Trong lòng đã có quyết định, nhóm người Tiêu Viêm cũng không ở lại lâu, lập tức động thân quay về Tinh Vẫn Các. Sau khi trở về, cả đoàn nghỉ ngơi hồi phục trong hai ngày. Cũng trong hai ngày này, tin tức liên quan đến Bồ Đề Cổ Thụ đã càn quét khắp Trung Châu với tốc độ kinh hoàng.
Chỉ bốn chữ "Bồ Đề Cổ Thụ" đơn giản đã khiến toàn bộ Trung Châu chấn động. Ngay cả một số lão quái vật lánh đời không xuất thế cũng bị tin tức động trời này kinh động đến mức phải xuất đầu lộ diện.
Tuy Mãng Hoang Cổ Vực hiểm nguy trùng trùng, nhưng hiểm nguy chỉ tồn tại khi sức hấp dẫn chưa đủ lớn. Mà sức hấp dẫn của Bồ Đề Cổ Thụ thì không một ai có thể kháng cự. Bởi vậy, cái danh nhân loại cấm địa cũng chẳng còn chút sức uy hiếp nào nữa. Đấu Thánh – cảnh giới đại biểu cho đỉnh cao của mảnh đại lục này, để đạt đến nó, vô số cường giả đã phải đánh đổi cả đời để phấn đấu. Chỉ cần có bất cứ thứ gì có thể gia tăng xác suất đột phá, dù chỉ một chút, họ cũng sẽ liều mạng lao đến.
Dẫu cho có như thiêu thân lao đầu vào lửa, bọn họ cũng không hề do dự!
Hiển nhiên, việc Bồ Đề Cổ Thụ xuất thế lần này đã hoàn toàn khuấy động phong vân tại Trung Châu!
Mà khi các thế lực ở Trung Châu đang rục rịch vì tin tức này, Tiêu Viêm lại không ra ngoài. Sau hai ngày nghỉ ngơi hồi phục, hắn tìm một mật thất để bế quan.
Sau khi nghe Dược lão phân tích, trong lòng Tiêu Viêm cũng trở nên nghiêm túc hơn rất nhiều về vấn đề Tịnh Liên Yêu Hỏa. Hắn hiểu, Dược lão sẽ không lừa gạt mình, vả lại kiến thức và kinh nghiệm của lão không phải một tiểu bối như hắn có thể so bì. Nếu Dược lão đã nói không đạt tới Đấu Thánh thì tuyệt đối không được dính dáng đến Tịnh Liên Yêu Hỏa, vậy hắn cũng chỉ có thể đè nén sự nóng vội trong lòng, chuyển hướng mục tiêu sang Bồ Đề Cổ Thụ sắp xuất hiện kia.
Muốn đột phá Đấu Thánh trong vòng ba năm, chắc chắn phải nhờ đến sức mạnh của Bồ Đề Tâm. Nếu không, đó là một việc hoàn toàn bất khả thi!
Điểm này, chỉ cần nhớ lại những ngày tháng tu luyện trong Thiên Mộ là đủ biết. Năng lượng nơi đó nồng đậm hơn bên ngoài gấp mấy lần, nhưng nếu Tiêu Viêm không nhận được truyền thừa từ Tiêu Huyền thì e rằng bây giờ cũng chẳng thể đạt tới cảnh giới này. Cảnh giới Đấu Tôn càng về sau tu luyện càng thêm gian nan, hiện tại hắn mới là Bát tinh đỉnh phong, phía sau vẫn còn Cửu tinh, Cửu tinh đỉnh phong. Mà đến đó vẫn chưa hết, còn phải trải qua Cửu chuyển rồi mới đạt tới Bán Thánh. Ba năm, Đấu Thánh, nếu cứ tu luyện bình thường thì chính là nằm mơ giữa ban ngày.
Nhiều bước như vậy, nếu là người thường, dù tu luyện ba mươi năm cũng chưa chắc đã hoàn thành, huống chi là ba năm?
Mặc dù Tiêu Viêm có thiên phú cực cao, lại thêm đan dược phụ trợ, nhưng cũng không thể rút ngắn thời gian xuống mười lần, thậm chí còn hơn thế nữa!
Bởi vậy, hắn phải nắm thật chặt lấy cơ hội này. Tiến vào Mãng Hoang Cổ Vực, hơn nữa còn phải đoạt được Bồ Đề Tâm.
Chỉ có như vậy, hắn mới có khả năng đạt tới Đấu Thánh trong vòng ba năm. Nếu không, đợi đến ba năm sau, khi Tịnh Liên Yêu Hỏa hàng thế, hắn chỉ có thể trở thành một kẻ đứng nhìn, trơ mắt trông dị hỏa bậc này rơi vào tay kẻ khác.
Chuyện như vậy, Tiêu Viêm tuyệt đối không thể chịu đựng nổi. Bởi vậy, Bồ Đề Tâm, hắn phải đoạt bằng được!
Mà việc Bồ Đề Cổ Thụ xuất thế cũng đã thu hút sự chú ý của vô số thế lực lớn nhỏ ở Trung Châu. Muốn thuận lợi đoạt được Bồ Đề Tâm từ trong tay những người này cũng chẳng phải chuyện dễ dàng. Hơn nữa, trong chuyến đi này cũng sẽ không thiếu những lão quái vật cùng thời với Thiên Hạt Tử, thậm chí còn hơn cả lão. Bởi vậy, trước lúc đó, Tiêu Viêm phải cố hết sức để nâng cao thực lực của mình!
Cách nhanh nhất để nâng cao thực lực chính là tu luyện đấu kỹ cao giai. Lần này Tiêu Viêm bế quan chính là để tu luyện cuốn “Kim Cương Lưu Ly Thể” vừa đoạt được.
Thứ này cũng là đấu kỹ Thiên giai, uy lực tất nhiên không tầm thường. Nếu có thể tu luyện thành công, hành trình đến Mãng Hoang Cổ Vực lần này sẽ có thêm một phần cơ hội.
…
Trong tĩnh thất yên lặng, hương trầm lượn lờ, Tiêu Viêm ngồi xếp bằng trên giường đá. Bàn tay hắn khẽ nắm lại, một quyển trục màu vàng nhạt chợt hiện ra, bên trên có khắc vài ký tự cổ xưa.
“Kim Cương Lưu Ly Thể!”
Nhẹ nhàng thở ra một hơi, Tiêu Viêm áp quyển trục lên trán. Đấu kỹ này không phức tạp như Đại Thiên Tạo Hóa Chưởng, có thể trực tiếp dùng linh hồn lực để học. Lần trước sở dĩ rắc rối như vậy, tất cả đều do vị cường giả Đấu Thánh kia cố ý gây khó dễ mà thôi.
Quyển trục vừa chạm vào mi tâm, trong lòng Tiêu Viêm chợt máy động. Kim quang từ quyển trục bùng nổ, một luồng thông tin khổng lồ như thủy triều tràn vào trong đầu hắn.
“Kim Cương Lưu Ly Thể, đấu kỹ Thiên giai sơ cấp, biến thân thể thành kim cương lưu ly, vạn vật bất phá. Khi luyện đến đại thành, hóa thân thành kim cương lưu ly, cửu trượng cửu xích là cảnh giới tối cao. Kim quang diệu thế, quyền có thể băng thiên, cước có thể liệt địa!”
Nhìn những chữ lớn màu vàng đang quanh quẩn trong đầu, Tiêu Viêm có thể cảm nhận được sự bá đạo và cương mãnh của đấu kỹ này. Đây hoàn toàn là một loại đấu kỹ dùng đấu khí để cường hóa nhục thân, nhưng sau khi nghiên cứu phương pháp tu luyện, hắn cũng không khỏi thầm than một tiếng. Không hổ là đấu kỹ do cường giả Đấu Thánh sáng tạo ra, quả nhiên cường hãn.
Nhãn giới của Tiêu Viêm bây giờ đã hơn xưa rất nhiều, đấu kỹ Thiên giai hắn tu luyện cũng có vài loại, bởi vậy quá trình học tập khá thuận buồm xuôi gió. Cái này gọi là nhất pháp thông, vạn pháp minh(*), tuy cách tu luyện của mỗi đấu kỹ khác nhau, nhưng chung quy vẫn có điểm tương đồng. Nếu nắm giữ được điểm này, trừ một số loại đặc thù ra, tu luyện những đấu kỹ bình thường cũng không quá khó khăn.
Muốn tu luyện Kim Cương Lưu Ly Thể, phải dùng một phương pháp đặc biệt để dung nhập đấu khí vào xương cốt, máu thịt và da dẻ. Loại dung nhập này có yêu cầu cực kỳ hà khắc, nhưng may mắn là thân thể Tiêu Viêm đã trải qua sự rèn luyện của vô số thiên tài địa bảo, mặc dù không dám nói là vô cùng cường hãn, nhưng ít nhất vẫn đáp ứng được điều kiện tu luyện cần thiết của Kim Cương Lưu Ly Thể.
“Hô…”
Thở ra một hơi dài, Tiêu Viêm chậm rãi nhắm mắt lại, dựa theo phương pháp ghi trên quyển trục mà bắt đầu thử tu luyện thứ gọi là Kim Cương Lưu Ly Thể này!
“Rắc, rắc!”
Không lâu sau khi Tiêu Viêm nhắm mắt, thân thể hắn đột nhiên bắn ra vài đạo kim quang. Cùng lúc kim quang bùng nổ, thân thể Tiêu Viêm cũng bành trướng theo. Trong mơ hồ có thể nghe được những tiếng xương cốt vặn vẹo răng rắc vang vọng khắp mật thất.
Khi kim quang càng lúc càng đậm, quá trình bành trướng cũng diễn ra nhanh hơn rất nhiều. Chỉ ngắn ngủi chưa đến nửa phút, chiều cao của Tiêu Viêm gần như đã tăng lên gấp đôi, trông như một người khổng lồ. Làn da vốn trắng nõn giờ đã chuyển dần sang màu ám kim.
Khi thể tích tăng gấp đôi, thân thể Tiêu Viêm cũng không tiếp tục lớn thêm nữa. Kim quang chợt nhạt đi, thân thể hắn nhanh chóng co rút lại, chỉ trong chớp mắt đã trở lại nguyên dạng.
“Phụt!”
Thân thể vừa trở về hình dáng cũ, Tiêu Viêm đã mở bừng hai mắt, một ngụm máu đỏ sẫm phun mạnh ra, nhuộm đỏ cả mặt đất.
Phun ra một ngụm máu, khóe miệng Tiêu Viêm hơi co giật, sắc mặt tương đối khó coi. Quyển trục chết tiệt này, vậy mà không hề nói trước rằng khi tu luyện Kim Cương Lưu Ly Thể, thân thể sẽ phải chịu sự đau đớn kinh khủng đến vậy. Thử tưởng tượng, khi thân thể một người đột nhiên bành trướng lên gấp mấy lần thì sẽ có cảm giác ra sao? Da thịt bị xé toạc, cơ bắp đứt gãy, xương cốt vỡ nát…
“Khó trách nó lại yêu cầu về nhục thân một cách hà khắc như vậy. Nếu đổi lại một người có thể chất yếu hơn một chút, chỉ sợ ngay lần đầu tu luyện sẽ trực tiếp bạo thể mà chết…” Tiêu Viêm không biết nói gì hơn, chỉ thầm than một tiếng. Cho dù đau đớn thế nào, cuối cùng vẫn phải tu luyện. Muốn có được sức mạnh cường đại mà không phải trả giá, đó là chuyện không thể nào.
Chỉ cần nhẫn nhịn được sự đau đớn này, với thể chất của Tiêu Viêm, việc thích ứng với biến thân chỉ là vấn đề sớm muộn. Đến lúc đó, uy lực của Kim Cương Lưu Ly Thể mới thực sự được thể hiện. Mà giờ đây, việc hắn cần làm là không ngừng bành trướng thân thể, để cho da thịt, xương cốt từ từ thích ứng với loại thống khổ này.
“Ai, tu luyện đấu kỹ này đúng là một loại tra tấn…”
Trong lòng thầm than một tiếng, Tiêu Viêm lại nhắm mắt lần nữa. Kim quang bùng nổ, thân thể hắn lại phình to ra, sau đó thu nhỏ lại… Cùng với đó, từng ngụm máu tươi cũng không ngừng phun ra từ miệng Tiêu Viêm. Nhưng may mắn là theo thời gian trôi qua, số lần hắn hộc máu cũng ngày càng ít đi…
…
Trong thời gian Tiêu Viêm bế quan, nửa tháng lặng lẽ trôi qua như nước chảy…
Trong nửa tháng này, cả Trung Châu đã rơi vào một mảnh xao động. Vô số thế lực đã phái người đến gần Mãng Hoang Cổ Vực để thám thính, nhưng đại quân thì vẫn chưa xuất phát. Bởi vì bọn họ đang đợi, đợi khoảnh khắc tin tức được xác thực…
Một khi Bồ Đề Cổ Thụ chân chính xuất thế, chắc chắn sẽ gây ra thiên địa dị tượng. Đến lúc đó, chỉ sợ toàn bộ Trung Châu đều sẽ cảm ứng được. Mà khi thực sự cảm nhận được loại dị tượng này, mới là lúc các thế lực đã sớm rục rịch kia bắt đầu tràn về Mãng Hoang Cổ Vực.
Dưới sự chờ đợi này, năm ngày nữa lại trôi qua…
Khi ánh nắng đầu tiên của ngày thứ sáu chiếu xuống đại lục, bầu trời phía đông bắc Trung Châu đột nhiên hiện lên một luồng thanh khí vô cùng đặc biệt. Luồng khí này cuộn trào như sóng biển, đột ngột quét ra bốn phía, cuối cùng khuếch tán đi rất xa…
Phàm là người hít phải loại thanh khí này, trong đầu đều hiện lên một đoạn hình ảnh…
Đó là một cây đại thụ che trời vô cùng cổ xưa, một luồng khí tức trí tuệ cũng tràn ra từ trên thân cổ thụ.
Mà đó, chính là Bồ Đề Cổ Thụ trong truyền thuyết!
Toàn bộ Trung Châu, vào thời khắc này, triệt để sôi trào!
-------
(*) Nhất pháp thông, vạn pháp minh: Khi thấu hiểu được một pháp thì cũng có thể nắm được vạn pháp còn lại.
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ