Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 1431: CHƯƠNG 1419: THỨC TỈNH!

Trong không gian tràn ngập sinh cơ này, ánh mắt nóng bỏng xen lẫn đố kỵ của mọi người đều đổ dồn về phía Tiêu Viêm đang tĩnh tọa trong lòng cổ thụ. Những người có thể tiến đến nơi này tất nhiên đều đã nghe nói về Bồ Đề tam bảo. Mặc dù không có chứng cứ cụ thể về việc ngộ đạo dưới gốc Bồ Đề thụ, nhưng chỉ riêng khả năng mang đến tiềm lực cũng đủ để khiến tất cả mọi người phải phát cuồng.

"Vì sao tên tiểu tử này lại có thể chiếm được tiên cơ như vậy?"

Cửu Phượng sắc mặt âm trầm, với tính cách của hắn, giờ phút này cũng không nén nổi lòng đố kỵ. Cơ duyên bực này rơi vào tay ai cũng được, nhưng tuyệt đối không thể là tên tiểu tử mà hắn chướng mắt.

Cùng lúc đó, nụ cười ấm áp trên khuôn mặt Hồn Ngọc cũng đã thu lại ít nhiều, ngón tay không ngừng xoa nắn vào nhau. Điều này chứng tỏ nội tâm hắn bây giờ đã không còn bình tĩnh như vẻ bề ngoài. Vào thời điểm có thể đạt được tiềm lực to lớn, bất cứ kẻ nào cũng không thể ngồi yên.

"Nếu sớm biết thế này, ta đã sử dụng ngọc giản không gian để gọi cường giả trong tộc đến đây!”

Giờ phút này, trong lòng Hồn Ngọc cũng dâng lên một tia hối hận. Nếu không phải cố kỵ cường giả Cổ tộc có thể nhúng tay vào, thì tại thời điểm đột phá thú triều, hắn đã sớm bóp nát ngọc giản không gian để gọi cao thủ trong tộc tới giết chết Tiêu Viêm rồi. Chẳng qua, cường giả Cổ tộc đang đứng về phía Tiêu Viêm nên hắn cũng không dám lỗ mãng, bởi hắn thừa biết đám người của Cổ tộc này cũng có ngọc giản triệu hồi cường giả trong tộc tới đây. Đến lúc đó mà xảy ra tranh chấp thì sẽ thành tiện nghi cho những người khác.

Hiện tại, sự hối hận của Hồn Ngọc đã quá muộn màng. Không gian này rõ ràng là một thế giới tự thành hình, mọi dao động cũng không có cách nào khuếch tán ra ngoài, thế nên hắn không thể nào tiếp tục đưa cường giả trong tộc tới đây được nữa.

Ánh mắt Hồn Ngọc hơi lóe lên, rồi đột nhiên nhìn về phía Cửu Phượng. Hai người liếc mắt nhìn nhau, đều thấy được lãnh ý từ trong mắt đối phương. Bất chợt, cả hai không để cho người nào phát giác mà khẽ gật đầu.

"Phanh!"

Sau cái gật đầu đó, Hồn Ngọc và Cửu Phượng đột nhiên di chuyển thân hình, trực tiếp hóa thành hai đạo hắc ảnh, với thế sét đánh không kịp bưng tai đã xuất hiện dưới Bồ Đề cổ thụ. Sau đó, cả hai cùng vận chuyển đấu khí toàn thân, rồi mạnh mẽ xuất ra một chưởng về phía Tiêu Viêm. Nhìn hành động của bọn hắn, hiển nhiên là muốn cường ngạnh kéo Tiêu Viêm ra khỏi trạng thái ngộ đạo.

"Hồn Ngọc… Các ngươi dám!"

Khi thân hình hai người Hồn Ngọc lao lên, đám người Huân Nhi cũng đã phát hiện. Sắc mặt Huân Nhi lập tức biến đổi, nhanh chóng xuất ra hai đạo chưởng ấn do kim sắc hỏa diễm ngưng tụ thành, đánh về phía Hồn Ngọc và Cửu Phượng.

Nhưng đối với công kích của Huân Nhi, hai người Hồn Ngọc không hẹn mà cùng lựa chọn phớt lờ. Bàn tay của cả hai bạo phát ra đấu khí khủng bố, mạnh mẽ đập vào Bồ Đề cổ thụ.

"Ầm… Ầm…!"

Một tiếng động trầm đục rất nhỏ lập tức vang lên. Thế nhưng, Hồn Ngọc và Cửu Phượng chưa kịp nở nụ cười đắc ý thì cả hai đột nhiên cảm giác thấy từ thân Bồ Đề cổ thụ, tại nơi mà thủ chưởng của mình vừa công kích, đang bùng phát ra một luồng kình lực cực kỳ đáng sợ.

"Phụt!"

Thời điểm kình lực đáng sợ kia bắn ngược lại, trong mắt Hồn Ngọc và Cửu Phượng nhất thời hiện lên vẻ kinh hãi. Còn không kịp tránh lui thì đã bị cổ kình lực đáng sợ kia tràn vào cơ thể, tất cả đấu khí phòng ngự đều bị phá hủy chỉ trong tích tắc. Lập tức, hai người liền bay ngược ra như diều đứt dây, phun ra một ngụm máu tươi, vẽ nên một đường đỏ giữa không trung.

Nhìn thấy Hồn Ngọc và Cửu Phượng gần như trong nháy mắt đã hoàn toàn tan tác, mọi người ở đây đều trở nên sững sờ, chợt có chút khiếp sợ nhìn về phía Bồ Đề cổ thụ. Thứ này, quả nhiên không phải vật phàm...

“Hừ!”

Đôi mắt xinh đẹp của Huân Nhi chăm chú nhìn vào Tiêu Viêm bên dưới Bồ Đề cổ thụ, thấy hắn vẫn chưa bị tỉnh lại, lúc này mới nhẹ nhõm thở dài một hơi rồi lạnh lùng nhìn về phía Hồn Ngọc cùng Cửu Phượng, kim sắc hỏa diễm bập bùng trong mắt…

Nhìn thấy bộ dáng của Huân Nhi, cường giả bên Hồn tộc cùng Thiên Yêu Hoàng tộc trong lòng cũng cả kinh, vội vàng tụ tập lại phía sau Hồn Ngọc và Cửu Phượng. Xem bộ dạng này, nếu không hợp, sẽ lập tức đại chiến một trận.

"Huân Nhi! Không nên vọng động!"

Cổ Thanh Dương ngăn Huân Nhi lại, ánh mắt nhìn về đám người Hồn Ngọc không chút hảo cảm. Hiện giờ ở nơi này, Hồn tộc và Thiên Yêu Hoàng tộc rõ ràng đã bắt tay nhau. Nếu thật sự phải huyết chiến thì chưa biết ai thắng ai thua, nhưng điều quan trọng nhất là việc đó sẽ gây ra những chấn động lớn khiến cho Tiêu Viêm thức tỉnh. Vậy thì cái được sẽ không bù nổi cái mất.

Đối với lo lắng của Cổ Thanh Dương, Huân Nhi đương nhiên rất rõ ràng. Bởi vậy, nàng khẽ gật đầu, chậm rãi thu hồi ánh mắt lạnh như băng kia, rồi quay đầu lại, tiếp tục quan sát Tiêu Viêm.

"Phi!"

Hồn Ngọc cùng Cửu Phượng lấy tay lau đi vết máu ở khóe miệng, nhổ ra bọt máu trong miệng, rồi nhìn về phía Tiêu Viêm vẫn đang ngồi yên trong Bồ Đề cổ thụ. Sắc mặt của cả hai liền trở nên âm trầm, không ngờ đến như vậy mà cũng không thể khiến tên kia giật mình tỉnh lại.

"Xem ra Bồ Đề cổ thụ đang bảo hộ hắn! Vận khí của tiểu tử này thật tốt đến mức nghịch thiên!”

Hồn Ngọc cùng Cửu Phượng hiểu rõ, cổ lực lượng phản kích lúc trước tuyệt đối là do Bồ Đề cổ thụ phát ra. Nếu không, chỉ với lực lượng của một mình Tiêu Viêm, căn bản không cách nào địch nổi hai người bọn họ liên thủ. Nhưng biết thì biết, bọn họ cũng không có biện pháp. Trải qua lần giao phong trước, bọn họ đã hiểu được, đừng nói là hai người, mà cho dù tất cả mọi người ở đây cộng lại cũng không thể lay động một cành lá của Bồ Đề cổ thụ.

Đối mặt với sự bảo hộ của Bồ Đề cổ thụ, dù cho lòng đố kỵ của bọn họ càng bừng lên thì cũng chỉ có thể đứng nhìn…

Cùng với sự an tĩnh lại của Hồn Ngọc và Cửu Phượng, bầu không khí nơi này cũng trở nên nặng nề, hai phe đều nhìn đối phương không vừa mắt. Về phần vài vị cường giả không thuộc về tam phương trận doanh, cũng không dám tùy ý chen chân vào loại tranh đấu này, một đám người liền đứng ở rất xa, tìm kiếm phương pháp rời khỏi nơi này.

“Bồ Đề cổ thụ này tựa hồ đối với Tiêu Viêm rất có hảo cảm. Không biết lúc trước đã xảy ra chuyện gì, dựa theo tình huống bình thường, Tiêu Viêm cũng nên chìm vào ảo cảnh mới phải.” Cổ Thanh Dương liếc nhìn đám người Hồn Ngọc, sau đó quay đầu lại, nói với Huân Nhi.

"Vâng." Huân Nhi khẽ gật đầu, nói: "Nơi này tựa hồ không cách nào đi ra ngoài. Ta lúc trước đã thử qua, hiện tại không cách nào xé rách nửa điểm không gian liệt phùng, chỉ sợ phải đợi Tiêu Viêm ca ca tỉnh lại."

Cổ Thanh Dương gật gật đầu, hắn cũng đã thử qua. Không gian nơi này cực kỳ vững chắc, cho dù hắn có sử dụng toàn lực cũng không có khả năng làm không gian dao động nửa điểm, huống chi là xé rách...

"Hiện tại chỉ có thể đợi. May mà ở đây sinh mệnh lực lượng cực kỳ nồng đậm, chờ đợi một chút thời gian cũng không thành vấn đề." Thải Lân vào lúc này cũng mở miệng nói. Muốn nàng vứt bỏ Tiêu Viêm mà đi, đó là chuyện không thể nào.

"Chẳng qua trong thời gian này, tốt nhất là cảnh giác đám gia hỏa kia một chút."

"Ừm.”

Mọi người nghe vậy cũng chậm rãi gật đầu. Đám người Hồn Ngọc kia hiển nhiên là tà tâm bất tử. Ngay cả cái gọi là ngộ đạo luân hồi dưới cây bồ đề, có thể kích phát tiềm lực đạt tới Đấu Đế cũng chỉ là tồn tại trong truyền thuyết, mà bọn người kia hiển nhiên cũng không cam lòng nhìn Tiêu Viêm đạt được điều đó. Dù sao, bọn họ đều hiểu được, với lập trường của song phương, nếu như Tiêu Viêm thật sự có thể đạt được một bước đó, đối với bọn hắn mà nói, không thể nghi ngờ sẽ là tai hoạ ngập đầu.

Trong không gian kỳ lạ này, khái niệm thời gian trở nên cực kỳ mơ hồ. Bởi vì không cách nào phá vỡ mảnh không gian này, thêm nữa trong thâm tâm tất cả mọi người đều bị ám ảnh bởi ảo cảnh chân thực mà Bồ Đề cổ thụ tạo ra, bởi vậy cũng không có người nào dám ngông cuồng trong mảnh không gian này. Nơi này mặc dù cực kỳ buồn tẻ, nhưng ít ra còn là thật, mà thân ở ảo cảnh thì ngươi căn bản ngay cả thật hay giả đều không cách nào phân biệt. Cái loại cảm giác này, thật sự làm cho người ta cực kỳ sợ hãi.

Mà cùng với thời gian tại mảnh không gian này trôi qua, mọi người cũng dần dần đi vào trạng thái tu luyện. Nơi này tràn ngập năng lượng sinh cơ, đối với bất luận kẻ nào mà nói đều xem như thuốc bổ. Hơn nữa, loại năng lượng này dùng để chữa thương, thậm chí còn có thể tẩy trừ một số nguy cơ ẩn giấu trong cơ thể. Bởi vậy, trong khoảng thời gian chờ đợi buồn tẻ, mọi người cũng lục tục đi vào trạng thái tu luyện, một khoảng thời gian sau, ai cũng có một chút thu hoạch riêng.

Đương nhiên, trong khi tu luyện, đám người Huân Nhi tự nhiên đều phân ra một số người giám thị đám người Hồn Ngọc, để phòng ngừa bọn chúng tiếp tục làm ra các cử động điên cuồng gì đó. Chẳng qua may mà qua lần trước động thủ, bọn họ cũng hiểu được dù điên cuồng đến mức nào cũng vô dụng, bởi vậy trong khoảng thời gian này, ngược lại không có vụng trộm xuất thủ nữa.

Mà dưới tình huống tu luyện buồn tẻ này, ước chừng một tháng, liền chậm rãi trôi qua.

Trong một tháng, Bồ Đề cổ thụ không có bất cứ động tĩnh gì, mà Tiêu Viêm đang ngồi xếp bằng cũng giống như con côn trùng bị phong ấn trong hổ phách, không hề nhúc nhích. Thậm chí ngay cả hơi thở của hắn, trong cảm giác của mọi người đều đã biến mất. Có đôi khi, cho dù là đám người Huân Nhi, trong lòng đều hơi có chút kinh hoảng, nhưng may mà các nàng vẫn còn duy trì lý trí, cũng không vì điểm này mà làm ra cử động gì.

Chẳng qua các nàng vẫn có thể duy trì lý trí, còn lại một số người, cùng với thời gian trôi qua, lại từ từ trở nên bất an cùng nóng nảy. Dù sao không có ai muốn bị vây trong không gian này cả đời, nói như vậy, cùng tù phạm có gì khác nhau?

Mà khi loại nóng nảy này, qua tiếp bảy ngày sau, cuối cùng có người rốt cục không nhịn được. Mà khi những người này đang chuẩn bị cùng Bồ Đề cổ thụ liều mạng một phen thì thân ảnh đang tĩnh tọa dưới gốc cây rốt cục cũng khẽ run lên. Chợt, đôi mắt đã nhắm chặt gần hai tháng của hắn, dưới vô số ánh nhìn kinh ngạc, cuối cùng cũng chậm rãi mở ra…

☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!