“Thế mà thua…”
Trên lầu, Linh Tuyền và vị Ngũ thống lĩnh kia dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn thân ảnh của Dương Hạo đang giãy dụa trong đống đổ nát. Cả hai bất giác liếc mắt nhìn nhau, đều thấy trong mắt đối phương hiện rõ vẻ kinh hãi khó bề che giấu.
“Tiểu tử này làm thế nào mà trở nên mạnh đến như vậy?”
Linh Tuyền siết chặt nắm đấm, trong lòng dâng lên cảm giác khó tin. Tuy gã biết Tiêu Viêm đã vượt qua mình nhưng không thể ngờ Tiêu Viêm lại có thể đánh bại Dương Hạo, kẻ có thực lực Ngũ tinh Đấu Tôn đỉnh phong, một cách dễ dàng đến thế.
Là người cùng tộc, Linh Tuyền đương nhiên biết rõ thực lực của Dương Hạo. Hơn nữa, kẻ kia còn luyện được không ít đấu kỹ cao giai uy lực phi thường, thậm chí còn luyện thành Phúc Địa Ấn trong Đế Ấn Quyết. Phóng mắt khắp lứa đồng bối trong tộc, Dương Hạo đã được xem là hiếm có đối thủ, vậy mà trong cuộc chiến vừa rồi lại bị Tiêu Viêm ép vào thế hạ phong toàn diện. Thế công hung mãnh như vũ bão lại không thể gây cho Tiêu Viêm chút thương tổn nào, hiển nhiên thực lực lẫn chiến lực của Tiêu Viêm đã vượt xa Dương Hạo một bậc.
“Ài… Được tiểu thư coi trọng, quả nhiên cũng có lý do của nó! Thực lực của hắn chỉ sợ không kém đại ca là bao!” Ngũ thống lĩnh khẽ thở dài.
Nghe được lời này, sắc mặt Linh Tuyền càng trở nên nặng nề.
“Khụ…”
Dương Hạo bị vùi trong đống đổ nát cũng đã giãy dụa thoát ra một cách chật vật. Y phục trên người hắn đã rách nát hơn phân nửa, phần còn lại cũng cháy đen. Lúc này, hắn đang ho khan kịch liệt, máu tươi không ngừng trào ra từ khóe miệng.
Đầu tóc Dương Hạo rối tung như một kẻ điên, đôi mắt đỏ ngầu như muốn tóe máu nhìn Tiêu Viêm trên đài như muốn ăn tươi nuốt sống. Trận tỉ thí này, hắn đã thất bại vô cùng thảm hại. Gã không thể nào ngờ được, với thực lực Ngũ tinh Đấu Tôn đỉnh phong của mình cộng thêm vô số đấu kỹ cao giai, lại có thể bại trong tay Tiêu Viêm dễ dàng đến vậy!
“Đồ vô liêm sỉ! Ta không phục!”
Sự phẫn nộ và nhục nhã dâng trào trong lòng. Thua một cách thảm hại trước mắt bao người… Nếu chuyện này truyền về Cổ giới, không biết sẽ bị bao nhiêu kẻ cười nhạo. Lập tức, một luồng lửa giận rít gào trong đầu Dương Hạo. Hắn cố nén cơn đau từ đôi chân, một lần nữa dẫm mạnh xuống đất, thân ảnh hóa thành một tia chớp bắn thẳng đến Tiêu Viêm trên đài.
Thấy Dương Hạo hành động như kẻ mất trí, không ít người quan chiến cũng khẽ cau mày. Kẻ này quả nhiên không có chút phong độ nào!
“Bang! Bang!”
Ánh mắt hờ hững nhìn thân ảnh đang điên cuồng lao tới, Tiêu Viêm mặt không đổi sắc, cước bộ đột nhiên bước về phía trước, thân ảnh quỷ mị xuất hiện ngay trước mặt Dương Hạo. Bả vai chợt chấn động, một luồng kình phong sắc bén khôn lường cách không bắn ra như chớp giật, oanh kích thẳng lên ngực Dương Hạo.
“A… Ặc…!!!”
Một lần nữa trúng đòn nghiêm trọng, Dương Hạo lại phun ra một ngụm máu tươi, thân hình bay ngược về sau như diều đứt dây, chấn nát những bộ bàn ghế hai bên thành phấn vụn.
“Chậc chậc! Dương Hạo này quả nhiên là một tên ngu xuẩn!”
Lúc Dương Hạo điên cuồng xông đến Tiêu Viêm, ở một nơi nào đó trong tòa lầu, một người khẽ cười nói.
Đây là một nơi khá khuất và yên tĩnh hơn những chỗ khác. Hiện giờ, nơi này có một chiếc bàn gồm bốn người, ba nam một nữ. Trên trán mỗi người đều có một ấn ký hình ngọn lửa mơ hồ như vật thật, tỏa ra cảm giác nóng cháy.
Mà thanh âm trước đó được phát ra từ một nam tử có gương mặt thô hào.
“Tiêu Viêm này là Ngũ tinh Đấu Tôn nhưng sở hữu Dị hỏa, đấu khí của hắn tự nhiên không phải người thường có thể sánh bằng. Dương Hạo bại trong tay hắn cũng là chuyện bình thường.” Đối diện với nam tử vừa nói, một người đàn ông trung niên có đôi mày rậm lãnh đạm tiếp lời.
“Linh hồn của hắn rất mạnh! Dưới sự cảm ứng linh hồn, mấy thứ thân pháp quỷ mị kia cũng vô dụng… Dương Hạo quá mức tự đại!”
Cuối cùng, một nam tử mặc áo bào trắng chốt lại vấn đề. Hắn ta có một nụ cười khiến người ta cảm thấy ấm áp như nắng xuân.
Vừa nói xong, bạch y nam tử này cũng chuyển hướng nhìn nữ tử mặc y phục đỏ rực bên cạnh. Nàng mang một tấm khăn che mặt nhưng vẫn có thể mơ hồ nhìn thấy dung nhan kiều mị bên trong. Đôi mắt nàng sáng rực, trong suốt và tĩnh lặng như mặt hồ thu không gợn sóng. Đối với đề tài ba người kia bàn luận, nàng không hề tham gia, tựa như hết thảy đều không gây cho nàng chút hứng thú nào, mọi việc xảy ra chỉ là lẽ thường tình.
“Hỏa Trĩ, nàng không cần phải coi chúng ta như không khí vậy chứ?” Nhìn bộ dáng của nàng, bạch y nam tử không khỏi lắc đầu bất đắc dĩ.
“Ta quả thực có hứng thú với Dị hỏa của hắn!” Nghe lời của thanh niên, cô gái áo đỏ rốt cục cũng ngẩng đầu liếc mắt nhìn Tiêu Viêm trên đài, đáp bằng thanh âm trong trẻo êm tai nhưng vô cùng lạnh giá.
“Khụ…”
Nghe vậy, ba người kia cũng cảm thấy bất đắc dĩ, đành thu lại ánh mắt nóng rực của mình. Đột nhiên, thiếu nữ áo đỏ lại nói tiếp: “Xem ra, người của Cổ tộc không hoan nghênh Tiêu Viêm cho lắm!”
Bên trong tòa lầu, Dương Hạo mình đầy máu tươi đang nhìn chằm chằm Tiêu Viêm một cách dữ tợn. Gã thở hổn hển như trâu, sau một hồi lâu vừa muốn điên cuồng lao tới một lần nữa thì một tiếng quát lạnh lẽo đột nhiên vang vọng khắp tửu quán: “Dương Hạo!”
Nghe được tiếng quát lạnh lẽo này, Dương Hạo lập tức thanh tỉnh hơn nhiều, thân hình chấn động mạnh rồi đứng yên tại chỗ, siết chặt nắm tay.
“Ngươi dám đánh mất hết thể diện của Cổ tộc!”
Lúc thân hình Dương Hạo ngừng lại, một thân ảnh chậm rãi hiện ra giữa hư không. Sắc mặt lẫn thanh âm băng lãnh của người này làm trong mắt Dương Hạo thoáng lóe lên một vẻ sợ hãi.
“Nhị ca…”
Hai người Linh Tuyền trên lầu thấy bóng người này cũng chợt ngẩn ra, trong mắt hiện lên vẻ kinh hỉ rồi thân ảnh chợt lướt xuống bên cạnh người kia, cung kính nói lớn.
“Hừ!”
Bóng người kia liếc nhìn hai người rồi hừ lạnh một tiếng, chợt chuyển hướng nhìn Tiêu Viêm đang đứng trên đài cao: “Tiêu Viêm, ngươi đánh đã sảng khoái chưa?”
Tiêu Viêm từ trên cao nhìn xuống thân ảnh này. Chỉ thấy gã ta một thân ngân giáp lấp lánh, toàn thân như có một luồng sáng bạc nhạt lưu chuyển, phát ra một khí tức hùng hồn tràn ngập bốn bề, thu hút ánh mắt của không ít người.
“Tỉ thí luận bàn mà thôi!”
Tiêu Viêm liếc mắt nhìn nam tử ngân giáp. Nghe cách xưng hô của đám Linh Tuyền, hẳn đây là vị Nhị thống lĩnh trong lời bọn họ! Theo khí tức phát ra, thực lực người này đã đạt đến Lục tinh Đấu Tôn.
Nghe vậy, ngân giáp nam tử kia cũng cau mày. Thân hình vừa động, hắn đã xuất hiện cạnh Tiêu Viêm trên đài, lãnh đạm nói: “Hắc Yên quân Nhị thống lĩnh – Lâm Hủ! Nếu ngươi đã thích luận bàn, vậy cứ để bổn thống lĩnh đến thử một chuyến!”
“Nếu muốn xa luân chiến, thì xem ra nơi này vẫn còn thiếu người đấy!” Tiêu Viêm cười nói.
“Đối phó với ngươi không cần phải xa luân chiến!” Lâm Hủ cười lạnh một tiếng. Hôm nay, Dương Hạo bị Tiêu Viêm đánh cho thảm bại trước công chúng như vậy, nếu hắn không ra mặt, e rằng người khác sẽ chê cười Hắc Yên quân không có người.
“Thế nào? Tiêu Viêm ngươi dám tiếp ta không?”
“Nếu Nhị thống lĩnh đã có nhã hứng, vậy ta xin phụng bồi!”
Đối với kiểu áp sát từng bước của Lâm Hủ, đôi mày vừa giãn ra của Tiêu Viêm cũng cau lại. Xem ra, đám gọi là thiên tài của Cổ tộc có khúc mắc với mình không nhỏ. Chuyện này phải dùng đến thuốc mạnh… Đã vậy, chi bằng cứ thẳng tay tàn nhẫn hơn một chút.
Nhìn không khí trên đài một lần nữa đã kiếm tuốt vỏ, cung giương dây, không ít người trong tòa lầu cũng đều phóng mắt đến đây. Tới thời điểm này, ai cũng nhìn ra đám thiên tài Cổ tộc này dường như có khúc mắc gì đó với Tiêu Viêm.
“Lâm Hủ, các ngươi hồ nháo cái gì vậy!”
Nhưng khi mọi người nghĩ đại chiến sắp bùng nổ thì một thanh âm thương lão bỗng vang vọng khắp tòa lầu. Một thân ảnh áo xám bỗng xuất hiện trên đài như tia chớp, nổi giận quát lớn với Lâm Hủ.
“Cổ Tốn trưởng lão!”
Nhìn thấy người này đột nhiên xuất hiện, Lâm Hủ cũng sững người, ôm quyền cung kính nói.
“Náo loạn! Thân là chủ nhà, các ngươi lại dám làm khó khách nhân của Cổ tộc trước mắt bao người! Còn ra thể thống gì nữa! Mau lui xuống!” Lão nhân được gọi là Cổ Tốn trừng mắt, cả giận quát.
Bị Cổ Tốn giận dữ mắng một trận, Lâm Hủ cũng không dám cãi lại. Gã hiểu được khi lão gia hỏa này hiện thân thì thể diện cũng không thể tìm lại được nữa, lập tức chỉ có thể gật đầu một cách bất đắc dĩ. Sau đó, gã dùng ánh mắt băng lãnh nhìn Tiêu Viêm, đôi môi khẽ mấp máy, một thanh âm như sợi chỉ đã rót vào tai người sau.
“Tiêu Viêm, lần này coi như ngươi may mắn! Nếu thức thời thì lập tức rời khỏi Cổ tộc! Bằng không, khi vào Cổ giới, ắt sẽ tự rước lấy nhục!”
Nghe được những lời này, sắc mặt Tiêu Viêm vẫn bình tĩnh như trước, trong con ngươi đen nhánh chợt lóe lên một tia cười lạnh lẽo.
Lâm Hủ vừa dứt lời cũng không dừng lại thêm, thân hình như én lượn bay khỏi đài. Gã đến ôm lấy Dương Hạo đang bất động rồi bước nhanh ra khỏi tửu quán.
Nhìn Lâm Hủ dần khuất dạng, Cổ Tốn quay đầu lại dùng ánh mắt phức tạp nhìn Tiêu Viêm rồi nhẹ giọng: “Người của Tiêu tộc cuối cùng cũng đã trở lại. Thanh niên Cổ tộc thích hành động theo cảm tính. Cũng vì chuyện của tiểu thư, hẳn ngày sau ngươi sẽ gặp không ít phiền toái! Hy vọng ngươi đã chuẩn bị đầy đủ!”
Tiêu Viêm ôm quyền hành lễ với Cổ Tốn nhưng vẫn không đáp lại.
Cổ Tốn nhìn Tiêu Viêm thật sâu lần nữa, sau đó cũng xoay người bước khỏi quán rượu.
Nhìn thấy tràng long tranh hổ đấu sắp diễn ra lại kết thúc một cách chóng vánh, không ít người dường như vẫn chưa thỏa mãn nhưng cũng không dám phản ứng gì, bèn thu hồi ánh mắt, sau đó nhỏ giọng đàm luận với nhau. Trong lúc này, cũng có không ít ánh mắt chăm chú nhìn Tiêu Viêm, nhân vật chính của màn kịch kịch liệt vừa rồi.
Tiêu Viêm cũng không hề quan tâm đến những ánh mắt này, liền nhảy xuống đài. Khi vừa muốn trở về chỗ ngồi thì bỗng nhiên phát hiện Dị hỏa trong thể nội chợt dao động mãnh liệt. Ánh mắt hắn chợt theo một cảm ứng rất nhỏ quan sát xung quanh, cuối cùng dừng lại ở một nơi rất u tĩnh trong tửu quán. Nơi đó, một nữ tử mang khăn che mặt đang bình tĩnh nhìn hắn chăm chú, ấn ký hình ngọn lửa rất sống động ở mi tâm nàng lúc này chợt lặng yên nở rộ.
“Dị hỏa?”
Nhìn ấn ký của nàng, trong lòng Tiêu Viêm chợt động. Chủng tộc kỳ bí theo lời kể của Dược lão cũng lặng yên hiện lên trong đầu hắn.
“Nàng kia là người của Viêm tộc sao?”
-o0o-
✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh