Ba ngày thời gian, trong sự chờ đợi, cũng nhanh chóng trôi qua. Trong lúc này, đoàn người Tiêu Viêm không hề ra ngoài thêm lần nào, mà đám người Lâm Hủ cũng chưa từng xuất hiện trước mặt họ - hẳn là do đã bị Cổ Tốn trưởng lão răn dạy một phen sau khi thảm bại trở về. Nhóm Tiêu Viêm cũng mừng vì điều này, bớt đi không ít phiền toái.
Đương nhiên, Tiêu Viêm cũng không ngại loại phiền toái này. Kể từ khi Hồn Nhai của Hồn Điện xuất hiện, mọi tâm tư của hắn đều đã đặt cả lên người tên kia.
Theo giọng điệu của Hồn Nhai, Tiêu Viêm đoán được địa vị của y trong Hồn tộc hẳn là không thấp. Dù sao có một vị tổ tiên lợi hại như vậy, bối cảnh của gã này trong Hồn tộc ắt hẳn không tầm thường, nếu không thì bên người cũng chẳng thể có hai gã cường giả cấp bậc Thất tinh Đấu Tôn bảo vệ. Cường giả đến bực này, dù ở Hồn Điện cũng đủ để đảm nhiệm chức vụ Thiên tôn, có khả năng chỉ huy những cường giả khác.
Mà theo lời Hồn Nhai, mê án về sự vẫn lạc của lão tổ Tiêu Huyền cũng được hé lộ đôi chút. Tựa hồ như ông đã bị rất đông cường giả vây công, mà tổ tiên của Hồn Nhai chính là một trong số đó.
Chuyện này đã quá mức xa xưa, căn bản không thể khảo chứng. Nhưng nếu kẻ này vẫn khơi lên thù hận, vậy cứ tính sổ trên người hắn trước. Tiêu Viêm cũng không nhìn thấu thực lực của Hồn Nhai, hẳn là y phải có bản lĩnh đặc thù để che giấu thực lực. Chẳng qua, theo Tiêu Viêm phỏng đoán, thực lực của y cũng không yếu, loại cảm giác mẫn cảm với nguy hiểm này không phải kẻ tầm thường có thể tạo ra.
Tuy kẻ này đúng là khiến hắn có chút kiêng kỵ, nhưng cũng chưa đến mức hạn chế được sát ý trong lòng hắn. Chỉ cần kẻ này chưa đột phá cảnh giới Đấu Tôn, Tiêu Viêm liền có đủ tư cách khiến y phải hối hận!
--o0o--
Sáng ngày thứ ba, khi những tia nắng ban mai đầu tiên xuyên qua tầng mây, toàn bộ Cổ Thánh thành lập tức trở nên náo nhiệt khác thường. Hôm nay là ngày Cổ giới mở ra, mọi người sớm đã ôm lòng hiếu kỳ vô hạn đối với không gian hư ảo thần bí này. Thần thông khai mở không gian bực này, phóng mắt khắp đại lục cũng hiếm kẻ nào làm được.
Lúc trong thành vang lên những âm thanh huyên náo cũng là lúc đoàn người Tiêu Viêm đang ở cửa hậu hoa viên chuẩn bị xuất phát. Họ hòa theo dòng người, nhanh chóng đi đến trung tâm thành thị.
Ở trung tâm Cổ Thánh thành có một hồ nước khổng lồ đến cực điểm. Nước hồ trong suốt một cách lạ thường, nhưng nhìn kỹ lại dường như không thấy đáy. Độ sâu ấy khiến người ta nhìn mà không khỏi rợn tóc gáy.
Giờ phút này, những vị trí gần sát hồ nước đã bị vô số bóng người chiếm giữ, thậm chí những kiến trúc xung quanh cũng có không ít người đứng. Vô số ánh mắt cùng hội tụ về mặt hồ phẳng lặng như gương, mà trên không trung nơi đó cũng có không ít người cầm thương đứng thẳng tắp. Khí tức cường hãn tràn ngập tứ phía, khiến không một ai dám bén mảng lại gần để thỏa mãn tính hiếu kỳ.
“Chư vị, Cổ giới sắp được mở ra. Bên trong Cổ giới đất đai bao la, nếu vọng động xông loạn sẽ khó tránh khỏi lạc đường. Nếu đi nhầm vào một số khe nứt không gian, chỉ e sẽ bỏ mạng lại trong không gian hư vô! Cho nên… mong rằng sau khi tiến vào, chư vị không được tự ý đi lại lung tung!” Ở trung tâm hồ nước, Cổ Tốn trưởng lão mà đám Tiêu Viêm đã gặp hôm qua đang lăng không đứng, cất cao giọng hét lớn.
“Sau khi tiến vào Cổ giới, tự nhiên sẽ có người tiếp đãi chư vị, sau đó sẽ hướng dẫn các vị đến trung tâm Cổ giới! Mặt khác, bên trong Cổ giới còn có hậu đại của Cổ tộc, mong chư vị không nên quấy rầy bọn họ! Nếu không, chắc chắn sẽ bị Cổ tộc ta ghi vào sổ đen! Mọi người đã rõ chưa?”
Nghe những lời của Cổ Tốn, bên ngoài hồ nước cũng vang lên những thanh âm đáp lại đầy khách khí.
“Hậu đại Cổ tộc?”
Cách xưng hô này làm cho Tiêu Viêm thoáng chốc thấy lạ lẫm.
“Hậu đại của Cổ tộc chính là những tộc nhân ở tầng lớp dưới cùng, nhưng cũng là tầng lớp quan trọng nhất! Trải qua vô số năm sinh sôi nảy nở, số lượng hậu đại của Cổ tộc đã vô cùng đông đảo, trong cơ thể bọn họ cũng đều có huyết mạch Đấu Đế nhưng lại rất mỏng manh nên không được coi trọng lắm. Đương nhiên, cũng có một số trường hợp ngoại lệ, một số người biến dị khiến huyết mạch trở nên mạnh mẽ. Những hậu đại này một khi được phát hiện, giá trị bản thân sẽ tăng vọt, trở thành tộc nhân chính thức của Cổ tộc, được hưởng thụ sự tôn sùng vô thượng!” Thiên Hỏa tôn giả cười nói.
“Một dòng máu mới vô tận… Thảo nào Cổ tộc lại trường tồn bất diệt!” Tiêu Viêm khẽ gật đầu. Có được lượng hậu đại khổng lồ như vậy, chẳng trách thiên tài trẻ tuổi của Cổ tộc lớp lớp xuất hiện không ngừng. Hóa ra đó đều là những nhân tài được tuyển chọn trong mười vạn, thậm chí là trăm vạn người.
Thiên Hỏa tôn giả cũng mỉm cười gật đầu.
Trong lúc hai người nói chuyện, mặt hồ vốn tĩnh lặng đột nhiên nổi lên từng gợn sóng. Mọi người nơi đây chợt cảm nhận được một luồng dao động không gian cực kỳ khủng bố đang dần dần lan tỏa ra từ hồ nước.
“Xoẹt!”
Khi dao động không gian khủng bố này đạt đến đỉnh điểm, một cột sáng như ngọc chói lòa bỗng nhiên bắn mạnh ra từ giữa hồ, cuối cùng hòa làm một thể với vòng năng lượng bao quanh tòa thành.
“Ầm! Ầm! Ầm!”
Khi mọi người đang chăm chú vào cảnh tượng tráng lệ này, không gian phía trên hồ nước đột nhiên truyền ra tiếng sấm vang vọng rung trời. Không gian nơi đây chợt rung động mãnh liệt rồi như bị từ từ xé toạc ra trước mặt mọi người. Hồi lâu sau, một cánh cửa không gian đen kịt không biết từ đâu trong hư vô đã xuất hiện dưới vô số ánh mắt quan sát.
“Cánh cửa không gian đến Cổ giới đã mở! Chư vị, mời vào!”
Nhìn cánh cửa không gian lớn không tả xiết, Cổ Tốn mỉm cười rồi cất cao giọng nói.
Khi Cổ Tốn vừa dứt lời, những bóng người xung quanh đột nhiên lóe lên, nhanh chóng bay tới trước cửa không gian. Họ tò mò đánh giá một chút rồi một số người tài cao gan lớn liền xung phong vào trước. Đối với Cổ tộc, họ thật sự rất yên tâm và không hề lo lắng chủng tộc này sẽ giở trò gì với khách mời.
Có người mở đầu, những người phía sau cũng lục tục lao về phía cánh cửa không gian. Nhìn quy mô và số lượng người đi vào, cánh cửa kia như một cái động không đáy, mặc cho bao nhiêu người tiến vào cũng không hề dao động nửa phần.
“Chúng ta cũng đi thôi!”
Thấy cánh cửa không gian không có gì bất thường, Tiêu Viêm chợt cười rồi dẫn đầu đoàn người tiến vào hồ nước. Đôi chân hắn đạp sóng lướt đi, lao về phía cánh cửa không gian, nhóm Tiểu Y Tiên cũng bám sát theo sau.
Xung quanh cánh cửa không gian có rất nhiều chiến sĩ Hắc Yên quân thực lực mạnh mẽ đang bảo vệ. Tiêu Viêm liếc mắt đã thấy thủ lĩnh của họ chính là Linh Tuyền, Nhị thống lĩnh Lâm Hủ “từng qua lại” ba hôm trước. Về phần Tam thống lĩnh Dương Hạo, hẳn là đang nằm bẹp dưỡng thương nên không thấy bóng dáng. Dù sao lúc đó Tiêu Viêm xuống tay cũng không nhẹ.
Nhìn thấy đoàn người Tiêu Viêm đang đến, đôi mắt Lâm Hủ chợt nheo lại rồi thoáng liếc nhìn trưởng lão Cổ Tốn đang bận rộn. Gã bước tới vài bước, vừa vặn cản đường nhóm người Tiêu Viêm.
Thế nhưng, đối với hành động cản đường của gã, Tiêu Viêm vẫn giữ vẻ mặt bình thản như không hề hay biết. Cước bộ của hắn vẫn giữ nguyên lộ trình, cuối cùng, thân hình hai người cứ thế va chạm vào nhau.
“Bịch!”
Va chạm chỉ diễn ra trong khoảnh khắc, một tiếng động trầm thấp khẽ vang lên. Lòng bàn chân hai người đang đạp trên mặt nước trong giây lát đã tạo thành những gợn sóng kịch liệt. Chẳng qua cả hai đều có khả năng khống chế lực lượng vô cùng hoàn mỹ nên cú đối đầu này không tạo nên động tĩnh gì nổi bật.
Tiêu Viêm mặt không đổi sắc, đôi vai cấp tốc rung lên một cách quỷ dị. Một luồng ám kình từ vai hắn tuôn ra, tầng tầng lớp lớp như sóng triều, không ngừng oanh kích lên vai Lâm Hủ.
“Hừ!”
Giao thủ thêm lần nữa, sắc mặt Lâm Hủ chợt trở nên hơi tái đi, trong cơ thể gã có một luồng kình khí nóng rực đáng sợ không ngừng truyền vào. Trong nháy mắt hai người dùng vai giao thủ, bả vai của Lâm Hủ lập tức tê dại, tựa như mất hết cảm giác, khiến hắn không tự chủ được mà rên khẽ một tiếng. Ngay cả đôi chân cũng không vững, phải lùi về sau ba bước, cuối cùng một chân của gã đã ngập sâu trong hồ.
Hiển nhiên, trong lần giao thủ nhẹ nhàng này, vị Nhị thống lĩnh Hắc Yên quân lại chẳng chiếm được chút lợi thế nào!
Tiêu Viêm bình thản liếc nhìn Lâm Hủ với sắc mặt đang khó coi. Hắn cũng chẳng nói gì, một lần nữa bước tới, đi thẳng vào cánh cửa không gian hun hút.
“Tiêu Viêm, ngươi không cần kiêu ngạo! Bên trong Cổ giới ắt sẽ có người thu thập ngươi! Chúng ta sẽ ở đây chờ xem ngươi lết ra ngoài như một con chó!”
Thái độ khinh thường của Tiêu Viêm khiến gân xanh trên trán Lâm Hủ nổi lên cuồn cuộn. Ngay khoảnh khắc Tiêu Viêm vừa bước vào cánh cửa không gian, gã ta rốt cục cũng cắn răng, cúi đầu truyền âm vào tai hắn.
“Nhị thống lĩnh lo xa quá rồi! Chẳng qua, trước mắt ngươi nên tự chăm sóc bản thân cho tốt đi!”
Tiêu Viêm thoáng dừng lại, chỉ nhếch miệng cười nhạt. Sau đó hắn cũng không nấn ná thêm, bước thẳng vào cánh cửa không gian. Nơi đó chợt dập dềnh dao động, thân hình hắn đã biến mất không còn tăm tích.
“Hự!”
Khi thân ảnh Tiêu Viêm biến mất, Lâm Hủ một lần nữa phải rên lên đau đớn. Dưới ánh mắt kinh hãi của Linh Tuyền và các binh sĩ Hắc Yên quân khác, một vệt máu tươi từ từ trào ra nơi khóe miệng gã.
“Khốn kiếp!”
Sắc mặt Lâm Hủ trở nên âm trầm đáng sợ, đấu khí trên cánh tay phải của gã tuôn ra dữ dội rồi vọt khỏi lòng bàn tay. Chỉ thấy nơi đó có một ngọn lửa màu nâu tím xen lẫn màu trắng sẫm phun ra, cuối cùng phóng thẳng vào hồ nước, làm nơi đó bùng lên một vùng sương trắng kèm theo tiếng vang xèo xèo.
Ngọn lửa này chính là thứ đã xâm nhập vào cơ thể Lâm Hủ khi giao thủ với Tiêu Viêm lúc nãy. Do không muốn tỏ ra yếu thế trước mặt Tiêu Viêm nên gã mới cố nén lại, nhưng gã không ngờ hành động này ngược lại còn làm cho ngọn lửa trong cơ thể càng trở nên khủng bố, tạo thành một lực phá hoại kinh người suýt nữa đã nghiền nát lục phủ ngũ tạng của gã.
“Tiêu Viêm, ta đã coi thường ngươi! Chẳng qua, muốn kiêu ngạo ở Cổ tộc thì còn chưa đến lượt chủng tộc hạ đẳng như các ngươi được phép!”
“Bên trong Cổ giới, nơi nơi đều có người muốn đối phó ngươi! Ta sẽ chờ ở đây để xem ngươi phải lết ra ngoài như một con chó!”
“Tiểu thư, không phải một kẻ hèn mọn như ngươi có thể xứng đôi!”