Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 1306: CHƯƠNG 1293: LẤY MỘT ĐẤU BA

Hư không gợn sóng, một thân ảnh mặc thanh bào lặng lẽ hiện ra, chính là Cửu Thiên Tôn, kẻ đã dẫn dắt cường giả Hồn Điện công kích Tinh Vẫn Các.

Đối với người này, ký ức của Tiêu Viêm vẫn khắc sâu như in. Ngày đó, nếu Dược Lão không đột phá Bán Thánh thành công, e rằng Tinh Vẫn Các đã phải gánh chịu tổn thất không thể lường được.

“Không ngờ ngươi cũng xuất hiện ở đây…”

Ánh mắt Tiêu Viêm lóe lên, xem ra Hồn Điện và Thiên Minh Tông đã bắt tay hợp tác. Điều này khiến lòng hắn trĩu nặng. Thiên Minh Tông tuy không bì được với Hồn Điện nhưng cũng là một thế lực hùng mạnh. Hai phe liên thủ chắc chắn sẽ tạo ra áp lực không nhỏ cho Tinh Vẫn Các.

“Tiêu Viêm, lá gan của ngươi cũng không nhỏ! Nếu cứ co đầu rụt cổ trong Tinh Vẫn Các, bổn tọa quả thực chẳng làm gì được ngươi. Nhưng thật không ngờ ngươi lại dám liều mạng chạy đến đây!” Cửu Thiên Tôn nhìn Tiêu Viêm với vẻ châm chọc, cười nhạt nói.

Sắc mặt Tiêu Viêm âm trầm, hắn vẫn giữ im lặng, nhưng trong tâm trí đã bắt đầu tính toán đối sách. Thực lực của Cửu Thiên Tôn ít nhất cũng đạt đến Thất Tinh, thậm chí là Bát Tinh Đấu Tôn. Dù hắn có thi triển Thiên Hỏa Tam Huyền Biến cũng không thể nào chính diện chống đỡ. Hơn nữa, theo lời Cửu Thiên Tôn, không gian nơi đây đã bị phong tỏa hoàn toàn, không gian ngọc giản mà sư phụ để lại cũng không thể sử dụng được nữa.

Khẽ hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh lại, Tiêu Viêm không ngờ cục diện lại trở nên nguy nan đến thế. Nhưng thực lực hiện tại của hắn đã tăng tiến vượt bậc, cũng không đến nỗi tuyệt vọng. Trong tay nắm giữ át chủ bài là Hủy Diệt Hỏa Liên và Đại Thiên Tạo Hóa Chưởng, dù phải đối mặt với Cửu Thiên Tôn, hắn cũng có sức đánh một trận. Thêm vào đó, Phần Quyết đã tiến hóa lên chuẩn Thiên giai công pháp, hắn hoàn toàn không phải lo lắng về tình trạng thoát lực sau khi thi triển Hủy Diệt Hỏa Liên.

“Tiểu tử, biết điều thì bó tay chịu trói đi. Chẳng lẽ ngươi còn mơ tưởng có thể thoát khỏi tay ba người chúng ta sao?” Sâm La Quỷ Tôn gằn giọng.

Yêu Hoa Tà Quân nhẹ nhàng phe phẩy chiếc quạt sắt, ánh mắt nhìn Tiêu Viêm đang trầm mặc không nói, trong lòng dâng lên mấy phần cảnh giác. Hắn từng giao thủ với Tiêu Viêm nên hiểu rõ sự đáng sợ của Hủy Diệt Hỏa Liên. Bây giờ Tiêu Viêm bị dồn vào đường cùng, nếu hắn nổi điên liều mạng, chỉ sợ sẽ dẫn đến cảnh cá chết lưới rách.

“Vậy cũng chưa chắc…”

Tiêu Viêm cười lạnh, tay phải lật một cái, kim quang nhàn nhạt hiện lên trong lòng bàn tay, đấu khí trong cơ thể bắt đầu sôi trào.

“Tiêu Viêm, ngươi không muốn cứu phụ thân mình nữa sao?” Nhận thấy Đấu Khí bắt đầu khởi động trong cơ thể Tiêu Viêm, hai mắt Cửu Thiên Tôn khẽ híp lại. Hắn đã từng tận mắt chứng kiến Tiêu Viêm thi triển Đại Thiên Tạo Hóa Chưởng, ngay cả Trích Tinh Lão Quỷ cũng bị miểu sát tại trận. Vì thế, hắn vô cùng kiêng kỵ chiêu này. Thấy Tiêu Viêm có ý định thi triển, hắn liền quát lớn.

Nghe tiếng hét của Cửu Thiên Tôn, kim quang trên bàn tay Tiêu Viêm chợt ngưng lại, ánh mắt sắc lạnh âm trầm nhìn chằm chằm vào đối phương.

“Cùng bổn tọa trở về Hồn Điện, ngươi sẽ được gặp lại phụ thân. Nếu ngươi dám phản kháng, đợi khi ta trở về, việc đầu tiên ta làm chính là giết cha ngươi.” Sắc mặt Cửu Thiên Tôn lạnh như băng, chậm rãi nói.

Ánh mắt Tiêu Viêm lạnh lẽo nhìn Cửu Thiên Tôn. Một lát sau, hắn cười nhạt, giọng nói bình thản vang lên: “Không ngờ đường đường là Cửu Thiên Tôn của Hồn Điện lại dùng đến thủ đoạn ngu xuẩn thế này! Ta không phải kẻ ngốc. Ta sống tốt ở bên ngoài thì mới có cơ hội cứu phụ thân. Một khi rơi vào tay các ngươi, Tiêu gia coi như triệt để xong đời. Bởi vậy, loại uy hiếp này vô dụng với ta.”

Thấy Tiêu Viêm vẫn giữ được vẻ bình tĩnh đến đáng sợ, sắc mặt Cửu Thiên Tôn càng thêm âm trầm. Hắn thực sự không ngờ Tiêu Viêm lại có thể trấn tĩnh đến vậy. Đúng như lời Tiêu Viêm nói, chỉ cần hắn còn sống thì còn hy vọng cứu được Tiêu Chiến. Nếu rơi vào tay Hồn Điện, hy vọng đó sẽ tan thành mây khói.

Đạo lý này tuy đơn giản, nhưng đối với một người trọng tình trọng nghĩa, từng vượt trăm cay nghìn đắng từ Gia Mã Đế Quốc đến Trung Châu để cứu sư phụ, có thể đưa ra lựa chọn lý trí như vậy chứng tỏ ý chí của hắn mạnh mẽ đến nhường nào.

“Cửu Thiên Tôn, tiểu tử này gian xảo như hồ ly, sẽ không nghe lời ngài đâu. Chúng ta cùng nhau động thủ, bắt sống hắn mới là thượng sách.” Yêu Hoa Tà Quân lên tiếng.

Cửu Thiên Tôn mặt không đổi sắc, khẽ gật đầu, cước bộ nhẹ nhàng bước về phía trước. Không gian trước mặt hắn gợn sóng, thân ảnh chỉ còn là một tàn ảnh, trong chớp mắt đã xuất hiện ngay trước mặt Tiêu Viêm. Bàn tay hắn hóa thành trảo, chụp thẳng tới yết hầu Tiêu Viêm. Nơi trảo phong lướt qua, không gian chấn động như muốn vỡ nát.

“Nếu đã vậy, bổn tọa đành tự mình ra tay bắt ngươi về!”

Đối mặt với trảo phong sắc bén vô song, Tiêu Viêm vẫn bình tĩnh, kim quang nơi bàn tay phải lưu chuyển, tung ra một quyền mạnh mẽ.

“Uỳnh!”

Hai luồng kình phong va chạm, vùng không gian ở giữa rung lên dữ dội. Sóng kình phong lan tỏa ra xung quanh, khiến không gian bị xé rách, lộ ra những vết nứt đen ngòm.

“Xoẹt!”

Sau cú va chạm, thân hình Tiêu Viêm run lên, phải lùi lại mấy chục bước mới đứng vững. Bàn tay phải nắm chặt có chút tê dại, ánh mắt càng thêm ngưng trọng. Qua lần giao phong này, hắn đã hoàn toàn nhận thức được thực lực của Cửu Thiên Tôn, đỉnh phong Thất Tinh Đấu Tôn, chỉ còn một bước nữa là tiến vào Bát Tinh.

“May mà bàn tay phải đã được Kim Linh Tiên rèn luyện. Nếu không, chỉ riêng cú đối đầu trực diện này cũng đủ khiến ta bị thương.”

Đôi mắt Tiêu Viêm lóe sáng. Đỉnh phong Thất Tinh quả thực quá mạnh mẽ, với thực lực hiện tại của hắn, ứng phó có phần miễn cưỡng. Nếu không dùng đến Đại Thiên Tạo Hóa Chưởng hoặc Hủy Diệt Hỏa Liên, hắn gần như không có khả năng chống lại Cửu Thiên Tôn.

“Cửu Thiên Tôn, đừng cho tiểu tử này thời gian hồi phục! Hắn tu luyện Thiên giai công pháp, tốc độ hồi phục vô cùng kinh người, càng kéo dài e rằng đêm dài lắm mộng…” Thấy Cửu Thiên Tôn một chưởng đẩy lùi Tiêu Viêm, Sâm La Quỷ Tôn và Yêu Hoa Tà Quân cũng xuất hiện gần đó, quát lớn. Hai người lập tức liên thủ, đấu khí trong cơ thể bùng phát, không ngừng công kích về phía Tiêu Viêm, không cho hắn một giây nghỉ ngơi.

“Có thể khiến cả ba người chúng ta cùng ra tay, hôm nay xem như Tiêu Viêm ngươi cũng đủ mặt mũi rồi.”

Cửu Thiên Tôn không từ chối đề nghị của Sâm La Quỷ Tôn. Nhiệm vụ của hắn là phải bắt được Tiêu Viêm. Lần trước thất bại đã khiến Điện chủ có phần bất mãn, lần này hắn tự ý hành động, nếu có thể hoàn thành nhiệm vụ thì xem như công chuộc tội. Vì vậy, hắn không quan tâm đến thể diện hay bất cứ thứ gì khác, miễn là bắt được Tiêu Viêm.

Ý niệm vừa dấy lên, Cửu Thiên Tôn không chút do dự, thân hình khẽ động. Đấu khí mênh mông như thủy triều tuôn ra, uy thế kinh người khiến cả khoảng trời run rẩy như sắp sụp đổ.

“Ầm! Ầm! Ầm!”

Trên không trung, năng lượng sôi trào không ngừng bùng nổ. Đối mặt với sự vây công của hai Lục Tinh và một cường giả đỉnh phong Thất Tinh Đấu Tôn, dù Tiêu Viêm có chiến lực kinh người cũng bắt đầu rơi vào thế hạ phong. Nếu không nhờ sự cường hãn của Dị Hỏa, có lẽ hắn đã sớm bị ba người kia đánh cho trọng thương. Dù vậy, sau một hồi giao thủ kịch liệt, tình thế của hắn ngày càng bất lợi.

“Phá!”

Lại một lần nữa bị ép phải đối chưởng với Cửu Thiên Tôn, đôi cánh sau lưng Tiêu Viêm chấn động, trong gang tấc tránh được đòn tấn công của Yêu Hoa Tà Quân và Sâm La Quỷ Tôn, mượn lực lùi về phía sau, thoát khỏi vòng vây của ba người.

Thân hình vừa ổn định, sắc mặt Tiêu Viêm đã vô cùng âm trầm. Kim quang trong lòng bàn tay ngày càng rực rỡ, đấu khí trong cơ thể tuôn ra như thác lũ, không ngừng hội tụ về một điểm.

“Cẩn thận, hắn muốn thi triển Thiên giai đấu kỹ!”

Nhìn thấy bộ dạng của Tiêu Viêm, Cửu Thiên Tôn đang lao tới bỗng khựng lại, gằn giọng cảnh báo.

Nghe vậy, cả Sâm La Quỷ Tôn và Yêu Hoa Tà Quân đều giật mình, vội vàng lùi lại.

“Đại Thiên Tạo Hóa Chưởng!”

Sắc mặt Tiêu Viêm ngưng trọng, năng lượng trong lòng bàn tay càng thêm chói lòa. Ngay sau đó, một luồng hắc mang chợt hiện, bàn tay hắn đột nhiên chụp mạnh vào hư không.

Xoẹt xoẹt!

Bàn tay vừa chụp ra, một luồng hắc quang quỷ dị lập tức bùng phát, bao trùm cả một vùng không gian. Cùng lúc đó, một lực hút kinh khủng cũng tuôn ra từ trong vùng hắc quang đó.

Bị lực hút khủng bố ảnh hưởng, tốc độ của ba người Cửu Thiên Tôn lập tức chậm lại. Thấy uy lực của hắc quang, sắc mặt Cửu Thiên Tôn ngưng trọng, quát lớn: “Không cần sợ hãi! Thiên giai đấu kỹ tuy mạnh, nhưng ba người chúng ta liên thủ đủ sức phá giải nó!”

Tiếng quát vừa dứt, thân hình Cửu Thiên Tôn liền ổn định lại. Đấu khí trong cơ thể hắn tuôn ra không chút giữ lại, khiến không gian xung quanh chấn động, ngưng tụ thành những giọt năng lượng li ti rơi xuống.

Thấy Cửu Thiên Tôn đã ổn định, Sâm La Quỷ Tôn và Yêu Hoa Tà Quân cũng chần chừ một thoáng rồi cắn răng, dốc toàn bộ đấu khí trong cơ thể. Trong khoảnh khắc, đấu khí mênh mông cuồn cuộn gào thét, bao trùm cả bầu trời, không gian vang lên những tiếng xé gió chói tai.

“Rào rào…!”

Đấu khí của ba người bộc phát mạnh mẽ, ngưng tụ thành ba cột đấu khí khổng lồ chừng trăm trượng lơ lửng trên đỉnh đầu. Sau một tiếng gầm thét, cả ba cột đấu khí cùng lao tới, va chạm cực mạnh vào vùng hắc quang kia.

“Uỳnh uỳnh!”

Năng lượng khổng lồ va chạm vào nhau. Ngay lập tức, ánh mặt trời như bị che khuất, một cơn bão năng lượng kinh hoàng từ tâm điểm va chạm quét ra bốn phía. Mảng rừng rậm bên dưới với những cây đại thụ khổng lồ đều bị chặt đứt ngang thân, ngã rạp như lúa mạch, cảnh tượng vô cùng đáng sợ.

Bão năng lượng quét qua, vùng hắc quang vốn đang khuếch tán không gì cản nổi chợt khựng lại. Nhưng lực hút khủng bố vẫn chưa tiêu tan, ba cột đấu khí khổng lồ đều bị nó cắn nuốt vào trong, sau đó mới từ từ tiêu tán.

“Phù… phù… phù…!”

Thấy vùng hắc quang biến mất, cả ba người mới thở phào nhẹ nhõm, trong mắt vẫn còn vương lại nét kinh hãi. Nếu không có Cửu Thiên Tôn ở đây, chỉ bằng hai người bọn họ, tuyệt đối không thể chống lại được một đấu kỹ khủng bố như vậy.

Sắc mặt Cửu Thiên Tôn có phần tái nhợt, hiển nhiên việc tiêu hao đấu khí vừa rồi không hề nhỏ, nhưng may mắn là đã chặn được một kích tất sát của Tiêu Viêm. Hắn chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lùng nhìn Tiêu Viêm ở cách đó không xa, gằn giọng: “Bây giờ, bổn tọa xem ngươi còn giở trò gì được nữa?”

Nhìn Cửu Thiên Tôn, khóe môi Tiêu Viêm cũng nhếch lên một nụ cười lạnh. Bàn tay hắn nắm chặt, bốn loại Dị Hỏa đồng thời hiện ra.

“Yên tâm, đảm bảo sẽ khiến các ngươi hài lòng.”

Nhìn thấy bốn loại Dị Hỏa trong lòng bàn tay Tiêu Viêm, khuôn mặt đang đắc ý của Cửu Thiên Tôn chợt cứng đờ, trở nên xám xịt.

“A, Tiêu Viêm tiểu ca, lão phu cuối cùng cũng tìm được người rồi!”

Ngay lúc Cửu Thiên Tôn còn đang kinh hãi, không gian phía sau Tiêu Viêm chợt dao động rồi bị xé rách. Một bóng người cường tráng lao ra, miệng không ngừng gào khóc gọi tên Tiêu Viêm.

Nhìn thấy thân ảnh quen thuộc kia, Tiêu Viêm không khỏi sững sờ, kinh ngạc thốt lên: “Hắc Kình?”

✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!