Nghe tiếng cười lạnh lẽo chói tai tựa kim loại ma sát, Tiêu Viêm sắc mặt vẫn không đổi, thân hình chậm rãi lăng không bay lên. Nhìn chiến trường đã bị hắc vụ bao phủ, trận đại chiến thế này e rằng đã thu hút ánh mắt của không ít thế lực lớn… Dựa theo suy đoán của hắn, có lẽ giờ đây, bên ngoài Tinh Vẫn Các đã giăng đầy tai mắt của các thế lực kia.
Trung Châu tàng long ngọa hổ, các thế lực cường hãn nhiều không đếm xuể, mà sự tranh đoạt giữa chúng cũng cực kỳ thảm liệt. Tinh Vẫn Các có thể trở thành một trong Tứ Phương Các, từ lúc thành lập đến nay đã trải qua không biết bao nhiêu lần khiêu chiến. Nhưng không còn nghi ngờ gì nữa, đây chính là lần hung hiểm nhất từ trước tới nay. Nếu có thể vượt qua, danh khí của Tinh Vẫn Các chắc chắn sẽ chấn động bốn phương, bỏ xa ba các còn lại. Nhưng nếu thất bại, Tinh Vẫn Các sẽ vĩnh viễn bị xóa tên khỏi Trung Châu.
“Lão quỷ, ngươi trước giờ vẫn thích nói nhảm như vậy sao? Động thủ đi! Ngươi đã kẹp đuôi bỏ chạy mấy lần rồi, lần này mà thua nữa thì kết cục thế nào, tự ngươi hiểu rõ hơn ai hết!” Hai tên Hắc Bạch Thiên Tôn trên bầu trời chỉ liếc Trích Tinh lão quỷ một cái rồi thản nhiên nói.
“Hừ, không cần các ngươi nhắc nhở!” Nghe vậy, sắc mặt Trích Tinh lão quỷ trầm xuống, lạnh lùng đáp.
Tuy miệng nói vậy, nhưng trong mắt Trích Tinh lão quỷ cũng thoáng hiện vẻ âm trầm khi nhìn Tiêu Viêm đang phiêu phù giữa không trung. Lão cười lạnh rồi đột nhiên vung tay lên.
“Huyết tẩy Tinh Vẫn Các!”
“Rõ!”
Nghe tiếng quát lạnh của Trích Tinh lão quỷ, đông đảo cường giả Hồn Điện cũng đồng thanh hét lớn, đấu khí cường hãn nhất thời xông thẳng lên mây. Bất chợt, từng âm thanh xoàn xoạt vang lên trong làn hắc vụ, những sợi tỏa liên che trời lấp đất ùn ùn bắn mạnh vào bên trong Tinh giới.
“Sát!”
Tiếng gầm giết chóc đinh tai nhức óc vang vọng khắp đất trời. Tinh giới vốn yên bình, giờ đây đã ngập tràn sát khí.
Thân hình Tiêu Viêm lơ lửng giữa không trung, ánh mắt gắt gao nhìn Trích Tinh lão quỷ. Những cường giả Hồn Điện xông tới, hễ đến gần hắn trong phạm vi mười trượng liền tự động tách ra, lao thẳng vào Tinh giới.
“Tiểu tử, hôm nay lão phu nhất định sẽ tự tay bắt ngươi về Hồn Điện. Đến lúc đó, lão phu sẽ cho ngươi hiểu thế nào là sống không bằng chết!”
Nhìn Tiêu Viêm, khuôn mặt Trích Tinh lão quỷ đã bị che phủ bởi vẻ oán độc dữ tợn. Bàn chân dẫm mạnh vào hư không, thân hình lập tức hung hãn lướt đến chỗ Tiêu Viêm.
Khi Trích Tinh lão quỷ động thủ, Hắc Bạch Thiên Tôn cũng liếc nhau rồi cùng gật đầu, sau đó cất bước đạp không, tiến vào Tinh giới. Theo bước chân của chúng, đấu khí mênh mông như biển rộng cũng cuồn cuộn quét ra, khiến cho năng lượng của cả vùng trời đất này cũng trở nên chấn động mãnh liệt.
“Viu!”
Ngay lúc Hắc Bạch Thiên Tôn định xông vào Tinh giới để mặc tình chém giết, một đạo kim quang bỗng hung hãn lướt tới, sau đó trực tiếp đánh thẳng vào một tên.
“Chà chà… Một con khôi lỗi có thể đối đầu với Tứ tinh Đấu Tôn! Đúng là hiếm thấy! Giao cho ta đi!” Lão Thiên Tôn vận hắc y nhìn Thiên Yêu Khôi đang lao đến với khí thế dữ dội, trong mắt cũng lóe lên vẻ kinh ngạc, cất lời.
“Ừ… Xem ra, chuyện đại khai sát giới này chỉ có mình ta làm thôi!” Bạch Thiên Tôn cười âm trầm, thân hình chợt động, hung hãn lướt vòng qua Thiên Yêu Khôi. Nhưng chưa đi được bao xa, một dáng người nhỏ nhắn xinh đẹp đã chợt hiện ra ngăn trước mặt, hướng về lão cười hì hì: “Lão già, đối thủ của ngươi là ta!”
Nhìn thiếu nữ thanh lệ đột nhiên xuất hiện trước mặt, Bạch Thiên Tôn ngẩn ra nhưng vẫn hờ hững, không vì thân phận nữ nhi và dung mạo xuất trần của nàng mà dao động. Lão khẽ gật đầu, bả vai rung lên, trong chốc lát đấu khí mênh mông đã bùng phát, quét mạnh về phía Thanh Lân.
Thấy lão già này vừa ra tay đã dùng sát chiêu, Thanh Lân cũng vội vàng ngưng thần. Sâu trong đôi đồng tử xanh biếc, ba chấm đen từ từ nở rộng, cuối cùng hóa thành ba đóa hoa xanh biếc tuyệt đẹp. Chúng từ từ xoay tròn quanh con ngươi, một luồng năng lượng yêu dị cũng theo đó bùng nổ khuếch tán.
“Bích Xà Tam Hoa Đồng!”
Bạch Thiên Tôn này cũng không phải kẻ tầm thường, lịch duyệt vô cùng. Đồng tử của Thanh Lân vừa có biến hóa, lão đã lập tức phát hiện, kinh hãi thốt lên.
“Đoán đúng rồi!”
Thanh Lân cười thản nhiên, Tam Hoa Đồng trong mắt lưu chuyển kịch liệt, hóa giải toàn bộ uy áp và đấu khí phô thiên cái địa đang ập tới.
“Không ngờ trên đời này lại thật sự tồn tại loại nhãn thuật thần kỳ như vậy! Chỉ tiếc là thực lực của ngươi quá yếu!” Bạch Thiên Tôn cười nhạt. Thân hình lão chợt động, mấy đạo tàn ảnh hiện ra giữa trời, còn bản thể lại xuất hiện trước mặt Thanh Lân trong nháy mắt, năng lượng mênh mông ngưng tụ trên bàn tay rồi hóa thành trảo chụp xuống nàng.
“Vậy cũng chưa chắc đâu!”
Thanh Lân cười khúc khích, chiếc eo thon mềm mại như không xương nhẹ nhàng uốn lượn, thân ảnh đã thoát khỏi phạm vi trói buộc của một trảo kia, nhanh chóng lùi về sau.
“Hừ!”
Thấy Thanh Lân né tránh được, trong mắt Bạch Thiên Tôn tóe lên hàn quang, “Vù” một tiếng liền truy đuổi gắt gao.
“Bang! Bang!”
Khi Bạch Thiên Tôn và Thanh Lân bắt đầu giao thủ, Tiêu Viêm và Trích Tinh lão quỷ cũng tựa như hai khối vẫn thạch va chạm dữ dội vào nhau, tạo thành những luồng đấu khí ba động đáng sợ bùng nổ giữa không trung, làm những ngọn núi xung quanh bị chấn động mạnh, vô số tảng đá khổng lồ ầm ầm đổ sụp.
Thời khắc này, Tiêu Viêm đã hoàn toàn có thể chính diện đối kháng với Trích Tinh lão quỷ. Sau khi hấp thu cốt tủy của Đấu Thánh, thực lực của hắn đã mạnh mẽ tiến vào cấp bậc Nhị tinh Đấu Tôn, cộng thêm Thiên Hỏa Tam Huyền Biến hỗ trợ, Tiêu Viêm đã có đủ tư cách đối chiến với một Ngũ tinh Đấu Tôn. Rốt cuộc, hắn đã không cần phải tìm đủ mọi cách né tránh thế công của đối phương như trước nữa.
Đối với sự biến hóa của Tiêu Viêm hiện tại, kẻ cảm nhận sâu sắc nhất không ai khác chính là đối thủ của hắn – Trích Tinh lão quỷ. Giờ phút này, lão càng giao thủ với Tiêu Viêm càng thêm kinh hãi trong lòng. Nhớ lại lần đầu gặp mặt, Tiêu Viêm ngay cả một chưởng của lão cũng không đỡ nổi. Vậy mà chỉ trong một năm ngắn ngủi, con kiến trong mắt lão ngày nào giờ đã có đủ tư cách và thực lực để chính diện giao phong với mình!
“Chỉ mới một thời gian ngắn mà thực lực của tiểu tử này đã tinh tiến đến mức này. Lần sau gặp lại, e rằng ngay cả ta cũng không phải là đối thủ của hắn!”
Cảm nhận được tốc độ tiến bộ kinh người của Tiêu Viêm, trong lòng Trích Tinh lão quỷ vừa sợ vừa giận. Cảm giác trơ mắt nhìn kẻ địch vượt qua mình, lại còn là đối thủ sống còn, quả thực khiến người ta ăn không ngon ngủ không yên. Mà Tiêu Viêm bây giờ, rõ ràng đã đạt đến trình độ khiến Trích Tinh lão quỷ phải bất an.
Sát ý trong lòng dâng trào, chưởng phong của Trích Tinh lão quỷ cũng trở nên sắc bén hơn nhiều. Đấu khí trong cơ thể vận chuyển tựa hồng thủy ngập trời gào thét, cuối cùng theo kinh mạch tuôn ra. Nơi nào chưởng phong lướt qua, không gian liền vỡ vụn thành những khe nứt đen kịt tựa miệng quỷ dữ tợn.
Thế công của Trích Tinh lão quỷ đột nhiên trở nên sắc bén, Tiêu Viêm lập tức chú ý, nhưng trên mặt hắn chỉ hiện lên một nụ cười lạnh. Tuy sau khi thi triển Thiên Hỏa Tam Huyền Biến, thực lực của hắn chỉ đạt đến Tứ tinh Đấu Tôn, nhưng hắn vẫn còn Dị hỏa tương trợ. Với sự gia trì đến mức này, hắn đã không còn chút e ngại nào với Trích Tinh lão quỷ nữa.
“Phanh! Phanh! Phanh!”
Giữa không trung, hai thân ảnh tựa quỷ mị lóe lên từ hư vô, mỗi lần va chạm đều bùng nổ kinh thiên, tạo nên từng luồng năng lượng cuồng bạo không ngừng khuếch tán tựa sấm rền vang vọng. Cảnh tượng chiến đấu hùng vĩ như vậy khiến chúng sinh phải trầm trồ kinh thán.
Giờ phút này, trong Tinh giới đã ngập tràn âm thanh chém giết cùng hắc vụ bao phủ. Phần đông đệ tử Tinh Vẫn Các tụ tập lại một chỗ, nếu đơn đả độc đấu có lẽ họ không phải là đối thủ của cường giả Hồn Điện, nhưng khi hàng trăm hàng ngàn người hợp lại, dù là cường giả bậc nào cũng nhất thời không thể đắc thủ.
Về phần nhóm người Phong tôn giả và Tiểu Y Tiên, lúc này đều đã gia nhập chiến trường. Cường giả Hồn Điện đến xâm phạm không hề ít, hầu như mỗi tên đều là nhân vật hung hãn. Bởi vậy, ngay cả đám người Phong tôn giả cũng đã phải dốc hết toàn lực.
Tại một nơi rất xa trên không trung bên ngoài Tinh giới, cũng có không ít bóng người đang ẩn hiện. Những người này là cường giả của các thế lực lớn ở Trung Châu, là những tai mắt nghe được phong thanh mà đến. Nhất cử nhất động nơi đây đều thu hút ánh mắt của bọn họ, huống hồ lần này Hồn Điện hành động cũng không hề che giấu, bởi vậy đã dẫn tới vô số ánh mắt chú ý.
“Lần này Tinh Vẫn Các thật sự gặp đại nạn rồi! Thế mà lại bị Hồn Điện nhắm vào!” Một lão giả có giao tình với Tinh Vẫn Các khẽ thở dài.
“Hừ, nếu Tinh Vẫn Các bị diệt, chẳng phải sẽ trống ra một vị trí sao… Lưu Vân Các chúng ta nói không chừng có thể mượn cơ hội này mà đi lên…”
“Nực cười! Bằng chút thực lực của Lưu Vân Các các ngươi mà cũng đòi trở thành một trong Tứ Các, chỉ sợ đến ngày thứ hai đã bị diệt môn…”
“Ngươi nói cái gì? Muốn chết à!”
“Hừ, lão phu sợ ngươi chắc?”
Tại những nơi này, không thể nghi ngờ cũng đã trở thành một mảnh hỗn loạn. Những thế lực và cường giả vốn có ân oán với nhau, khi đối mặt đương nhiên sẽ xảy ra đấu khẩu rồi bùng nổ thành những cuộc giao chiến. Chẳng qua hiện tại, ánh mắt của mọi người đều đang tập trung vào Tinh giới, dù bọn họ có đánh nhau cũng chỉ là những trận nhỏ, tự nhiên không gây ra chú ý gì.
Bất quá, những người này đa phần đều ôm tâm tình bi quan đối với kết cục của Tinh Vẫn Các. Một số cường giả có giao tình năm xưa với Phong tôn giả và Dược lão, sau một hồi đấu tranh nội tâm cũng đều khẽ thở dài. Lấy thực lực của Tinh Vẫn Các hiện tại, căn bản không cách nào chống lại Hồn Điện. Dù bọn họ có tiến lên hỗ trợ cũng khó lòng xoay chuyển cục diện, ngược lại còn tự kéo bản thân vào vũng lầy…
“Ai…”
Khi mọi người đang tiếc hận cho kết cục của Tinh Vẫn Các, trong thạch tháp ở hậu sơn, ngón tay của lão nhân đang nhắm mắt nằm trên thềm đá bỗng khẽ rung lên. Cùng khoảnh khắc đó, không gian bên trong thạch tháp vang lên một tiếng “Rắc” rồi vỡ tan tành, hóa thành vô số mảnh vụn không gian sụp đổ.