"Phanh!"
Chưởng ấn màu đen dần vỡ vụn rồi hóa thành hư vô trước ánh mắt chăm chú của mọi người.
"Sao có thể?"
Thấy Tiêu Viêm chỉ tùy ý vung chưởng đã phá giải được Diệt Hồn Chưởng của mình, Hồn Ngọc không khỏi kinh hãi, ánh mắt nhìn về phía Tiêu Viêm tràn ngập vẻ khó tin. Uy lực của Diệt Hồn Chưởng thế nào, hắn là người rõ nhất. Bởi ngay cả cường giả Đấu Tôn đỉnh phong bình thường cũng không dám trực diện đón đỡ, vì trong chưởng ấn còn ẩn chứa lực lượng ăn mòn linh hồn cực kỳ âm hàn. Nhưng hắn chẳng thể ngờ rằng, chưởng ấn lại không chịu nổi một đòn của Tiêu Viêm.
“Người Hồn tộc các ngươi chỉ có chút bản lĩnh ấy thôi sao?”
Tiêu Viêm lăng không mà đứng, từ trên cao nhìn xuống Hồn Ngọc, thản nhiên cất tiếng cười.
“Tiêu Viêm, đừng quá kiêu ngạo!”
Hồn Ngọc căm tức nhìn Tiêu Viêm, trong lòng vô cùng không cam. Hắn biết rõ, nếu không nhờ một tháng tu luyện dưới Bồ Đề cổ thụ, Tiêu Viêm tuyệt không thể là đối thủ của hắn. Nhưng dù sao đi nữa, sự thật vẫn là sự thật.
"Ha ha!"
Nghe tiếng quát của Hồn Ngọc, Tiêu Viêm cười lớn. Bàn tay vung lên, hỏa diễm tức thì ngưng tụ thành một hỏa chưởng khổng lồ rộng trăm trượng, nhanh như sấm sét chụp xuống Hồn Ngọc.
Thấy Tiêu Viêm động thủ, Hồn Ngọc cũng cắn chặt răng không cam lòng. Hắc vụ từ cơ thể hắn trào ra dữ dội, hóa thành từng con hung thú màu đen dữ tợn điên cuồng gầm rống, lao thẳng về phía hỏa chưởng.
"Bang bang!"
Đối mặt với đàn hung thú màu đen, hỏa chưởng kia cứ thế hung hãn vỗ xuống. Những nơi nó lướt qua, tất cả hung thú đều bốc lên khói trắng rồi tan thành hư vô dưới nhiệt độ kinh người.
“Ngu xuẩn ngoan cố!”
Thấy thế, Tiêu Viêm cười nhạt vung tay. Hỏa chưởng lóe lên một cái, lúc xuất hiện lại đã ở ngay trên đỉnh đầu Hồn Ngọc, hung hăng vỗ xuống.
"Ầm!"
Hỏa chưởng vỗ mạnh lên thân thể không kịp tránh né của Hồn Ngọc. Lớp đấu khí màu đen bao phủ quanh thân hắn bị đánh cho tan tác.
"Phụt!"
Đấu khí trong cơ thể Hồn Ngọc chưa kịp hình thành phòng ngự đã bị luồng kình lực nóng bỏng xé rách. Từng luồng kình phong như rắn độc chui vào cơ thể hắn. Sắc mặt Hồn Ngọc trắng bệch, không kìm được mà phun ra một ngụm máu, thân thể bay ngược ra sau, cuối cùng nện mạnh vào vách không gian vô hình.
"Hít..."
Thấy Tiêu Viêm chỉ dùng một chưởng đã đánh trọng thương Hồn Ngọc, những cường giả trung lập đứng quan chiến phía xa đều không khỏi hít một ngụm khí lạnh. Trong lòng họ thầm cảm thấy may mắn vì lúc trước không nổi lòng tham mà nhúng tay vào, nếu không chỉ sợ kết cục sẽ còn thảm hơn cả Hồn Ngọc.
Một chưởng đánh bay Hồn Ngọc, Tiêu Viêm quay đầu nhìn cuộc hỗn chiến cách đó không xa. Hắn cười lạnh một tiếng, nắm tay lại rồi cách không đánh ra vài quyền. Một luồng kình phong đáng sợ trực tiếp xuyên qua hư không, oanh kích lên người những cường giả của Hồn tộc và Thiên Yêu Hoàng tộc. Lực đạo cuồng bạo trực tiếp đánh cho bọn chúng hộc máu bay ngược ra sau.
Biến cố bất thình lình này khiến đám người Cửu Phượng kinh hãi, vội vàng nhìn về phía Tiêu Viêm, sau đó liền phát hiện bộ dạng nửa sống nửa chết của Hồn Ngọc, sắc mặt lập tức đại biến.
“Hồn Ngọc mà lại bị hắn xử lý nhanh như vậy sao?” Cửu Phượng thầm kinh hãi, dù là hắn cũng không thể thắng Hồn Ngọc trong thời gian ngắn ngủi như vậy. Nhưng lúc này còn chưa đến mười phút, tên kia đã thảm bại như một con chó chết dưới tay Tiêu Viêm.
“Các ngươi nhận thua, hay muốn ta phải tự mình động thủ?”
Ánh mắt Tiêu Viêm nhìn về phía Cửu Phượng, giọng nói thản nhiên làm cho sắc mặt hắn trở nên vô cùng âm trầm, nhưng cuối cùng vẫn không dám hé răng nửa lời. Hồn Ngọc còn thua thảm như vậy thì tất nhiên hắn cũng chẳng khá khẩm gì hơn.
“Đại cục hôm nay đã định, e rằng chỉ có các vị thái thượng trưởng lão trong tộc mới có thể đối phó được hắn.” Ánh mắt Cửu Phượng hơi lóe lên, cuối cùng cũng nén lửa giận cùng sát ý trong lòng xuống. Nếu còn chống cự, chỉ sợ hắn sẽ có kết cục giống với Hồn Ngọc.
Một lời ngăn chặn tất cả mọi người trong mảnh không gian này, Tiêu Viêm lại liếc mắt nhìn về phía Hồn Ngọc đang giãy dụa bò dậy. Trong lòng hắn đã dấy lên sát ý, cục diện giữa hắn và Hồn tộc vốn đã là không chết không ngừng. Mà Hồn Ngọc lại là nhân tài kiệt xuất trong lớp trẻ của chúng, nếu giết chết hắn thì sẽ là một tổn thất rất lớn cho Hồn tộc… Đã vậy, cũng không thể bỏ qua cho đám người kia rồi.
"Ong ong!"
Khi Tiêu Viêm vừa có ý định diệt trừ đám người này tại đây thì không gian bên trong Bồ Đề cổ thụ đột nhiên phát ra những tiếng ong ong đinh tai nhức óc, mà mảnh không gian này cũng truyền ra từng đợt dao động.
“Không gian sắp băng liệt rồi sao...”
Nhìn một màn này, Tiêu Viêm cũng ngẩn ra, chợt khẽ nhíu mày. Bồ Đề cổ thụ không tồn tại vĩnh viễn trên thế gian, sau khi phun Bồ Đề Tử ra thì nó sẽ lại chui xuống lòng đất một lần nữa. Đợi cho đến khi ngưng tụ đủ năng lượng mới tiếp tục xuất hiện. Nhưng khi đó không biết sẽ là năm nào tháng nào.
Không gian dị biến cũng làm cho mọi người có chút bối rối, những người trong cuộc hỗn chiến nhanh chóng tản ra. Các cường giả Hồn tộc vội vàng đỡ Hồn Ngọc dậy, sau đó tập trung lại cùng đám người Thiên Yêu Hoàng tộc, ánh mắt cảnh giác nhìn Tiêu Viêm và không gian xung quanh.
"Hồn Ngọc huynh, không sao chứ?" Cửu Phượng nhìn thoáng qua Hồn Ngọc, thấp giọng hỏi.
Hồn Ngọc lau đi vết máu ở khóe miệng, khẽ lắc đầu, ánh mắt âm tàn nhìn chằm chằm Tiêu Viêm. Một lát sau, môi hắn khẽ mấp máy, thân thể Cửu Phượng bên cạnh thoáng cứng lại, rồi cắn răng gật nhẹ đầu.
"Ong ong ong!"
Khi những người ở đây đều tự lui lại thì sự dao động của không gian cũng càng lúc càng kịch liệt. Cuối cùng, một cái khe nứt hiện ra từ trong không gian, ánh sáng chói mắt cũng theo đó mà bùng phát.
"Xoẹt, xoẹt!"
Sau khe nứt đầu tiên, càng lúc càng có nhiều vết nứt khác xuất hiện. Chỉ trong thời gian ngắn ngủi, không gian vốn vững chắc nay đã chi chít vết nứt. Rốt cuộc, trước ánh mắt kinh hoảng của mọi người, không gian cuối cùng cũng hoàn toàn sụp đổ.
Tận sâu trong cổ vực Mãng Hoang.
Gốc Bồ Đề cổ thụ đứng sừng sững cô tịch giữa thiên địa. Lấy nó làm trung tâm, thanh khí không ngừng tản mát ra bốn phương tám hướng, tráng lệ vô cùng.
Cách Bồ Đề cổ thụ không xa có vài đạo nhân ảnh đang ngồi xếp bằng, chính là nhóm người Nạp Lan Yên Nhiên, xung quanh vẫn còn một số cường giả cùng xông vào thú triều ngày đó. Hiện giờ thương thế của bọn họ đã khỏi hẳn, nhưng cũng không cam lòng rời đi nên vẫn quyết ở lại đây.
“Xào xạc…”
Trên thảo nguyên im lặng chợt vang lên một loạt tiếng động. Bồ Đề cổ thụ đã gần một tháng không có động tĩnh gì lại bỗng bộc phát ra một trận quang hoa chói mắt. Sau đó, chỉ thấy từng đạo thân ảnh chật vật bị văng ra từ bên trong, cuối cùng đáp xuống mặt đất xung quanh.
"Sư phụ!?"
Một màn này khiến tất cả mọi người đều sửng sốt, sau đó lại vui mừng khôn xiết. Đám người Nạp Lan Yên Nhiên vội vàng đứng dậy, ánh mắt kinh hỉ nhìn về một thân ảnh phía xa.
"Cuối cùng cũng thoát khỏi đó…"
Đám người Cổ Thanh Dương hít sâu không khí trong lành trên thảo nguyên, bỗng sinh ra một loại khoái cảm khi sống sót sau kiếp nạn. Người ở ngoài sao có thể biết được chỉ trong một tháng qua, bọn họ đã trải qua không biết bao nhiêu hung hiểm. Những ảo cảnh đáng sợ đó, cho dù sau này bọn họ cũng không thể quên.
Tiêu Viêm cũng khẽ thở ra một hơi, một tháng này, đương nhiên hắn là người biến hóa nhiều nhất. Trong mắt người ngoài là một tháng, nhưng với hắn thì như đã trải qua muôn kiếp luân hồi. Kiểu tu luyện này tuy không làm thực lực của hắn tăng vọt lên một cảnh giới đáng sợ, nhưng vô hình trung đã để lại những dấu ấn đủ sức ảnh hưởng đến cả tương lai của hắn sau này.
"Ong ong!"
Sau khi người cuối cùng bị ném ra khỏi không gian kia, Bồ Đề cổ thụ đột nhiên rung chuyển dữ dội. Chợt một quang mang xanh biếc khuếch tán ra từ thân cây. Dưới loại hào quang này, mặt đất bỗng hóa thành chất lỏng, mà Bồ Đề cổ thụ cũng chậm rãi chìm xuống.
Nhìn Bồ Đề cổ thụ chui vào lòng đất, không ít cường giả đều biến sắc, vô cùng không cam lòng. Bồ Đề cổ thụ biến mất, cho dù là cường giả Đấu Thánh cũng không thể tìm ra. Nói cách khác, nếu muốn gặp được Bồ Đề cổ thụ thêm lần nữa thì phải chờ cho đến lần xuất hiện tiếp theo của nó. Mà khi đó, có lẽ đã là cả ngàn năm sau mất rồi.
“Haiz… Đáng tiếc vẫn chưa thể thấy được Bồ Đề Tâm…”
Nhìn Bồ Đề cổ thụ dần biến mất, Cổ Thanh Dương khẽ thở dài nói, trong giọng có chút nuối tiếc.
Ở một bên, khi Tiêu Viêm nghe được những lời này thì lại khẽ mỉm cười. Bàn tay hắn nhẹ nhàng vuốt lên ngực trái, vị trí của trái tim. Tại đó, một vật thể trong suốt tựa ngọc bích màu xanh biếc đang lơ lửng. Đó chính là Bồ Đề Tâm trong truyền thuyết. Chẳng qua bây giờ Tiêu Viêm còn chưa luyện hóa nó mà thôi. Đợi đến khi luyện hóa xong, Tiêu Viêm có thể chân chính bước vào Thánh giai.
“Bồ Đề huynh, đa tạ! Hy vọng sau này chúng ta còn có ngày gặp lại...”
Nhìn Bồ Đề cổ thụ càng lúc càng chìm sâu xuống lòng đất, Tiêu Viêm thấp giọng lẩm bẩm. Trong lòng hắn cũng có chút tiếc nuối, Bồ Đề cổ thụ không thật sự có linh trí của riêng mình, nếu không trên đại lục sẽ xuất hiện thêm một tuyệt thế cường giả. Nếu có thể kết giao thì sẽ là một trợ lực vô cùng lớn.
“Ầm!”
Dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, rốt cuộc Bồ Đề cổ thụ cũng chìm hẳn xuống lòng đất. Khi tia sáng xanh biếc cuối cùng biến mất, mảnh thảo nguyên này lại một lần nữa trở nên trống trải.
Thấy Bồ Đề cổ thụ đã biến mất hoàn toàn, trong lòng Tiêu Viêm khẽ thở dài. Vừa muốn nói chuyện, sắc mặt hắn bỗng biến đổi. Chỉ thấy không gian xung quanh đột nhiên vặn vẹo, rồi nhanh chóng phong tỏa lại, tựa như một nhà giam vô hình.
✩ Vần thơ AI rót dịu dàng — Thiên Lôi Trúc nâng bước trang vàng ✩