Sâu trong Tinh Vẫn Các có một dãy tĩnh thất yên tĩnh. Những tĩnh thất này được xây dựng dành cho các trưởng lão khách khanh, và cũng chỉ có trưởng lão mới đủ tư cách tu luyện tại đây, nơi có thiên địa năng lượng nồng đậm nhất trong Tinh Vẫn Các.
Ngày thường, không ít trưởng lão đều tụ họp ở đây để trao đổi tâm đắc tu luyện. Hiện giờ tự nhiên cũng không ngoại lệ, từng đạo thân ảnh già nua đứng trên khoảng đất trống ngoài các tĩnh thất mà luận bàn trò chuyện.
“Ầm!”
Bầu không khí tường hòa này chưa kéo dài bao lâu đã bị một tiếng nổ lớn phá vỡ. Từng đạo ánh mắt kinh ngạc nhìn về phía tiếng nổ phát ra. Chỉ thấy một tòa tĩnh thất gần đó đột nhiên nổ tung, có thể lờ mờ thấy vô số kim quang lóe ra từ bên trong.
“Đây là…”
Nhìn một màn này, không ít trưởng lão ở đây đều sững sờ.
“Ầm!”
Lại một tiếng nổ khác vang lên. Tòa tĩnh thất vững chắc trực tiếp vỡ bung ra, sau đó một kim sắc cự nhân cao gần tám trượng sừng sững bước ra, mỗi bước chân đều làm mặt đất rung chuyển dữ dội. Cự nhân ngửa mặt lên trời gầm lớn một tiếng, sóng âm kinh hoàng khuếch tán ra khắp mọi ngóc ngách của Tinh Giới. Mấy trưởng lão đứng gần thậm chí còn bị chấn lui lại vài chục bước mới ổn định được thân hình.
“Đó là thứ gì?”
Cảm nhận được uy thế kinh thiên của kim sắc cự nhân, tất cả các vị trưởng lão ở đây đều biến sắc. Bọn họ cảm nhận được một luồng khí tức cực kỳ nguy hiểm từ trên người kẻ kia. Tựa như hắn chỉ cần tung một quyền về phía này thôi thì tất cả bọn họ sẽ hóa thành huyết nhục.
Loại cảm giác này làm khóe mắt của không ít trưởng lão khẽ co giật. Thực lực kém nhất trong bọn họ cũng là Đấu Tôn, mạnh thì có vài người đạt đến Bát tinh thậm chí Cửu tinh. Nhưng dù là những người đó đi chăng nữa, khi đối mặt với cự nhân này thì vẫn có một cảm giác vô cùng nguy hiểm.
Nhưng dù sao bọn họ cũng là cường giả, sau cơn khiếp sợ liền nhanh chóng tản ra, hình thành một vòng vây bao bọc cự nhân vào giữa. Chỉ cần kẻ kia có bất kỳ hành động gì, bọn họ sẽ đồng loạt ra tay, lập tức diệt sát hắn.
“Ha ha, đây chính là Kim Cương Lưu Ly Thể sao? Quả nhiên có chỗ độc đáo.”
Khi mấy người đang ngưng thần đề phòng thì vài đạo thân ảnh phá không mà đến, cuối cùng dừng trên không trung của khu tĩnh thất này. Đây chính là mấy người Dược lão, Thải Lân, Tiểu Y Tiên… nghe được động tĩnh mà tới.
Thấy Dược lão xuất hiện, những trưởng lão kia liền vội khom người thi lễ. Một người không nhịn được, hỏi: “Các chủ, đây là vật gì?”
“Ha ha, là Tiêu Viêm!” Dược lão mỉm cười đáp.
Nghe vậy, tất cả trưởng lão đều cả kinh đưa mắt nhìn kim sắc cự nhân kia. Bọn họ không thể tưởng tượng nổi cự nhân này lại do Tiêu Viêm hóa thành.
“Ha ha…”
Trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, cự nhân kia cười to một tiếng. Kim quang chợt bùng lên, thân thể khổng lồ của hắn cũng nhanh chóng co lại. Chỉ trong mười giây ngắn ngủi, một người khổng lồ to lớn đã biến trở lại thân hình cao gầy kia.
“Khụ…”
Trở về hình dạng ban đầu, tuy lần này Tiêu Viêm cũng không phun máu như trước nữa nhưng vẫn phải ho khan vài tiếng, đây hiển nhiên là di chứng đau đớn sinh ra khi biến thân.
“Đáng tiếc, mới chỉ tu luyện Kim Cương Lưu Ly Thể này đến chừng bảy trượng, khoảng cách với cửu trượng cửu xích vẫn còn khá xa.” Tiêu Viêm lắc lắc đầu, thoáng có chút tiếc nuối.
“Vậy mà còn chưa thỏa mãn nữa, nếu không phải từ nhỏ thân thể con đã được nhiều loại thiên tài địa bảo rèn luyện thì dù có cho thêm nửa năm con cũng không đạt được đến cảnh giới này đâu.” Dược lão cười mắng.
Tiêu Viêm cũng cười cười, hắn biết tốc độ tiến triển này của mình đã xem như rất tốt rồi. Vì cường độ thân thể không đủ nên hắn chỉ có thể tu luyện đến chừng bảy trượng. Nếu tìm thêm được một số loại thiên tài địa bảo có công năng rèn luyện thân thể khác, nói không chừng có thể một bước vọt đến cảnh giới cửu trượng cửu xích. Khi đó, Tiêu Viêm tin rằng sau khi hắn biến thân, cho dù gặp một Đấu Tôn đỉnh phong bình thường thì cũng có thể một quyền đánh nát đối phương.
“Trải qua thời gian tu luyện này, khí tức của ta đã có phần tăng cường. Tuy Mãng Hoang Cổ Vực rất hung hiểm nhưng cũng có nhiều loại thiên tài địa bảo mà bên ngoài khó gặp. Nếu có đủ cơ duyên, nói không chừng còn có thể đạt tới Cửu tinh Đấu Tôn và tu luyện thành công Kim Cương Lưu Ly Thể trước khi tìm được Bồ Đề Cổ Thụ...” Tiêu Viêm trầm ngâm nói. Giờ đây, hắn không lúc nào không nghĩ đến việc tăng thêm thực lực của mình.
“Tình báo đã được xác nhận, Bồ Đề Cổ Thụ xuất thế là sự thật.” Dược lão liếc nhìn Tiêu Viêm một cái, chậm rãi nói.
“A?” Nghe vậy, tim Tiêu Viêm không khỏi đập nhanh hơn, chợt gật nhẹ đầu. Một khi đã như vậy, e rằng các thế lực khác cũng đã hành động.
“Bây giờ con nên dẫn người đến Mãng Hoang Cổ Vực trước. Con có không gian ngọc giản mà ta cho, nếu gặp phải rắc rối không thể giải quyết thì hãy bóp nát nó, ta sẽ đến đó ngay lập tức.” Dược lão nói: “Sức hấp dẫn của Bồ Đề Cổ Thụ quá lớn, chỉ sợ cả những viễn cổ chủng tộc kia cũng sẽ ra tay. Bởi vậy, nếu muốn lấy được Bồ Đề Tâm thì sẽ gặp khó khăn không nhỏ…”
Tiêu Viêm gật gật đầu, lần này hắn đã chuẩn bị tâm lý từ sớm, bởi vậy cũng không quá bất ngờ.
“Tinh Vẫn Các cần ta tọa trấn, vì vậy nên lộ trình tiếp theo chỉ có thể dựa vào chính con. Nếu tiến vào sâu trong cổ vực thì nên dùng đến nó. Dù gì đi nữa, ở nơi đó, với thực lực của con thì vẫn khá nguy hiểm.” Dược lão vỗ vỗ lên bả vai Tiêu Viêm, khẽ thở dài: “Hành trình lần này vô cùng quan trọng với con. Bởi vậy, hãy cố gắng lên…”
“Khi nào thì đi?” Tiêu Viêm nhẹ giọng hỏi.
“Càng nhanh càng tốt! Con bế quan hơn nửa tháng, trong khoảng thời gian này đã có không ít thế lực tiến vào Mãng Hoang Cổ Vực…” Dược lão nói.
Tiêu Viêm gật nhẹ đầu, sau đó chậm rãi nói: “Vậy thì bây giờ lên đường thôi…”
Cách làm việc của Tiêu Viêm vốn luôn phong lôi lệ hành, trong lòng đã có quyết định liền lập tức khởi hành, tiến về phía đông bắc của Trung Châu. Lần này hắn cũng chỉ dẫn theo bốn người: Thải Lân, Tiểu Y Tiên, Thanh Lân và một vị trưởng lão đạt đến Đấu Tôn đỉnh phong. Về phần Thiên Hỏa tôn giả thì lại đang bế quan, bởi vậy cũng chỉ có thể bỏ qua.
Trong bốn người, sức chiến đấu của Tiểu Y Tiên và Thải Lân đã đạt tới khoảng Bát tinh Đấu Tôn. Nếu liên thủ lại thì cũng đủ để đánh một trận với cường giả Đấu Tôn đỉnh phong. Về phần Thanh Lân, có Bích Xà Tam Hoa Đồng, chiến lực của nàng cũng thuộc dạng có thể bùng nổ rất lớn. Hơn nữa, nàng có năng lực khống chế kỳ dị với ma thú loại rắn, điều này rất quan trọng với hành trình đến Mãng Hoang Cổ Vực lần này.
Đội ngũ này, nhân số tuy không nhiều, nhưng mỗi người trong đó đều khá mạnh. Tất cả liên thủ lại, chỉ cần không gặp phải đối thủ quá đáng sợ thì chắc mọi việc sẽ suôn sẻ…
Mãng Hoang Cổ Vực nằm ở ngoài rìa phía đông bắc của Trung Châu, khoảng cách với Tinh Vẫn Các là tương đối xa. Bởi vậy, nhóm người Tiêu Viêm đều thi triển tốc độ đến cực hạn, trên đường còn xuyên qua vài không gian trùng động, nhưng khi họ đến biên giới phía đông bắc Trung Châu thì cũng đã là sáu ngày sau đó…
Mà trong khoảng thời gian này, mấy người Tiêu Viêm cũng gặp được vô số người tiến về cùng hướng với họ. Mục tiêu của những người này đều là Mãng Hoang Cổ Vực. Phát hiện này làm cho Tiêu Viêm có chút than thở, không ngờ sức hấp dẫn của Bồ Đề Cổ Thụ lại đáng sợ đến như vậy, trực tiếp làm cho những người này quên đi sự kinh khủng của Mãng Hoang Cổ Vực. Nơi đó vốn được xưng là nhân loại cấm địa mà…
Mãng Hoang Trấn, đây là tòa thành trấn gần với Mãng Hoang Cổ Vực nhất. Bình thường, nơi này vốn không có bao nhiêu người, lại thêm hung danh của Mãng Hoang Cổ Vực nên cũng chẳng có mấy ai lui tới, vì vậy nên nơi này gần như vắng vẻ quanh năm. Nhưng giờ lại khác, Bồ Đề Cổ Thụ xuất thế dẫn tới vô số người muốn tầm bảo. Tòa thành trấn vắng vẻ này lập tức trở nên cực kỳ đông đúc, những tiếng huyên náo đinh tai nhức óc truyền ra, ngay cả cách đó vài dặm cũng có thể lờ mờ nghe thấy.
Trạm dừng chân đầu tiên của nhóm người Tiêu Viêm cũng chính là nơi này. Bọn họ đến sau, tóm lại cũng nên biết một chút tin tức có liên quan đến Mãng Hoang Cổ Vực mới được. Nếu không, cứ liều mạng xông vào như lũ ruồi không đầu thì chắc chắn sẽ rơi vào kết cục lành ít dữ nhiều.
Bởi vậy, sau khi đến Mãng Hoang Trấn, đầu tiên Tiêu Viêm tìm một nơi nghỉ chân rồi ra ngoài tìm kiếm tin tức. Ước chừng hai giờ sau hắn mới quay lại hội họp với mấy người Thải Lân.
“Thế nào rồi?”
Thấy sắc mặt Tiêu Viêm khi quay lại, Thải Lân nhịn không được hỏi.
“Ài!” Tiêu Viêm khẽ thở dài một tiếng, hai ngón tay xoa xoa huyệt thái dương, nói: “Căn cứ theo tin tức hỏi được, nhóm người đầu tiên tiến vào Mãng Hoang Cổ Vực dường như đã chết hết, trong đó còn có một số cường giả Đấu Tôn…”
Nghe được lời này, mấy người Thải Lân cũng biến sắc. Chết hết? Mãng Hoang Cổ Vực này thật sự nguy hiểm đến mức đó sao?
“Vậy chúng ta làm gì bây giờ?” Tiểu Y Tiên khẽ chau mày, hỏi.
“Ngày mai, một số cường giả ở đây sẽ cùng nhau tiến vào, chúng ta cũng sẽ theo sau bọn họ. Nếu Mãng Hoang Cổ Vực này được xưng là nhân loại cấm địa thì tất nhiên nó sẽ chẳng phải chốn hiền lành gì. Theo sau những người đó, quan sát tình hình thêm một chút đã!” Ngón tay Tiêu Viêm gõ nhẹ lên mặt bàn. Mãng Hoang Cổ Vực này nhất định có chỗ cổ quái của nó. Muốn chân chính tiến sâu vào thì phải luôn luôn bảo trì sự bình tĩnh, bất cứ sơ sẩy nào cũng có thể dẫn tới cả đội ngũ bị diệt vong!
Cái giá này, hắn không trả nổi. Bởi vậy, tất cả đều phải thật cẩn thận