Khí độc tràn ngập trong rừng rậm, thỉnh thoảng có những tiếng kêu la thảm thiết truyền đến làm cho khu vực này chìm trong một bầu không khí cực kì âm trầm.
“Xuy!”
Đột nhiên, trong màn khí độc nồng đậm mơ hồ có ánh lửa lóe lên. Điều kỳ dị nhất là tại thời điểm ánh lửa xuất hiện, những độc trùng xung quanh như gặp phải khắc tinh mà kinh hãi lùi bước, dần dần tách ra hai bên tạo thành một con đường.
“Xem ra những độc trùng này rất e ngại Dị Hỏa.” Tiểu Y Tiên nhìn con đường phía trước, mỉm cười nói.
“Độc trùng phần lớn là vật âm hàn, còn Dị Hỏa chính là vật chí dương chí cương nên tất nhiên bọn chúng sẽ rất kiêng kị.” Tiêu Viêm mỉm cười, quay đầu nhìn thoáng qua phía sau. Đội ngũ mấy nghìn người lúc mới vào, chắc chỉ có không đến một phần mười vượt qua được lớp khói độc này.
“Cổ vực Mãng Hoang quả thật danh bất hư truyền…” Tiêu Viêm khẽ thở dài trong lòng một lần nữa. Đây mới chỉ là rìa ngoài, nếu tiếp tục tiến sâu vào bên trong thì không biết sẽ còn gặp bao nhiêu phiền toái nữa.
Thải Lân đưa mắt nhìn bốn phía đánh giá một hồi, tầm nhìn đã tốt hơn lúc trước rất nhiều, nói: “Khí độc đang từ từ loãng dần, chúng ta hãy mau chóng rời khỏi khu vực này thôi.”
“Ừ, lập tức tăng tốc. Bị cầm chân tại đây đã làm mất quá nhiều thời gian rồi. Chỉ sợ các thế lực lớn ở Trung Châu đều đã tiến nhập vào khu trung tâm của cổ vực.” Tiêu Viêm gật đầu, mũi chân điểm nhẹ lên mặt đất, thân hình như tên rời cung lao vút về phía trước, mấy đạo thân ảnh phía sau cũng bám theo nhanh như chớp.
Phán đoán của Thải Lân không hề sai, sau khi cả đoàn người đi qua, độc khí xung quanh càng lúc càng loãng dần, rồi cuối cùng biến mất hoàn toàn.
Ra khỏi vùng khí độc, thân hình Tiêu Viêm bay vút lên một tảng đá lớn, ánh mắt quét về phía trước, chỉ thấy một khe sâu khổng lồ rộng chừng trăm trượng xuất hiện trước mặt mọi người. Cái khe này cực kỳ sâu, độc khí lượn lờ khiến người khác không thấy được đáy. Mà ở phía bên kia lại là những dãy núi liên miên vô tận, từng dãy đều cao cả vạn trượng giống như những con Cự Long đang cuộn mình say ngủ, tỏa ra khí tức mênh mông phiêu đãng trong mảnh thiên địa này.
Nơi đó mới chân chính là cổ vực Mãng Hoang.
“Hô…!”
Nhìn dãy núi ở phía xa, Tiêu Viêm khẽ thở ra một hơi, ánh mắt có chút ngưng trọng. Hắn có thể mơ hồ cảm nhận được, tại nơi sâu trong sơn mạch vô tận này ẩn chứa nhiều đạo khí tức cực kì hung hãn, mà cho dù là hắn cũng cảm thấy một chút nguy hiểm.
“Hung thú ở nơi đây cách ly với thế giới bên ngoài, vẫn được truyền thừa từ thời viễn cổ đến giờ. Tuy rằng chúng quá thô bạo nên trí tuệ thấp hơn so với ma thú đồng cấp, nhưng sức bạo phát của chúng chỉ có hơn chứ không kém.” Bên cạnh Tiêu Viêm, trưởng lão Thanh Thành của Tinh Vẫn Các thở dài cảm thán.
Tiêu Viêm gật đầu, khẽ vung tay, lập tức một viên châu màu xanh biếc xuất hiện trong lòng bàn tay. Đây chính là Bồ Đề Tử do Bồ Đề Hóa Thể Tiên lúc trước ngưng tụ mà thành. Cổ vực Mãng Hoang này cực kỳ rộng lớn, muốn tìm ra vị trí của Bồ Đề Cổ Thụ không phải là điều dễ dàng, vả lại xung quanh đây hung thú nhiều vô số, nếu lỗ mãng xông vào thì cho dù đội hình bọn hắn có cường đại đến mấy chỉ sợ cũng lành ít dữ nhiều.
Tiêu Viêm khép hờ đôi mắt, tỉ mỉ cảm ứng động tĩnh của Bồ Đề Tử trong tay. Hồi lâu sau, hắn mới chậm rãi mở mắt ra, nhìn về phía tây bắc sơn mạch, nhẹ giọng nói: “Có lẽ nơi này cách Bồ Đề Cổ Thụ quá xa nên không thể cảm nhận được chính xác địa điểm, nhưng theo một ít tin tức trong Bồ Đề Tử thì đại khái nó ở hướng này.”
“Đi thôi!”
Cất kỹ Bồ Đề Tử, Tiêu Viêm cũng không dừng lại quá lâu. Mũi chân điểm nhẹ lên tảng đá, thân hình bay vút lên như đại bàng, sau đó đạp trên hư không nhanh chóng bay về phía bên kia khe sâu. Phía sau hắn, mấy người Thải Lân, Tiểu Y Tiên nhanh chóng bám sát.
Khoảng cách mấy trăm trượng dường như rất rộng lớn, nhưng với tốc độ của đám người Tiêu Viêm thì chỉ trong chớp mắt đã xuất hiện ở đầu bên kia. Nhưng khi bọn hắn vừa đặt chân vào mảnh trời này, bên dưới mặt đất đột nhiên vang lên vài tiếng thú rống mạnh mẽ. Vài đạo bóng đen mang theo mùi tanh nồng đậm khiến người khác buồn nôn bất chợt xuất hiện giữa không trung, nhanh như chớp đánh về phía Tiêu Viêm.
“Cẩn thận!”
Cuộc tập kích quá đột ngột làm mấy người Thải Lân hơi kinh hãi, vội vàng lên tiếng cảnh báo.
“Bang! Bang!”
Cước bộ của Tiêu Viêm khẽ khựng lại nhưng sắc mặt vẫn không thay đổi, hắn vung tay áo, một cỗ kình phong kinh khủng đánh mạnh lên mấy đạo bóng đen kia. Giữa những tiếng gầm gừ đau đớn, vài con hung thú toàn thân đen kịt, hai mắt đỏ ngầu liền rơi từ trên trời xuống.
“Xem ra mảnh địa vực này có không ít hung thú, chúng ta cũng không thể bay qua, bằng không sẽ thu hút sự chú ý của những cường giả khác, ngoài ra còn có thể gặp phải nhiều phiền toái từ bầy hung thú.” Thải Lân nhíu mày, nói.
“Ừm!”
Tiêu Viêm gật đầu, hung thú nơi này chưa phải là mạnh mẽ lắm, nhưng nếu càng xâm nhập sâu vào bên trong thì tất nhiên sẽ càng khó đối phó. Bởi vậy hắn cũng không phản đối, lập tức ra hiệu cho mọi người đáp xuống mặt đất.
“Vụt!”
Thời điểm đoàn người Tiêu Viêm đáp xuống mặt đất thì phía sau đột nhiên truyền đến nhiều tiếng xé gió, vài đạo thân ảnh theo đó mà xuất hiện giữa không trung, ánh mắt cảnh giác nhìn về phía mấy người Tiêu Viêm.
Tiêu Viêm liếc mắt nhìn mấy đạo thân ảnh kia. Đám người mới tới này hiển nhiên đều là cường giả cảnh giới Đấu Tôn, nhưng điều làm hắn có chút ngạc nhiên là những người này đều có thể xông qua màn độc trùng ở phía ngoài.
“Đi!”
Tiêu Viêm cũng không để ý nhiều đến đám người mới tới và cũng không có ý định bắt chuyện làm bạn đồng hành. Những người tới nơi này đều có mục tiêu là Bồ Đề Cổ Thụ, dù có hợp tác cũng không thể nào chân chính liên thủ. Mà cái cảm giác ngờ vực lẫn nhau trong đội ngũ thì Tiêu Viêm không hề muốn có. Hắn lập tức điểm nhẹ mũi chân lên mặt đất, thân hình liền nhẹ nhàng phóng về phía trước, mấy người Thải Lân cũng nhanh chóng bám sát.
Về phần mấy đạo thân ảnh vừa mới đến, khi nhìn thấy động thái của Tiêu Viêm liền hơi nhíu mày nhưng cũng không dám có hành động nào khác. Bọn họ có thể cảm nhận được thực lực của đám người Tiêu Viêm còn cường đại hơn mình nhiều. Mà động thái của Tiêu Viêm cũng đã biểu hiện rõ việc không muốn dây dưa với bọn họ. Một khi đã như vậy, bọn họ cũng chỉ có thể thay đổi phương hướng, sau đó tiếp tục lên đường.
“Gràooo…!”
Trong khu rừng cổ xưa, những tiếng rống thô bạo không ngừng vang vọng trên bầu trời.
“Ầm!”
Một đạo đấu khí hung hãn nhỏ như sợi tơ đột nhiên phóng ra từ trong rừng rậm, sau đó hung hăng oanh kích lên một con hung thú có hình thể to lớn. Bên trong đạo đấu khí nhỏ như sợi tơ này ẩn chứa kịch độc, chỉ trong nháy mắt đã cắt đứt sinh cơ của hung thú. Tiếng gầm của nó còn chưa kịp thoát ra khỏi cổ họng thì cả thân hình khổng lồ đột nhiên khựng lại rồi đổ rạp xuống làm rung chuyển mặt đất.
Khi con hung thú kia ngã xuống, mấy đạo thân ảnh chậm rãi nối đuôi nhau xuất hiện từ trong cây cối rậm rạp xung quanh, chính là đoàn người Tiêu Viêm.
“Tốt lắm, sức kháng độc của hung thú nơi đây cũng không mạnh đến mức không thể đối phó.” Tiểu Y Tiên nhìn thân thể của con ma thú đang dần biến thành màu đen kia, nhẹ giọng nói.
“Trước tiên nghỉ ngơi một chút đã, đợi Thanh Thành trưởng lão dò đường trở về rồi tính.” Ánh mắt Tiêu Viêm liếc nhìn về phương xa. Suốt cả đoạn đường đi đến đây, mặc dù bọn hắn cố ý tránh được một số hung thú, nhưng cũng không thể tránh hết được những màn chiến đấu như vừa rồi.
“Sức hấp dẫn của Bồ Đề Cổ Thụ quả thật quá mạnh mẽ, ngay cả mấy chủng tộc viễn cổ đều không thể bỏ qua, huống chi còn có mấy thế lực nhất lưu cũng tham gia. Nhưng trên đường chúng ta lại không gặp bất kì một đội ngũ nào của các thế lực đó.” Tiểu Y Tiên ngồi trên một tảng đá, nói: “Dựa vào thực lực và tốc độ của bọn họ, chỉ sợ tiến độ sẽ nhanh hơn chúng ta không ít.”
Tiêu Viêm khẽ gật đầu nhưng cũng không tỏ ra quá khẩn trương. Bồ Đề Cổ Thụ là báu vật cỡ nào chứ? Nếu dễ dàng lấy được như vậy thì quả thật là bôi nhọ danh tiếng của nó. Mặc dù lần này các thế lực tham gia tranh đoạt không ít, nhưng muốn tìm ra Bồ Đề Cổ Thụ cũng không phải việc có thể làm được trong thời gian ngắn.
“Vù… vù…!”
Trong lúc Tiêu Viêm đang trầm ngâm thì đột nhiên có tiếng xé gió truyền đến từ phía trước. Một đạo thân ảnh già nua nhanh chóng xuất hiện trước mặt đám người Tiêu Viêm, chính là Thanh Thành trưởng lão đã quay trở lại.
“Thanh Thành trưởng lão, tình hình thế nào?” Tiêu Viêm ngẩng đầu hỏi.
“Không có chỗ nào quá nguy hiểm, nhưng ta bắt gặp một đội ngũ nên đã âm thầm theo sau dò xét. Theo như quan sát thì hẳn là người của Thiên Minh Tông.” Thanh Thành trưởng lão nói.
“Thiên Minh Tông?” Tiêu Viêm nhíu mày, không ngờ thế lực nhất lưu họ gặp đầu tiên sau khi tiến vào cổ vực lại là người của Thiên Minh Tông. Dĩ nhiên, Tiêu Viêm cực kì chán ghét đám người này, hắn vốn có mâu thuẫn không nhỏ với bọn chúng. Nếu bây giờ mà chạm mặt, chỉ sợ sẽ không tránh khỏi xung đột.
“Trong lúc ta đang dò xét thì nghe được một đoạn nói chuyện của bọn họ.”
“Hử?” Tiêu Viêm nhướng mày, ánh mắt lại nhìn về phía Thanh Thành trưởng lão.
“Ở phía trước cách bọn họ không xa hình như có đội ngũ của một thế lực khác, bọn họ đang định âm thầm động thủ giải quyết đám người đó.” Thanh Thành trưởng lão cười nói.
“Không cần phải xen vào, cứ để bọn chúng chó cắn chó, chúng ta tiếp tục làm việc của mình.” Tiêu Viêm lắc đầu, đám người này quả thật không chịu ngồi yên. Trong thời điểm này mà vẫn nghĩ đến chuyện hại người, nhưng khi vừa định đứng lên hắn lại đột nhiên hỏi: “Thế lực phía trước là người của phe nào?”
“Hình như là người của Hoa Tông.” Thanh Thành trưởng lão trầm ngâm nói.
“Hoa Tông?”
Tiêu Viêm đứng bật dậy, ánh mắt từ từ trở nên âm trầm. Người của Hoa Tông cũng đã tới, không biết Vân Vận có trong đó hay không. Nếu đã gặp ở đây thì cũng không thể khoanh tay đứng nhìn.
“Đám khốn kiếp này…”
“Thiếu các chủ, tiếp theo chúng ta sẽ làm gì?” Nhìn sắc mặt Tiêu Viêm đột nhiên trầm xuống, Thanh Thành trưởng lão chần chờ một lúc rồi mở miệng hỏi.
“Động thủ, tiêu diệt đám người Thiên Minh Tông…”
Tiêu Viêm chậm rãi đứng lên, giọng nói thản nhiên mang theo vài phần sát ý. Mối thù Thiên Minh Tông dám ám hại hắn lúc trước còn chưa tính, nay lại gặp nhau trong tình cảnh này, nói thế nào cũng không thể dễ dàng buông tha cho chúng được
❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂