Không gian trên bầu trời vặn vẹo, sau đó một thân ảnh già nua xuất hiện dưới vô số ánh mắt nhìn chăm chú. Lúc thân ảnh này hiện ra liền lập tức vung tay phóng ra hai đạo lôi nhận ẩn chứa đấu khí mãnh liệt như biển rộng, điên cuồng bắn thẳng xuống hai người Cổ Khiêm.
“Ngươi…”
Thấy lão nhân này nói đánh là đánh, hai người Cổ Khiêm cũng vô cùng thịnh nộ nhưng vẫn không quát nổi thành tiếng, sắc mặt ngày càng khó coi, thân hình cũng liên tục lùi lại.
“Vút…”
Hai đạo lôi mang tựa như sao băng lướt qua bầu trời, nhưng ngay tại lúc sắp nện mạnh vào hai người Cổ Khiêm thì một luồng kình lực vô hình đột nhiên bùng phát trong không gian, vừa vặn chặn đứng chúng.
“Sao lại là ngài?”
Tiêu Viêm thấy thân ảnh thương lão hạ xuống từ bầu trời. Nhìn khuôn mặt có chút quen thuộc kia, hắn chợt sửng sốt đến ngây người. Bởi lúc này hắn phát hiện ra lão nhân ra tay tương trợ lại chính là vị “đại gia” luôn miệng “có nhầm không vậy” mà ngày đó hắn gặp ở Hư Không Lôi Trì, nên lập tức không nén nổi kinh hô.
“Ngươi cái đầu nhà ngươi! Có biết lễ phép không? Phải gọi là viện trưởng!”
Lão nhân nghe được tiếng kinh hô của Tiêu Viêm, lại tức đến thổi râu trừng mắt rồi trách mắng.
“Viện trưởng?” Trong mắt Tiêu Viêm hiện lên vẻ mịt mờ khó hiểu, một lát sau rốt cuộc cũng hồi phục tinh thần. Hắn trợn mắt há mồm nhìn lão nhân trước mặt: “Ngài… ngài là Viện trưởng Nội viện của Già Nam học viện?”
“Vô nghĩa! Trừ lão phu Mang Thiên Xích ra còn có ai dám tự xưng như vậy sao?” Lão già vểnh râu, chợt cười hắc hắc đánh giá Tiêu Viêm một lúc. Sau đó, lão vươn tay nhéo nhéo mặt hắn rồi mới cười nói: “Không tệ, không tệ! Gã Tô Thiên kia lần này không khoác lác với ta, cuối cùng cũng dạy ra được một tên đệ tử hiếm thấy!”
Khóe miệng Tiêu Viêm co giật, nhìn lão già đang cười gian trước mặt. Trong lúc nhất thời, hắn không có cách nào liên tưởng được lão già như thổ phỉ này với vị Viện trưởng Nội viện thần bí lừng lẫy đại danh kia lại là cùng một người.
“Lần trước gặp mặt thế mà lại không nhận ra ngươi! Sau khi trở về suy nghĩ kỹ mất nửa ngày mới nhớ ra, ngươi chính là tên nhóc Tiêu Viêm mà gã Tô Thiên kia không ngừng truyền tin cho ta!” Mang Thiên Xích vỗ vỗ vai Tiêu Viêm với bộ dạng nghĩa khí can vân: “Yên tâm, yên tâm! Ngươi đã là đệ tử của Già Nam học viện, hơn nữa còn là đệ tử rất hợp mắt lão phu! Từ nay về sau có việc, lão phu ắt sẽ bảo kê cho ngươi!”
Tiêu Viêm cười khổ. Lão gia hỏa này thực sự không giống một vị viện trưởng thần bí, ngược lại càng giống một lão thổ phỉ từ trong sơn trại xông ra.
“Đa tạ Mang lão tiên sinh!” Huân Nhi bên cạnh cũng khôi phục tinh thần sau cơn kinh ngạc, mỉm cười nói.
“Chuyện nhỏ!” Mang Thiên Xích tùy ý phất tay với bộ dạng vô cùng trượng nghĩa. Sau đó, lão dùng ánh mắt quái dị đảo một vòng qua hai người Tiêu Viêm và Huân Nhi rồi cười hắc hắc: “Ta cứ thắc mắc sao bọn chúng lại làm khó một hậu sinh vãn bối như ngươi, hóa ra là ngươi đã hái mất đóa hoa rực rỡ nhất của Cổ tộc rồi!”
Nghe được lời này, sắc mặt Tiêu Viêm cũng lúc xanh lúc trắng, còn Huân Nhi bên cạnh thì ửng đỏ như ráng chiều.
“Mang lão tiên sinh, nơi này không phải là Lôi tộc!”
Hai người Cổ Khiêm bị hai đạo lôi mang đẩy lùi giờ phút này đã giận tím mặt, bước mạnh tới rồi trầm giọng nói.
Mang Thiên Xích liếc hai lão gia hỏa kia một cái ra vẻ chẳng thèm quan tâm rồi nhìn vào không gian hư vô, nói: “Sơn lão quái, ngươi cũng bớt thiên vị hai lão tiểu tử này đi! Lấy thân phận của ngươi mà đi sai người làm khó dễ một vãn bối… Có cần phải chứng tỏ mình ‘độ lượng’ như thế không?”
“Cổ Khiêm, Cổ Hư, cả hai ngươi lui xuống đi!”
Không gian hư vô bỗng gợn sóng, một lão giả áo đen tóc trắng chợt hiện lên một cách quỷ dị, sau đó từ trên không hạ xuống. Đầu tiên, lão chắp tay thi lễ với Huân Nhi đang có gương mặt lạnh đi. Sau đó, lão ta nhìn Mang Thiên Xích với vẻ bất đắc dĩ, hít vào một hơi rồi nói: “Lão gia hỏa nhà ngươi lần này đã ra mặt thì ta cho ngươi chút thể diện vậy!”
Nói xong, vị bạch phát lão giả này bèn vung tay áo rồi tiến đến hàng ghế phía trên cách đó không xa. Từ khi xuất hiện đến giờ, lão ta thủy chung vẫn chưa từng liếc tới Tiêu Viêm một cái.
“Bố láo! Muốn giở trò với lão phu à?” Nhìn bóng lưng của bạch phát lão giả, Mang Thiên Xích bĩu môi, sau đó nhìn Tiêu Viêm như muốn nói chuyện gì nhưng cuối cùng chỉ vỗ vỗ vai hắn, nói: “Tiểu tử ngươi cũng coi như lớn gan! Biết rõ hầu hết người Cổ tộc đều nhắm vào mình mà vẫn dám tới nơi này! Bất quá cứ yên tâm, mấy lần Tô Thiên truyền tin cho ta đều nhắc nhở nếu có gặp thì phải hảo hảo quan tâm ngươi! Ở nơi này, lão gia hỏa kia cũng bất đắc dĩ phải nể mặt ta một chút. Nhưng ngươi hẳn là hiểu được, muốn những lão gia hỏa mắt cao hơn đầu này thực sự nhìn mình bằng cặp mắt khác thì phải dựa vào chính bản thân ngươi!”
“Đa tạ viện trưởng chỉ điểm!” Tiêu Viêm ôm quyền, thành tâm cảm ơn. Từ giọng nói của Mang Thiên Xích, hắn có thể cảm nhận được sự quan tâm chân thành.
“Đi thôi!” Mang Thiên Xích cười cười, sau đó xoay người đi đến một dãy ghế phía trên. Tiêu Viêm do dự một chút rồi mới dẫn mấy người Tiểu Y Tiên sắc mặt có phần không tốt nhanh chóng đuổi theo. Sau đó, họ đều ngồi xuống những chiếc ghế cạnh Mang Thiên Xích.
“Lão gia hỏa vừa rồi tên là Cổ Sơn, là một trưởng lão có thâm niên và thực lực không hề yếu của Cổ tộc! Trong Cổ tộc, hắn cũng có sức ảnh hưởng nhất định, hơn nữa cũng là một trong những người kiên quyết phản đối chuyện của chúng ta!” Đợi đến khi mọi người an tọa, Huân Nhi mới thấp giọng nói.
Tiêu Viêm lặng lẽ gật đầu. Hắn có thể nhận thấy thực lực của Cổ Sơn kia chỉ sợ ít nhất đã đạt đến cảnh giới Đấu Tôn đỉnh phong. Lượng cường giả trong Cổ tộc quả nhiên đã đạt đến một trình độ vô cùng khủng bố.
Trong lúc Tiêu Viêm và Huân Nhi đang thấp giọng trò chuyện, hắn cũng đảo mắt nhìn qua những khu vực dành cho khách quý. Có thể vào đến chỗ này, đại đa số đều là những người có danh vọng lớn. Chẳng qua ở trong này, Tiêu Viêm cũng thấy được mấy người Hỏa Huyễn đã gặp trên chiến thuyền. Khi Tiêu Viêm nhìn tới, Hỏa Huyễn cũng mỉm cười gật đầu chào hắn.
Cười đáp lại Hỏa Huyễn, tầm mắt Tiêu Viêm chuyển hướng đến một ngôi cao bên trái. Nơi đó có một đám người vây quanh, phần lớn đều là lớp trẻ tuổi của Cổ tộc. Trong nhóm này, Tiêu Viêm bắt gặp Cổ Chân, Lâm Hủ, Linh Tuyền cùng mấy vị thống lĩnh Hắc Yên Quân nữa. Mà giờ khắc này, mấy người kia cũng đang nhìn hắn bằng ánh mắt vui sướng khi thấy người gặp họa.
Ánh mắt đó làm Tiêu Viêm phải cau mày, khi muốn dời mắt đi nơi khác thì đồng tử đột nhiên co rụt lại, khóa chặt vào một góc khuất. Nơi đó có một thân ảnh tỏa ra sát ý sắc bén đang ngồi xếp bằng. Người này có mái tóc hai màu đen trắng, khí tức toàn thân vô cùng băng lãnh tựa như huyền băng vạn năm, khiến bất kỳ ai nhìn thấy cũng cảm nhận được một sự nguy hiểm đến rợn người.
Tiêu Viêm nhìn bóng dáng như điêu khắc của người này với vẻ ngưng trọng. Hắn có thể cảm giác được một luồng sát ý quen thuộc đang tràn ngập từ người kia. Hơn nữa, mục tiêu của luồng sát ý này rõ ràng là chính mình!
“Tu La đô thống – Cổ Yêu!”
Tiêu Viêm chậm rãi thở ra một hơi dài, bàn tay trong áo bào dần dần siết chặt. Luồng sát ý này giống hệt như ngày hôm qua hắn cảm nhận được, hiển nhiên người này chính là vị Tu La đô thống Cổ Yêu theo lời Huân Nhi, người có tính uy hiếp lớn nhất đối với hắn.
Xem mục tiêu mà luồng sát ý này nhắm đến, hiển nhiên khi hắn vừa vào khu vực này thì nhất cử nhất động của hắn đã nằm trong cảm giác của Cổ Yêu. Thậm chí ngay cả khi hắn đang quan sát y lúc này, chỉ sợ cũng đã bị y phát hiện.
“Người này đích thực là một đại kình địch!”
Trong mắt Tiêu Viêm thoáng hiện vẻ căng thẳng. Trong lứa thanh niên Cổ tộc hắn gặp từ trước đến nay, người khó giải quyết nhất chỉ e chính là vị được gọi là Tu La đô thống này!
“Tiêu Viêm ca ca, cẩn thận hắn!”
Khi Tiêu Viêm nhìn chằm chặp thân ảnh băng lãnh kia, Huân Nhi cũng đã phát hiện. Ngọc thủ nàng nắm chặt, bên trong đôi mắt đẹp cũng xẹt qua lãnh ý rồi nhẹ giọng nói.
Tiêu Viêm chậm rãi gật đầu.
“Mặt khác, sau khi nghi thức trưởng thành kết thúc không lâu thì cũng là lúc Thiên Mộ mở ra. Vốn dĩ với điều kiện của huynh thì có thể tiến vào bên trong, nhưng khẳng định sẽ có những trưởng lão khác ngáng đường…” Huân Nhi cau mày, nói.
“Yên tâm đi! Đến lúc đó lão phu sẽ nói tốt giúp tiểu gia hỏa này! Nói như vậy, mấy lão gia hỏa trong tộc ngươi hẳn là cũng không làm khó hắn quá mức!” Mang Thiên Xích ngồi phía trước xoay lưng lại, nói.
“Vậy thì xin đa tạ Mang lão tiên sinh!” Nghe vậy, Huân Nhi nhất thời cười khẽ cảm tạ.
“Không phải ngươi cố ý nói cho lão phu nghe sao? Tiểu nha đầu, còn muốn giở trò khôn vặt trước mặt lão phu à?” Mang Thiên Xích đảo cặp mắt trắng dã, nói.
Huân Nhi mỉm cười và cũng không phản bác. Có lợi thế như vậy mà không biết tận dụng thì cũng thật quá mức lãng phí.
“Bất quá, nếu Tiêu Viêm ngươi muốn vào Thiên Mộ thì ắt phải thuận lợi vượt qua một cửa! Hẳn ngươi biết lão phu đang nói cái gì chứ?” Mang Thiên Xích nghiêng đầu liếc nhìn Tiêu Viêm, sau đó quơ tay chỉ vào thân ảnh băng lãnh phía trước rồi thấp giọng nói: “Chỉ cần ngươi có khả năng kiên trì một trăm hiệp bất bại dưới tay tên kia thì có thể bịt được mấy cái mồm thối của mấy lão gia hỏa kia rồi! Việc tiến vào Thiên Mộ cũng sẽ dễ dàng hơn rất nhiều!”
“Một trăm hiệp?”
Ánh mắt Tiêu Viêm khẽ ngưng lại, không nói gì nhưng bàn tay trong áo bào cũng siết nhẹ. Đây không phải là kết quả hắn cần!
“Boong…”
Khi Tiêu Viêm siết chặt tay thì một tiếng chuông cổ kính bỗng vang vọng khắp phiến thiên địa. Tiếng chuông dần dần khuếch tán ra bốn phía, cuối cùng quanh quẩn khắp những dãy núi non trùng điệp.
“Thời gian đã đến! Nghi thức, bắt đầu!”
Sau khi tiếng chuông ngân vang tan hết, một thanh âm đột nhiên truyền ra từ không gian hư vô. Bên trong thanh âm này ẩn chứa uy áp vô cùng khủng bố, làm không ít người ở quảng trường không nén nổi phải hít vào một hơi khí lạnh.
“Đấu Thánh, là Đấu Thánh thực thụ!”
Cảm thụ được uy áp đánh thẳng vào linh hồn, trong mắt Tiêu Viêm cũng lộ ra sự rung động mãnh liệt. Đây chính là lần đầu tiên hắn cảm nhận được uy áp của một Đấu Thánh thực thụ.
☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽