Một dãy núi khổng lồ cực kỳ hiểm trở, tựa như một con cự mãng thông thiên, sừng sững án ngữ bên cạnh con đường chính. Từ bên trong dãy núi, từng luồng hắc khí không ngừng bốc lên, bao phủ cả bầu trời trong phạm vi hơn trăm trượng. Trong khu vực này, không một mãnh thú nào dám bén mảng, bởi vì nơi đây chính là lãnh địa của Viễn Cổ Thiên Ma Mãng.
Viễn Cổ Thiên Ma Mãng là một loại mãnh thú biến dị cực kỳ hiếm thấy. Nếu luận về bối phận, huyết mạch của nó khá gần với một số lão tổ viễn cổ của Xà tộc. Nhưng vì sát tính quá nặng, trí tuệ của chúng kém xa bộ tộc Cửu U Địa Minh Mãng. Cũng vì thế mà tộc Cửu U Địa Minh Mãng luôn có chút xem thường chúng. Dù sao đi nữa, thực lực có mạnh mẽ đến đâu mà không có trí tuệ thì cũng chỉ là một cỗ máy giết chóc cường hãn hơn một chút mà thôi.
Máu của Viễn Cổ Thiên Ma Mãng có công hiệu tẩy luyện thân thể vô cùng thần kỳ. Đương nhiên, thân thể hiện giờ của Tiêu Viêm đã được vô số thiên tài địa bảo rèn luyện, trở nên cực kỳ cường hãn, rất khó có thể tăng tiến thêm nữa. Những bảo vật bình thường đã không còn tác dụng quá lớn đối với hắn. Cho dù là máu của Thiên Ma Mãng cũng không có khả năng giúp thân thể hắn tăng lên quá nhiều. Trong lòng Tiêu Viêm cũng hiểu rõ điều này. Nhưng thứ hắn nhắm tới không phải là máu của Viễn Cổ Thiên Ma Mãng, mà là Thiên Ma Huyết Trì, thứ mà Thiên Ma Mãng phải hao tốn mấy trăm năm mới tích lũy được.
Trải qua mấy trăm năm, thậm chí là thời gian còn lâu hơn nữa, Viễn Cổ Thiên Ma Mãng sẽ dùng trăm phương nghìn kế tìm kiếm đủ loại thiên tài địa bảo có năng lượng tinh thuần để thả vào trong Thiên Ma Huyết Trì. Lâu dần, năng lượng ngưng tụ trong huyết trì sẽ đạt tới trình độ cực kỳ đáng sợ. Người bình thường nếu tiến vào đó e rằng sẽ bị loại năng lượng khủng bố này trực tiếp phá nát thân thể. Loại năng lượng nồng đậm đó cũng chỉ có hậu duệ của Viễn Cổ Thiên Ma Mãng mới có thể hấp thu được.
Đương nhiên, không có chuyện gì là tuyệt đối. Người khác không thể thừa nhận, không có nghĩa là Tiêu Viêm không thể. Thân thể của hắn trải qua muôn vàn rèn luyện cùng cường hóa, độ mạnh mẽ không hề thua kém nhiều loại ma thú. Bởi vậy, đối với hắn, Thiên Ma Huyết Trì chính là thuốc bổ cực kỳ hoàn mỹ. Nói không chừng, nhờ vào đó mà hắn có thể tu luyện Kim Cương Lưu Ly Thân tới cảnh giới đại thành, đồng thời cũng có thể dựa vào đó mà đột phá tới Cửu tinh Đấu Tôn. Đến lúc đó, thực lực của Tiêu Viêm sẽ tăng vọt, sẽ có thêm vài phần bảo đảm khi hành tẩu ở nơi nguy cơ trùng điệp như Mãng Hoang Cổ Vực này.
“Viễn Cổ Thiên Ma Mãng ở tại nơi này…”
Tại một nơi cách dãy núi khổng lồ bao bọc bởi khói đen không xa, Vân Vận nhẹ giọng nói.
Ánh mắt Tiêu Viêm nóng rực, gật đầu, cũng không nhiều lời mà chỉ trầm giọng nói: “Chúng ta đi! Chuẩn bị ra tay!”
Vừa dứt lời, thân hình Tiêu Viêm lập tức hóa thành một bóng đen, nhanh như chớp lướt về phía dãy núi màu đen kia. Phía sau, nhóm người Thải Lân, Thanh Lân, Tiểu Y Tiên cũng tăng tốc đuổi kịp. Nhóm người của Hoa Tông chần chờ một lát rồi cũng theo chân Vân Vận lao theo.
Đoàn người Tiêu Viêm áp chế khí tức đến mức thấp nhất, nhanh chóng tiến vào dãy núi được bao phủ bởi tầng tầng khói đen. Ngay khi họ vừa đặt chân vào vùng hắc khí, từ bên trong dãy núi to lớn đột nhiên truyền ra tiếng rắn rít cực kỳ chói tai. Ngay sau đó, cả ngọn núi như rung chuyển, chỉ nghe tiếng xé gió vù vù vang lên, một cái đuôi rắn khổng lồ màu đen dài chừng trăm trượng từ trong núi đột ngột xuất hiện, mang theo lực lượng kinh khủng hung hăng đập về phía đoàn người Tiêu Viêm.
“Hừ!”
Không ngờ cảm giác của Viễn Cổ Thiên Ma Mãng lại nhạy bén như vậy, Tiêu Viêm hừ lạnh một tiếng, nhanh chóng bước lên trước hai bước, từ trong cơ thể đột nhiên bộc phát kim quang rực rỡ chói lóa. Chỉ trong chớp mắt, thân hình cao gầy của hắn đột ngột tăng vọt tới bảy trượng, giống như một người khổng lồ nhỏ tràn ngập ánh vàng chói mắt.
Tiêu Viêm thi triển Kim Cương Lưu Ly Thể, bàn tay to lớn tựa hoàng kim nắm chặt lại, hai nắm đấm trực tiếp đánh mạnh về phía chiếc đuôi rắn màu đen khổng lồ kia.
“Ầm!”
Hai bên va chạm, kình phong đáng sợ cuồng loạn, trong chốc lát bùng nổ khắp nơi. Nhưng may là những người ở đây đều không phải kẻ tầm thường nên cũng không bị thương tổn gì.
Kình phong mạnh mẽ bắn ra, Kim Sắc Cự Nhân do Tiêu Viêm biến thành cũng bị chấn lui về sau hai bước. Nhưng cái đuôi rắn khổng lồ màu đen kia cũng bị đánh bật ngược về, ngay cả vảy rắn trên đó cũng bị phá vỡ không ít. Sau khi thi triển Kim Cương Lưu Ly Thể, thân thể Tiêu Viêm đã trở nên mạnh mẽ tới mức đáng sợ.
“Grào!”
Thua thiệt một chiêu, trong núi nhất thời vang lên tiếng rống giận kinh thiên động địa, trong tiếng gào thét tràn ngập sự thô bạo. Bất chợt, cả ngọn núi ầm ầm run rẩy, cuối cùng chỉ nghe một tiếng “Oành” cực lớn, một con cự mãng màu đen dài đến vài trăm trượng mạnh mẽ lao ra!
Con cự mãng màu đen này có thể tích cực kỳ khổng lồ, toàn thân phủ kín vảy đen, phía trên vảy còn bao trùm một tầng sương mù màu đen nồng đậm. Đầu của cự mãng trông cũng rất đáng sợ, bởi vì nó không giống đầu rắn bình thường mà trông tựa như một khuôn mặt người thật lớn đầy dữ tợn, khiến người ta có cảm giác dựng cả tóc gáy. Thảo nào nó lại được gọi là Thiên Ma Mãng.
Con Viễn Cổ Thiên Ma Mãng này vừa hiện thân, mây đen trên bầu trời cũng tụ tập lại. Trong sấm chớp, năng lượng màu đen đáng sợ đang dần ngưng tụ, uy thế cực kỳ mạnh mẽ.
Hai con mắt khổng lồ to gần một trượng, như hai chiếc đèn lồng màu đỏ cực lớn treo lơ lửng trên bầu trời, tràn ngập thô bạo cùng sát ý nhìn chằm chằm vào nhóm người Tiêu Viêm.
Nhìn thấy cự mãng to lớn che kín một vùng trời, lại cảm thụ được khí tức mạnh mẽ của nó, sắc mặt mọi người không khỏi thay đổi. Viễn Cổ Thiên Ma Mãng quả nhiên không phải loại tầm thường.
“Ra tay!”
Tiêu Viêm nhìn chăm chú vào Thiên Ma Mãng, trầm giọng quát. Thực lực của con cự mãng này ít nhất cũng đạt tới Đấu Tôn ngũ chuyển đỉnh phong. Nếu không thi triển Phật Nộ Hỏa Liên thì phải dựa vào mọi người cùng ra tay mới được.
“Được!”
Nghe Tiêu Viêm quát lớn, Thải Lân gật đầu. Thân thể mềm mại bay vọt lên, giữa tầng mây cuồn cuộn, hóa thành Thất Thải Thôn Thiên Mãng, thân hình không hề thua kém Thiên Ma Mãng. Một cỗ uy áp vô hình từ từ tràn ra, khiến cho hung uy của Thiên Ma Mãng bị kiềm chế. Dù sao, nếu bàn về độ tinh thuần của huyết mạch, Thiên Ma Mãng còn lâu mới bằng nổi Thôn Thiên Mãng. Ở thời viễn cổ, Thôn Thiên Mãng có thể khiêu chiến với cả Viễn Cổ Thiên Xà.
Nhưng dù sao Thiên Ma Mãng cũng là loài hung ác, cực kỳ thô bạo. Bởi vậy, cho dù cảm nhận được một ít uy áp nhưng điều đó cũng không ảnh hưởng tới sát ý của nó. Trong mắt nó, đừng nói là Thôn Thiên Mãng, mà cho dù Viễn Cổ Thiên Xà đến đây, nó cũng dám đỏ mắt lao lên cắn xé một phen.
“Ầm!”
Trên bầu trời, mây mù quay cuồng. Thải Lân hóa thành Thôn Thiên Mãng trực tiếp tạo ra từng đạo lôi điện bảy màu cực lớn, liên tục đánh mạnh về phía Thiên Ma Mãng.
“Phốc!”
Đối mặt với công kích của Thải Lân, Thiên Ma Mãng mở rộng cái miệng dữ tợn. Từng cột sáng màu đen tràn ngập mùi tanh hôi bắn ra, chặn đứng những tia lôi điện bảy màu kia. Tuy nói huyết mạch của Thiên Ma Mãng không bằng Thôn Thiên Mãng, nhưng dù sao thực lực của nó vẫn hơn xa Thải Lân. Bởi vậy, khi giao thủ nó hoàn toàn ở thế thượng phong.
“Rầm!”
Ngay khi Thiên Ma Mãng phát động công kích, Kim Sắc Cự Nhân do Tiêu Viêm biến thành cũng hóa thành một đạo kim quang nhanh chóng đánh mạnh về phía nó. Nắm tay khổng lồ hung hăng đấm ra, làm cho cả không khí cũng nổ tung, cuối cùng hóa thành khí kình phong bạo, mạnh mẽ đập thẳng vào thân thể của Thiên Ma Mãng.
“Gào!”
Một quyền cực mạnh không hề lưu tình của Tiêu Viêm trực tiếp đánh tan một mảng hắc vụ của Thiên Ma Mãng, thậm chí ngay cả lớp vảy đen trên thân thể cũng bị đánh nát thành từng mảnh.
Khi Tiêu Viêm ra tay, đám người Thanh Thành trưởng lão, Vân Vận cùng Tiểu Y Tiên cũng đồng thời phát động công kích. Đấu khí đáng sợ rít gào trên không trung, ầm ầm kéo tới, cuối cùng đều đánh mạnh vào thân thể của Thiên Ma Mãng. Đấu khí mạnh mẽ nổ tung, cho dù là Thiên Ma Mãng cũng cảm thấy khó chống đỡ.
“Phốc!”
Nhưng mà Thiên Ma Mãng cũng rất hung hãn. Cặp mắt đỏ như máu kia không thèm để ý đến đấu khí nổ mạnh tại phần bụng của nó, mà lại vung cái đuôi khổng lồ lên, nhanh như chớp đánh thẳng về phía Tiêu Viêm, người gây ra tổn thương nhiều nhất cho nó.
“Keng!”
Đuôi rắn khổng lồ đập vào thân thể của Tiêu Viêm, trực tiếp phát ra âm thanh như kim loại va vào nhau, tia lửa bắn tung tóe!
“Hừ!”
Gặp phải đòn nghiêm trọng này, Tiêu Viêm hừ một tiếng, cố chịu đựng lực đạo đáng sợ kia. Hai tay đưa ra ôm chặt lấy cái đuôi của Thiên Ma Mãng. Một ngọn lửa màu nâu tím từ trong cơ thể bất chợt bùng lên mạnh mẽ, nhanh chóng quấn quanh thân thể của Thiên Ma Mãng, đốt cháy hết đám sương mù đen dày đặc đang bao quanh nó.
“Tê, tê!”
Nhiệt độ khủng bố đột nhiên xuất hiện khiến cho Thiên Ma Mãng trở nên điên cuồng. Thân thể to lớn không ngừng giãy dụa, mấy ngọn núi lớn ở xung quanh bị nó đập tới trực tiếp nổ tung thành đá vụn.
“Thứ này thật khó đối phó!” Thấy Thiên Ma Mãng ương ngạnh như vậy, trong lòng mọi người không khỏi lo lắng một phen. Nếu như không có Thải Lân ở trên không trung và Tiêu Viêm ở đây áp chế, những người còn lại e rằng chẳng có mấy ai có thể chống đỡ được một cái quật đuôi của nó.
Tiêu Viêm giữ chặt lấy Thiên Ma Mãng, nắm tay không ngừng đấm mạnh lên đuôi nó. Lực đạo mạnh mẽ cộng thêm ngọn lửa nóng cháy trực tiếp đánh cho đuôi của Thiên Ma Mãng máu tươi tuôn trào. Tuy như thế làm cho nó đau đớn kịch liệt, nhưng đồng thời cũng khơi dậy hung tính của nó, sức phản kháng càng thêm mạnh mẽ.
“Tiêu Viêm thiếu gia, để cho ánh mắt của nó nhìn về phía ta.”
Ngay khi Tiêu Viêm dần dần cảm giác không thể giữ chặt được Thiên Ma Mãng đang điên cuồng giãy dụa, một giọng nói truyền vào tai hắn, làm cho hắn phấn chấn trở lại. Đó là giọng của Thanh Lân!
“Gào!”
Tiêu Viêm hít sâu một hơi, đấu khí trong người tụ tập hết vào hai tay. Lực lượng đáng sợ mạnh mẽ trào ra, không ngờ lại có thể lay chuyển được thân thể khổng lồ của Thiên Ma Mãng, cưỡng ép nó quay ngoặt sang một bên.
Đối mặt với Tiêu Viêm liên tục đánh kéo, Thiên Ma Mãng lên cơn tức giận. Khi nó đang chuẩn bị cuồng bạo hoàn toàn thì một đôi mắt yêu dị màu xanh biếc lớn chừng nửa trượng đột nhiên xuất hiện trước mắt nó. Trong đó, ba đóa hoa màu xanh biếc đang xoay tròn mỗi lúc một nhanh. Một loại cảm giác tê dại từ tận sâu trong linh hồn xuất hiện, làm cho thân thể đang căng cứng của Thiên Ma Mãng nhất thời từ từ thả lỏng. Sát ý và sự hung bạo trong đôi mắt đỏ như máu cũng nhanh chóng yếu đi…