Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 1333: CHƯƠNG 1320: ĐÁNH PHỦ ĐẦU

Mây đen dày đặc cuồn cuộn nơi cuối chân trời, chiến thuyền khổng lồ lơ lửng trên không trung của dãy núi mênh mông vô tận, thu hút vô số ánh mắt quan sát.

Mọi người trên thuyền đều tụ tập ở mũi thuyền, nhìn xuống những dãy núi hiểm trở chập chùng phía dưới. Từ trong sơn mạch này toát ra vô số khí tức vô cùng cường hãn, khiến không ít người phải thầm tắc lưỡi tán thán. Không hổ là bản doanh của Cổ tộc, số lượng cường giả nơi đây đã đạt đến mức độ vô cùng kinh khủng.

“Ha ha… Các vị khách quý của Cổ tộc, xin mời!”

Nghe thanh âm thương lão vang lên, rất nhiều người trên thuyền khách khí đáp lại một câu, sau đó thi triển thân pháp lướt xuống từ chiến thuyền. Ngay lập tức, họ bay vút đến một quần thể kiến trúc thấp thoáng ở trung tâm sơn mạch, đó chính là nơi tiếp đón của Cổ tộc.

Tiêu Viêm vẫn chưa động thân, đứng ở mũi thuyền, ánh mắt hắn tập trung vào một đỉnh núi mây phủ xa xăm. Thiên Hỏa tôn giả và những người khác cũng đang đứng sau hắn, chỉ có đôi mắt đẹp của Tiểu Y Tiên là dõi theo bóng lưng hắn, trong đó ánh lên một vẻ phức tạp mơ hồ.

Ánh mắt nhìn về nơi xa xăm một lúc lâu, bóng hình xinh đẹp trên đỉnh núi mây phủ cuối cùng cũng chuyển động. Nàng ngự trên mây, tà áo bay lượn theo gió, tựa như tiên tử giữa chốn mây ngàn, mang theo một cảm giác thoát tục. Dưới ánh mắt quan sát của vô số người, nàng ung dung bước đến, cuối cùng phiêu nhiên lơ lửng bên ngoài chiến thuyền.

Thấy thiếu nữ thanh y xinh đẹp tuyệt trần, tất cả ánh mắt trên chiến thuyền đều đổ dồn về phía nàng, không ai che giấu nổi vẻ kinh diễm…

Thiếu nữ vận một thân trang phục màu xanh, mái tóc đen dài được tùy ý buộc lại sau gáy, buông xuống bờ vai rồi lượn quanh chiếc eo thon, cuối cùng phủ xuống tận hông. Dưới những cơn gió nhẹ, mái tóc nàng phiêu đãng bay bay, tạo nên một hình ảnh xuất trần thoát tục. Dung nhan mỹ lệ của nàng khiến cả đất trời bỗng nhiên ảm đạm, đôi mắt long lanh sâu thẳm như sao đêm lấp lánh làm người ta khó lòng dời đi nơi khác.

Nhất tiếu khuynh thành, tái tiếu khuynh quốc!

Nhan sắc tuyệt mỹ như vậy chính là minh chứng hùng hồn nhất cho câu nói kia. Khi nhìn lại thiếu nữ dường như được linh khí đất trời hun đúc mà thành này, ngay cả những nam nhân tự phụ nhất cũng cảm thấy tự ti mặc cảm, sợ rằng mình sẽ làm ô uế nàng.

Nhìn dung nhan quen thuộc đến tận linh hồn, gương mặt Tiêu Viêm cũng dần nở một nụ cười dịu dàng.

“Tiêu Viêm ca ca!”

Dưới vô số ánh mắt chăm chú, thiếu nữ áo xanh chợt nhoẻn miệng cười. Thân hình mềm mại lóe lên đã xuất hiện bên cạnh Tiêu Viêm trên chiến thuyền. Thanh âm dịu dàng tựa tiên nhạc vang lên bên tai hắn.

Cách xưng hô quen thuộc như một cây búa tạ giáng mạnh vào nơi mềm yếu nhất trong lòng Tiêu Viêm, khiến hắn gần như không nén được xúc động muốn ôm chặt lấy Huân Nhi vào lòng.

“Tiểu nha đầu càng ngày càng đẹp!” Cố nén cảm xúc xuống, Tiêu Viêm vươn tay vuốt nhẹ đầu nàng dưới ánh mắt ngây ngẩn của vô số chiến sĩ Hắc Yên quân, khẽ cười nói.

Ở phía sau, Cổ Chân nhìn thiếu nữ có dung nhan mỹ lệ đang tươi cười rạng rỡ, trong lòng không khỏi nở một nụ cười cay đắng. Hắn hiểu rằng nụ cười của nàng chỉ dành cho nam nhân kia. Dường như chỉ khi ở trước mặt người ấy, Huân Nhi, vốn là nữ thần cao quý trong lòng hắn, mới thực sự hiển lộ ra nét yêu kiều của một thiếu nữ.

“Hóa ra tiểu tử này đã chiếm được trái tim của nữ thần Cổ tộc! Khó trách mấy tên kia lại đối xử với hắn như vậy! Chẳng qua, tiểu tử này cũng bản lĩnh thật!” Nam tử có vẻ mặt khinh khỉnh của Viêm tộc thấy một màn này cũng không khỏi thán phục.

“Cũng không dễ dàng như vậy! Tiêu tộc bây giờ không còn là Tiêu tộc của ngày trước!” Nữ tử áo đỏ che mặt cũng thoáng dừng mắt trên người Huân Nhi, chợt nhẹ giọng nói.

“Ha ha… cũng đừng nên xem thường Tiêu Viêm! Có thể từ một phế vật trong một gia tộc có huyết mạch suy bại mà đi đến trình độ ngay cả chúng ta cũng phải ngước nhìn, đó không phải là chuyện người thường có thể làm được! Tiêu tộc một lần nữa quật khởi nhờ hắn cũng không phải là không có khả năng!” Hỏa Huyễn cười cười, thản nhiên nói.

Nghe Hỏa Huyễn lại xem trọng Tiêu Viêm đến như vậy, mấy người bên cạnh không khỏi nhướng mày nhưng cũng không đáp lại. Hiển nhiên họ vẫn không tin lời hắn nói.

“Tiêu Viêm ca ca, đi cùng Huân Nhi nhé?”

Sau khi cùng Tiêu Viêm hàn huyên, Huân Nhi chợt mỉm cười, thân hình khẽ động, lao vào bên trong sơn mạch. Tiêu Viêm chậm rãi hít vào một hơi. Hắn biết, Huân Nhi công khai ra đón mình là nhằm chứng minh quyết tâm của nàng cho những người của Cổ tộc thấy. Nàng là một nữ nhi còn dám làm vậy, Tiêu Viêm hắn tự nhiên sẽ không lùi bước.

“Hắc hắc… một khi đã như vậy, liền để ta xem thử Cổ tộc này đến tột cùng có chỗ nào khó lường!”

Nhìn dãy núi chạy dài liên miên vô tận tỏa ra khí tức cổ xưa, trong lòng Tiêu Viêm cũng dâng lên một luồng hào khí. Hắn cười lớn rồi vung tay ra hiệu cho đám người Tiểu Y Tiên lướt khỏi chiến thuyền, nhanh chóng đuổi theo Huân Nhi phía trước.

“Ầm!”

Nhưng ngay khoảnh khắc Tiêu Viêm lướt khỏi chiến thuyền, linh hồn vốn nhạy cảm của hắn đã nhận thấy có khoảng mười ánh mắt cực độ cường hãn từ bên dưới quét qua người mình. Uy áp ẩn chứa trong những ánh mắt này mạnh đến mức không gian quanh thân Tiêu Viêm cũng chợt đông cứng lại.

“Hừ!”

Cảm nhận được biến hóa của không gian xung quanh, sắc mặt Tiêu Viêm sầm lại. Những tộc nhân Cổ tộc này quả nhiên muốn cho hắn một đòn phủ đầu.

“Bang! Bang!”

Một ngọn lửa nóng bỏng đột nhiên bùng nổ, lấy Tiêu Viêm làm trung tâm ầm ầm khuếch tán ra bốn phía. Nhiệt độ đáng sợ này trực tiếp khiến không ít người trên chiến thuyền lộ vẻ kinh hãi.

“Dị hỏa thật cường hãn!”

Ánh mắt nữ tử áo đỏ Hỏa Trĩ lúc này cũng lộ ra vẻ kỳ dị, chăm chú nhìn thân ảnh trong trung tâm biển lửa. Ấn ký hình ngọn lửa nơi mi tâm nàng cũng càng lúc càng nóng rực.

Hỏa diễm bùng ra mãnh liệt làm không gian bị cầm cố quanh thân Tiêu Viêm nổ tung. Tiêu Viêm chân đạp hỏa diễm, đứng giữa trời cao, ánh mắt nhìn vào một số nơi trong sơn mạch. Chủ nhân của những ánh mắt kia thực lực quả thật rất cường hãn, nhưng chỉ muốn dựa vào uy áp để áp chế hắn, đúng là chuyện người si nói mộng!

“Hả?”

Thấy Tiêu Viêm nhẹ nhàng phá vỡ không gian cấm cố như vậy, trong sơn mạch cũng vang lên vài tiếng hô kinh ngạc.

“Làm càn! Mấy vị trưởng lão các người còn biết lễ nghi hay không? Vừa gặp mặt đã ra tay với khách nhân của Cổ tộc, là muốn người khác khinh chúng ta là phường man di sao?”

Khi hỏa diễm còn đang tuôn trào, thân hình mềm mại của Huân Nhi phía trước chợt lóe lên, xuất hiện bên cạnh Tiêu Viêm. Đôi mắt nàng lạnh như băng nhìn xuống dãy núi, thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng vang vọng khắp không trung.

“Lời này của tiểu thư nghiêm trọng rồi! Nhiều năm không thấy người của Tiêu tộc, giờ gặp lại nhất thời hứng khởi muốn thử một chút mà thôi!”

Tiếng quát lạnh của Huân Nhi vừa dứt, một thân ảnh thương lão liền chậm rãi hiện ra trên bầu trời. Người này vận áo bào tro, sắc mặt già nua lạnh lùng, ánh mắt nhìn Tiêu Viêm chứa đầy vẻ bất thiện.

Tiêu Viêm cũng đưa mắt nhìn lão già áo bào tro vừa hiện thân. Hiển nhiên lão ta chính là một trong những người vừa ra tay với hắn.

“Bát tinh Đấu Tôn sao?”

Ánh mắt Tiêu Viêm đảo qua lão già, trong lòng thoáng gợn sóng. Xem ra có không ít người trong Cổ tộc ôm địch ý với mình. Chuyến đi đến Cổ tộc lần này quả nhiên không phải là con đường bằng phẳng.

“Cổ Khiêm trưởng lão, hôm nay là ngày Cổ tộc ta đón khách. Ngươi làm như vậy có phần quá đáng! Lui xuống đi, không có lần thứ hai…!”

Sâu trong sơn mạch bỗng truyền ra một thanh âm nhàn nhạt, vang vọng không trung, cuối cùng như sấm dậy bên tai mỗi người.

“Rõ!”

Nghe vậy, Cổ Khiêm cung kính chắp tay về phía sâu trong sơn mạch hành lễ, sau đó cúi người thi lễ với Huân Nhi rồi mới hờ hững liếc Tiêu Viêm một cái. Xong xuôi, lão ta xoay người lướt trở về nơi sâu trong sơn mạch.

“Tiêu Viêm ca ca, không sao chứ?” Nhìn Cổ Khiêm rời đi, Huân Nhi xoay người qua, nhẹ giọng hỏi.

“Không có việc gì!” Tiêu Viêm ung dung cười, lắc đầu đáp.

“Tiêu Viêm ca ca, bây giờ huynh cũng biết vì sao Huân Nhi muốn kéo dài thời gian, không cho huynh đến Cổ tộc rồi chứ?” Huân Nhi khẽ thở dài. Nàng không ngờ những lão già cổ hủ này lại không nhịn được như thế, Tiêu Viêm vừa đến đã ra oai phủ đầu.

Tiêu Viêm cũng cười cười. Hắn tự nhiên biết Huân Nhi không muốn mình đến Cổ tộc bị người khác chế nhạo, bởi vậy nàng mới ba lần bốn lượt yêu cầu hắn phải nâng cao thực lực rồi mới đến tìm nàng.

“Đi thôi! Trước khi đến Cổ tộc, ta đã hiểu rõ mình sẽ gặp những chuyện tương tự thế này! Ta không thể để muội một mình gánh vác nữa! Muội đã vì ta mà chống lại họ nhiều năm như vậy, bây giờ đến lượt ta rồi!” Tiêu Viêm mỉm cười nói. Với thực lực hiện tại, hắn đã có tư cách nói câu này. Vừa rồi, nếu trưởng lão Cổ Khiêm kia muốn động thủ, Tiêu Viêm có thể khiến lão ta tuyệt đối không chiếm được chút lợi thế nào!

Nghe những lời ôn nhu của Tiêu Viêm, trong lòng Huân Nhi cũng cảm thấy ấm áp, chợt mỉm cười thản nhiên. Với vị trí của nàng tại Cổ tộc, nàng quả thực đã trì hoãn cho Tiêu Viêm không ít thời gian. May mắn là nàng đã kéo dài cho đến khi Tiêu Viêm thật sự trưởng thành. Hiện tại, cả hắn và nàng đều đã có năng lực để gánh vác chuyện này.

Tại một nơi hiểm trở trong sơn mạch, một thân ảnh đang đứng chắp tay, ánh mắt hướng về phía Tiêu Viêm và Huân Nhi trên bầu trời. Mái tóc hai màu đen trắng của hắn bay múa trong gió, để lộ ra một đôi mắt lạnh như băng, tựa địa ngục tu la.

“Tiêu Viêm này, cuối cùng cũng đã đến…”

Một tiếng cười khẽ vang lên, thân ảnh một nam tử vận ngân bào quỷ dị xuất hiện sau lưng người kia.

“Cổ Yêu, xem ra tình cảm của Huân Nhi với hắn thật tốt! Hay là ngươi từ bỏ ý định với nàng đi!” Nam tử mặc ngân bào nhìn nam tử có mái tóc đen trắng, rồi cười hắc hắc nói.

“Hắn không phải tộc nhân Cổ tộc, không thể ở cùng Huân Nhi! Đích thân ta sẽ nhắc nhở hắn!” Nam tử có mái tóc đen trắng nói bằng thanh âm không chút dao động, tựa như đang nói về một việc vô cùng nhỏ nhặt.

“Nếu như hắn cố ý không rời đi thì sao?” Nam tử mặc ngân bào lại cười hỏi.

Người kia khẽ nhướng mắt, lẩm bẩm: “Vậy thì giết!”

-o0o-

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!