Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 1305: CHƯƠNG 1292: CÔNG PHÁP HIỂN UY

Cảm nhận được luồng kình phong âm hàn từ bàn tay đen kịt kia, Tiêu Viêm không hề lùi bước, khóe miệng nhếch lên nụ cười lạnh, quát khẽ: “Một chọi một, ta há lại sợ lão quỷ nhà ngươi sao?”

Tiếng quát vừa dứt, hỏa diễm đã bùng lên bao trùm lòng bàn tay hắn. Ngay sau đó, một quyền hung hãn tung ra, trực diện va chạm với bàn tay đen kịt của Sâm La Quỷ Tôn.

“Bát Cực Băng!”

Quyền phong nóng rực đột ngột bùng nổ, hung hăng nện thẳng vào bàn tay đen kịt. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, kình khí kinh người khuếch tán ra bốn phía. Không gian xung quanh cũng vì thế mà trở nên méo mó, vặn vẹo.

“Uỳnh!”

Quyền chưởng giao phong, kình phong bộc phát, thân thể của cả Tiêu Viêm lẫn Sâm La Quỷ Tôn đều chấn động, mỗi người lùi lại mấy bước.

Với thực lực hiện tại, sau khi thi triển Thiên Hỏa Tam Huyền Biến, Tiêu Viêm đã hoàn toàn có đủ năng lực giao thủ với một Lục tinh Đấu Tôn. Hơn nữa, Phần Quyết đã tiến hóa thành chuẩn Thiên giai công pháp, giúp đấu khí vận chuyển liên miên bất tận, không cần lo lắng đối phương dùng chiến thuật tiêu hao.

“Hừ, tiểu tử này quả nhiên có vài phần bản lĩnh.”

Không ngờ một chưởng của mình lại bị Tiêu Viêm chặn đứng, trong mắt Sâm La Quỷ Tôn lóe lên tia kinh ngạc, nhưng rồi lập tức liếc nhìn Yêu Hoa Tà Quân. Lúc này, hắn ta đang chật vật hóa giải hỏa diễm trên người nhưng cũng không bị thương tổn gì. Dù sao thực lực của một Lục tinh Đấu Tôn cũng không phải để trưng cho đẹp.

Nhân lúc Sâm La Quỷ Tôn lùi lại, Tiêu Viêm đưa mắt quét qua chiến trường của Thanh Lân. Nhờ sự quỷ dị của Bích Xà Tam Hoa Đồng và sự tương trợ của linh hồn Viễn Cổ Thiên Xà, trong thời gian ngắn, cường giả của Thiên Minh Tông cũng không thể làm gì được nàng. Nhưng ngoài nơi này ra, hai trận chiến còn lại không mấy khả quan.

Thiên Yêu Khôi dù được trận pháp tăng phúc nhưng thực lực cũng chỉ đủ để chống lại Tứ tinh Đấu Tôn. Trong khi đó, trưởng lão của Thiên Minh Tông lại là một Lục tinh Đấu Tôn. Khi giao thủ, Thiên Yêu Khôi hiển nhiên rơi xuống thế hạ phong. Nếu không phải thân thể không biết đau đớn lại vô cùng cứng rắn, e rằng nó đã sớm bị đối phương đánh cho tan nát. Dù vậy, hiện tại Thiên Yêu Khôi vẫn đang bị kẻ kia chèn ép, toàn thân tóe lửa, thân thể cứng như kim loại cũng xuất hiện vô số vết lõm.

Bên này Thiên Yêu Khôi rơi vào thế hạ phong, đám cường giả bị Thanh Lân khống chế cũng chẳng khá hơn là bao. Tuy nói người đông thế mạnh, nhưng thực lực của Hoa Cẩm lại vượt trội hơn rất nhiều. Nếu không có hai gã cường giả Nhị tinh Đấu Tôn liều mạng ngăn cản, e rằng đám người kia đã sớm bị Hoa Cẩm vung tay chém giết sạch sẽ. Nhưng xem tình hình hiện tại, bọn họ cũng không thể chống đỡ được bao lâu nữa.

Lướt nhìn qua các nơi, Tiêu Viêm không khỏi cau mày, tình huống lần này quả thật khó giải quyết. Mấy gã cường giả của Thiên Minh Tông này không dễ đối phó như hắn tưởng.

“Tiểu tử, lúc này ngươi nên lo cho bản thân mình thì hơn!”

Đúng lúc này, tiếng cười lạnh lẽo vang lên bên tai Tiêu Viêm. Hắn ngẩng đầu lên, thấy Sâm La Quỷ Tôn và Yêu Hoa Tà Quân đang đồng thời lao tới, đấu khí hùng hậu bao bọc quanh thân, sát khí đằng đằng, hiển nhiên là chuẩn bị liên thủ.

“Vù vù…”

Thở ra một hơi thật dài, Tiêu Viêm khôi phục vẻ bình tĩnh. Đấu khí mênh mông trong kinh mạch vận chuyển không ngừng, cảm giác sức mạnh khủng bố như có thể hủy sông phá núi đang cuộn trào.

“Lên!”

Sắc mặt Sâm La Quỷ Tôn âm trầm, hét lớn một tiếng, thân hình hắn và Yêu Hoa Tà Quân lướt đi như điện, hai luồng đấu khí cực kỳ hung hãn xé rách không gian, mang theo tiếng gió rít chói tai đánh về phía Tiêu Viêm.

Đối mặt với hai người liên thủ, Tiêu Viêm ngưng trọng hẳn lên. Hai tay hắn nắm chặt, ngọn lửa màu sâm bạch bùng lên trong lòng bàn tay, ngưng tụ thành hai bàn tay hỏa diễm khổng lồ, đánh mạnh vào hai luồng đấu khí hung hãn kia, gây ra một tiếng nổ kinh thiên động địa.

“Xuy xuy!”

Trên bầu trời, đấu khí cuồng bạo lan tràn, khiến không gian xung quanh trở nên vặn vẹo. Nhìn từ xa, không gian nơi đó tựa như một tấm gương vỡ, hư ảo vô cùng.

“Cửu U Minh Thủ!”

“Tà Phong Trảm!”

Sâm La Quỷ Tôn và Yêu Hoa Tà Quân liên thủ, từng đạo đấu khí uy lực vô cùng hung mãnh không ngừng phóng xuất, điên cuồng công kích về phía Tiêu Viêm. Xem ra, hai kẻ này muốn dựa vào ưu thế số đông để dồn Tiêu Viêm vào chỗ chết!

“Diễm Phân Phệ Lãng Xích!”

“Khai Sơn Ấn!”

Đối mặt với thế công hung mãnh của hai người, sắc mặt Tiêu Viêm ngưng trọng, từng đạo đấu kỹ uy lực mạnh mẽ cũng thuận tay thi triển, chính diện đối chọi với từng đợt công kích của Sâm La Quỷ Tôn và Yêu Hoa Tà Quân.

“Ầm ầm ầm!”

Trên bầu trời, cuộc chiến đấu kịch liệt càng lúc càng đặc sắc. Những luồng năng lượng va chạm vào nhau nổ tung như pháo hoa, tiếng nổ vang lên không ngớt, trong phạm vi trăm dặm đều có thể cảm nhận được dao động năng lượng cuồng bạo.

Thấy Tiêu Viêm càng đánh càng hăng, trong lòng Sâm La Quỷ Tôn không khỏi thầm kêu khổ. Cuộc chiến kéo dài khiến đấu khí tiêu hao một cách đáng sợ. Ngay cả hai người bọn hắn cũng cảm nhận được đấu khí trong cơ thể đang sụt giảm nhanh chóng. Thế nhưng Tiêu Viêm lại không có chút dấu hiệu suy yếu nào, ngược lại càng lúc càng phấn chấn hơn.

“Yêu Hoa!”

Hít một hơi thật sâu, Sâm La Quỷ Tôn hét lớn. Ở phía đối diện, Yêu Hoa Tà Quân khẽ gật đầu, khí thế cả người chợt thay đổi mạnh mẽ. Một luồng sát khí nồng đậm đến cực điểm từ cơ thể hai người tỏa ra.

Cảm nhận được khí thế của hai người đột nhiên trở nên sắc bén, mang theo hơi thở sát phạt tựa tu la, Tiêu Viêm khẽ nhíu mày. Loại cảm giác này… hắn không hề xa lạ.

“Lão phu hôm nay ngược lại muốn xem, tiểu tử nhà ngươi có thể chống cự được bao lâu?!”

Sát ý tràn ngập không gian, Sâm La Quỷ Tôn đột nhiên trừng mắt, quát lên: “Thiên Minh Tu La Thủ!”

Tiếng quát vừa dứt, hai luồng sát khí tựa sương mù từ trong cơ thể bọn họ tuôn ra, ngưng tụ thành một đám mây đen trước mặt. Từ trong đó, một bàn tay khổng lồ đen nhánh chừng trăm trượng đột nhiên xuất hiện, trong nháy mắt đã chụp xuống Tiêu Viêm.

Trên bàn tay đen kịt này tràn ngập một loại sát ý khiến người ta lạnh thấu xương. Loại sát ý này được ngưng tụ từ ý chí của Sâm La Quỷ Tôn và Yêu Hoa Tà Quân. Nếu bị bàn tay này đánh trúng, ý chí của Tiêu Viêm sẽ lập tức bị ăn mòn.

“Thiên Minh Tu La Thủ sao…?”

Nhìn bàn tay khổng lồ che trời chụp tới, Tiêu Viêm nhếch miệng cười, thân hình khẽ động, một luồng sát khí sắc bén y hệt cũng từ trong cơ thể hắn bùng phát ra, trong nháy mắt ngưng tụ thành một cự chưởng giống hệt. Trong ánh mắt kinh ngạc của Sâm La Quỷ Tôn và Yêu Hoa Tà Quân, hai bàn tay khổng lồ va chạm vào nhau.

“Oành!”

Hai bàn tay chạm vào nhau không hề phát ra tiếng nổ lớn, mà chỉ là những âm thanh trầm thấp. Sát ý điên cuồng khuếch tán, ăn mòn lẫn nhau. Hô hấp của Sâm La Quỷ Tôn và Yêu Hoa Tà Quân đều bị ảnh hưởng bởi luồng sát khí đó mà trở nên có chút khó khăn.

Va chạm mạnh mẽ rồi dần dần ăn mòn nhau, cuối cùng cả hai cùng tiêu tán. Sát ý chậm rãi tan đi, để lại ba người với sắc mặt có phần tái nhợt.

“Làm sao ngươi lại học được Thiên Minh Tu La Thủ, một trong những tuyệt học trấn tông của Thiên Minh Tông?!”

Ánh mắt Sâm La Quỷ Tôn tràn đầy vẻ không thể tin nổi, gắt gao nhìn chằm chằm Tiêu Viêm. Lúc trước khi thấy hắn thi triển đấu kỹ kia, bọn họ đã nhận ra hai bên cùng chung một nguồn gốc.

Đối với lời tra vấn của hai người, Tiêu Viêm chẳng hề để tâm. Thiên Minh Tu La Thủ này là hắn đoạt được từ Dịch Trần của Thiên Minh Tông, sau đó thường xuyên nghiên cứu, nhưng hôm nay mới là lần đầu thi triển, hiệu quả cũng không tệ.

“Đừng cho hắn có cơ hội hồi phục! Vừa rồi hắn đã tiêu hao rất lớn.” Sắc mặt Yêu Hoa Tà Quân trở nên vô cùng khó coi, hắn gằn giọng.

Sâm La Quỷ Tôn gật đầu, vừa định tiếp tục ra tay thì thấy trên khuôn mặt Tiêu Viêm xuất hiện một nụ cười bí hiểm. Ngay sau đó, hắn thấy hai tay Tiêu Viêm kết ấn, thiên địa năng lượng xung quanh đột nhiên sôi trào kịch liệt. Từng luồng năng lượng gần như hóa thành thực chất, không ngừng rót vào cơ thể Tiêu Viêm. Nhờ đó, sắc mặt vốn đang tái nhợt của hắn dần dần trở nên hồng hào…

“Là… là Thiên giai công pháp?!”

Thấy cảnh này, hai người Sâm La Quỷ Tôn lập tức sững sờ. Với kinh nghiệm của bọn hắn, tự nhiên biết được chỉ có Thiên giai công pháp trong truyền thuyết mới có thể bá đạo cướp đoạt năng lượng trong không gian như thế này.

“Khó trách hai người chúng ta đánh thế nào cũng không khiến hắn tiêu hao quá mức. Hóa ra hắn sở hữu Thiên giai công pháp…”

Khóe miệng hai người Sâm La Quỷ Tôn khẽ run rẩy. Có Thiên giai công pháp chống đỡ, đấu khí của Tiêu Viêm gần như vô tận. Trong một cuộc chiến kéo dài thế này, hai người họ làm sao đấu lại?

Ngay khi hai người vẫn còn chìm trong kinh hãi, Tiêu Viêm đã từ từ mở mắt. Cảm nhận đấu khí tràn ngập trong cơ thể, hắn không khỏi mỉm cười nhìn hai người kia, thản nhiên nói: “Tiếp tục chứ?”

Thấy bộ dạng của Tiêu Viêm, sắc mặt Sâm La Quỷ Tôn trở nên âm trầm, nói: “Tiêu Viêm, ngươi đừng vội đắc ý! Những kẻ có hứng thú với ngươi không chỉ có Thiên Minh Tông chúng ta đâu.”

Vừa dứt lời, Sâm La Quỷ Tôn đưa mắt về phía khu rừng rậm tràn ngập tử khí, quát lớn: “Nếu còn không ra tay, tiểu tử này sẽ chạy mất đấy!”

“Ha ha, Sâm La trưởng lão cứ yên tâm, hắn không chạy thoát được đâu. Vì lo lắng trên người hắn có không gian ngọc giản do Dược Trần để lại, ta đã sớm phong tỏa không gian nơi này rồi.” Sâm La Quỷ Tôn vừa dứt lời, một tiếng cười lạnh lẽo đã vang lên. Không gian trên bầu trời đột nhiên vặn vẹo, một thân ảnh từ từ hiện ra.

Ngẩng đầu nhìn thân ảnh quen thuộc xuất hiện trên bầu trời, trong lòng Tiêu Viêm chợt trầm xuống.

“Cửu Thiên Tôn, ngay cả ngươi cũng muốn nhúng tay vào chuyện này sao…”

Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!