Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 1329: CHƯƠNG 1316: HỒN NHAI

Bốn mắt chạm nhau, trong tròng mắt mỗi người đều chợt lóe lên quang mang nóng rực. Không khí nơi ánh mắt hai người giao nhau dường như cũng trở nên nóng bỏng.

“Phốc!”

Bốn mắt đối diện. Một lúc sau, không gian nơi hai người nhìn nhau bỗng nhiên nổ tung, tạo thành một ngọn lửa, mà dư ba của nó liền trực tiếp thiêu rụi một chiếc bàn thành tro tàn.

Khi ngọn lửa bùng lên, thân hình Tiêu Viêm cũng khẽ rung lên, khuôn mặt lộ vẻ ngưng trọng. Dị hỏa của nữ tử áo đỏ này e rằng không hề đơn giản.

“Sao lại thế này?”

Tiểu Y Tiên và những người khác nhanh chóng đến cạnh Tiêu Viêm, ánh mắt dõi theo cái nhìn của hắn rồi cuối cùng dừng lại trên chiếc bàn đã hóa thành tro bụi, thấp giọng hỏi.

“Không có gì…”

Tiêu Viêm lắc đầu rồi liếc nhìn nữ tử áo đỏ. Tuy hắn luôn khao khát Dị hỏa nhưng cũng không phải hạng lỗ mãng. Nữ nhân này tám chín phần mười chính là người của Viêm tộc như lời Dược lão đã nói. Dù Tiêu Viêm cảm thấy cực kỳ xa lạ với chủng tộc này, nhưng có thể ngang hàng với Cổ tộc và Hồn tộc thì hẳn là một thế lực vô cùng khủng bố. Hắn sẽ không vì Dị hỏa mà đi đắc tội với bọn họ.

“Đi thôi!”

Trong tửu quán này tai vách mạch rừng, Tiêu Viêm cũng không muốn dừng lại quá lâu, bởi vậy liền xoay người bước ra ngoài. Sau đó, nhóm Tiểu Y Tiên cũng thoáng chần chờ một chút rồi vội vã theo sau.

“Hỏa Trĩ, thế nào?” Nhìn đám người Tiêu Viêm rời đi, nam tử áo bào trắng cười hỏi.

“Dị hỏa rất mạnh!” Nữ tử áo đỏ tên là Hỏa Trĩ nhẹ giọng đáp, trong đôi mắt tĩnh lặng như mặt hồ cũng gợn lên một con sóng: “Nếu có cơ hội, ta thật sự muốn giao thủ với hắn một trận! Để xem Hồng Liên Nghiệp Hỏa xếp thứ bảy trên Dị Hỏa Bảng của ta rốt cuộc mạnh hay yếu hơn Dị hỏa của hắn!”

“Ngươi chỉ cảm thấy hứng thú vậy thôi ư?” Nam tử áo bào trắng bất đắc dĩ lắc đầu, nói: “Tiêu Viêm này hẳn là người của Tiêu tộc. Không ngờ một chủng tộc có huyết mạch gần như cạn kiệt mà lại có thể xuất hiện một nhân vật đến bậc này! Quả nhiên là không thể tưởng tượng nổi!”

“Tiêu tộc năm xưa cùng Cổ tộc thân cận nhất, nhưng đó là lúc bọn họ cường thịnh. Sự hữu nghị giữa các tộc vĩnh viễn đều được thành lập dựa trên nền tảng thực lực tương đương. Mấy năm nay, nếu không có một số trưởng lão của Cổ tộc phản đối, e rằng ngay cả mộ của Tiêu Huyền cũng bị bọn họ đào lên rồi!”

Nam tử có khuôn mặt thô hào cười nói: “Mộ của một cường giả Đấu Thánh đỉnh phong, dù là Cổ tộc cũng không thể kháng cự lại sức hấp dẫn này!”

“Đó chỉ là một số người thuộc phái cấp tiến mà thôi, cũng không thể vơ đũa cả nắm được!” Nam tử áo bào trắng lắc đầu, duỗi thẳng lưng một cái rồi cười nói: “Điều làm ta cảm thấy hứng thú nhất chính là sự kiện Thiên Mộ hai mươi năm mới mở một lần! Tuy nói hôm nay nó nằm trong Cổ giới, nhưng căn cứ vào ước định năm đó thì người của Bát tộc đều được đi vào. Mộ của Tiêu Huyền cũng nằm trong đó, không biết lần này liệu có kẻ nào đi đến được tận cùng hay không…?”

“Ừm… không biết người của các tộc khác đã đến đủ cả chưa? Đại sự thế này, họ hẳn sẽ không chậm chân đâu!” Nam tử có đôi mày rậm cũng gật gù nói.

“Quan tâm bọn họ làm gì? Nếu không đến chúng ta càng ít đối thủ cạnh tranh!” Nam tử áo trắng bĩu môi rồi đứng dậy rời khỏi tửu lầu. Những người khác cũng lục tục nối bước theo sau.

---o0o---

“Xem ra tình hình còn phiền toái hơn chúng ta tưởng nhiều! Trong Bát đại thống lĩnh, gần như tất cả đều có địch ý với huynh! Hôm nay, nhìn Lâm Hủ kia, nếu không có trưởng lão Cổ tộc hiện thân, e rằng hắn đã lập tức ra tay với huynh rồi!” Trên đường về sương phòng, Tiểu Y Tiên cau mày nói.

“Gặp phiền toái là chuyện bình thường! Nếu đến Cổ tộc mà thuận buồm xuôi gió thì ta mới thật sự cảm thấy lạ đó!” Tiêu Viêm cười cười, tỏ vẻ không mấy bận tâm đến cái gọi là Bát đại thống lĩnh kia. Lâm Hủ tuy có thực lực Lục tinh Đấu Tôn nhưng đối với hắn mà nói thì không có chút uy hiếp nào. Trong Bát đại thống lĩnh này, người khiến hắn kiêng kị có lẽ chỉ là vị Đại thống lĩnh chưa từng lộ diện mà thôi.

“Muội không lo về Bát đại thống lĩnh, mà là Tứ đại đô thống kia. Bọn họ mới đích thực là những tài năng trẻ tuổi kiệt xuất nhất của Cổ tộc! Dựa theo tiềm lực của họ, rất có khả năng sẽ trở thành Hắc Yên Vương đời tiếp theo. Huynh phải biết, mỗi đời Hắc Yên Vương đều có một yêu cầu tối thiểu, đó là phải đạt đến cảnh giới Bán Thánh!” Tiểu Y Tiên nói với vẻ căng thẳng.

“Bán Thánh sao…?”

Tiêu Viêm thoáng dừng bước, trong đôi ngươi đen nhánh cũng hiện lên sự nghiêm trọng. Nói như vậy, Tứ đại đô thống kia mới là những nhân vật khó giải quyết. Đối đầu với những kẻ yêu nghiệt đến mức này đúng là phải chịu áp lực rất lớn.

“Là phúc không phải họa, là họa tránh không khỏi! Có muốn trốn cũng vô dụng! Nếu phiền toái đã tìm tới cửa thì ta cứ đón nhận thôi. Mặc kệ là vì thanh danh của Tinh Vẫn Các hay Tiêu gia, ta cũng không thể nào lùi bước!” Tiêu Viêm nghĩ đến đây bèn lắc đầu. Tứ đại đô thống này đích xác rất khó đối phó, nhưng cũng không thể làm cho hắn thấy khó mà lui. Cường giả nào mà hắn chưa từng gặp qua chứ? Trong cùng thế hệ, chưa từng có ai khiến hắn phải không đánh mà lùi!

Dù có là thiên tài chân chính của Cổ tộc cũng không thể!

“Ừm…”

Khi ý nghĩ này hiện lên trong đầu, bàn tay giấu trong tay áo cũng đột nhiên siết chặt. Ngay khoảnh khắc này, hắn đột nhiên có cảm ứng khác thường, bèn ngẩng đầu lên liền thấy ở cuối con đường nhỏ trong rừng có ba thân ảnh áo đen đang đứng đó. Một cảm giác nguy hiểm bỗng chốc bao trùm xung quanh.

Ngay khi Tiêu Viêm phát hiện ra ba người này, đấu khí trong cơ thể đã lập tức vận chuyển.

“Ngươi chính là Tiêu Viêm của Tiêu tộc?”

Bóng người dường như là thủ lĩnh của ba kẻ áo đen khẽ động, phát ra một tiếng cười âm nhu. Nghe thanh âm cũng không già nua, hiển nhiên chủ nhân của nó không phải là một lão quái vật.

“Các ngươi là ai?” Tiêu Viêm khẽ cau mày, hỏi.

“Ha ha ha… Ta còn tưởng ngươi phải khắc cốt ghi tâm chúng ta chứ!” Nghe vậy, kẻ cầm đầu đám áo đen cười lớn.

Dứt lời, sắc mặt Tiêu Viêm lập tức biến đổi, hắn đảo mắt quan sát ba kẻ kia một lượt. Chợt một cảm giác quen thuộc lặng lẽ dấy lên trong lòng, khiến đôi mắt hắn bắn ra hàn quang khiếp người: “Người của Hồn Điện?”

“Cũng không tệ! Nhưng ta lại thích nghe hai chữ Hồn tộc hơn!” Kẻ áo đen cười nói, nhưng bên trong tiếng cười lại ẩn chứa sát ý âm trầm.

Sắc mặt Tiêu Viêm trở nên băng giá, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm ba kẻ kia. Đấu khí trong cơ thể cấp tốc vận chuyển. Không ngờ ở nơi này lại có thể gặp được người của Hồn Điện.

“Không cần phải tỏ ra căng thẳng như vậy! Nhiệm vụ bắt ngươi không thuộc về ta, cho nên ta cũng không định nhúng tay! Ta đến đây chẳng qua là muốn xem xem Tiêu tộc năm xưa từng chống lại Hồn tộc ta một cách dữ dội, đến nay đã sa sút đến bộ dạng thảm hại thế nào!” Tên áo đen lại cười nói.

“Sủa xong chưa? Còn không mau cút!” Tiểu Y Tiên bật ra một tiếng cười lạnh, đấu khí mênh mông trong cơ thể lập tức tụ hội nơi bàn tay, hóa thành một thanh trường tiên. “Vút” một tiếng, nó đã xé rách không gian, quất thẳng đến kẻ áo đen với tốc độ như sấm sét.

“Làm càn!”

Thấy Tiểu Y Tiên động thủ, hai kẻ áo đen còn lại cũng quát lạnh, tay áo chúng rung lên. Chỉ nghe một tràng âm thanh “Đùng! Đoàng” vang dội, hai sợi xích đen kịt như độc xà lướt ra, lập tức va chạm kịch liệt với thanh trường tiên đấu khí.

“Xoẹt!”

Kình phong bùng nổ, thổi quét ra xung quanh, khiến cây cối thoáng chốc đã bị chấn thành phấn vụn.

“Ta đến đây không phải để động thủ với ngươi, chỉ là theo lệ thường muốn khuyên ngươi một câu: Trở thành kẻ địch của Hồn tộc ta sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu!” Thấy song phương giao thủ, kẻ cầm đầu áo đen kia chỉ cười nhạt, hơi ngẩng đầu lên. Dưới lớp áo choàng che kín người, một khuôn mặt gầy gò tái nhợt lộ ra, vẫn đang giữ một nụ cười băng giá.

“Yên tâm, sớm muộn gì cũng có một ngày, ngươi sẽ phải tự mình nuốt lại những lời vừa sủa!” Tiêu Viêm đáp bằng thanh âm bình thản.

“Khặc khặc… Ta cũng hy vọng có ngày đó! Nhưng ta nghĩ, kết cục cuối cùng của ngươi cũng sẽ không khác Tiêu Huyền là bao!” Nam tử hắc y khẽ cười, cùng lúc đó thân hình của hắn cũng trở nên hư ảo, rồi từ từ biến mất một cách quỷ dị.

“Hãy nhớ kỹ tên của ta – Hồn Nhai! Một trong những người năm xưa đánh trọng thương tổ tiên Tiêu Huyền của ngươi, cuối cùng khiến hắn vẫn lạc, chính là tổ tiên của ta! Cho nên, người sau này kết liễu số phận của ngươi, có lẽ cũng chính là ta! Đây là số mệnh, ngươi không bao giờ trốn thoát được! Ha ha ha…”

Cùng lúc ba kẻ áo đen biến mất, một tiếng cười quái dị cũng chợt truyền tới từ không gian, cuối cùng vang vọng quanh quẩn trên bầu trời, thật lâu sau mới chậm rãi tiêu tan.

Tiêu Viêm mặt không đổi sắc. Đợi đến khi tiếng cười kia hoàn toàn biến mất, hắn mới thu hồi ánh mắt đang ghim chặt vào nơi ba kẻ kia vừa rời khỏi. Sau đó, hắn không nói một lời, chỉ quay người đi về hướng sương phòng, nhưng không ai thấy được bàn tay trong áo của hắn đã siết chặt tự lúc nào, trong con ngươi đen nhánh đã phóng ra từng tia sắc lạnh.

“Hồn Nhai, phải không? Nếu đã như vậy, món nợ của tổ tiên ngươi, ta sẽ đòi lại từ ngươi! Trong Cổ giới vẫn còn mộ phần của tổ tiên Tiêu Huyền, vậy thì hãy để ngươi làm vật bồi táng sống cho người đi!”

Nhóm Tiểu Y Tiên chỉ nhìn bóng lưng Tiêu Viêm. Tuy hắn vẫn giữ im lặng, nhưng từ mỗi cử động, mọi người đều cảm nhận được một luồng sát ý lạnh lẽo đang lan tỏa ra ngoài. Hiển nhiên, kẻ tên Hồn Nhai kia đã khơi dậy sát ý ngút trời của Tiêu Viêm.

“Tên kia sẽ phải hối hận!”

Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!