Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 1335: CHƯƠNG 1322: MANG THIÊN XÍCH

Bóng đêm như nước, tràn ngập đại địa. Ánh trăng thanh khiết từ trời cao khuynh sái, khiến cả dãy núi như được khoác lên một tấm áo bạc lung linh.

Tại trung tâm sơn mạch, một quần thể điện đài liên miên san sát tựa như một cự thú viễn cổ đang say ngủ dưới ánh trăng, tỏa ra khí tức cổ xưa. Giờ phút này, những ngôi điện ấy lại sáng rực dưới vô số đèn đuốc. Đây là dịp đại hỷ của Cổ tộc, rất nhiều nơi đều được giăng đèn kết hoa rực rỡ, khắp chốn tràn ngập không khí hân hoan.

Cách xa những điện đài cổ kính ấy là một ngọn núi vô cùng yên tĩnh. Nơi đây không hề có sự huyên náo ồn ào, tựa như nơi ẩn cư của một lão nhân sĩ, vô cùng an tường và tĩnh lặng.

Trên đỉnh núi, một bóng hình yêu kiều trong bộ y phục trắng như tuyết đang lặng lẽ đứng đó. Ánh mắt nàng dõi về phía những điện đài sáng rực đèn hoa, lặng im không nói, chẳng biết đang suy tư điều gì.

“Nàng vẫn chưa nghỉ ngơi sao?”

Đột nhiên, một thanh âm dịu dàng vang lên trên đỉnh núi, rồi một bóng người áo xanh chậm rãi bước tới. Dưới ánh trăng khuynh sái, dung mạo thanh nhã của nàng càng thêm động lòng người.

“Đây chính là Cổ tộc sao? Thật ra cũng không khác ngoại giới là mấy!” Thân ảnh áo trắng xinh đẹp quay người lại, nhìn Huân Nhi đang tiến đến rồi mỉm cười bình phẩm.

“Ở nơi này phải chịu áp lực lớn hơn ngoại giới rất nhiều! Cổ tộc dựa vào huyết mạch để cường thịnh, cũng chính vì vậy mà Cổ Thánh sơn mạch mới trở thành thánh địa trong lòng các duệ dân. Cứ vài năm một lần, vô số duệ dân lại mang con em mình đến đây, hy vọng trong số đó sẽ xuất hiện người có huyết mạch biến dị mạnh mẽ! Tuy mỗi lần đều có vài chuyện bất ngờ vui mừng, nhưng số người thất vọng còn nhiều hơn. Mấy năm nay, ta đã thấy không ít con em có huyết mạch gần như phế bỏ, vì không chịu nổi đả kích mà tự vẫn ngay tại chỗ!” Đôi mắt đẹp mê ly của Huân Nhi cũng nhìn xuống mảnh đất rực rỡ ánh đèn, trong thanh âm ẩn chứa một cảm giác bất lực đến tận xương tủy.

“Muốn cường thịnh, tự nhiên phải chấp nhận trả giá!” Tiểu Y Tiên lặng lẽ gật đầu, nhẹ giọng nói.

Huân Nhi cũng khẽ thở dài. Nàng đương nhiên hiểu rõ, đây chính là cái giá mà Cổ tộc phải trả để đổi lấy sức mạnh truyền thừa qua các thế hệ.

“Mấy năm nay, đa tạ ngươi!” Hiển nhiên Huân Nhi không muốn tiếp tục đề tài này, nàng quay sang nhìn dung mạo yêu kiều của Tiểu Y Tiên, cất lời.

“Ngươi nói là chuyện của Tiêu Viêm sao? Đó đã là một thói quen rồi! Có thể ở bên cạnh giúp đỡ hắn một chút, ta đã cảm thấy rất tốt!” Đối với thiếu nữ mà mình đã quá quen thuộc, Tiểu Y Tiên cũng không giấu giếm, chỉ khẽ cười tiêu sái rồi liếc nhìn Huân Nhi, nói: “Ngươi cũng đừng tự ý quyết định thay ta! Ta thích cảm giác hiện tại, cũng không muốn thay đổi điều gì!”

“Nhưng vì ngươi không chịu nói ra! Hắn vẫn cứ là một tên đầu gỗ như vậy!” Huân Nhi cười, nói.

Tiểu Y Tiên không nói gì thêm, chỉ nhìn Huân Nhi rồi chợt lên tiếng: “Ta nghĩ, có một số chuyện ngươi nên biết!”

“Ngươi muốn nói đến chuyện gì?” Huân Nhi khẽ nhướng đôi mày đẹp, hỏi.

Tiểu Y Tiên do dự một lúc nhưng vẫn chưa nói.

“Ngươi muốn nói đến Mỹ Đỗ Toa, hay là Thải Lân?” Huân Nhi khẽ ngẩng đầu, đôi đồng tử lấp lánh như sao trời khiến người khác không thể nào nắm bắt.

“Quả nhiên ngươi đã biết! Trước mặt ngươi, có chuyện gì giấu được sao?” Tiểu Y Tiên nhìn nàng, khẽ thở dài. Với năng lực tình báo của Cổ tộc cùng địa vị của Huân Nhi hiện giờ, chỉ cần nàng mở miệng, sẽ có vô số người muốn kết giao mà tự mình dâng lên những tin tức liên quan đến trước mặt nàng.

“Vậy thì sao? Chẳng lẽ ta lại nổi giận trước mặt huynh ấy, bắt huynh ấy phải đoạn tuyệt với Thải Lân hay sao?” Huân Nhi mím chặt đôi môi nhỏ nhắn động lòng người thành một vầng trăng khuyết, tựa như muốn cười nhưng cuối cùng lại khẽ thở ra một hơi dài, lẩm bẩm: “Thật ra ta cũng rất đau đầu vì những chuyện này. Người khác kỳ vọng ta sẽ vì thế mà rời bỏ, thậm chí thù hận hắn. Nhưng chính ta lại biết, đó là chuyện không thể nào! Một khi đã vậy, tự rước thêm phiền não vào thân để làm gì?”

Nói đến đây, Huân Nhi lại nhìn Tiểu Y Tiên rồi nói: “Chuyện này, ta sẽ chờ hắn chủ động nói với ta! Đến lúc đó, ta sẽ ra vẻ nhẫn tâm mà giáo huấn hắn một trận, để hắn hiểu rằng, nam nhân hoa tâm sẽ không có kết cục tốt đẹp!”

Tiểu Y Tiên nhìn Huân Nhi. Đến lúc này, trên gương mặt tiểu ni tử mới thoáng hiện lên vẻ hờn giận. Bộ dáng ấy trông hệt như một tiểu nữ nhân đang phẫn nộ vì phát hiện phu quân nhà mình dan díu với nữ nhân khác.

“Thôi được rồi! Ta không muốn bàn luận đề tài này với người khác. Ngày mai là Lễ thành nhân của Cổ tộc, ngươi hãy nghỉ ngơi sớm đi! Hy vọng sau này ngươi vẫn có thể bầu bạn bên cạnh hắn!” Nét phẫn nộ vừa thoáng qua trên mặt Huân Nhi đã nhanh chóng tan biến, nàng mỉm cười nói.

“Vậy còn ngươi?” Đôi mày đen tinh tế của Tiểu Y Tiên khẽ nhướng lên.

Đôi mày liễu của Huân Nhi cũng thoáng run nhẹ nhưng nàng không trả lời. Nàng khẽ phất ngọc thủ, xoay người bước vào tòa trúc lâu bên sườn núi.

Nhìn bóng lưng của Huân Nhi, đôi mày đen của Tiểu Y Tiên hơi nhíu lại nhưng cũng không nói gì thêm, thân hình lướt nhẹ, phiêu nhiên đuổi theo.

Khi những tia nắng đầu tiên từ chân trời khuynh sái xuống, toàn bộ Cổ Thánh sơn mạch lập tức trở nên náo nhiệt. Trên bầu trời, từng bóng người lướt qua, tiếng chiêng trống hân hoan vang dội không dứt khắp các dãy núi.

“Kẽo kẹt…”

Cánh cửa phòng đang đóng chặt chậm rãi mở ra, Tiêu Viêm trong bộ trường bào tinh tươm bước ra ngoài. Ánh mắt hắn đảo một vòng quanh khoảng sân trống thì phát hiện nhóm người Huân Nhi đã tụ tập đông đủ, lập tức cảm thấy có chút xấu hổ.

“Tiêu Viêm ca ca, huynh nghỉ ngơi tốt chứ?” Huân Nhi mỉm cười đón lấy, ngọc thủ nhẹ nhàng vuốt lại những nếp nhăn trên y phục cho Tiêu Viêm. Dáng vẻ thân thuộc ấy hệt như một tiểu thê tử hiền thục. Một màn này nếu để những tộc nhân Cổ tộc khác nhìn thấy, e rằng sẽ khiến mắt họ đỏ ngầu vì ghen tị. Mấy năm nay, Huân Nhi trong mắt họ vẫn luôn là nữ thần cao nhã thoát tục, bọn họ hẳn không bao giờ ngờ được nữ thần trong lòng mình lại có ngày tự tay sửa sang quần áo cho một nam nhân. Đúng là một cảnh tượng khiến người ta tan nát cõi lòng!

Tiêu Viêm gật đầu cười. Cảm nhận được tình ý ẩn chứa nơi ngọc thủ, trong lòng hắn cũng chợt rung động. Hắn cố gắng thu liễm tâm tình, ánh mắt hướng về phía những điện đài xa xa rồi hỏi: “Lễ thành nhân sắp cử hành rồi sao?”

“Vâng, chúng ta cũng lên đường thôi!”

Huân Nhi mỉm cười, ngọc thủ khẽ vẫy một cái. Tức thì, một con Độc Giác Thú toàn thân trắng như tuyết, thân hình cường tráng vỗ cánh bay ra từ trong rừng, sau đó dừng lại trước mặt mọi người. Thân hình Huân Nhi khẽ lướt, đã xuất hiện trên tấm lưng rộng rãi của Độc Giác Thú. Đám người Tiêu Viêm cũng nhanh chóng bay vút lên theo. Sau đó, Huân Nhi vỗ nhẹ lên lưng Độc Giác Thú, nó liền hí lên một tiếng dài, đôi cánh vỗ mạnh, hóa thành một luồng ngân quang, vun vút lao về phía xa.

Tốc độ của Độc Giác Thú cực nhanh, chỉ trong mấy phút ngắn ngủi đã tới khu quần thể điện đài san sát. Cuối cùng, theo sự hướng dẫn của Huân Nhi, nó bắt đầu dần hạ cánh xuống một quảng trường ở trung tâm.

Đi cùng với Huân Nhi, đoàn người Tiêu Viêm không nghi ngờ gì đã trở thành tiêu điểm của vô số ánh mắt. Bởi thế, khi họ vừa nhảy xuống khỏi lưng Độc Giác Thú, liền cảm nhận được từng luồng ánh mắt kỳ dị phóng tới.

“Đi thôi!”

Huân Nhi không để tâm đến những ánh mắt này, nhẹ giọng nói với đoàn người Tiêu Viêm. Sau đó, nàng dẫn đầu đưa mọi người đến một quảng trường khổng lồ trước một tòa đại điện cổ kính.

Xung quanh quảng trường được bao vây bởi những chiến sĩ Hắc Yên Quân mặc giáp đen đứng thẳng tắp. Ánh mắt họ sắc bén như chim ưng không ngừng quét qua bốn phía. Khi họ nhìn thấy Tiêu Viêm, ánh mắt sắc bén kia chợt dừng lại một chút nhưng không có động thái gì khác.

Quanh quảng trường rộng lớn hiện đã có không ít người ngồi vào chỗ. Huân Nhi bước đến đây vẫn chưa dừng lại mà đi thẳng đến hàng ghế rộng rãi phía trước. Đám người Tiêu Viêm thoáng do dự rồi cũng cất bước theo sau.

“Choang!”

Khi Huân Nhi chậm rãi đi vào khu vực này, phía sau bỗng vang lên tiếng trường thương giao kích mạnh mẽ. Hai chiến sĩ mặc kim giáp đã bắt chéo trường thương, ngăn toàn bộ đoàn người Tiêu Viêm lại.

Nghe thấy âm thanh chói tai, sắc mặt Huân Nhi tức thời biến đổi, một luồng lửa giận chậm rãi dâng lên trong lòng.

“Tránh ra!”

Nghe được thanh âm lạnh như băng vang đến bên tai, hai chiến sĩ kim giáp đang đứng thẳng cũng ngẩn ra, dường như có chút do dự.

“Tiểu thư, người không cần làm khó bọn họ. Khu vực này là nơi đặc thù, nếu không phải người trong tộc hay quý khách đặc biệt được bổn tộc mời đến thì không thể vào trong. Mong có thể lượng thứ!”

Một tiếng cười nhạt vang lên. Tiêu Viêm bình thản đảo mắt qua, liền nhìn thấy một vị lão giả đang đứng chắp tay, dung mạo lại có vài phần tương tự Cổ Khiêm. Nhìn những chiến sĩ mặc kim giáp, Tiêu Viêm liền biết nơi này thuộc về một khu vực đặc biệt. Hắn vốn không hứng thú gì với những nơi thế này, nhưng Huân Nhi lại không cho là vậy. Nếu Tiêu Viêm đã đến đây, nàng muốn chiêu đãi hắn một cách tốt nhất.

Nơi này tương đối dễ quan sát, hơn nữa lúc này còn có Huân Nhi. Vì thế, xung quanh chợt có rất nhiều ánh mắt dồn đến, cuối cùng dừng lại trên người Tiêu Viêm. Trong mắt không ít người lại lộ ra vẻ suy tư.

“Tiểu thư, huynh trưởng nói không sai! Tuy Tiêu Viêm này là bằng hữu tốt của cô, nhưng dù sao cũng chưa đạt đến cảnh giới mà chúng ta phải xem như khách quý!” Một thanh âm nhàn nhạt khác cũng vọng đến. Đúng là vị Cổ Khiêm trưởng lão đã xuất thủ với Tiêu Viêm ngày hôm qua.

Sắc mặt Huân Nhi lạnh như băng, trong đôi mắt đẹp như bốc lên lửa giận. Lão già này đã năm lần bảy lượt gây khó dễ, chính thức khơi dậy cơn thịnh nộ trong lòng nàng.

“Cổ Khiêm, Cổ Hư! Hai lão già không biết xấu hổ các ngươi có nhầm lẫn gì không vậy? Các ngươi bắt nạt kẻ khác, lão phu lười quản. Nhưng bây giờ lại dám trèo lên đầu Già Nam học viện của ta! Thật sự coi lão phu là bùn nhão dễ nắn chắc?”

Nhưng đúng lúc Huân Nhi sắp phát hỏa, một tiếng mắng chửi mà Tiêu Viêm có chút quen tai đột nhiên vang vọng khắp bầu trời, khiến hắn cũng phải sững sờ.

“Mang Thiên Xích?”

Lúc Tiêu Viêm còn đang ngẩn người thì hai người Cổ Khiêm bên kia cũng vậy. Sắc mặt bọn họ khẽ biến, thốt lên kinh hãi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!