Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 1415: CHƯƠNG 1403: VIỄN CỔ THIÊN MA MÃNG

Nhìn gương mặt quen thuộc kia, Vân Vận cũng thoáng ngẩn người, một lúc lâu sau mới hồi thần, cười khổ nói: “Quả nhiên là ngươi…”

Tiêu Viêm mỉm cười, từ nạp giới lấy ra một bình ngọc đưa cho Vân Vận. Nàng cũng hiểu ý, lấy ra một viên đan dược nuốt vào, sau đó đưa bình ngọc cho Nạp Lan Yên Nhiên để phân phát cho các trưởng lão.

“Sao các ngươi lại ở đây?” Sau khi dùng đan dược, sắc mặt Vân Vận đã hồng hào hơn nhiều. Mỹ mâu của nàng khẽ lướt qua Tiêu Viêm và Thải Lân rồi nhanh chóng dời đi, tựa như bâng quơ hỏi.

“Vừa lúc tiến vào cổ vực Mãng Hoang này, gặp phải đám người Thiên Minh Tông rồi lần theo dấu vết mà tìm ra các ngươi…” Tiêu Viêm cười đáp.

“À…”

Vân Vận khẽ gật đầu, nàng hơi do dự một chút rồi nhìn về phía Thải Lân, nói: “Không ngờ lại có thể gặp ngươi ở đây…”

Năm đó, khi còn ở Gia Mã Đế quốc, Cổ Hà từng nhờ Vân Vận tương trợ, đến sa mạc Tháp Qua Nhĩ cướp đoạt Thanh Liên Địa Tâm Hỏa trong tay Thải Lân. Sau đó, Thải Lân cũng vì Tiêu Viêm mà xuất hiện trên Vân Lam Sơn. Tóm lại, những lần gặp gỡ giữa hai người đều không mấy vui vẻ, ít nhiều cũng có chút ân oán. Cả hai đều không ngờ rằng lần tái ngộ lại là ở nơi này.

“Ừm…”

Thải Lân lạnh nhạt gật đầu. Tính cách nàng vốn lãnh đạm nên cũng không nói thêm gì, càng không có ý định bắt chuyện với Vân Vận. Thấy nàng như vậy, người vốn có chút cao ngạo như Vân Vận tự nhiên sẽ không chủ động bắt chuyện, vì vậy cả hai đều rơi vào trầm mặc.

Thấy bầu không khí giữa hai người, trong lòng Tiêu Viêm không khỏi có chút lúng túng, đưa mắt cầu cứu về phía Tiểu Y Tiên, nhưng nàng chỉ lườm hắn một cái rồi quay đầu sang hướng khác. Không ngờ Tiểu Y Tiên ngày thường dịu dàng lúc này cũng ngoảnh mặt làm ngơ.

“Thiếu các chủ, đa tạ ngài đã xuất thủ tương trợ!”

Lúc này, mấy vị trưởng lão của Hoa Tông cũng tiến đến cảm tạ Tiêu Viêm.

“Ha ha, các vị trưởng lão khách khí rồi. Tinh Vẫn Các và Hoa Tông vốn giao hảo, huống hồ ta và Vân Vận tông chủ cũng là cố nhân, xuất thủ tương trợ là điều đương nhiên.” Tiêu Viêm cười cười, trầm ngâm một chút rồi hỏi: “Không biết các vị trưởng lão đã tiến vào cổ vực này bao lâu rồi?”

“Cũng gần năm ngày rồi, nhưng chúng ta không có lộ tuyến chính xác nên tốc độ rất chậm. Trên đường còn gặp phải một số hung thú thực lực cực kỳ cường hãn, cuối cùng lại bị người của Thiên Minh Tông ám hại khiến Thanh Hoa trưởng lão vẫn lạc…” Vị trưởng lão kia có phần bi thương nói.

Tiêu Viêm cười khổ lắc đầu, hỏi: “Vậy trưởng lão có biết tình hình của các thế lực khác bây giờ thế nào không?”

“Chắc bọn họ đã tiếp cận khu vực trung tâm của cổ vực rồi, nơi đó là một vùng đất lưu truyền từ thời viễn cổ. Lũ hung thú sẽ không đến gần, xem như là một nơi an toàn trong cổ vực Mãng Hoang.” Vân Vận bên cạnh đột nhiên lên tiếng: “Nhưng nơi đó cách đây khá xa, chắc còn khoảng hai ngày đường nữa.”

“Vậy sao…”

Trong mắt Tiêu Viêm thoáng vẻ do dự. Muốn đoạt được Bồ Đề Tâm, không thể chỉ dựa vào thực lực của bọn họ. Tất cả kỳ bảo đều sẽ có dị thú thủ hộ, huống chi Bồ Đề Cổ Thụ lại là kỳ bảo hàng đầu thiên hạ. Dị thú canh giữ nó chắc chắn sẽ vô cùng kinh khủng. Bởi vậy, hắn phải lợi dụng lực lượng của các thế lực khác rồi cuối cùng đục nước béo cò. Nếu không thì gần như không có một chút cơ hội nào.

Nhưng nếu những thế lực này có thể xông qua tầng tầng trở ngại để đến được trung tâm cổ vực thì thực lực chắc chắn rất mạnh. Nói không chừng trong đó còn có một số kẻ địch của Tiêu Viêm, ví như Hồn Điện chẳng hạn.

Tiêu Viêm híp mắt lại, chợt nhẹ giọng nói: “Vậy tiếp theo chúng ta cùng đi chứ? Hai bên hợp lại vẫn tốt hơn hành động đơn độc, cũng dễ tương trợ lẫn nhau.” Bất kể những thế lực ở đó mạnh đến mức nào, tóm lại hắn vẫn phải đến đó. Bằng không, nếu chỉ dựa vào thực lực của họ thì thật sự không có một chút cơ hội nào.

“Ừm!”

Nghe vậy, Vân Vận hơi chần chờ. Nàng vẫn chưa thích ứng được bầu không khí ngột ngạt này, nhưng sau khi nhìn thương thế của phe mình thì cũng chỉ có thể gật đầu. Qua mấy ngày nay, các nàng đã hiểu rõ mức độ nguy hiểm của cổ vực Mãng Hoang. Nếu chỉ dựa vào thực lực của các nàng, e rằng đến được trung tâm cổ vực thôi cũng đã là cả một vấn đề.

“Chúng ta đi về phía đông trước đã. Phía tây tuy gần hơn một chút nhưng con đường chính lại bị một con Viễn Cổ Thiên Ma Mãng có thực lực tương đương Ngũ tinh Đấu Tôn đỉnh phong chiếm cứ. Nếu chúng ta đi qua, tất sẽ kinh động đến nó.” Vân Vận nói.

“Viễn Cổ Thiên Ma Mãng?”

Nghe vậy, Tiêu Viêm cũng hơi ngẩn ra. Đây là một loại ma thú biến dị họ rắn cực kỳ hiếm thấy. Bàn về độ hung hãn, so với Cửu U Địa Minh Mãng thì nó chỉ có hơn chứ không kém. Nhưng loài này thật sự quá hiếm, ở bên ngoài sớm đã tuyệt chủng, không ngờ vẫn còn tồn tại đến nay. Dù vậy, điều làm Tiêu Viêm sững sờ không phải vì độ hiếm của Thiên Ma Mãng, mà là hắn đột nhiên nhớ tới máu của nó có tác dụng tẩy kinh phạt tủy. Mà hắn bây giờ lại đang rất cần loại thiên tài địa bảo như vậy để tăng cường độ thân thể. Bởi vì chỉ có thế, hắn mới có thể tu luyện Kim Cương Lưu Ly Thể đến cảnh giới chín trượng chín xích.

Hiện đang ở trong cổ vực, tiếp theo còn phải đối mặt với những thế lực cường hãn kia. Nếu không có đủ thực lực thì chắc chắn lúc đó sẽ rất khốn đốn.

Hơn nữa, Tiêu Viêm từng đọc trên sách cổ rằng Thiên Ma Mãng có thói quen tạo huyết trì. Vì huyết trì là nơi hậu đại của chúng sinh trưởng nên Thiên Ma Mãng thường bỏ ra vài trăm năm không ngừng tìm kiếm thiên tài địa bảo bỏ vào trong đó. Cuối cùng, những năng lượng này đều sẽ được máu trong huyết trì hấp thu, qua đó dung nhập vào cơ thể của hậu đại chúng.

“Các ngươi có tận mắt nhìn thấy con Thiên Ma Mãng đó không?” Hai mắt Tiêu Viêm hơi lóe lên, hỏi.

“Có, lúc đó còn từng giao thủ, suýt chút nữa đã không thoát được rồi.” Vân Vận ngưng trọng nói.

“Vậy à…” Tiêu Viêm thì thầm, sau đó chợt ngẩng đầu nhìn Vân Vận, nói: “Ta định đi hướng đó, Thiên Ma Mãng có tác dụng lớn với ta…”

“Cái gì?” Thấy Tiêu Viêm lại muốn chủ động đi tìm con Thiên Ma Mãng vô cùng hung tàn kia, mấy người Vân Vận đều sửng sốt.

“Ta có dự định của mình, không phải hành động thiếu suy nghĩ.” Tiêu Viêm cười cười, nói: “Yên tâm đi, con Thiên Ma Mãng kia tuy mạnh nhưng chưa chắc đã làm gì được chúng ta…”

Thấy Tiêu Viêm đã kiên trì như vậy, Vân Vận cũng chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu. Nàng trầm ngâm một chút rồi thở dài: “Nếu ngươi đã quyết định thì cùng đi vậy. Dù sao bên chúng ta thương vong nhiều như vậy, nếu tách ra sẽ càng nguy hiểm hơn. Vừa lúc chúng ta lại biết lộ tuyến, có thể giúp ngươi nhanh chóng tìm ra Thiên Ma Mãng.”

“Vậy thì làm phiền nàng.” Nghe vậy, Tiêu Viêm cũng thở phào nhẹ nhõm, cười nói.

“Thật hối hận khi nói cho ngươi biết chuyện này…”

Vân Vận cười khổ lắc đầu, vốn nàng chỉ muốn nhắc nhở Tiêu Viêm một chút, nhưng kết quả lại dẫn dụ hắn đến đó.

“Mọi người nghỉ ngơi một chút, nửa giờ sau chúng ta sẽ tiếp tục lên đường.” Tiêu Viêm cười cười vung tay nói với mọi người.

Nghe vậy, mọi người đều gật đầu rồi ngồi xếp bằng xuống. Tiêu Viêm cũng ngồi xuống một tảng đá lớn gần đó, hai mắt khép hờ tiến vào trạng thái nghỉ ngơi…

Nửa giờ nghỉ ngơi nhanh chóng trôi qua. Tiêu Viêm mở mắt, khi thấy khí sắc của mấy người Hoa Tông đã tốt hơn nhiều mới gật đầu đứng dậy. Vừa muốn nói chuyện thì trong lòng lại như có cảm ứng, đưa mắt nhìn về chân trời phía sau. Một lát sau, hắn vung mạnh tay, gấp gáp nói: “Tất cả mau ẩn giấu khí tức, có người đến…”

Nghe Tiêu Viêm nói vậy, mọi người đều cả kinh rồi lùi vào trong rừng rậm, đem khí tức và hô hấp đều áp chế đến mức thấp nhất.

“Xoẹt, xoẹt!”

Sau khi nhóm người Tiêu Viêm lui vào trong rừng không lâu, trên bầu trời đột nhiên vang lên nhiều tiếng xé gió, từng đạo thân ảnh chợt lướt qua giữa không trung.

“Những người này thật to gan, không sợ dẫn tới hung thú vây công sao?” Thấy những người này ngang nhiên bay qua như vậy, Tiểu Y Tiên cũng hơi nhíu mày nói khẽ.

Tiêu Viêm cau mày nhìn chằm chằm mấy đạo thân ảnh kia. Bằng vào nhãn lực hơn người, hắn có thể nhìn thấy rõ ràng người dẫn đầu nhóm này là một nữ tử thân mặc y phục rực rỡ. Mà nữ tử này lại cho Tiêu Viêm một cảm giác quen thuộc.

“Là Phượng Thanh Nhi của Thiên Yêu Hoàng tộc!”

Ý niệm này lướt qua trong lòng, Tiêu Viêm chợt nhớ ra một điều, sau đó trong mắt hiện lên vẻ khiếp sợ. Hắn còn nhớ lúc gặp Phượng Thanh Nhi ở di tích Đấu Thánh, nàng mới chỉ có thực lực Đấu Tông. Mà Phượng Thanh Nhi bây giờ lại cho hắn một cảm giác hoàn toàn khác, khí tức của nàng đã mơ hồ vượt qua cường giả Đấu Tôn đỉnh phong bình thường.

Cảm giác khác biệt này không đến từ bên ngoài, mà là từ linh hồn!

Với huyết mạch Yêu Hoàng mà hắn có, Phượng Thanh Nhi trước kia căn bản không thể gây cho hắn chút uy áp nào đáng kể, nhưng lần này hắn lại cảm nhận được điều đó từ nàng. Hắn cũng từng cảm nhận được loại uy áp này từ trên người Tử Nghiên.

“Là uy áp của Viễn Cổ Thiên Hoàng…”

Ánh mắt Tiêu Viêm hơi lóe lên. Một lát sau, hắn hít sâu một hơi khí lạnh. Viễn Cổ Thiên Hoàng sớm đã biến mất trên thế gian, vậy tại sao loại uy áp này lại xuất hiện trên người Phượng Thanh Nhi?

“Chắc chắn nữ nhân này đã gặp được đại cơ duyên nào đó khiến cho thực lực tăng vọt. Xem ra ta cũng phải nhanh chóng đến chỗ Thiên Ma Mãng kia. Phải mượn huyết trì của nó tu luyện Kim Cương Lưu Ly Thể đến đỉnh phong và đột phá vào cảnh giới Cửu tinh Đấu Tôn…”

Tiêu Viêm nắm chặt tay lại. Thực lực của kẻ địch tăng vọt, điều này cũng gây cho hắn một cảm giác áp bách

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!