Chân trời xanh thẳm mênh mông vô bờ, mây trắng lững lờ trôi, thỉnh thoảng theo gió nhẹ bay về bốn phương. Thảo nguyên xanh biếc trải dài vô tận, dập dờn như sóng vỗ trong gió.
“Xoẹt!”
Hư không trên bầu trời bỗng kịch liệt chấn động. Một cánh cửa không gian hắc ám khổng lồ quỷ dị hiện ra. Ngay sau đó, từng thân ảnh chậm rãi bước ra, cuối cùng đặt chân lên phiến thiên địa xa lạ này.
“Nơi này là Cổ giới ư? Năng lượng thiên địa thật nồng đậm, so với ngoại giới còn hơn hẳn nhiều lần!”
“Không hổ là không gian do cường giả Đấu Thánh kiến tạo! Thần thông bực này quả là bất khả tư nghị!”
Theo sau những thân ảnh đó là từng tràng kinh hô vang vọng.
Khi mọi người còn đang kinh thán, đoàn người Tiêu Viêm cũng đã bước ra khỏi cánh cửa không gian. Cảm nhận được năng lượng dày đặc nơi đây, ai nấy đều không giấu được vẻ kinh dị trên mặt.
“Thiên địa năng lượng thật hùng hậu! Nếu tu luyện ở đây, tốc độ e rằng phải nhanh gấp đôi ngoại giới! Cổ tộc không chỉ sở hữu vô số tộc nhân có thiên phú kinh người mà còn chiếm được phúc địa bực này, bảo sao họ lại cường thịnh đến thế!” Tiêu Viêm hít sâu một hơi, kinh thán nói.
“Không gian được khai mở thế này e rằng đã tự thành một thế giới! Tuy diện tích không thể so với Đấu Khí đại lục, nhưng chính vì vậy mà thiên địa năng lượng lại càng tập trung và dày đặc hơn. Tu luyện tại đây chắc chắn sẽ đạt được hiệu quả khó tin!” Thiên Hỏa tôn giả cũng gật đầu tán thành.
“Uỳnh!”
Lúc Tiêu Viêm đang trò chuyện với Thiên Hỏa tôn giả, phía chân trời xa xăm bỗng vang lên một tiếng nổ tựa sấm rền. Mọi người liền thấy một đám mây đen dày đặc mang theo khí thế che trời lấp đất cuồn cuộn kéo đến.
“Đó là…”
Tiêu Viêm nheo mắt nhìn đám mây đen, một lúc lâu sau, đồng tử hắn đột nhiên co rụt lại: “Phi hành chiến thuyền!”
Cùng lúc Tiêu Viêm phát hiện ra, những cường giả có nhãn lực hơn người khác cũng nhận ra, lập tức vang lên từng tiếng kinh hô. Hóa ra, đám mây đen kia được tạo thành từ hơn mười chiếc phi hành chiến thuyền khổng lồ, mây đen bao phủ quanh thân thuyền, từ xa nhìn lại tựa như những chiến thuyền đang điều khiển mây đen sấm sét. Thanh thế như vậy thật sự là nguy nga đồ sộ!
“Không hổ là Cổ tộc! Thủ bút lớn đến mức này, e rằng khắp Trung Châu cũng không có thế lực nào sánh bằng!” Nhìn hạm đội chiến thuyền đang bay nhanh tới, Tiêu Viêm không khỏi khẽ thở dài tán thưởng.
“Ầm! Đoàng! Đoàng!”
Mây đen cuồn cuộn, sấm sét giăng trời, cuối cùng hạm đội chiến thuyền cũng từ từ dừng lại trên không trung. Một thanh âm già nua từ trên chiến thuyền vọng xuống: “Ha ha… Chư vị khách nhân, mời lên thuyền!”
Thanh âm vừa dứt, đám mây đen đang lượn lờ bỗng nhiên tách ra thành một lối đi nối thẳng từ mặt đất lên chiến thuyền. Thấy vậy, sau một thoáng chần chừ, một vài người đã bắt đầu bay lên, tiến vào bên trong những chiến thuyền khổng lồ. Đoàn người Tiêu Viêm đợi một lúc, thấy không có gì bất thường cũng nhanh chóng theo sau.
Sau khi lên thuyền, đám người Tiêu Viêm mới thực sự cảm nhận được sự khổng lồ của nó. Con người đứng bên trong quả thật quá nhỏ bé. Khắp nơi đều có thể thấy các chiến sĩ Hắc Yên quân tay cầm trường thương, phòng ngự vô cùng nghiêm ngặt.
Khi tất cả mọi người đã vào trong thuyền, thanh âm già nua lúc trước lại vang lên. Ngay sau đó, thân thuyền chấn động mạnh, Tiêu Viêm cảm nhận được không gian xung quanh dao động cực kỳ kịch liệt. Hắn nhắm mắt lại cẩn thận cảm ứng, khuôn mặt bỗng nhiên tràn ngập vẻ kinh ngạc.
“Xuyên qua không gian! Chiến thuyền này thật thần kỳ!”
“Ha ha… Loại chiến thuyền này được Cổ tộc lưu truyền từ thời viễn cổ, tên là Toa Không Chu. Về tốc độ, e rằng cả cường giả Đấu Tôn đỉnh phong cũng không theo kịp. Chỉ tiếc là, thứ này hiện giờ đã quá hiếm thấy!” Khi Tiêu Viêm còn đang kinh ngạc, một tiếng cười đột nhiên vang lên từ phía sau.
Tiêu Viêm quay lại, thấy một nam tử mặc áo bào trắng đang đứng mỉm cười. Trên trán y có một ấn ký hình ngọn lửa vô cùng sống động, tựa như đang không ngừng bùng cháy. Người này chính là người của Viêm tộc mà Tiêu Viêm đã gặp ở tửu quán mấy hôm trước.
“Đa tạ các hạ đã chỉ giáo!”
Từ nụ cười tự nhiên của nam tử áo trắng, Tiêu Viêm có thể cảm nhận được y không có ác ý, liền mỉm cười ôm quyền đáp lễ.
“Ha ha… Khách khí rồi! Tại hạ Hỏa Huyễn!” Nam tử áo bào trắng cười nói.
“Tiêu Viêm!” Tiêu Viêm cũng cười đáp lại. Nhưng Hỏa Huyễn lại khoát tay, nói: “Quán quân Đan hội Tiêu Viêm! Ha ha… ta đương nhiên đã biết!”
“Hỏa Huyễn huynh hẳn là người của Viêm tộc?” Tiêu Viêm mỉm cười hỏi.
Hỏa Huyễn không hề bất ngờ khi Tiêu Viêm nói toạc ra thân phận của mình, gật đầu cười đáp: “Nói ra thì… từ rất lâu trước kia, hai tộc chúng ta cũng có giao tình sâu đậm! Không biết lần này Tiêu Viêm huynh đến Cổ giới có phải vì Thiên Mộ sắp mở ra hay không?”
“Thiên Mộ?”
Nghe được từ này, Tiêu Viêm không khỏi sững sờ.
Thấy phản ứng của Tiêu Viêm, Hỏa Huyễn cũng giật mình, nói: “Là ta sơ suất rồi! Kể từ khi Tiêu Huyền tiền bối ngã xuống, Tiêu tộc cũng chưa từng đến Cổ giới nữa! Hẳn là một số chuyện đã bị mai một trong quá trình truyền thừa!”
“Hỏa Huyễn huynh có thể giải thích Thiên Mộ này là gì không?” Tiêu Viêm cười hỏi.
“Chuyện này đối với ngươi vốn không phải bí mật, nói cho Tiêu Viêm huynh biết cũng không sao!” Hỏa Huyễn do dự một chút rồi cười nói: “Thiên Mộ này được lưu lại từ thời viễn cổ. Bên trong có vô số mộ phần của các cường giả, trong đó cũng có mộ phần của tổ tiên ngươi, Tiêu Huyền chi mộ!”
Tim Tiêu Viêm bỗng thắt lại. Không ngờ cái gọi là Thiên Mộ này lại có liên quan đến tổ tiên của mình. Lần này đến Cổ giới, một trong những mục đích hắn phải hoàn thành chính là viếng mộ tổ tiên. Ở nơi đó, có lẽ hắn sẽ tìm được câu trả lời cho một số chuyện…
“Thiên Mộ cực kỳ huyền diệu, bên trong tồn tại ấn ký năng lượng của vô số cường giả viễn cổ. Trải qua năm tháng biến thiên, chúng đã hóa thành hình dáng của những người đó năm xưa. Chỉ cần đánh bại họ là có thể chiếm được ấn ký năng lượng này, hấp thu chúng để tăng tiến thực lực.” Hỏa Huyễn cười, nói tiếp: “Phải biết rằng, đó là những ấn ký năng lượng vô cùng tinh thuần được lưu lại, tương đương với đan dược cao giai chân chính, hơn nữa còn có thể hấp thu không ngừng, giúp tiết kiệm được một lượng lớn đan dược cao cấp.”
“Đương nhiên, điều quan trọng nhất vẫn là dòng chảy thời gian bên trong Thiên Mộ! Nó chậm hơn ngoại giới rất nhiều! Cứ năm ngày trong Thiên Mộ mới bằng một ngày ở ngoại giới!”
“Cái gì?!”
Nghe đến đây, dù định lực như Tiêu Viêm cũng không khỏi chấn động. Thế gian này lại có nơi thần kỳ đến vậy sao? Năm ngày bên trong bằng một ngày bên ngoài, vậy chẳng phải ở trong đó một tháng thì bên ngoài chỉ trôi qua sáu ngày? Ở một năm thì bên ngoài chỉ mới qua hai tháng? Cứ như vậy, nếu ai tu luyện trong đó một trăm năm, khi xuất quan chẳng phải đều đã trở thành tuyệt thế cường giả hay sao? Với lượng thời gian dư dả như thế, dù là kẻ ngu dốt nhất cũng có thể đạt được thành tựu phi phàm!
“Ha ha… Thiên Mộ tuy thần kỳ nhưng cũng có hạn chế. Cứ hai mươi năm nó mới mở một lần, và mỗi lần vào cũng chỉ được tối đa ba năm, tương đương với nửa năm ở ngoại giới!” Hỏa Huyễn cười nói: “Đương nhiên, người có tư cách tiến vào Thiên Mộ chỉ giới hạn trong Viễn cổ Bát tộc, những người khác không có tư cách này! Cho nên, xét về mặt này, Tiêu Viêm huynh cũng có tư cách tiến vào.”
“Tiêu tộc đã sa sút như vậy, ta vẫn có thể tiến vào sao?” Tiêu Viêm híp mắt lại. Giờ phút này, hắn vô cùng mong chờ được đến Thiên Mộ. Ba năm bên trong đã đủ để hắn làm rất nhiều việc, bởi thứ duy nhất hắn thiếu lúc này chính là thời gian.
“Quy củ là vậy, bất luận Tiêu tộc có túng quẫn thế nào thì cũng đã từng là một trong Bát tộc. Đương nhiên, ngươi cũng hiểu chuyện này sẽ có chút phiền phức, nhưng với năng lực của Tiêu huynh thì hẳn có thể giải quyết!” Hỏa Huyễn phất tay nói.
Tiêu Viêm lặng lẽ gật đầu, sau đó trịnh trọng ôm quyền hành lễ với Hỏa Huyễn: “Đa tạ Hỏa Huyễn huynh đã cho biết!”
“Ha ha… Chuyện nhỏ thôi! Sau này nếu có thể cùng tiến vào Thiên Mộ, chúng ta có thể hợp tác với nhau! Viêm tộc ta cũng có không ít đối thủ, thêm một bằng hữu vẫn tốt hơn!” Hỏa Huyễn mỉm cười nói. Nếu Tiêu Viêm chỉ là người bình thường, y cũng sẽ không chủ động bắt chuyện, nhưng người này không chỉ mang danh Tiêu tộc mà thực lực cũng vô cùng cường hãn. Một người như vậy rất đáng để kết giao.
Tiêu Viêm cười gật đầu. Hắn tự nhiên hiểu đạo lý trong đó. Hỏa Huyễn nhìn trúng thực lực của hắn nên mới tiết lộ bí mật, nhưng đó cũng là chuyện thường tình. Đổi lại là hắn, hắn cũng sẽ không bao giờ nói bí mật này cho một người bình thường.
“Ngoài ra, ngươi cũng nên chú ý đến người của Hồn tộc và Dược tộc. Tộc đầu tiên thì ta không cần nói nhiều, ngươi và Hồn Điện vốn là tử địch. Năm đó, nguyên nhân khiến Tiêu tộc suy tàn phần lớn cũng là do bọn họ… Về phần Dược tộc, nguyên do là vì lão sư Dược Trần của ngươi! Ha ha… nói mới nhớ! Trước kia ta cũng không nghĩ Dược Trần tiền bối lại là tộc nhân Dược tộc. Cũng vì chuyến đi Cổ giới này, tộc trưởng chúng ta mới đề cập tới!” Hỏa Huyễn cười nói tiếp.
“Nếu ta đoán không lầm, lần này người Dược tộc phái đến hẳn là kẻ được gọi là Nhân Dược Tử - Dược Tinh Cực! Bọn người Dược tộc này trước nay chưa từng đặt Luyện dược sư ngoại giới vào mắt. Hơn nữa, ngươi lại là đệ tử của Dược Trần tiền bối, người mà Dược tộc xem như khí đồ, cộng thêm việc ngươi đang được xưng là Luyện dược sư trẻ tuổi mạnh nhất Trung Châu. Nếu hai bên gặp mặt, với tính tình của tên kia, ắt sẽ tìm cách khiến ngươi phải nếm mùi đau khổ!”
“Nhân Dược Tử - Dược Tinh Cực! Tên thật cổ quái!” Tiêu Viêm lẩm nhẩm cái tên này, khẽ bình phẩm một câu rồi lắc đầu. Nghe cái tên của kẻ này đã thấy chán ghét!
“Tên hắn tuy cổ quái nhưng nghe nói kẻ đó là Luyện dược sư Bát phẩm trung cấp, thực lực cũng không dưới ngươi chút nào! Nếu gặp phải, ngươi nên cẩn thận một chút!” Hỏa Huyễn nhắc nhở.
Tiêu Viêm gật đầu mỉm cười. Bát phẩm trung cấp quả thực không tệ. Chỉ mong hắn đừng chọc vào ta! Nếu không, cũng phải để cho bọn họ thấy, dù là đệ tử của “khí đồ” trong miệng Dược tộc bọn họ, nhưng vẫn mạnh hơn đám đệ tử trung tâm của Dược tộc rất nhiều!
Mối hận này của lão sư, hãy để đệ tử là ta đây thay người trút giận
Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿