Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 1332: CHƯƠNG 1319: CỔ CHÂN

Sau một hồi hàn huyên, Hỏa Huyễn liền cáo từ rời đi. Tiêu Viêm nhìn bóng lưng y, bất giác lâm vào trầm tư. Người này tìm đến hắn hẳn là có thiện ý, tuy một phần là vì nhìn trúng thực lực của Tiêu Viêm, nhưng dường như không hoàn toàn là vậy. Dù sao, y cũng đường đường là người của Viêm tộc, mà Viêm tộc cũng không đến nỗi suy tàn như Tiêu tộc bây giờ.

“Người này quả không đơn giản! Ngay cả ta cũng không thể nhìn thấu thực lực của y! Không hổ là người của Bát đại tộc thần bí khôn lường!” Thiên Hỏa tôn giả đang trò chuyện với mấy người bên cạnh cũng tiến đến gần Tiêu Viêm, cất giọng kinh thán.

Tiêu Viêm gật đầu. Nếu hắn đoán không lầm, thực lực của Hỏa Huyễn đã đạt đến cấp bậc Thất tinh Đấu Tôn, thậm chí còn mạnh hơn, thế nên mới khiến Thiên Hỏa tôn giả với thực lực Lục tinh Đấu Tôn không thể nhìn thấu. Nhưng thực ra, nếu nói về sự thần bí, Tiêu Viêm lại cảm thấy thực lực của nữ tử áo đỏ kia lại càng khiến người ta khó lòng dò xét. Viễn cổ chủng tộc quả nhiên không phải tầm thường. Bất quá, qua hành động của Hỏa Huyễn, xem ra Viêm tộc chí ít cũng có vài phần thiện cảm với hắn.

“Từ đây đến Cổ Thánh Sơn Mạch trong Cổ giới phải mất nửa ngày đường. Trong khoảng thời gian này, chúng ta đành tạm nghỉ ngơi trên chiến thuyền vậy!”

Tiêu Viêm cười khẽ rồi dẫn mọi người đến một góc khác trên chiến thuyền. Diện tích của chiến thuyền vô cùng rộng lớn, phòng ngự cũng cực kỳ nghiêm ngặt. Chỉ đi vài bước là lại thấy những chiến sĩ Hắc Yên quân võ trang đầy đủ. Tình cảnh này khiến Tiêu Viêm thoáng kinh ngạc. Chỉ là đưa đón khách nhân mà bày ra trận thế lớn đến vậy, quả thật quá mức khoa trương…

“Xem ra Cổ tộc vẫn không yên lòng với những vị khách tiến vào Cổ giới! Nhưng cũng khó trách, năng lượng trong Cổ giới dày đặc như vậy, tu luyện ở đây hiệu quả hơn ngoại giới không biết bao nhiêu lần. Không chừng sẽ có kẻ dụng tâm khó lường lén tìm một nơi ẩn náu để tiềm tu…” Tiêu Viêm thầm nghĩ. Người của Cổ tộc làm việc thật cẩn trọng.

Càng đi về phía trước, đoàn người Tiêu Viêm dần tiến đến khu vực gần đầu thuyền. Lượng người ở đây tuy ít hơn những nơi khác nhưng phòng vệ xung quanh vẫn không hề giảm bớt.

Đi đến đây, Tiêu Viêm cũng dần mất đi hứng thú tham quan, vừa định xoay người rời đi thì ánh mắt đột nhiên dừng lại ở mũi thuyền. Nơi đó có một nam tử tóc dài mặc trường bào đang ngồi xếp bằng, trước mặt y là một bàn trà, trên đó đặt hai chén thanh trà tỏa hương thơm ngát.

Tiêu Viêm nheo mắt nhìn chằm chằm thân ảnh kia, sau đó không nói một lời liền xoay người bỏ đi. Hắn có thể cảm nhận được khí tức sâu như biển rộng tỏa ra từ trong cơ thể người này, hơn nữa hắn cũng không có hứng thú với kiểu giả thần giả quỷ này.

“Bằng hữu của Tiêu tộc, đã đến rồi thì mời ngồi!”

Nhưng khi Tiêu Viêm vừa xoay người, một tiếng cười nhạt bỗng vang lên bên tai, khiến bước chân hắn khựng lại.

Sắc mặt Tiêu Viêm vẫn bình thản, hắn trao đổi ánh mắt với mấy người Tiểu Y Tiên nhưng cuối cùng vẫn không rời đi. Sau đó, hắn quay lại, bước đến trước mặt nam tử kia rồi chậm rãi ngồi xuống đối diện, ánh mắt lãnh đạm hỏi: “Người Cổ tộc?”

Nam tử tóc dài này có ngoại hình không hề tuấn tú, thậm chí có thể nói là rất bình thường, nhưng lại toát ra một uy thế khiến người ta phải tin phục.

“Ha ha… Tại hạ Cổ Chân!” Nam tử tóc dài cười lớn, nói.

Tiêu Viêm lặng lẽ gật đầu. Hắn đảo mắt nhìn quanh, thấy được ánh mắt của những chiến sĩ Hắc Yên quân xung quanh khi nhìn người này đều toát lên vẻ tôn kính, một sự tôn kính xuất phát từ tận đáy lòng. Ngay cả khi đối diện với Nhị thống lĩnh Lâm Hủ, bọn họ cũng chưa từng để lộ ra vẻ mặt như vậy.

“Đại thống lĩnh Hắc Yên quân?” Tiêu Viêm trầm mặc một lúc rồi nhẹ giọng hỏi.

Nghe câu này, bàn tay đang cầm chén trà của nam tử tóc dài khựng lại một chút. Trong chén trà bỗng gợn lên những con sóng lăn tăn, rồi hắn nói: “Không hổ là người của Tiêu tộc!”

“Ngươi ở đây đặc biệt chờ ta để lấy lại thể diện cho đám người Linh Tuyền?” Tiêu Viêm bất động thanh sắc, hỏi tiếp.

“Ha ha… mấy tiểu tử kia tính tình nóng nảy, định lực kém cỏi! Có ngươi cho chúng biết thế nào là thiên ngoại hữu thiên, cũng có thể khiến chúng bớt đi vài phần ngạo khí! Hơn nữa, chuyện lấy lại thể diện, bọn chúng cũng không dám mời ta ra mặt!” Cổ Chân cười nói.

Tiêu Viêm chăm chú nhìn Cổ Chân trước mặt. Người này vô cùng bình thản, cái khí chất phong đạm vân khinh như vậy cũng là lần đầu tiên Tiêu Viêm gặp được ở một người trẻ tuổi trong suốt mấy năm qua.

“Ngươi có biết vì sao trên chiến thuyền lại có nhiều chiến sĩ Hắc Yên quân canh giữ đến vậy không?” Cổ Chân không để tâm đến suy nghĩ của Tiêu Viêm, đột nhiên hỏi.

“Là lo lắng họ sẽ ở lại Cổ giới?” Tiêu Viêm tùy ý đáp.

“Đó chỉ là một nguyên nhân! Bên trong Cổ giới có một số lượng hậu duệ khổng lồ. Bọn họ là căn cơ của Cổ tộc, cũng là tầng lớp tộc nhân trọng yếu nhất… Trong cơ thể họ cũng chảy dòng huyết mạch Đấu Đế. Tuy đã loãng đến mức không đáng kể nhưng ngẫu nhiên cũng xuất hiện những trường hợp biến dị. Khi đó, họ sẽ trở thành dòng máu mới của Cổ tộc… Dĩ nhiên, họ có cơ hội tiến hóa như vậy là vì trong cơ thể mình có huyết mạch của Đấu Đế…” Cổ Chân nhẹ giọng nói: “Nhưng loại huyết mạch này rất yếu ớt, rất dễ bị che lấp, mà phương thức để che lấp huyết mạch này cũng rất đơn giản, đó là kết hợp với ngoại tộc!”

“Cổ tộc cực kỳ coi trọng huyết mạch Đấu Đế, cho nên chúng ta lo lắng người của ngoại tộc sẽ tìm cách làm nó biến mất! Bởi vậy, chúng ta mới đề phòng chuyện người ngoài ở lại Cổ giới đến thế!”

Nói đến đây, Cổ Chân chợt ngừng lại, nhìn Tiêu Viêm rồi tiếp lời: “Hậu duệ bình thường đã vậy, thành viên cốt lõi lại càng thế. Trong tộc quy của Cổ tộc ta có một quy định rất rõ ràng: Không được thông hôn với ngoại tộc! Bây giờ ngươi hẳn đã hiểu ta muốn nói gì rồi chứ?”

Sắc mặt Tiêu Viêm vẫn bình tĩnh như cũ, nhẹ giọng đáp: “Biết! Nhưng đối với ta không có tác dụng gì!”

“Ta chỉ nói mấy câu đương nhiên không thể khiến ngươi từ bỏ hoài bão và kỳ vọng! Nhưng ngươi phải hiểu được Cổ tộc coi trọng huyết mạch Đấu Đế đến mức nào! Cho nên, để chắc chắn huyết mạch được truyền thừa lâu dài, chuyện giữa ngươi và tiểu thư sẽ rất khó có kết quả!” Cổ Chân chậm rãi đặt chén trà xuống, nói tiếp: “Làm người phải biết khó mà lui! Nếu không chỉ e rằng không ai có được kết cục tốt đẹp! Đây không phải là uy hiếp, mà chỉ là một lời nhắc nhở! Nếu ngươi thật sự yêu mến tiểu thư thì không nên liên lụy đến nàng. Hiện tại, Tiêu tộc đã hoàn toàn suy tàn!”

Tiêu Viêm nhẹ nhàng đan hai tay vào nhau, khẽ xoa nạp giới. Một lúc sau, hắn chợt cười, nói: “Huyết mạch Đấu Đế… Thật sự lợi hại đến vậy sao?”

Nghe vậy, Cổ Chân sững sờ, rồi bật cười: “Điều đó còn phải nói sao? Hiện tại những viễn cổ chủng tộc vẫn cường thịnh! Đó chính là minh chứng tốt nhất!”

Tiêu Viêm cười cười, không đáp lại mà hỏi tiếp: “Cần phải đạt tới cảnh giới gì mới có thể khiến Cổ tộc xem nhẹ huyết mạch?”

“Đấu Thánh!” Cổ Chân nhướng mày, chậm rãi đáp.

“Vậy thì ta sẽ đạt tới cảnh giới đó…” Tiêu Viêm mỉm cười, nói.

“Đây không phải chuyện đơn giản cứ nói là được! Nhớ kỹ lời ta, là Đấu Thánh – Đấu Thánh chân chính, chứ không phải Bán Thánh!” Cổ Chân nhíu mày, nói: “Đấu Tôn đỉnh phong thì Cổ tộc ta chưa bao giờ thiếu, nhưng dù họ dùng mọi cách, hao tổn tâm lực cả đời cũng không thể nào bước một chân vào cảnh giới ấy! Ta biết thiên phú của ngươi không tệ, nhưng trong Cổ tộc ta, người có thiên phú mạnh hơn ngươi còn rất nhiều! Ngay cả bọn họ đối với việc tấn thăng Đấu Thánh còn chưa có nửa phần tin tưởng, cớ sao ngươi lại có thể khẳng định mình làm được?”

“Bởi vì các ngươi là người Cổ tộc, còn ta thì không... Bởi vì các ngươi dựa vào huyết mạch Đấu Đế cường đại, còn ta thì không cần!” Tiêu Viêm cười dài, đáp.

“Về phần ta có thể đạt tới Đấu Thánh hay không, thời gian sẽ chứng minh tất cả!”

Nụ cười trên khuôn mặt Cổ Chân dần thu lại, ánh mắt hắn chăm chú nhìn vào gương mặt đối diện đang tràn ngập một vẻ tự tin mãnh liệt. Một lát sau, hắn rốt cuộc cũng thở dài, nói: “Nếu ngươi thật sự có lòng tin như vậy, tự nhiên ta rất hài lòng! Nếu ngày sau, khi lãnh hội được sự khó khăn của cảnh giới Đấu Thánh, hy vọng ngươi có thể rời xa tiểu thư! Bởi vì nếu cứ tiếp tục, đối với cả hai người đều không có chỗ tốt!”

“Đa tạ đã nhắc nhở! Ta có thể đi từ một phế vật của Tiêu gia đến ngày hôm nay, chính là vì chưa bao giờ từ bỏ bất cứ chuyện gì! Dù phải đối mặt với Hồn tộc, ta cũng không hề sợ hãi! Cổ tộc, cũng vậy mà thôi!”

Nghe tiếng cười vang vọng bên tai, vẻ mặt Cổ Chân cũng trở nên phức tạp. Bốn chữ “chưa bao giờ từ bỏ” vô cùng đơn giản, nhưng người có thể làm được lại chẳng có bao nhiêu…

“Bộp! Bộp!”

Khi Cổ Chân đang thầm than trong lòng, chiến thuyền đột nhiên rung lên. Không gian xung quanh vốn đang dao động cũng từ từ tiêu tán, tốc độ chiến thuyền cũng dần chậm lại. Trong tầm mắt mọi người lúc này chợt hiện lên cảnh non xanh nước biếc trùng điệp ở phía xa.

“Đến Cổ Thánh Sơn Mạch rồi sao?”

Khoảng cách giữa chiến thuyền và mảnh thiên địa mây mù lượn lờ càng lúc càng gần, trái tim Tiêu Viêm cũng đập càng lúc càng nhanh. Thân hình hắn bất động rồi đột nhiên quay đầu nhìn lại, ánh mắt chiếu thẳng vào một ngọn núi xa thẳm mây giăng sương phủ. Ở nơi đó… có một bóng hình thanh y tuyệt mỹ như ẩn như hiện. Dù cách nhau rất xa, Tiêu Viêm vẫn cảm nhận được một nỗi nhớ mong quen thuộc đã khắc sâu vào tận xương tủy.

Từ nơi xa thẳm, bốn mắt nhìn nhau… dần dần như hòa quyện làm một!

Cổ Chân chậm rãi đứng dậy, nhìn bóng hình xinh đẹp cao quý như nữ thần kia, trên mặt cũng lộ ra một nụ cười phức tạp. Nhiều năm như vậy, người có thể để nàng đích thân ra đón, e rằng cũng chỉ có một mình nam tử này.

“Tiêu Viêm, nội tình của Cổ tộc còn vượt xa tưởng tượng của ngươi! Nếu ngươi có thể đạt đến cảnh giới Đấu Thánh thì mọi chuyện đều tốt đẹp, nếu như không thể, chỉ sợ sẽ gặp phải khó khăn vô cùng! Cho nên… hy vọng ngươi có thể làm được những gì mình đã nói… Ánh mắt của tiểu thư, hẳn là không kém!”

Tiêu Viêm lặng lẽ gật đầu. Qua cuộc trò chuyện với Cổ Chân, hắn có thể cảm nhận được áp lực cực lớn mà Huân Nhi phải gánh chịu bên trong Cổ tộc.

“Không ai có thể ngăn cản ta và Huân Nhi ở bên nhau! Cổ tộc cũng không ngoại lệ!”

-o0o-

ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!