Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 1411: CHƯƠNG 1399: TIẾN VÀO

Hôm sau, bên ngoài Mãng Hoang trấn đã tụ tập đông nghịt bóng người, những âm thanh ồn ào huyên náo hóa thành một cơn sóng âm vô hình khuếch tán ra bốn phía.

Nhóm người Tiêu Viêm đứng ở phía sau, nhìn đám người phải lên đến mấy ngàn này, nhất thời cũng không khỏi chắt lưỡi lắc đầu. Đây là lần đầu tiên họ chứng kiến một đoàn cường giả tập hợp với quy mô lớn đến thế.

Cách biển người khổng lồ này không xa là một khu rừng rậm rạp tràn ngập cổ lão khí tức. Những cây đại thụ cao đến trăm trượng đứng sừng sững như những người khổng lồ, tán cây rậm rạp che khuất cả bầu trời, khiến cho ánh nắng cũng khó lòng xuyên thấu. Đảo mắt nhìn lại, bên trong chỉ có một màu u tối rợn người, thỉnh thoảng lại có tiếng thú rống hung lệ truyền ra, khiến người ta không rét mà run.

“Đám người này đều đã bị Bồ Đề Cổ Thụ mê hoặc đến mất cả lý trí rồi.” Tiêu Viêm lắc đầu, Cổ Vực Mãng Hoang được xưng là cấm địa của nhân loại, cho dù là cường giả Đấu Tôn tiến vào cũng lành ít dữ nhiều. Nhưng hiện giờ nơi này lại có không ít kẻ chỉ là Đấu Tông hay thậm chí Đấu Hoàng. Với thực lực như vậy, e rằng chỉ cần gặp một chút rắc rối bất ngờ cũng đủ để họ trở thành phân bón cho những gốc đại thụ này.

“Nhưng Cổ Vực Mãng Hoang này cũng thật đáng sợ…” Tiểu Y Tiên nhẹ giọng nói. Đứng dưới những cây đại thụ cao tới vài trăm trượng này, tất cả mọi người đều sinh ra cảm giác mình thật nhỏ bé. Đây là sự nhỏ bé trước dòng chảy vô tận của thời gian, dù sao nơi này cũng được xưng là vùng đất cổ xưa nhất trên đại lục.

Tiêu Viêm gật đầu, thu hồi ánh mắt. Nơi này thật sự quá đông người, hắn cũng không thể tìm ra được khuôn mặt nào quen thuộc. Mà lúc này, biển người khổng lồ cũng bắt đầu rục rịch, xem ra bọn họ đã định xông vào.

“Ầm ầm!”

Mấy ngàn người cùng di chuyển, cả mặt đất đều khẽ rung chuyển. Trong từng tiếng hô lớn, vô số thân ảnh nhanh chóng lướt qua, vội vàng tiến vào khu rừng cổ xưa.

Nhìn đám người gây ra động tĩnh kinh người như vậy, Tiêu Viêm cũng không khỏi lắc đầu, chợt nhẹ giọng nói: “Chờ họ tiến vào được một nửa rồi chúng ta hãy đi. Nếu đã muốn làm kẻ tiên phong dò đường thì cứ để bọn họ…”

Nghe vậy, ba người Tiểu Y Tiên cũng mỉm cười gật đầu.

Mấy người ngồi ở một nơi khá yên tĩnh, chừng nửa giờ sau Tiêu Viêm mới đứng dậy, nhìn khu rừng rậm đã có phần rối loạn, bấy giờ hắn mới vung tay lên: “Đi thôi, mọi người cẩn thận một chút!”

Vừa dứt lời, mũi chân Tiêu Viêm điểm nhẹ xuống đất, thân hình hóa thành một đạo hắc ảnh nhanh như chớp lao về phía rừng rậm. Phía sau hắn, mấy người Tiểu Y Tiên cũng nhanh chóng theo sát.

“Xuy!”

Khoảnh khắc thân hình vừa vọt vào rừng rậm, ánh sáng xung quanh đột nhiên tối sầm lại. Mùi lá mục ẩm ướt từ bốn phương tám hướng không ngừng xộc thẳng vào mũi.

Tiến vào rừng rậm, thân hình Tiêu Viêm hơi khựng lại. Hắn đưa mắt nhìn thoáng qua những đám người đang túm năm tụm ba gần đó, cũng không có ý định dừng lại nói chuyện. Mũi chân điểm nhẹ lên thân cây, thân hình tiếp tục lao đi nhanh chóng.

Tốc độ của nhóm Tiêu Viêm không chậm, chỉ chưa đến mười phút đã tiến sâu vào hơn mười dặm. Trên đoạn đường này cũng không có biến cố đặc biệt gì, mặc dù ngẫu nhiên xuất hiện một hai con mãnh thú khí thế hung hãn nhưng đều bị những kẻ đi trước ùa lên chém thành thịt vụn.

Tuy một đường thuận lợi nhưng hai hàng lông mày của Tiêu Viêm lại từ từ nhíu lại. Cổ Vực Mãng Hoang được xưng là cấm địa của nhân loại, tất nhiên sẽ không bình yên như vậy. Tuy đây chỉ là rìa ngoài, nhưng cũng không thể nào thuận lợi đến thế…

Nghĩ đến đây, trong lòng Tiêu Viêm cũng tăng thêm một phần cảnh giác, giảm tốc độ lại, chỉ bám theo sau những bóng người phía trước. Có bọn họ đi trước làm tấm lá chắn, cho dù xảy ra biến cố gì thì nhóm hắn cũng có đủ thời gian để phản ứng.

Mà mấy người Thải Lân cũng hiểu được suy nghĩ trong lòng Tiêu Viêm, bởi vậy tất cả đều trở nên cảnh giác hơn.

Dưới sự cảnh giác này, bọn họ cũng càng lúc càng tiến sâu vào bên trong Cổ Vực Mãng Hoang.

“Xuy!”

Trong rừng rậm u ám, vài đạo thân ảnh chợt lướt qua rồi dừng lại trên một cành đại thụ.

“Xung quanh có khói độc.” Mỹ mâu của Tiểu Y Tiên đảo qua bốn phía, nàng là người nhạy cảm nhất với độc, bởi vậy khi không khí xuất hiện độc khí thì nàng đã lập tức phát hiện ra.

Nghe vậy, mấy người Tiêu Viêm cũng hơi kinh hãi. Trong Cổ Vực Mãng Hoang, độc khí là một thứ vô cùng phiền phức. Nếu hít phải quá nhiều thì dù là cường giả Đấu Tôn cũng có nguy cơ tử vong.

“Mọi người ăn mấy viên Tị Độc đan này vào, nó có tác dụng kháng cự đối với độc khí.” Tiểu Y Tiên mỉm cười đưa cho ba người Tiêu Viêm vài viên đan dược màu đỏ. Nói đến luyện đan, quả thực nàng không thể so sánh với Tiêu Viêm, nhưng nếu nói đến sự hiểu biết về độc dược và độc khí thì có mười Tiêu Viêm cũng chẳng đuổi kịp nàng.

Tiêu Viêm nhún vai cầm lấy đan dược nuốt vào, khi hắn vừa định nói gì đó thì đột nhiên phía trước lại truyền đến nhiều tiếng kêu gào vô cùng thảm thiết.

“Xem ra là trúng độc rồi.” Tiêu Viêm lắc đầu nhè nhẹ. Độc khí ở nơi này khá kịch liệt, nếu không có thực lực thì chỉ cần hít vào một hơi là đủ mất mạng, đám người kia coi như là tự làm tự chịu.

“Đi thôi!” Thấy tất cả mọi người đã dùng Tị Độc đan, Tiêu Viêm nhẹ giọng nói, sau đó tiếp tục tăng tốc. Về phần mấy kẻ xui xẻo kia, hắn cũng chẳng có lòng dạ Bồ tát mà cứu giúp. Nếu bọn họ đã không khống chế được lòng tham của mình mà đến đây thì nên chấp nhận kết cục này.

Nương theo tốc độ tăng lên, khói độc xung quanh càng lúc càng đậm, mà tiếng kêu cũng trở nên thảm thiết hơn rất nhiều. Sau cùng, còn có vài cỗ dao động đấu khí vô cùng cuồng bạo truyền đến. Chắc hẳn là một số cường giả trúng độc đã bị hoàn cảnh nơi này làm cho mất đi lý trí.

“Ầm!”

Khi nhóm Tiêu Viêm nhíu mày xuyên qua làn khói độc thì cách đó không xa đột nhiên truyền đến một luồng dao động đấu khí cực kỳ kịch liệt. Cảm nhận được cỗ dao động này, Tiêu Viêm nhướng mày, thả chậm tốc độ, thân hình đáp xuống đất. Trên khu đất trống trước mặt là một cỗ thi thể đã biến thành màu đen kịt, trên khuôn mặt vẫn còn lưu lại vẻ sợ hãi cùng hối hận.

“Cường giả Đấu Tôn!” Tiêu Viêm khẽ thở dài một tiếng. Kẻ xui xẻo này là một Đấu Tôn hàng thật giá thật, không ngờ rằng ngay cả cường giả bậc này cũng không chịu nổi độc khí nơi đây.

“E rằng độc khí ở nơi này có phần cổ quái, cường giả Đấu Tôn có thể thi triển đấu khí bao bọc khắp thân thể, độc khí bình thường căn bản không thể làm gì được họ.” Khuôn mặt Tiêu Viêm lộ vẻ do dự, lẩm bẩm nói.

Nghe vậy, Tiểu Y Tiên cũng hơi ngẩn ra, sau đó chợt gật nhẹ đầu, ngọc thủ bắt lấy một luồng độc khí trước mặt rồi trực tiếp hút vào. Một lát sau, thân thể nàng bỗng run mạnh lên, sắc mặt cũng tương đối khó coi.

“Thế nào rồi?” Thấy Tiểu Y Tiên như vậy, Tiêu Viêm vội vàng hỏi.

Tiểu Y Tiên thở nhẹ ra một hơi, nói khẽ: “Đúng là có cổ quái. Đây không phải độc khí, mà là độc trùng(*)…”

“Độc trùng?” Tiêu Viêm ngẩn ra, hai mắt chăm chú nhìn vào làn khói độc trước mắt, nhưng vẫn không hề phát hiện ra một chút dấu vết nào liên quan đến độc trùng.

“Loại độc trùng này vô cùng nhỏ, nhỏ đến mức mắt thường cũng không nhìn rõ. Chúng trôi nổi trong rừng rậm, thứ mà những người đó hít vào chính là hàng tỷ hàng vạn độc trùng li ti như vậy. E rằng trong cơ thể các ngươi cũng đã có mấy thứ này. Còn thân thể ta vốn chứa kịch độc, chúng vừa tiến vào đã bị độc khí của ta độc chết.”

“Hô…”

Nghe được lời này, mấy người Tiêu Viêm đều không khỏi hít một ngụm khí lạnh, cảm thấy lạnh buốt từ đầu đến chân.

Ngay lúc đó, Tiêu Viêm cũng phản ứng cực nhanh. Dị hỏa trong cơ thể đột ngột vận chuyển, càn quét qua từng ngóc ngách trong thân thể. Sức nóng này cũng trực tiếp thẩm thấu vào trong huyết mạch.

“Xèo xèo!”

Lúc Tiêu Viêm vận chuyển dị hỏa, một tràng âm thanh khiến da đầu người ta tê dại đột nhiên truyền ra từ cơ thể hắn.

“Lũ chết tiệt này…”

Sắc mặt Tiêu Viêm âm trầm búng ngón tay, từng luồng tro màu đen phun ra từ đầu ngón tay. Đây chính là những độc trùng tiến vào thân thể hắn, giờ đã biến hết thành tro.

Khu trừ độc trùng trong cơ thể, dị hỏa chợt bao phủ lòng bàn tay Tiêu Viêm, sau đó hắn trực tiếp vỗ lên thân thể Thải Lân, Thanh Lân và vị trưởng lão tên là Thanh Thành. Nhiệt độ nóng rực thẩm thấu vào người họ qua da, rồi một tràng những tiếng “xèo xèo” khiến người khác lạnh gáy kia cũng truyền ra từ thân thể họ.

“Đừng cách ta quá năm trượng, đấu khí hộ thể không có tác dụng với loại độc trùng này...”

Tiêu Viêm cảnh giác đưa mắt nhìn quanh, há mồm phun ra một luồng dị hỏa màu nâu tím pha lẫn sắc trắng nhàn nhạt. Ngọn lửa trôi nổi trên đỉnh đầu hắn, nhiệt độ kinh khủng tràn ngập ra xung quanh, vừa vặn bao phủ mọi người trong vòng năm trượng.

Mà dưới nhiệt độ nóng rực như vậy, làn khói độc kia liên tục lùi lại tựa như gặp phải thiên địch, sau đó không dám tiếp cận đến khoảng năm trượng xung quanh nhóm người Tiêu Viêm nữa.

“Chỉ bằng làn độc khí này thôi đã có thể ngăn cản ít nhất tám phần mười số người tiến vào. Cổ Vực Mãng Hoang quả thật danh bất hư truyền…” Khu trừ đi độc khí xung quanh, Tiêu Viêm cũng thở phào nhẹ nhõm. Nếu Tiểu Y Tiên không sớm phát hiện ra thì độc trùng tiến vào cơ thể họ sẽ càng lúc càng nhiều. Mà đến khi chúng đạt tới một mức độ kinh khủng thì chí ít cũng sẽ làm bọn họ tử thương thảm trọng.

“Hắc, nhưng chỉ bấy nhiêu đây thì chưa đủ để cản bước chúng ta!”

Tiêu Viêm nắm chặt tay, hai mắt nóng rực nhìn chằm chằm vào phía sâu trong cổ vực. Nói như vậy, chắc chắn bây giờ đã có một số cường giả thành công tiến vào, bởi vậy bọn họ cũng phải tăng thêm tốc độ.

Bồ Đề Tâm, lần này ta nhất định phải đoạt được!

(*) trùng: côn trùng, sâu bọ.

✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!