Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 1435: CHƯƠNG 1423: CỐT U THÁNH GIẢ

Không gian kịch liệt vặn vẹo rồi lập tức bị phong tỏa, bất cứ chấn động nào cũng không thể truyền ra ngoài.

Sắc mặt Tiêu Viêm âm hàn, hắn quay đầu nhìn về phía Cửu Phượng, chỉ thấy sau lưng y hiện lên một hư ảnh Thiên Hoàng khổng lồ đang uốn lượn, che kín cả bầu trời. Mà lực lượng phong tỏa phiến không gian này cũng chính là từ hư ảnh đó phát ra.

“Xem ra tộc trưởng kế nhiệm của Thiên Yêu Hoàng tộc nên tìm người khác thay thế rồi…”

Thấy ánh mắt âm trầm của Tiêu Viêm đang nhìn về phía mình, trong lòng Cửu Phượng chợt run lên, quát khẽ:

“Hồn Ngọc! Còn không mau ra tay?”

Nghe tiếng quát của Cửu Phượng, khuôn mặt Hồn Ngọc liền trở nên uy nghiêm đáng sợ. Hắn cười lạnh một tiếng rồi mạnh mẽ bóp vỡ quyển trục đang nắm chặt trong tay. Quyển trục lập tức vỡ nát, đồng thời một cỗ sóng khí mãnh liệt cũng theo đó khuếch tán ra, nhanh chóng hướng về phía Cửu Phượng và dung nhập vào thân thể y.

"Ngưng!"

Sau khi hấp thụ cỗ sóng khí, Cửu Phượng liền lấy tay vẽ một đường lên hư không. Ngay lập tức, một khe hở liền xuất hiện, dần dần lan rộng, tạo thành một thông đạo không gian. Bên trong thông đạo mơ hồ truyền ra một khí tức mạnh mẽ tựa giông bão, quét khắp bầu trời.

Cảm nhận được khí tức phô thiên cái địa đó, sắc mặt mọi người đều đại biến, thất thanh hô lớn:

“Cường giả Bán Thánh!”

Sắc mặt Tiêu Viêm âm trầm, hóa ra đám người kia vẫn chưa từ bỏ ý định, hiện tại bọn chúng đang triệu gọi cường giả trong tộc đến đây.

"Không thể để bọn chúng thành công!"

Hàn quang lóe lên trong mắt, Tiêu Viêm vung tay ngưng tụ hỏa diễm thành một mãnh thú dữ tợn, nhanh như chớp lao tới thông đạo không gian.

"Phừng!"

Hỏa thú chợt lóe lên rồi xuất hiện phía trước thông đạo. Chỉ có điều, nó còn chưa kịp bạo phát thì một bàn tay trắng bệch như khô lâu từ trong thông đạo thò ra, tóm chặt lấy nó. Hắc vụ từ cốt trảo tuôn ra dữ dội, dần dần ăn mòn hỏa thú thành hư vô.

"Khụ… khụ! Hồn Ngọc, không ngờ ngay cả ngươi cũng không giải quyết được tên tiểu tử Tiêu tộc kia!"

Phía sau cốt trảo truyền ra một âm thanh già nua kèm theo những tiếng ho khan. Sau đó, từ trong thông đạo, một lão giả mặc áo xám trắng chậm rãi bước ra dưới ánh mắt chăm chú của mọi người.

Đây là một lão giả lưng hơi gù, tay cầm một cây gậy đầu lâu, hai con ngươi hõm sâu trong hốc mắt ánh lên quang mang màu xanh, khiến người khác nhìn vào đều có cảm giác âm trầm quỷ dị.

"Xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn… nếu không thì ta cũng đâu cần phải sử dụng quyển trục không gian!"

Hồn Ngọc cau mày, sau đó lạnh lùng nhìn về phía Tiêu Viêm, nói:

“Hắn tu luyện một tháng trong Bồ Đề cổ thụ, thực lực tăng vọt lên Cửu Tinh Đấu Tôn đỉnh phong. Đồng thời trong tay hắn lại có không ít Bồ Đề Tử. Thế nên chỉ có Cốt U trưởng lão ra tay mới giữ được hắn lại!”

"Ồ?"

Nghe vậy, vị Cốt U lão giả kia cũng có chút ngạc nhiên, ánh mắt lóe lên quang mang, nhìn về phía Tiêu Viêm. Trên khuôn mặt khô quắt của lão lộ ra một nụ cười cổ quái:

“Không ngờ tiểu tử này lại có cơ duyên như vậy!”

Dưới cái nhìn chăm chú của Cốt U lão giả, Tiêu Viêm cũng nhíu mày rồi khẽ thở dài một hơi. Rốt cuộc hôm nay vẫn phải chân chính giao đấu một trận với cường giả Bán Thánh sao?

"Lũ khốn này lại có thể gọi cường giả trong tộc đến!" Cổ Hoa nhìn thấy một màn này liền kinh hãi hô lên.

Sắc mặt Cổ Thanh Dương âm trầm, bàn tay nắm chặt lại, một quyển trục liền hiện ra trong lòng bàn tay hắn. Sau đó, hắn nhanh chóng bóp nát quyển trục. Thế nhưng, điều khiến mọi người kinh ngạc là quyển trục không gian tuy đã vỡ nát nhưng thông đạo lại không hề xuất hiện.

"Vô ích thôi! Không gian nơi này đã bị hư ảnh Thiên Hoàng do Cửu Phượng triệu hoán phong tỏa. Không được hắn cho phép thì bất kỳ dao động nào cũng không thể truyền ra ngoài được." Huân Nhi chậm rãi lắc đầu, nhẹ giọng nói.

"Hóa ra còn có mấy tiểu bối của Cổ Tộc!" Cốt U lão giả di chuyển tầm mắt, nhìn sang phía đám người Huân Nhi rồi lập tức cười nói.

"Cốt U trưởng lão, không nên dây dưa với bọn chúng, chậm trễ e rằng sinh biến. Bắt lấy Tiêu Viêm trước đã, việc còn lại nói sau!" Hồn Ngọc trầm giọng nói.

"Bộ xương già này của ta đi lại đã quá vất vả rồi, ngươi cũng đừng thúc giục ta như thế chứ!" Đối với lời thúc giục của Hồn Ngọc, Cốt U không khỏi lắc đầu.

Bất quá, tuy nói như vậy nhưng lão vẫn lôi cây gậy của mình ra, thân hình liền hóa thành hư ảo, chậm rãi bước trên hư không, hướng về phía Tiêu Viêm đang đứng cách đó không xa. Khuôn mặt tựa khô lâu của lão lộ ra vẻ dữ tợn, vừa cười vừa nói với Tiêu Viêm:

"Không ngờ huyết mạch chi lực của Tiêu tộc khô kiệt đã lâu mà vẫn có thể xuất hiện trên người tên tiểu tử nhà ngươi, thật sự làm người ta kinh ngạc! Mà thời gian gần đây, không ít cường giả Hồn tộc đã táng thân trong tay ngươi. Cho nên hiện giờ thanh danh của ngươi ở Hồn tộc bọn ta cũng rất vang dội đấy!"

Sắc mặt Tiêu Viêm không chút thay đổi, hắn có thể cảm nhận được một áp lực cực lớn từ trên người Cốt U. Hắn hiện tại tuy là Cửu chuyển Đấu Tôn đỉnh phong nhưng dù sao cũng không phải Đấu Thánh chân chính. Cho nên, nếu so với cường giả Bán Thánh như Cốt U, chênh lệch đích thực vẫn rất lớn.

"Lão phu tên là Cốt U, đương nhiên ngươi cũng có thể gọi ta là Nhị Thiên Tôn. Trước kia, cái tên này cũng tương đối quen thuộc, thế nhưng từ khi lão phu bước vào cảnh giới Bán Thánh thì vẫn thích được người khác gọi là Cốt U Thánh Giả hơn!” Cốt U thanh âm khàn khàn nói.

“Nhị Thiên Tôn?"

Mí mắt Tiêu Viêm giật giật, hóa ra lão gia hỏa này lại là Nhị Thiên Tôn của Hồn Điện. Mấy người được gọi là Thiên Tôn quả thật thực lực rất mạnh. Mà cũng không biết Đại Thiên Tôn còn ở cấp độ nào nữa? Có lẽ thực sự là cường giả Đấu Thánh? Nếu vậy thì nên gọi hắn là Đại Thiên Thánh mới thích hợp.

Nghĩ đến đây, Tiêu Viêm không khỏi cảm thấy có chút áp lực, thực lực Hồn Tộc quả nhiên cường hãn khó lường. Nếu muốn chống lại bọn họ mà không có thực lực Đấu Thánh để tự bảo vệ mình thì chỉ sợ sẽ gặp không ít khó khăn.

"Sau khi trở về, ta sẽ lập tức luyện hóa Bồ Đề Tâm. Chỉ cần tiến vào Bán Thánh, ngày sau cũng không cần quá e ngại Hồn Điện nữa." Tiêu Viêm nắm chặt tay lại.

Từ xưa đến nay, bởi vì sự khinh thường của Hồn Điện mà hắn luôn nắm bắt mọi cơ hội để tăng thực lực bản thân, điều này cũng khiến cho Hồn Điện phải phái ra cường giả ngày càng mạnh hơn. Hiện giờ, hắn cũng nên chủ động một chút rồi.

"Tốt lắm, giới thiệu đã xong, đã lâu rồi cũng không nói chuyện dài dòng như vậy! Tiểu bối Tiêu tộc, kế tiếp ngươi tự mình theo ta về Hồn tộc, hay là muốn ta phải động thủ?" Cốt U ho khan một tiếng, ánh mắt lóe lên quang mang, nhìn Tiêu Viêm nói.

Sắc mặt Tiêu Viêm lạnh như băng, toàn thân khẽ rung lên, sau lưng bung ra một cốt dực màu xanh hồng. Nhìn thấy cốt dực, ánh mắt của đám tộc nhân Thiên Yêu Hoàng tộc đều run lên. Bọn họ có thể cảm nhận được một mùi vị quen thuộc trên đôi cánh kia.

"Huân Nhi, muội có thể ngăn cản hắn một lúc không?" Tiêu Viêm quay đầu lại, trầm giọng nói với Huân Nhi.

"Được!"

Huân Nhi khẽ gật đầu, thân thể mềm mại vừa động liền xuất hiện trước mặt Tiêu Viêm, thất thải tộc văn cũng nhanh chóng hiện lên, đồng thời khí tức của nàng đột nhiên tăng vọt, kim sắc hỏa diễm tràn ngập trong mắt.

"Cẩn thận!"

Tiêu Viêm nhẹ giọng nhắc nhở sau đó thân hình chợt lui lại, hai tay vung lên, xuất ra năm loại hỏa diễm. Xem ra Tiêu Viêm cũng hiểu được, muốn chân chính đánh bại Cốt U Thánh Giả thì phải thi triển thủ đoạn mạnh mẽ nhất.

"Muốn dung hợp Dị Hỏa sao?"

Nhìn thấy động tác của Tiêu Viêm, khuôn mặt khô quắt của Cốt U cũng run lên. Đối với việc dung hợp Dị Hỏa, lão ở Hồn Tộc cũng đã sớm nghe qua. Thứ này chính là nguyên nhân khiến cho một số cường giả Hồn Tộc phải nếm mùi thất bại.

"Lão phu quả thật rất hiếu kỳ! Liệu uy lực của Dị Hỏa dung hợp này của ngươi có đáng sợ như lời đồn hay không?"

Chỉ có điều, Cốt U Thánh Giả cũng là kẻ tài cao gan lớn, thực lực Bán Thánh cho lão đủ vốn liếng để ngạo thị những người ở đây. Dưới sự chênh lệch về cảnh giới, cho dù là Thiên Giai đấu kỹ cũng không cách nào nghịch chuyển càn khôn được. Nhưng điều mà Cốt U lão nhân không thể ngờ tới là những cường giả Hồn Tộc từng đối chiến với Tiêu Viêm trước đây cũng đều có cùng suy nghĩ như vậy.

Thiếu nữ của Cổ Tộc kia lại sở hữu tuyệt phẩm huyết mạch được xưng là hoàn mỹ nhất của Cổ Tộc đó sao?

Ánh mắt Cốt U nhìn Huân Nhi cách đó không xa, trên khuôn mặt khô quắt lộ ra một chút tươi cười, nói:

"Tiềm lực quả thật đáng sợ… Nhưng hiện tại ngươi vẫn chưa phải là đối thủ của lão phu!" Cốt U vừa dứt lời, thân hình liền quỷ dị biến mất tại chỗ.

Nhìn thấy một màn này, sắc mặt Huân Nhi khẽ biến, thân thể mềm mại cũng nhanh chóng lùi lại. Sau đó, nàng liền đánh ra một chưởng tràn ngập kim sắc hỏa diễm, mang theo hơi nóng đáng sợ, hung hăng công kích vào một khoảng không gian gần đó.

Một chưởng vừa hạ xuống làm không gian trực tiếp bị vặn vẹo, mà thân ảnh già nua của Cốt U Thánh Giả cũng bị buộc phải xuất hiện.

"Hắc! Cảm giác không tệ…! Không hổ là tộc nhân có tiềm lực mạnh nhất của Cổ Tộc!"

Bị Huân Nhi đoán bắt được, Cốt U Thánh Giả liền cười một tiếng quái dị. Lập tức, cánh tay của lão cấp tốc xoay tròn tựa độc xà, rồi nhanh như chớp va chạm mạnh mẽ với song chưởng của Huân Nhi.

"Phanh!"

Kình phong đáng sợ mang theo hơi nóng mãnh liệt bùng nổ. Sau đó chỉ thấy ở cuối chân trời, thân thể Cốt U Thánh Giả không chút sứt mẻ, còn Huân Nhi lại kêu lên một tiếng, loạng choạng lui về phía sau mấy bước.

Một bước cuối cùng hạ xuống, Huân Nhi nhanh chóng ổn định thân hình, ngọc thủ giao nhau tựa đóa sen đang nở, kết thành một ấn quyết phức tạp. Cùng với sự biến ảo của ấn quyết, kim sắc hỏa diễm của Huân Nhi cũng trở nên rực rỡ như mặt trời, ùn ùn bạo phát ra xung quanh. Khi kim sắc hỏa diễm xuất hiện, toàn bộ không gian liền bị thiêu đốt mãnh liệt.

Nhìn Huân Nhi thi triển tuyệt kỹ, trên khuôn mặt của Cốt U cũng xẹt qua một tia kinh dị, thanh âm chậm rãi vang lên.

"Kim Đế Phần Thiên Viêm, Cổ Tộc truyền thừa chi hỏa, xếp hạng thứ tư trên Dị Hỏa Bảng! Không ngờ tiểu nữ oa này lại có thể hàng phục được nó!"

Thiên Lôi Trúc gọi ta về nhà

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!