Ầm ầm!
Năng lượng tinh thuần tựa thủy triều không ngừng cuồn cuộn rót vào cơ thể Tiêu Viêm, khiến bên trong thân thể hắn truyền ra từng tiếng vang răng rắc. Dưới luồng năng lượng được điên cuồng trút vào này, Tiêu Viêm cảm giác được đấu khí đã tiêu hao trong nháy mắt được hồi phục hoàn toàn, hơn nữa, đấu khí ẩn chứa trong cơ thể dường như còn trở nên hùng hậu hơn đôi chút...
“Bồ Đề cổ thụ thật khủng khiếp!”
Nhận thấy những biến hóa trong cơ thể, trong lòng Tiêu Viêm không khỏi hít một hơi khí lạnh. Năng lượng bên trong Bồ Đề cổ thụ này cực kỳ tinh thuần, hoàn toàn không cần bất kỳ sự luyện hóa nào. Nói cách khác, gốc Bồ Đề cổ thụ này chính là một nguồn đấu khí vĩnh viễn không bao giờ cạn kiệt, chỉ cần có nó thì sẽ không bao giờ phải lo lắng vấn đề thiếu hụt đấu khí nữa.
Đương nhiên, đây cũng không phải là điều đáng sợ nhất. Bồ Đề cổ thụ dường như còn ẩn giấu một loại công năng khuếch trương, cũng giống như khiến đấu khí trong cơ thể Tiêu Viêm được “tăng dung lượng” vậy. Lượng đấu khí trong cơ thể Tiêu Viêm vốn là cố định, nhưng Bồ Đề cổ thụ lại có thể khiến nó tăng lên một chút. Tức là nếu xem cơ thể như một cái bình chứa đấu khí, thì khi nó trợ giúp người ta khôi phục đấu khí, nó cũng âm thầm gia tăng tổng dung lượng mà cái bình đó có thể chứa...
Loại năng lực này quả thật vô cùng cường hãn. Thử nghĩ xem, nếu cái bình này không ngừng được mở rộng, thì những thứ gọi là bình cảnh, thậm chí cả vực sâu ngăn cách khi đột phá đến Đấu Thánh cũng sẽ từ từ biến mất.
"Xào xạc..."
Trong lúc Tiêu Viêm còn đang kinh sợ vì đấu khí bàng bạc trong cơ thể, Bồ Đề cổ thụ lại lay động, phát ra tiếng xào xạc, dường như đang thúc giục Tiêu Viêm tiếp tục luyện hóa Bồ Đề tử.
“Hắc hắc, làm khổ sai thế này cũng thật đáng giá.”
Tiêu Viêm thầm than một tiếng trong lòng, cũng không chậm trễ, một lần nữa ngưng tụ Dị Hỏa, lại lấy một quả Bồ Đề tử ném vào. Đã phát hiện ra lợi ích to lớn thế này, hắn tự nhiên sẽ không keo kiệt đấu khí của mình nữa, dù sao đến lúc đấu khí tiêu hao cạn kiệt, Bồ Đề cổ thụ sẽ bổ sung lại cho hắn, ngoài ra còn mang lại không ít lợi ích khác…
Có những lợi ích mê người bậc này, cái gọi là mệt mỏi khi luyện hóa tự nhiên là chuyện nhỏ không đáng để tâm, Tiêu Viêm lúc này toàn thân tràn đầy nhiệt huyết, vô cùng hưng phấn.
Lòng bàn tay chuyển động, hỏa diễm hừng hực điên cuồng phóng thích ra nhiệt độ kinh khủng, cũng trong lúc đó, đấu khí trong cơ thể Tiêu Viêm cũng biến mất với tốc độ kinh người. Có Bồ Đề cổ thụ bổ trợ đấu khí, hắn hoàn toàn không cần kiêng dè gì mà tiêu xài.
"Xuy..."
Điên cuồng luyện hóa như vậy, khoảng một giờ sau, một quả Bồ Đề tử lại một lần nữa hóa thành một luồng thanh khí, cuối cùng chui vào trong thân cây xanh biếc. Cùng lúc đó, một tia hắc khí cũng tiêu tán.
"Xào xạc!"
Cảm nhận được hắc khí dần dần tiêu tán, Bồ Đề cổ thụ cũng truyền ra một tia cảm xúc hưng phấn, lay động nhánh cây, một cỗ năng lượng mênh mông tinh thuần tiếp tục tiến vào bên trong cơ thể Tiêu Viêm, trong nháy mắt lại một lần nữa khiến Tiêu Viêm từ mệt mỏi trở nên tỉnh táo hẳn lên.
"Tiếp tục!"
Cảm thấy đấu khí trong cơ thể lại một lần nữa tràn đầy rồi mạnh mẽ hơn một chút, Tiêu Viêm không nhịn được cười lớn một tiếng, không đợi Bồ Đề cổ thụ thúc giục, lại lần nữa lấy ra một quả Bồ Đề tử, mã bất đình đề tiếp tục luyện hóa!
Không gian tràn ngập một màu xanh biếc, bừng bừng sinh cơ, ở nơi này cũng không có khái niệm thời gian chính xác. Theo thời gian trôi qua, Tiêu Viêm chỉ nhớ hắn đã được Bồ Đề cổ thụ hồi phục đấu khí hai mươi tám lần, đống Bồ Đề tử đầu tiên cũng bị hắn luyện hóa gần như hoàn toàn, nhưng chừng đó vẫn chưa đủ để trừ đi hoàn toàn hắc khí trong Bồ Đề cổ thụ. Bởi vậy, khi lại thấy từ trong Bồ Đề cổ thụ bay ra mấy chục quả Bồ Đề tử nữa thì Tiêu Viêm đã tương đối bình tĩnh rồi. Luyện hóa nhiều Bồ Đề tử như vậy, dù nó là thứ trân quý đến mức có thể làm người ta phát cuồng cũng không làm lay động được Tiêu Viêm nữa.
Dùng hai chữ đơn giản mà nói là “chết lặng”.
Bất quá luyện hóa nhiều Bồ Đề tử như vậy, Tiêu Viêm cũng thu hoạch không ít, đấu khí trong cơ thể được mở rộng, mạnh hơn trước kia vài lần…
Loại luyện hóa này cứ liên tục diễn ra, Tiêu Viêm cũng không chủ động đề cập đến việc nghỉ ngơi, việc luyện hóa đối với hắn đã trở thành quán tính. Lấy ra một quả, luyện hóa, sau đó nhìn luồng thanh khí tiến vào trong cơ thể Bồ Đề cổ thụ, rồi lại tiếp tục lấy ra Bồ Đề tử, cứ như thế tuần hoàn lặp lại, một khắc cũng không ngừng.
Chu trình này không biết đã kéo dài bao lâu, đến khi Tiêu Viêm lại xòe bàn tay ra, định bắt lấy một quả Bồ Đề tử nhưng lại chụp vào không khí, lúc này mới phát hiện Bồ Đề tử trước mặt đều đã bị hắn luyện hóa xong hết.
Chụp vào hư không, Tiêu Viêm lắc đầu, ánh mắt chuyển hướng về phía Bồ Đề cổ thụ, vừa vặn thấy một tia hắc khí cuối cùng chậm rãi từ trong thân cây thẩm thấu ra, rồi từ từ hóa thành hư vô, tiêu tán giữa đất trời…
"Ong ong!"
Cùng với việc tia hắc khí cuối cùng này tiêu tán, toàn thân Bồ Đề cổ thụ tựa như thúy ngọc đột nhiên truyền ra tiếng vang ong ong, chợt lục quang bùng nổ, từng đạo ánh sáng màu xanh lá chói mắt từ trong cơ thể nó bạo phát ra, cuối cùng tràn ngập cả mảnh không gian, làm cho sinh cơ vốn đã nồng đậm lại càng đậm đặc hơn rất nhiều.
“Đã thanh tẩy hoàn toàn rồi sao?”
Tiêu Viêm nhìn Bồ Đề cổ thụ, lúc này nó càng thêm xanh biếc hơn trước kia, hơn nữa cảm giác âm lãnh nhè nhẹ cũng lặng lẽ tiêu tán. Bồ Đề cổ thụ hiện tại mang đến cho người ta cảm giác an lành, thần thánh và trí tuệ.
"Xào xạc."
Một cành cây của cổ thụ chậm rãi vươn ra, cuối cùng giống như bàn tay con người, nhẹ nhàng vuốt ve Tiêu Viêm. Tiêu Viêm có thể cảm nhận được cảm xúc vui sướng từ nó truyền đến.
"Thanh tẩy xong là tốt rồi..."
Tiêu Viêm cười cười, cũng vỗ vỗ vào nhánh cây của Bồ Đề cổ thụ. Sau đó, một luồng mỏi mệt từ sâu trong linh hồn đột nhiên dâng lên, làm cho hai mắt hắn từ từ khép lại, rồi ý thức cũng chậm rãi buông lỏng. Trong khoảng thời gian này luyện hóa Bồ Đề tử, hắn thật sự tiêu hao quá lớn, tuy đấu khí tiêu hao có Bồ Đề cổ thụ khôi phục, nhưng sự mệt mỏi từ sâu trong linh hồn lại không cách nào bù đắp được. Đợi đến lúc Tiêu Viêm thả lỏng, nó mới đột ngột xuất hiện, trực tiếp khiến hắn lâm vào trạng thái ngủ say.
"Ong ong!"
Nhìn thấy Tiêu Viêm chìm vào giấc ngủ, bên trong Bồ Đề cổ thụ cũng truyền ra một loạt tiếng động quỷ dị, chợt một trận quang mang xanh biếc bộc phát, giống như vô số xúc tu, kéo Tiêu Viêm ngồi xếp bằng, tựa lưng vào thân cây. Trong khoảnh khắc chạm vào nhau, trên thân cây nổi lên từng đợt gợn sóng, mà Tiêu Viêm cũng chậm rãi hòa vào, cuối cùng ngồi xếp bằng trên thân cây như một bức tượng điêu khắc…
Không lâu sau khi Tiêu Viêm bị kéo vào trong thân Bồ Đề cổ thụ, cành cây của nó lại rung động thêm một lần nữa. Từng luồng dao động kỳ dị lan tràn ra, không gian nơi đây chợt vỡ thành nhiều lỗ hổng. Mà từ trong đó, từng đạo thân ảnh bị phun ra, rõ ràng chính là đám người đã cùng Tiêu Viêm đi vào Bồ Đề cổ thụ, mấy người Huân Nhi cũng ở trong số đó.
Đột nhiên xuất hiện tại mảnh không gian kỳ dị này, sắc mặt những người ở đây đều biến đổi. Trên mặt không ít người đều chứa đựng vẻ kinh hãi, hiển nhiên là đã hiểu ra những thứ lúc nãy họ trải qua đều là ảo giác.
“Bồ Đề cổ thụ thật đáng sợ…” Cường giả như đám người Huân Nhi, Hồn Ngọc lúc này cũng không thể giữ nổi bình tĩnh. Hồi tưởng lại ảo cảnh lúc trước, tất cả đều không nhịn được mà đổ mồ hôi lạnh. Nếu không phải có biến cố phát sinh, chỉ sợ bọn họ sẽ phải ở lại bên trong ảo cảnh đó suốt đời.
Mọi người từ từ lấy lại tinh thần, lúc này mới chậm rãi thu liễm sự kinh hãi trong lòng, bắt đầu dò xét mảnh không gian kỳ dị bừng bừng sinh cơ này.
"Bồ Đề cổ thụ?"
Mảnh không gian này không lớn, bởi vậy nên tất cả ánh mắt đều rất nhanh hội tụ vào cái cây khổng lồ đứng sừng sững giữa không gian. Trong lúc nhất thời, rất nhiều tiếng kinh hô vang lên. Trải qua ảo cảnh lúc trước, bọn họ đã vô cùng sợ hãi Bồ Đề cổ thụ. Chết trong ảo cảnh còn thê thảm và đáng buồn hơn bình thường rất nhiều.
"Tiêu Viêm ca ca?"
Ánh mắt của Huân Nhi cũng dừng trên Bồ Đề cổ thụ, nhưng ngay sau đó, nàng liền bắt gặp đạo thân ảnh mà nàng vô cùng quen thuộc kia trên thân cây, sắc mặt lập tức biến đổi.
“Tiêu Viêm!”
Khi sắc mặt Huân Nhi biến đổi thì những người còn lại cũng thấy được một màn này, thần sắc mỗi người đều biến hóa khác nhau.
"Huân Nhi, không nên vọng động! Đây có lẽ là đại cơ duyên của hắn." Cổ Thanh Dương một tay bắt lấy Huân Nhi, trầm giọng nói.
Nghe được lời nói của Cổ Thanh Dương, lúc này Huân Nhi mới tỉnh táo lại. Nàng nhớ đến một số ghi chép có liên quan đến Bồ Đề cổ thụ, một lát sau mới chậm rãi gật đầu.
Căn cứ theo một số sách cổ ghi lại, Bồ Đề cổ thụ có tam bảo: một là Bồ Đề Tâm, hai là Bồ Đề Tử, ba là tham ngộ dưới cây Bồ Đề.
Hai thứ đầu đều không khó giải thích, đều là những thứ mà Bồ Đề thụ tích tụ mà thành, nhưng loại thứ ba này lại có vẻ hư vô phiêu miểu một chút...
Bồ Đề cổ thụ được xưng là Trí Tuệ Luân Hồi Thụ, trong truyền thuyết, nó có thể làm cho người ta luân hồi trăm kiếp. Mà những người trải qua sự rèn luyện này đều sẽ có tiềm lực bước vào Đấu Đế...
Mặc dù đây chỉ là truyền thuyết, nhưng vẫn có vô số cường giả vì thứ hư vô mờ mịt này mà điên cuồng.
Đơn giản là vì đó là cảnh giới chí tôn chỉ tồn tại trong truyền thuyết