Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 1267: CHƯƠNG 1254: GIẾT CHÓC

Đối với Thần Thiên Nam, ngay từ khi lão ta hưng sư động chúng mang người đến Đan Tháp bắt mình thì Tiêu Viêm đã nảy sinh sát ý. Chẳng qua khi đó hắn chỉ là Cửu tinh Đấu Tông, muốn diệt sát lão già này quả thực quá khó khăn, bởi vậy hắn vẫn chưa từng động thủ. Nào ngờ hiện giờ tái ngộ, hắn còn chưa ra tay thì lão già này đã tấn công trước, hơn nữa nhìn thế công tàn độc kia, rõ ràng là thật sự muốn lấy mạng Tiêu Viêm.

Với kẻ địch mang sát ý với mình, Tiêu Viêm tự nhiên sẽ không nương tay. Mặc dù Huyền Minh Tông không phải thế lực quá hùng mạnh, nhưng phía sau lại là Thiên Minh Tông, một môn phái khiến người khác phải kiêng kị. Không ai dám cam đoan lão già mang lòng oán hận này sau này có gây ra phiền phức thực sự cho mình hay không. Nuôi hổ gây họa vốn không phải là tính cách của Tiêu Viêm. Hơn nữa, cục diện nơi đây vốn hỗn loạn, nếu diệt sát lão ta ngay lúc này thì tin tức cũng khó lòng lọt ra ngoài.

Những ý niệm này lướt qua trong đầu, Tiêu Viêm nhìn Thiên Yêu Khôi đang điên cuồng tấn công khiến Thần Thiên Nam có vẻ chật vật, sắc mặt hắn lại càng thêm lạnh như băng.

Thực lực của Thần Thiên Nam vào khoảng Nhị tinh Đấu Tôn, trong khi sức chiến đấu của Thiên Yêu Khôi dù đối đầu với Đấu Tôn tam tinh đỉnh phong cũng không hề rơi vào thế hạ phong. Bởi vậy, lúc này nó dễ dàng áp đảo được đối phương.

“Bành!”

Giữa không trung, Thần Thiên Nam và Thiên Yêu Khôi hung hăng đối chọi trực diện. Một tiếng nổ vang lên, lực đạo kinh khủng truyền vào cánh tay khiến lão già bị đẩy lùi mấy chục bước, khí huyết trong người cuộn trào, khuôn mặt cũng tái đi. Thiên Yêu Khôi vốn không có cảm giác đau đớn, khi chiến đấu chỉ biết giết chóc. Chỉ cần Tiêu Viêm không ra lệnh dừng, nó sẽ vĩnh viễn không ngừng tay. Giao thủ với nó, Thần Thiên Nam đã nếm không ít khổ sở.

Rơi vào thế hạ phong, trong lòng Thần Thiên Nam đã nảy sinh ý định rút lui. Lão dám ra tay tranh đoạt với Tiêu Viêm là vì thấy hắn đang thụ địch tứ phía, không chỉ có thù oán với cường giả Hồn Điện mà ngay cả đám người Thiên Yêu Hoàng tộc cũng nhìn hắn bằng ánh mắt không thiện cảm. Vào thời điểm như vậy, với tính cách của Thần Thiên Nam, tự nhiên không thể không bỏ đá xuống giếng.

Thế nhưng lão không thể ngờ rằng, Tiêu Viêm của hiện tại đã hoàn toàn khác so với khi ở ngoài Đan Tháp. Những thủ đoạn tầng tầng lớp lớp của hắn khiến lão kinh hãi không thôi.

“Xem ra chỉ có thể lui trước! Đợi đến khi nơi này kết thúc hỗn loạn, đám người Hồn Điện tất sẽ tìm tiểu tử này gây phiền phức. Đến lúc đó ta lại âm thầm ra tay đánh chết hắn, thuận thế đoạt lấy quyển trục.”

Ý nghĩ này vừa lóe lên, Thần Thiên Nam không còn ham chiến nữa. Lão ngẩng đầu nhìn Thiên Yêu Khôi đang lao tới đầy hung hãn, thân hình vội vàng lui lại, muốn hòa vào vòng chiến hỗn loạn kia.

“Hừ, chạy đi đâu?”

Nhưng ngay lúc Thần Thiên Nam vừa động, một tiếng quát lạnh như băng đột ngột vang lên sau lưng. Cùng lúc đó là một đạo kình phong nóng rực vô song.

Cuộc tập kích bất ngờ làm Thần Thiên Nam biến sắc. Theo phản xạ, lão vội xoay người, Đấu khí cuồn cuộn trên hai tay vội vàng đón đỡ.

“Uỳnh!”

Kình phong kinh khủng đột nhiên lan tỏa. Vì vội vàng ứng phó, ngực Thần Thiên Nam đau nhói, thân hình bị đẩy lùi hơn mười thước. Lão vội ngẩng đầu, liền thấy một bóng người gầy gò đang đứng ngay tại vị trí của mình lúc nãy.

“Tiêu Viêm!”

Nhìn rõ thân ảnh kia, Thần Thiên Nam nghiến răng nghiến lợi gầm lên.

Tiêu Viêm mặt không đổi sắc, tử hạt hỏa diễm lượn lờ quanh thân khiến hắn trông như Hỏa Thần. Hắn bước trên hư không, tiêu sái tiến về phía Thần Thiên Nam.

“Ngươi muốn giết ta?”

Thấy hành động của Tiêu Viêm, ánh mắt Thần Thiên Nam nheo lại, lạnh lùng nói.

Tiêu Viêm khẽ nhếch miệng, Đấu khí mênh mông trong lòng bàn tay cấp tốc ngưng tụ.

“Chỉ bằng thực lực Nhất tinh Đấu Tôn của ngươi sao?”

Thần Thiên Nam tức giận cười gằn. Lão vừa định ra tay trước để chiếm tiên cơ thì phía sau lại truyền đến một luồng kình phong cực kỳ sắc bén, khiến lão biến sắc phải vội vàng xoay người đón đỡ. Song chưởng vũ động, Đấu khí cường hãn hình thành một vầng sáng năng lượng kín không kẽ hở trước người.

“Uỳnh! Uỳnh!”

Thiên Yêu Khôi vung mạnh nắm đấm, mỗi cú đấm đều mang theo kình phong sắc bén chói tai, chấn động không gian đến mức tạo ra những vết nứt đen ngòm.

“Phanh!"

Đối mặt với thế công hung hãn của Thiên Yêu Khôi, Thần Thiên Nam thầm kêu khổ, không ngừng lùi lại. Thực lực của Thiên Yêu Khôi đã ép lão đến mức chỉ có thể gắng gượng phòng thủ.

“Cứ tiếp tục thế này, sớm muộn gì cũng bị con Khôi Lỗi này đánh trọng thương, không thể dây dưa nữa! Tiểu tử vô liêm sỉ, món nợ này lão phu nhớ kỹ! Sớm muộn gì cũng có ngày trả lại cho ngươi!”

Thần Thiên Nam ác độc nguyền rủa trong lòng, chưởng phong đột nhiên tăng mạnh, đánh bật thế công của Thiên Yêu Khôi. Mũi chân điểm vào hư không, thân hình lão liền bay ngược ra như sao băng.

Thân hình lướt đi giữa không trung, Thần Thiên Nam vừa mới thầm thở phào nhẹ nhõm thì một cảm giác nguy hiểm chết người đột nhiên trào dâng từ sâu trong đáy lòng. Giây phút này, lông tóc toàn thân lão đều dựng đứng.

“Nhân Thiên Ấn!”

Ngay lúc đó, một tiếng quát khẽ mang theo sự lạnh lẽo quỷ dị vọng vào tai lão.

“Không ổn!”

Cảm nhận được động tĩnh phía sau, sắc mặt Thần Thiên Nam nháy mắt trở nên trắng bệch. Tốc độ của Tiêu Viêm đã vượt xa dự liệu của lão.

Thần Thiên Nam vừa kịp phản ứng đã vội vàng vận chuyển Đấu khí. Nhưng lão còn chưa kịp hình thành lá chắn thì một thủ ấn màu nâu tím to bằng lòng bàn tay đã lặng lẽ in lên lưng.

“Phanh!”

Kình khí kinh khủng bùng phát như vỡ đê.

“Phụt!”

hứng chịu một đòn nặng nề như vậy, mặt Thần Thiên Nam liền tái nhợt, không nhịn được phun ra một ngụm máu tươi, thân hình cũng bị đánh bay đi. Trên đường bay, lão va phải mấy vị cường giả, lực đạo đáng sợ kia cũng khiến những kẻ xui xẻo này hộc máu.

Thân hình vẽ nên một đường cong giữa không trung rồi bắn về phía xa. Thần Thiên Nam mặt đầy máu tươi, gian nan xoay người, ánh mắt oán độc nhìn Tiêu Viêm đang ngày càng xa với vẻ căm hận khiến người khác phải dựng tóc gáy.

“Tiểu tạp chủng, thù này không báo, Thần Thiên Nam ta uổng là nhất tông chi chủ! Ngày sau, nhất định sẽ khiến ngươi hối hận vì hành động ngày hôm nay!”

Thần Thiên Nam oán độc rít gào trong lòng. Lão vốn là kẻ có thù tất báo. Hôm nay suýt chút nữa bị Tiêu Viêm chém giết tại trận, mối thù này đủ để lão ghi nhớ cả đời.

“Bịch!”

Khi những ý niệm ác độc còn đang quay cuồng trong đầu, thân thể Thần Thiên Nam cũng rơi mạnh xuống đất, cày thành một rãnh sâu rồi đâm sầm vào một cây cột đá trong đại điện, khiến lão lại lần nữa phun máu.

Lảo đảo đứng dậy, ánh mắt Thần Thiên Nam xuyên qua đám người hỗn loạn, oán độc nhìn Tiêu Viêm. Lão lạnh lùng liếc về phía xa một cái rồi xoay người định bỏ đi.

“Phốc!”

Thần Thiên Nam vừa xoay người, thân thể bỗng cứng đờ. Một nắm đấm màu vàng nhạt chẳng biết từ lúc nào đã xuyên thủng ngực lão. Máu tươi từ cánh tay vàng nhạt đó không ngừng tí tách rơi xuống nền đất lạnh lẽo.

Thần Thiên Nam trừng trừng nhìn khuôn mặt vô cảm trước mặt. Đến lúc này lão mới biết, hóa ra Tiêu Viêm thật sự đã động sát tâm với mình, không cho mình bất kỳ cơ hội báo thù nào.

“Hạ thủ thật ác độc!”

Bọt máu từ miệng Thần Thiên Nam trào ra, sinh cơ trong cơ thể nhanh chóng lụi tàn. Thân thể lão mềm nhũn, cuối cùng ngã xuống mặt đất. Thần Thiên Nam, Tông chủ Huyền Minh Tông với thực lực Nhị tinh Đấu Tôn, cứ như vậy vẫn lạc dưới sự liên thủ của Tiêu Viêm và Thiên Yêu Khôi.

“Hết thảy, đều do ngươi gieo gió gặt bão...”

Nhìn Thần Thiên Nam dần dần cứng lại rồi ngã xuống, nét lạnh lùng trên khuôn mặt Tiêu Viêm cũng từ từ thu lại. Hắn và Thần Thiên Nam vốn không thù không oán, nhưng kẻ này lại tìm mọi cách đẩy hắn vào chỗ chết. Hôm nay có kết cục như vậy, thật sự là đáng đời.

Dùng thủ đoạn sấm sét chém giết Thần Thiên Nam xong, Tiêu Viêm vẫy tay thu Thiên Yêu Khôi vào Nạp Giới.

Thiên Hỏa tôn giả, Tiểu Y Tiên và những người khác cũng thoáng hiện đến. Mấy người lại lần nữa tụ lại một chỗ, cảnh giác nhìn vào đại điện hỗn loạn.

“Đám khôi lỗi đó thế nào rồi? Muội không sao chứ?” Tiêu Viêm nhìn Tiểu Y Tiên, hỏi.

“Không sao! Muội đã dẫn chúng đi nơi khác rồi! Những thứ này tuy mạnh nhưng không có lý trí...” Tiểu Y Tiên mỉm cười nói.

Tiêu Viêm khẽ gật đầu, ánh mắt đảo qua sân.

“Thiên Yêu Hoàng tộc và Phong Lôi Các đều lấy được một quyển trục, Băng Hà Cốc và Phần Viêm Cốc cũng có thu hoạch. Hai quyển trục còn lại đã rơi vào tay hai vị cường giả thực lực rất mạnh!” Thiên Hỏa tôn giả bên cạnh nhẹ giọng báo.

Nghe vậy, Tiêu Viêm ngẩn ra rồi gật đầu. Những thế lực này đều đã có chuẩn bị mà đến, trong số các độc hành giả cũng có cường giả chân chính. Bọn họ đoạt được quyển trục cũng không phải chuyện quá kỳ lạ.

“Làm sao bây giờ? Sau cuộc tranh đoạt, chỉ còn lại ba quyển trục. Để tranh giành chúng, không biết đã chết bao nhiêu người. Chúng ta có cần tiếp tục tranh đoạt một quyển nữa không?” Tiểu Y Tiên hỏi.

“Tiếp tục cướp đoạt có thể sẽ khiến những kẻ chưa có được bảo vật kia mất hết lý trí." Tiêu Viêm lắc đầu, khẽ nhíu mày đáp. "Với lại, ta cảm thấy những quyển trục này không giống Thiên Giai đấu kỹ...”

“Ý ngươi là những quyển trục này đều là giả?” Đám người Tiểu Y Tiên kinh ngạc.

“Những quyển trục này xác thực đều là đấu kỹ hoặc công pháp có uy lực không tầm thường, nhưng hẳn không phải là Thiên Giai đấu kỹ. E rằng tất cả chúng ta đều bị lừa rồi!” Tiêu Viêm híp mắt lại, lẩm bẩm.

Nghe lời này, đám người Tiểu Y Tiên cũng đều chau mày. Ánh mắt họ xoay chuyển rồi đột nhiên nói: “Bọn người Hồn Điện kia muốn làm gì?”

Tiêu Viêm giật mình nhìn theo, liền thấy lão quỷ Trích Tinh dẫn theo vài tên cường giả Hồn Điện, đang hình thành thế bao vây, chậm rãi tiến đến chỗ bộ hài cốt Đấu Thánh trong đại điện.

“Mục tiêu của chúng là bộ hài cốt Đấu Thánh kia sao?” Thiên Hỏa tôn giả trầm giọng.

“Phải ngăn chúng lại!” Tử Nghiên nóng lòng nói.

Ánh mắt Tiêu Viêm chăm chú nhìn vào bộ hài cốt đang ngồi xếp bằng trên thạch đài, sau một lúc lâu, đồng tử hắn đột nhiên co rút lại. Vừa rồi, trong nháy mắt, hắn đã kinh hãi khi thấy ngón tay của bộ hài cốt kia khẽ động đậy.

“Bộ hài cốt Đấu Thánh này... vẫn còn sống!”

Giây phút này, một ý nghĩ kinh hoàng đột nhiên tràn ngập trong lòng Tiêu Viêm.

ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!