
-o0o-
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ