“Ầm!”
Trên không trung, hai bóng người bao phủ trong đấu khí mênh mông như hai luồng lưu quang hung hãn va chạm, một tiếng nổ kinh thiên vang vọng đất trời. Những đám mây dày tích tụ bao năm lúc này cũng đều bị xé tan thành từng mảnh. Trong vòng trăm trượng xung quanh hai người không một ai dám dại dột tiến vào. Bị luồng đấu khí kinh khủng bực này quét trúng, dù là cường giả Đấu Tôn bình thường cũng e rằng không thể chống đỡ nổi.
“Ha ha… Thống khoái!”
Lại một lần nữa đối kháng trực diện với Trích Tinh lão quỷ, dù bị chấn lui về sau mấy chục bước bởi kình lực cuồng bạo, nhưng gương mặt Tiêu Viêm lại ngập tràn chiến ý. Lần giao thủ trước với Trích Tinh lão quỷ, do thực lực chênh lệch quá lớn, hắn trước sau vẫn không thể chính diện đối đầu, chỉ có thể dựa vào thân pháp quỷ dị để né tránh rồi tìm cơ hội thi triển đấu kỹ công kích. Hoàn toàn không giống kiểu đối mặt trực diện, dứt khoát như hôm nay.
Trái ngược với vẻ hứng khởi của Tiêu Viêm, sắc mặt Trích Tinh lão quỷ lại càng thêm âm trầm. Trước mặt bao nhiêu cường giả Hồn Điện, đường đường là một Thiên Tôn lại không thể thu thập nổi một tên tiểu bối. Mất mặt thế này quả là một đả kích quá lớn!
“Muốn so tiêu hao với lão phu ư? Lão phu ngược lại muốn xem xem Tinh Vẫn Các của ngươi có thể ném ra bao nhiêu cái mạng để lấp vào!” Hít sâu một hơi, Trích Tinh lão quỷ âm hiểm nói.
Nghe vậy, Tiêu Viêm cũng tranh thủ liếc mắt nhìn khắp Tinh Giới, lòng chợt trĩu nặng. Tuy Tinh Vẫn Các có một số trưởng lão đủ sức chống lại vài cường giả Hồn Điện, nhưng những đệ tử bình thường khác lại không phải là đối thủ của bọn chúng. Dù đã kết thành trận thế, lợi dụng số đông nên tạm thời không có thương vong quá lớn, nhưng thỉnh thoảng vẫn có một vài người bỏ mạng dưới những đòn công kích bất ngờ của cường giả Hồn Điện.
“Xem ra không thể kéo dài được nữa rồi, phải nhanh chóng giải quyết lão quỷ này!”
Tiêu Viêm thầm nghĩ, rồi chậm rãi gật đầu. Hắn lặng lẽ lấy ra vài viên đan dược hồi phục đấu khí, nhét hết vào miệng nhưng chưa vội nuốt xuống. Làm xong việc này, hắn mới đưa mắt nhìn sang Trích Tinh lão quỷ cười lạnh một tiếng, nhanh chóng vận chuyển đấu khí trong cơ thể theo một lộ tuyến kỳ dị.
Theo luồng đấu khí vận chuyển, hữu chưởng của Tiêu Viêm cũng từ từ nổi lên kim quang nhàn nhạt. Cùng lúc đó, hắn đạp mạnh vào hư không, từng bước một tiến tới Trích Tinh lão quỷ.
Thấy Tiêu Viêm chậm rãi tiến đến, Trích Tinh lão quỷ cũng nhe răng cười gằn. Lão há nào không biết Tiêu Viêm đang muốn tốc chiến tốc thắng? Bằng nhãn lực của mình, lão thừa sức nhìn ra Tiêu Viêm đang thi triển một loại đấu kỹ mà lão chẳng hề đặt vào mắt. Điều duy nhất khiến lão kiêng kỵ chính là hỏa liên được dung hợp từ bốn loại dị hỏa mà thôi. Ngoài chiêu đó ra, lão cho rằng Tiêu Viêm đến giờ vẫn không có gì uy hiếp được mình. Mặc dù chiến lực của Tiêu Viêm hiện tại đã có thể miễn cưỡng chính diện đối đầu với lão, nhưng đó cũng chỉ là do hắn thi triển bí pháp cường hành tăng thực lực. Đợi đến khi hiệu quả của bí pháp qua đi, muốn chém muốn giết Tiêu Viêm chẳng qua cũng chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay.
“Hiện tại, lão phu sẽ cho ngươi tận mắt chứng kiến thế nào mới là lực lượng chân chính của Ngũ tinh Đấu Tôn!”
Nụ cười dữ tợn trên mặt Trích Tinh lão quỷ ngày càng đậm, đấu khí mênh mông trong chưởng tâm phun mạnh ra rồi hóa thành một chất lỏng sền sệt vô cùng quái dị. Sau đó nó dao động quỷ dị một trận dữ dội rồi biến thành một thanh quỷ đầu đao đen kịt. Đại đao này cực kỳ quỷ dị, thân đao như được bao bọc trong một tầng hắc khí trong suốt. Mũi đao quét qua, một vết nứt không gian to bằng ngón tay lặng lẽ hiện ra.
Tay Trích Tinh lão quỷ nắm chặt đại đao, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Tiêu Viêm đang chậm rãi bước đến. Đại đao chợt vung lên từng đạo tàn ảnh rồi cách không bổ mạnh xuống.
“Toái Tinh Đao!”
Tiếng quát trầm thấp của Trích Tinh lão quỷ chợt vang vọng, ánh sáng nơi chân trời đột nhiên sầm lại. Vô số ngôi sao hiện lên phía sau lão quỷ rồi hóa thành những luồng lưu quang cực nhỏ hội tụ trên thân đao, khiến năng lượng cuồn cuộn trên đó cũng ngày càng khủng bố.
“Chết đi!”
Trích Tinh lão quỷ cười lạnh lùng, chém xuống một đao. Theo đường đao chém xuống, không gian phía trước trong khoảnh khắc liền sụp đổ, tạo thành một mảnh vỡ không gian… Cuối cùng, một luồng đao mang dài hơn trăm trượng lấy tư thái vô cùng bá đạo chém đứt không gian, rồi bắn mạnh tới Tiêu Viêm nhanh như thiểm điện.
Đao mang hung hãn bỗng xuất hiện trên bầu trời, lập tức thu hút vô số ánh mắt. Trong mắt những người có kiến thức, vẻ kinh hãi không khỏi hiện lên. Toái Tinh Đao, đây chính là con bài tẩy lớn nhất của Trích Tinh lão quỷ, năm xưa số cường giả chết dưới đao này nhiều không đếm xuể. Chẳng qua, từ khi lão gia nhập Hồn Điện, đã rất ít khi gặp phải cường giả đáng để lão thi triển ra át chủ bài này. Không ngờ hôm nay tại đây, lại có thể được chứng kiến…
“Toái Tinh Đao của Trích Tinh lão quỷ đã đạt đến đỉnh phong trong hàng ngũ Địa giai đấu kỹ, uy lực cực kỳ kinh người. Trong số những cường giả cùng cấp, người có thể đỡ được chiêu này vốn đã ít lại càng ít. E rằng Tiêu Viêm phen này gặp phải điềm gở rồi!”
Mấy cường giả vây xem bên ngoài Tinh Vẫn Các thấy tình hình như vậy cũng không nhịn được phải lắc đầu.
Đối mặt với luồng đao mang sắc bén đủ để xé rách đất trời, ánh mắt Tiêu Viêm cũng hơi dao động. Bước chân đang chậm rãi tiến tới của hắn lặng lẽ dừng lại, kim quang trên hữu chưởng ngày một đậm đặc.
“Bây giờ muốn chạy thì đã muộn!”
Thấy Tiêu Viêm ngừng bước, Trích Tinh lão quỷ tưởng hắn đã bị đao mang dọa cho kinh sợ, lập tức cười lạnh nói.
Nhưng Tiêu Viêm vẫn như không nghe thấy tiếng cười của lão, đôi mắt vẫn chăm chú nhìn hữu chưởng. Nơi đó, sau khi kim quang rực rỡ đến cực hạn, một điểm hắc mang sâu thẳm cuối cùng cũng run rẩy hiện ra.
Theo sau điểm hắc mang hiện lên, kim quang rực rỡ bỗng nhiên vụt tắt. Ngược lại, điểm đen ấy lại nhanh chóng khuếch tán, tựa như toàn bộ kim quang đều bị nó nuốt chửng.
Cùng với sự khuếch tán của hắc mang, Tiêu Viêm cảm nhận được đấu khí trong cơ thể đang trôi đi nhanh chóng. Hắn lập tức nuốt ực đống đan dược trong miệng rồi đột ngột ngẩng đầu. Giờ phút này, đao mang mãnh liệt chỉ còn cách hắn hơn mười mét, kình phong sắc bén đã rạch trên da tay hắn những vết cắt rớm máu.
“Có thể chết dưới Toái Tinh Đao của lão phu, cũng coi như là vinh hạnh của ngươi!”
Khi đao mang đã đến gần như vậy, dù thân pháp của Tiêu Viêm có nhanh hơn nữa cũng không thể nào né tránh. Thấy thế, Trích Tinh lão quỷ không nhịn được mà bật cười như điên. Tên tiểu tử đáng ghét này, hôm nay phải chết trong tay ta!
“Hừ…”
Nghe Trích Tinh lão quỷ cười lớn, Tiêu Viêm cũng khẽ nhếch môi cười nhạt, bàn tay đột nhiên chém mạnh vào không trung trước mặt, một tiếng quát lạnh lẽo đột nhiên vang vọng.
“Đại Thiên Tạo Hóa Chưởng!”
“Xoẹt!”
Một chưởng hạ xuống, không gian dường như sụp đổ trong nháy mắt. Một hắc sắc quang quyển đen kịt khiến người ta lạnh tim nhanh chóng khuếch tán từ lòng bàn tay Tiêu Viêm, sau đó va chạm mãnh liệt với luồng đao mang sắc bén kia.
“Xèo…”
Tiếng nổ kinh thiên động địa như mọi người dự đoán đã không hề xuất hiện. Đao mang ấy tựa như lao vào một lỗ đen không đáy, không hề tạo ra một gợn sóng nào, thậm chí tốc độ khuếch tán của hắc sắc quang quyển cũng không hề bị cản trở.
“Rít…”
Chứng kiến cảnh tượng này, vô số người lập tức kinh hãi hít một ngụm khí lạnh, ánh mắt tràn đầy vẻ khó tin. Công kích của Trích Tinh lão quỷ, ở đây e rằng khó có ai đỡ nổi, vậy mà luồng đao mang cực kỳ cường hãn đó lại hoàn toàn không có chút sức chống cự nào trước hắc sắc quang quyển.
“Sao có thể như vậy được?”
Giờ khắc này, đầu óc ai nấy đều trống rỗng, chỉ có thể không ngừng lẩm bẩm.
Đao mang biến mất cũng khiến Trích Tinh lão quỷ ngây người, rồi lão vội vàng trấn tĩnh lại, nhìn vào hắc sắc quang quyển có vài phần quen thuộc, đột nhiên trợn tròn mắt, kinh hãi thét lớn: “Đại Thiên Tạo Hóa Chưởng? Thiên giai đấu kỹ? Sao ngươi lại có nó?!”
Đại Thiên Tạo Hóa Chưởng!
Ngày đó tại di tích thượng cổ, Trích Tinh lão quỷ đã tận mắt chứng kiến. Loại uy lực khủng bố này cho đến giờ vẫn in sâu trong tâm trí lão. Dù thế nào đi nữa, lão cũng không thể ngờ loại Thiên giai đấu kỹ khiến lão thèm nhỏ dãi này lại rơi vào tay Tiêu Viêm.
“Là ba đoạn xương sườn kia!”
Phản ứng của Trích Tinh lão quỷ cũng xem như nhanh nhạy, lão lập tức nghĩ đến ba đoạn xương sườn mà Tiêu Viêm đoạt được từ bộ hài cốt ngày đó. Hiển nhiên, nếu Thiên giai đấu kỹ có tồn tại, thì cũng chỉ có thể ở trên mấy đoạn xương sườn đó.
“Tên khốn giảo hoạt!”
Trong lòng hận đến nhỏ máu, sắc mặt Trích Tinh lão quỷ sầm lại. Nhìn hắc sắc quang quyển đang khuếch tán đến gần, lão vội vàng thối lui.
“Muốn chạy?”
Thấy Trích Tinh lão quỷ bỏ chạy, Tiêu Viêm lại buông một tiếng cười lạnh, bàn tay chợt rung lên, tốc độ của hắc sắc quang quyển đột ngột tăng vọt. Cùng lúc đó, một luồng hấp lực không gì sánh nổi cũng bùng phát ra từ vòng tròn đen nhánh ấy.
Dưới cỗ hấp lực này, tốc độ của Trích Tinh lão quỷ lập tức chậm dần, sau đó lão liền hoảng sợ vô cùng khi thấy hắc sắc quang quyển bắt đầu lan nhanh tới. Nỗi sợ hãi tử vong một lần nữa lại trào dâng trong lòng lão. Lão quỷ phi thường hiểu rõ, nếu bị hút vào trong vòng không gian nứt vỡ kia, e rằng dù là lão cũng phải bỏ mạng tại chỗ.
“Phanh! Phanh! Phanh!”
Trong thời khắc sinh tử này, Trích Tinh lão quỷ cũng vội vàng phóng ra từng đạo đấu khí hùng hồn, nhưng những đòn công kích này còn chưa kịp tạo ra gợn sóng nào trước quang quyển thì đã biến mất không còn tăm hơi. Sự thôn phệ vô tận này khiến cho Trích Tinh lão quỷ dâng lên một cảm giác bất lực.
“Chết đi!”
Nhìn Trích Tinh lão quỷ đã ở trong gang tấc, ánh mắt Tiêu Viêm phát lạnh, tốc độ khuếch tán của hắc sắc quang quyển đột nhiên nhanh hơn nhiều.
“Cửu Thiên Tôn đại nhân, cứu ta!”
Tại thời khắc cuối cùng, khi đã thi triển hết mọi biện pháp nhưng vẫn không thể đào thoát, từ cổ họng Trích Tinh lão quỷ rốt cuộc cũng bật ra một tiếng thét chói tai, vang vọng khắp cả bầu trời.