Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 1288: CHƯƠNG 1275: KẾT CỤC THÊ THẢM

Nghe tiếng thét chói tai đầy thê lương của Trích Tinh lão quỷ, Tiêu Viêm thoáng sững sờ rồi chợt rùng mình. Không ngờ lúc này vẫn còn cường giả của Hồn Điện ẩn nấp. Hơn nữa, thân phận của người này cao đến mức ngay cả Trích Tinh lão quỷ, một Thiên Tôn, cũng phải tôn xưng một tiếng “đại nhân”.

“Xem ra Hồn Điện quả nhiên đã chuẩn bị chu toàn!”

Ý niệm này vừa lóe lên trong đầu, ánh mắt Tiêu Viêm chợt bùng lên hung quang. Bất kể thế nào, trước tiên phải giết chết Trích Tinh lão quỷ đã ba lần bốn lượt đối địch với hắn rồi hãy tính sau!

“Xùy!”

Sát ý trong lòng dâng trào, tốc độ khuếch tán của quang quyển màu đen đột nhiên tăng vọt, hấp lực kinh hoàng đã gần trong gang tấc khiến lão quỷ sợ đến hồn phi phách tán, tiếng thét kinh hãi càng thêm phần thê lương.

“Phế vật! Bị một tên tiểu bối ép đến nông nỗi này, ngươi còn mặt mũi nào làm Thiên Tôn của Hồn Điện!”

Đúng lúc khe không gian sắp nuốt chửng thân hình Trích Tinh lão quỷ, một âm thanh đạm mạc không chút cảm xúc đột nhiên vang vọng khắp đất trời. Ngay sau đó, không gian phía sau lão quỷ nhanh chóng nứt ra một vết rách, một thân ảnh chậm rãi bước ra. Theo sự xuất hiện của bóng người này, không khí trong cả vùng trời đất bỗng trở nên ẩm ướt. Mơ hồ có thể thấy những hạt mưa li ti lất phất rơi xuống từ bầu trời.

Biến hóa kỳ dị này lập tức thu hút sự chú ý của Tiêu Viêm, trong lòng hắn trĩu nặng. Người này lại có thể chỉ bằng đấu khí mênh mông trong cơ thể mà dẫn động thiên địa năng lượng, tạo nên dị tượng. Với thực lực bực này, hắn đoán rằng vị Cửu Thiên Tôn này e rằng ít nhất cũng đã đạt đến cấp bậc Thất tinh, thậm chí là Bát tinh Đấu Tôn.

Âm thanh đạm mạc kia tuy khiến Trích Tinh lão quỷ mất hết thể diện, nhưng so với tính mạng, mặt mũi nào có đáng gì. Lão ta vội vàng thét lên: “Đại nhân, cứu ta!”

Bóng người mặc lam bào lạnh nhạt liếc nhìn Tiêu Viêm, đôi mày màu lam khẽ cau lại, rồi nhìn về phía quang quyển màu đen đang lao tới vun vút, miệng lẩm bẩm: “Lại là Thiên giai đấu kỹ! Tiểu tử này thật khiến người ta phải ganh tị!”

Dứt lời, thân ảnh màu lam vung tay áo, những giọt mưa lất phất giữa trời đất lập tức hội tụ lại với tốc độ kinh người, trong nháy mắt đã ngưng tụ thành một tấm màn mưa xoay tròn chắn trước mặt Trích Tinh lão quỷ. Cùng lúc đó, một tay y chộp lấy vai lão quỷ, thân hình lui nhanh như chớp.

Thấy kẻ này định cứu Trích Tinh lão quỷ, hàn ý trong mắt Tiêu Viêm càng thêm nồng đậm, đấu khí trong cơ thể điên cuồng tuôn ra. Tốc độ khuếch tán của quang quyển màu đen cũng nhanh hơn gấp bội, chỉ một sát na đã va chạm mạnh vào màn mưa.

“Rầm!”

Hai bên vừa va chạm, màn mưa lập tức nổ tung, những giọt nước dày đặc đều bị khe không gian trong quang quyển nuốt chửng.

Quang quyển màu đen đột phá màn mưa, tốc độ không giảm mà còn tăng lên, trong ánh mắt kinh hoàng của Trích Tinh lão quỷ, nó đuổi đến và chém thẳng vào đôi chân của lão.

“A…!”

Khi quang quyển màu đen chạm vào chân, miệng Trích Tinh lão quỷ bật ra một tiếng kêu thảm thiết đến cực điểm.

“Hừ!”

Lúc này, thân ảnh màu lam cũng hừ lạnh một tiếng, không thèm để ý đến tiếng kêu của Trích Tinh lão quỷ, siết chặt vai lão rồi lui lại với tốc độ nhanh hơn hẳn.

Thân ảnh màu lam tăng tốc, lúc này mới kéo được Trích Tinh lão quỷ ra xa một khoảng. Khi quay đầu nhìn lại đôi chân của lão, y không khỏi cau mày. Đôi chân của Trích Tinh lão quỷ đã hoàn toàn bị cắt đứt, vết cắt nhẵn bóng như gương, ngay cả một giọt máu cũng không chảy ra. Tình trạng này giống như máu thịt trên đôi chân đã bị quang quyển màu đen cắn nuốt sạch sẽ ngay khi vừa tiếp xúc. Nhìn lên gương mặt Trích Tinh lão quỷ, sắc mặt lão đã trắng bệch như tuyết, hơi thở cũng trở nên vô cùng yếu ớt.

Mất đi hai chân và một tay, Trích Tinh lão quỷ lúc này xem như đã trở thành một kẻ tàn phế.

“Thiên giai đấu kỹ thật bá đạo!”

Trên mặt thân ảnh màu lam thoáng hiện vẻ ngưng trọng, y khẽ lắc đầu, mũi chân điểm vào hư không, thân hình bắn vút đi. Mặc dù với thực lực của y, không phải là không đỡ nổi một chiêu Đại Thiên Tạo Hóa Chưởng kia, nhưng nếu làm vậy cũng sẽ tự gây cho mình chút tổn thất, đó không phải là chuyện y vui vẻ đón nhận.

“Muốn đi cũng phải giữ lão quỷ đó lại!”

Thấy thân ảnh màu lam định bỏ chạy, Tiêu Viêm đột nhiên cười lạnh, tay nắm chặt lại. Đấu khí mênh mông tuôn ra, đẩy tốc độ của quang quyển màu đen lên đến cực hạn. “Vút” một tiếng, nó khuếch tán dữ dội, rồi với thế sét đánh không kịp bưng tai đuổi theo thân ảnh màu lam đang túm vai Trích Tinh lão quỷ. Cuối cùng, trong ánh mắt sợ hãi tột độ của lão già, nó trực tiếp chạm vào phần ngực của lão.

“Xoẹt…”

Một tiếng động rất nhỏ vang lên, đôi mắt đang mở to của Trích Tinh lão quỷ bỗng cứng lại, máu tươi từ khóe miệng tuôn trào, gương mặt vốn khô héo như vỏ cây, sinh khí trong nháy mắt đã biến mất sạch sẽ.

Khe không gian nuốt trọn phần ngực của Trích Tinh lão quỷ, cuối cùng cũng vì đạt đến giới hạn khuếch tán mà ngừng lại, rung lên một cái rồi biến mất dưới vô số ánh mắt kinh hãi.

Sau khi sinh cơ của Trích Tinh lão quỷ hoàn toàn biến mất, thân ảnh màu lam mới dừng lại, ánh mắt lạnh lẽo nhìn quang quyển màu đen đang thu nhỏ lại, cuối cùng dừng trên người Tiêu Viêm.

“Không hổ là hậu nhân của Tiêu Huyền! Bổn tôn có chút kỳ quái, vì sao ngươi tuổi còn trẻ đã có thể đạt đến cấp bậc Đấu Tôn? Chẳng lẽ huyết mạch Tiêu gia vốn đã phế bỏ lại có thể sử dụng được sao?” Thân ảnh màu lam nhìn Tiêu Viêm, thản nhiên nói.

Tiêu Viêm không vội trả lời, ánh mắt cảnh giác nhìn lão giả áo lam trước mặt. Ngay cả tóc và lông mi của lão cũng mang một màu lam nhạt, trong đôi mắt dường như ẩn chứa thủy hệ năng lượng mênh mông vô tận, khiến người ta nhìn vào là thất thần. Lão giả áo lam này trông có vẻ bình thường, nhưng Tiêu Viêm biết thực lực của lão tuyệt không yếu hơn Hắc Kình của tộc Thái Cổ Hư Long mà hắn từng gặp.

“Hẳn không phải do huyết mạch! Loại huyết mạch phế bỏ này có thể tạo nên một Tiêu Huyền và các cường giả khác đã là chuyện không thể tưởng tượng nổi, không thể nào lại xuất hiện thêm một Tiêu Huyền nữa…” Thấy Tiêu Viêm trầm mặc, lão giả áo lam, người được Trích Tinh lão quỷ gọi là Cửu Thiên Tôn, lại tự lẩm bẩm rồi lắc đầu.

“Huyết mạch phế bỏ?” Tiêu Viêm nhíu mày, trong lòng có chút nghi hoặc. Nghe ý tứ trong lời của lão già này, dường như Tiêu gia từ rất lâu trước đây có một đoạn lịch sử mà hắn không hề hay biết. Nhưng tại sao bao nhiêu năm qua, hắn lại không cảm nhận được nửa điểm huyết mạch lực? Hắn có thể đạt tới trình độ hiện tại, ngoài việc dựa vào Phần Quyết để thôn phệ Dị hỏa, còn lại đều là từng bước tu luyện mà thành, hoàn toàn không liên quan gì đến huyết mạch lực.

“Có nghi hoặc hay không cũng không quan trọng! Đợi đến Hồn Điện, sẽ có người giải thích cho ngươi!”

Như nhìn thấu sự nghi hoặc của Tiêu Viêm, Cửu Thiên Tôn cười nhạt, liếc nhìn thi thể không còn nguyên vẹn của Trích Tinh lão quỷ trong tay rồi chậm rãi lắc đầu. Năng lượng màu lam dày đặc từ lòng bàn tay tuôn ra, bao bọc lấy phần thân thể còn sót lại của lão quỷ, cuối cùng hóa thành một khối băng tinh màu lam. Y tùy ý búng tay, băng tinh liền từ từ rạn nứt, cuối cùng “đùng” một tiếng nổ tung thành vô số mảnh vụn. Cùng lúc đó, thân thể của Trích Tinh lão quỷ cũng hóa thành tro bụi.

“Mặc dù Trích Tinh lão quỷ đã thất bại trong vài nhiệm vụ, đáng phải nhận trừng phạt, nhưng người chấp pháp không phải là ngươi! Vì vậy, ngươi phải chịu trách nhiệm cho cái chết của hắn…” Đôi mắt màu lam của Cửu Thiên Tôn nhìn Tiêu Viêm chằm chằm, nói.

Tiêu Viêm cười lạnh, đấu khí trong cơ thể nhanh chóng vận chuyển, Dị hỏa cũng bắt đầu ngưng tụ, tùy thời chuẩn bị dốc toàn lực quyết một trận tử chiến với Cửu Thiên Tôn.

“Ta biết ngươi có một loại Thiên giai đấu kỹ hỏa liên, nhưng nó vẫn chưa đủ… Trước mặt bổn tôn, ngươi không có bất kỳ cơ hội nào để thi triển nó đâu! Sở dĩ bổn tôn muốn đưa ngươi đi là vì nhiệm vụ yêu cầu phải mang tất cả người sống trở về, chỉ cần còn một hơi thở đều được tính, chứ không phải vì ngại ngươi…” Cửu Thiên Tôn nhẹ nhàng phủi tay áo, mặt không đổi sắc nói.

“Ta cũng không tin…”

Đôi mắt Tiêu Viêm híp lại, hắn cảm nhận được một luồng khí tức cực kỳ nguy hiểm. Nhưng điều này không thể khiến hắn bó tay chịu trói. Lập tức, sau lưng hắn rung lên, đôi cốt dực thanh hồng vươn dài ra, hai cánh vỗ mạnh, thân hình tức thì lùi về sau. Từng đạo tàn ảnh hiện ra che kín bầu trời, khiến người khác hoa cả mắt.

Thấy Tiêu Viêm lui lại, Cửu Thiên Tôn cũng chậm rãi lắc đầu. Không gian xung quanh y từ từ vặn vẹo, rồi thân hình quỷ dị biến mất không dấu vết.

Khoảnh khắc thân hình Cửu Thiên Tôn biến mất, lông tóc toàn thân Tiêu Viêm chợt dựng đứng. Khi hắn kịp phản ứng, thân ảnh màu lam kia đã xuất hiện trước mặt, cách chưa đầy hai thước.

“Bổn tôn đã nói, làm gì cũng vô ích…”

Gương mặt Cửu Thiên Tôn vẫn vô cảm như trước, y nhẹ nhàng vung tay phải, cuối cùng mang theo một luồng khí tức cực độ âm hàn, tựa thiểm điện đánh về phía Tiêu Viêm.

Đối mặt với một chưởng không chút khói lửa này, sắc mặt Tiêu Viêm ngưng trọng tột độ. Ngọn lửa màu nâu tím trong tay phải cấp tốc ngưng tụ, cuối cùng hóa thành một con hỏa long uốn lượn bay ra, đụng mạnh vào bàn tay của Cửu Thiên Tôn.

“Xèo xèo…”

Hai bên va chạm không hề gây ra tiếng nổ kinh thiên động địa. Nóng bỏng và âm hàn đan vào nhau, chỉ bộc phát ra một làn sương trắng dày đặc, tiếng “xèo xèo” vang lên không dứt bên tai.

“Bộp! Bộp!”

Quá trình băng hỏa giao tranh chưa kéo dài được bao lâu, một chuỗi âm thanh trầm thấp chợt vang lên trong làn sương trắng, một thân ảnh chật vật bay ngược ra, cuối cùng nện mạnh vào vách núi đá. Lực phản chấn đáng sợ trực tiếp làm cho vách núi cứng rắn nứt ra vô số khe hở rộng bằng cánh tay.

“Phụt…”

Tiêu Viêm lau vết máu nơi khóe miệng, nhổ ra một ngụm nước bọt lẫn máu tươi, sắc mặt âm trầm nhìn thân ảnh màu lam trên không trung. Đối với Trích Tinh lão quỷ, hắn còn có thể chiến một trận, nhưng khi giao thủ với Cửu Thiên Tôn này, hắn lại không có mấy sức chống trả.

“Cùng bổn tôn đi thôi…”

Cửu Thiên Tôn trên bầu trời liếc nhìn Tiêu Viêm, thân hình chợt lóe lên đã xuất hiện trước mặt hắn, bàn tay lão chậm rãi vươn ra, chụp về phía vai Tiêu Viêm, thanh âm vô hồn từ từ truyền đến.

Tiêu Viêm nhìn chằm chằm vào bàn tay của Cửu Thiên Tôn, trong mắt hiện lên vẻ ngoan lệ. Ngay lúc hắn chuẩn bị dốc toàn lực đánh cược một phen sinh tử, một cánh tay khác lại lặng lẽ xuất hiện, đối chưởng với bàn tay của Cửu Thiên Tôn. Cùng lúc đó, một âm thanh già nua nhàn nhạt vang lên từ phía sau lưng hắn.

“Muốn bắt người rồi đi sao? Chỉ bằng Cửu Thiên Tôn nhà ngươi thì còn chưa đủ tư cách…”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!