“Lão sư! Sao người lại tới đây?”
Tiêu Viêm sững sờ trước sự xuất hiện đột ngột của Dược Lão, thanh âm không giấu nổi vẻ kinh ngạc, bởi vì hắn còn chưa hề bóp nát quyển trục không gian mà Dược Lão đã đưa.
“Ngươi đến Cổ Vực đã lâu, ta không yên tâm nên mới bớt chút thời gian ghé qua. Không ngờ lại vừa vặn gặp được ngươi ở đây!”
Dược Lão lơ lửng giữa không trung, ánh mắt lướt qua Tiêu Viêm. Ngay lập tức, trong mắt lão ánh lên vẻ vui mừng, nói:
“Chỉ mấy tháng ngắn ngủi, thực lực của ngươi lại có thể tăng tiến đến mức này, quả thật đã vượt xa dự liệu của ta!”
Xa xa, đám người Huân Nhi thấy Dược Lão đột nhiên xuất hiện liền thở phào nhẹ nhõm.
“Cốt U! Ngươi dù sao cũng là một lão tiền bối danh tiếng lẫy lừng tại Trung Châu, không ngờ hôm nay lại hành xử vô sỉ đến vậy?” Ánh mắt Dược Lão chuyển sang Cốt U, rồi chậm rãi cất lời.
“Hừ. Trong mắt Hồn Tộc bọn ta không có hai chữ xấu hổ. Chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ, chúng ta sẽ không từ bất kỳ thủ đoạn nào. Ngược lại, ngươi nói những lời này với lão phu mới là chuyện nực cười.” Cốt U âm trầm cười lạnh.
Nghe vậy, Dược Lão cười nhạt:
“Bắt nạt hậu bối thì có bản lĩnh gì? Có giỏi thì giao đấu với ta đây này!”
Da mặt Cốt U khẽ co giật. Hắn và Dược Lão đều là cường giả Bán Thánh, nếu ở trạng thái đỉnh phong thì thắng bại khó lường. Thế nhưng, với tình trạng hiện tại mà giao thủ với Dược Lão, tỉ lệ thắng của hắn sẽ không vượt quá ba thành.
“Dược Trần, ngươi chớ có kiêu ngạo trước mặt lão phu. Cường giả Hồn Tộc bọn ta không phải là thứ mà Tinh Vẫn Các của ngươi có thể so bì. Nếu lão phu gọi thêm một vị tiền bối trong tộc đến đây, liệu ngươi có dám hó hé nữa không?” Mặc dù biết mình lúc này không địch lại, nhưng Cốt U vẫn không tỏ ra yếu thế, lập tức cười lạnh đáp.
“Cốt U! Cổ Tộc ta cũng không ngán các ngươi!”
Cốt U vừa dứt lời, đám người Huân Nhi đã bay vút tới, đứng sau lưng Dược Lão. Đồng thời, nàng nhanh chóng bóp nát quyển trục không gian trong tay. Một luồng sóng dao động khuếch tán, tạo thành một thông đạo không gian. Ngay sau đó, một thân ảnh già nua từ trong thông đạo chậm rãi bước ra dưới ánh mắt khó coi của đám người Cốt U.
“Ha ha! Không ngờ nơi đây lại náo nhiệt như vậy!”
Cùng với sự xuất hiện của đạo nhân ảnh kia là một tiếng cười nhạt quen tai vang lên.
“Thông Huyền trưởng lão?”
Nhìn thấy thân ảnh đó, Tiêu Viêm lòng khẽ động. Lão giả này chính là Thông Huyền trưởng lão mà hắn từng gặp trong Cổ Giới.
Thông Huyền trưởng lão mỉm cười hướng về phía Tiêu Viêm. Bất chợt, ánh mắt lão lộ ra vẻ kinh ngạc khi nhìn người thanh niên trước mặt. Một lúc sau, Thông Huyền mới quay sang Dược Lão, cười nói:
“Vị này hẳn là Dược Tôn Giả danh chấn Trung Châu năm đó? Ha ha... Bây giờ phải gọi là Dược Thánh Giả mới đúng.”
Dược Lão cũng chắp tay, tươi cười đáp lại vài câu khách khí với Thông Huyền trưởng lão.
Sau khi thấy Thông Huyền trưởng lão và đám người Tiêu Viêm chào hỏi xong, Cổ Thanh Dương mới vắn tắt kể lại sự tình.
Nghe xong, Thông Huyền trưởng lão khẽ nhíu mày, ánh mắt bất thiện nhìn chằm chằm vào Cốt U.
Đối diện với ánh mắt của hai vị cường giả Bán Thánh, Cốt U cũng có chút không tự nhiên. Nếu chỉ có Tinh Vẫn Các, hắn có thể ỷ vào sức mạnh của Hồn Tộc mà không chút sợ hãi, nhưng đối mặt với Cổ Tộc, hắn vẫn phải kiêng kị vài phần. Đây cũng là một chủng tộc viễn cổ có thực lực vô cùng hùng mạnh.
Đám người Hồn Ngọc bay đến sau lưng Cốt U, sắc mặt có chút khó coi nhìn đội hình đối phương. Cục diện hiện giờ đã khiến bọn chúng không còn chút ưu thế nào.
“Cốt U trưởng lão, có cần gọi thêm cường giả trong tộc đến không?” Hồn Ngọc thấp giọng hỏi.
Hai mắt Cốt U lóe lên, cất giọng hỏi:
“Ngươi có thấy Bồ Đề Tâm không?”
“Ặc!”
Hồn Ngọc ngẩn ra, chần chừ một lúc rồi lắc đầu:
“Không có!”
Nghe vậy, Cốt U khẽ nhíu mày, thở dài một hơi:
“Vậy thì rút lui thôi! Cổ Tộc đang ở đây, nếu chúng ta triệu tập cường giả trong tộc thì bọn chúng tất nhiên cũng sẽ làm vậy, đồng thời còn khiến chúng ta bại lộ thực lực. Việc đó đối với chúng ta chẳng có lợi lộc gì.”
Thấy Cốt U định buông tha, Hồn Ngọc có chút không cam lòng, nhưng hắn vẫn hiểu rõ tình thế hiện tại. Cốt U bị hỏa liên kinh khủng của Tiêu Viêm đánh trọng thương, đối phó với một cường giả Bán Thánh đã là chuyện khó khăn, huống chi đối phương còn có đến hai người. Tuy Thiên Yêu Hoàng tộc chắc chắn cũng có mấy lão quái vật đạt tới cảnh giới Bán Thánh, nhưng với tính tình của đám tạp mao đó, chúng nhất định sẽ không dám kết thù chuốc oán với Cổ Tộc. Vì vậy, muốn đám người Cửu Phượng gọi cường giả tới trợ trận là chuyện hoàn toàn không thể.
“Thông Huyền, ngươi đừng có mạnh miệng. Chờ thương thế của lão phu khỏi hẳn, ngươi thích thế nào lão phu cũng chiều!” Cốt U âm lãnh nhìn Thông Huyền trưởng lão, lạnh lùng nói.
Đối với những lời này, Thông Huyền trưởng lão chỉ cười nhạt, không hề để tâm. Lão đã nhận ra đám người Cốt U có ý rút lui, nên cũng không muốn được đằng chân lân đằng đầu. Dù sao bọn họ cũng không có khả năng giữ chân được đám người đó, bởi cường giả Bán Thánh một khi đã liều mạng thì vô cùng đáng sợ. Hơn nữa, trên người bọn chúng cũng có quyển trục không gian, nếu rơi vào thế giằng co, cường giả của hai bên bắt buộc phải xuất hiện.
“Cường giả của bọn ta còn chưa ra tay đâu! Tinh Vẫn Các nhất định sẽ bị Hồn Điện san bằng triệt để. Hãy tranh thủ hưởng thụ quãng thời gian quý giá cuối cùng này đi!” Cốt U âm lãnh nhìn Tiêu Viêm và Dược Lão, nói.
“Điều này không cần ngươi quan tâm! Tinh Vẫn Các bọn ta là một khối xương cứng, nếu Hồn Điện muốn đến gặm, chúng ta nhất định sẽ làm cho các ngươi gãy vài cái răng.” Dược Lão cười nhạt đáp.
Bọn họ và Hồn Điện đã sớm ở thế không chết không thôi, nói nhiều cũng vô ích. Mà một khi đã như vậy, cần gì phải giữ thể diện cho chúng?
“Hi vọng đến lúc Hồn Điện bọn ta dẫn binh tới, ngươi vẫn mạnh miệng được như vậy!”
Cốt U cười lạnh, sau đó không nói thêm gì, ánh mắt âm tàn liếc qua Tiêu Viêm một cái rồi đột ngột xoay người, bay ra khỏi cổ vực Man Hoang. Đám người Hồn Ngọc tuy không cam lòng nhưng vẫn nhanh chóng bám theo.
Thấy mấy người Hồn Ngọc chán nản rời đi, đám người của Thiên Yêu Hoàng tộc cũng không dám ở lại lâu, lập tức vội vã bám theo.
Nhìn đối phương trong nháy mắt đã bỏ chạy hết, Tiêu Viêm có chút tiếc nuối, thở dài nói:
“Đáng tiếc… Lần này ngoại trừ đánh Cốt U trọng thương thì cũng không gây ra tổn thất gì lớn cho Hồn Điện!”
Dược Lão cười cười, nói:
“Bọn chúng cùng nhau rời đi nên chúng ta cũng không có cách nào khác. Dù sao thực lực của Hồn Tộc cũng vô cùng mạnh mẽ. Nếu hai bên giao chiến, người chịu thiệt vẫn là chúng ta.”
“Dược Trần lão huynh nói rất đúng! Hồn Tộc quỷ dị khó lường, rất khó đối phó. Cho dù là Cổ Tộc chúng ta cũng không dám bức ép bọn họ đến mức chó cùng dứt giậu. Có thể dọa cho bọn chúng phải bỏ chạy đã là kết quả khá tốt rồi.”
Thông Huyền trưởng lão ở bên cạnh cũng cười cười. Rồi bất chợt, lão nhìn mọi người, trầm ngâm nói:
“Bất quá, sự tình về Bồ Đề Cổ Thụ đã kết thúc, chúng ta cũng nên nhanh chóng quay về Cổ Giới. Mấy lão gia hỏa kia khó khăn lắm mới để Huân Nhi ra ngoài, nếu còn trì hoãn quá lâu, khó tránh khỏi việc phải nghe họ lải nhải không ngừng.”
Nghe vậy, trong mắt Huân Nhi lộ rõ vẻ lưu luyến, nhưng nàng cũng hiểu nếu bản thân chưa đạt tới cảnh giới Đấu Thánh thì mấy lão già trong tộc sẽ không an tâm để nàng ở bên ngoài quá lâu. Lập tức, nàng nhìn về phía Tiêu Viêm, nhẹ giọng nói:
“Tiêu Viêm ca ca… Huynh hãy cẩn thận một chút! Hồn Tộc là đám người có thù tất báo. Lần này huynh đã khiến bọn chúng phải chịu thua thiệt lớn như vậy, nên chúng chắc chắn sẽ không để yên. Sớm muộn gì chúng cũng sẽ phái người tới đối phó với Tinh Vẫn Các!”
“Ừm!”
Tiêu Viêm khẽ gật đầu. Hắn cũng hiểu, tuy thực lực Tinh Vẫn Các không ngừng tăng cao nhưng vẫn còn kém rất xa so với siêu cấp thế lực như Hồn Tộc. Nếu đại quân của bọn chúng đánh tới, đó quả là một việc đau đầu.
“Xem ra lần này trở về cần lập tức bế quan, luyện hóa Bồ Đề Tâm để đột phá cảnh giới Bán Thánh. Nếu không, đến khi Hồn Tộc xâm phạm, e rằng Tinh Vẫn Các sẽ gặp nguy hiểm!”
“Ha ha… Yên tâm! Cổ Tộc bọn ta vẫn luôn giám sát nhất cử nhất động của Hồn Tộc. Nếu bọn chúng có bất kỳ động thái gì lớn, chắc chắn bọn ta sẽ biết. Vả lại, nếu muốn đánh bại Tinh Vẫn Các, chúng ít nhất phải phái ra hai cường giả Bán Thánh. Mà đội hình như vậy đã rất nhiều năm Hồn Tộc chưa hề sử dụng. Thế nên các ngươi cũng không cần phải lo lắng quá nhiều.” Thông Huyền trưởng lão cười, nói.
“Bất quá, nếu quả thật có việc đó xảy ra, Cổ Tộc cũng sẽ không đứng ngoài cuộc. Ngoài ra, Tiêu Viêm hiện đang nắm giữ Đà Xá Cổ Đế Ngọc, cho nên bọn ta không thể trơ mắt đứng nhìn nó rơi vào tay Hồn Tộc được!”
Thông Huyền trưởng lão khoát tay, nói:
“Thôi… Không còn sớm nữa, chúng ta từ biệt tại đây, ngày sau gặp lại!”
Vừa dứt lời, Thông Huyền liền chắp tay chào Dược Lão, sau đó cũng không đợi mọi người nhiều lời, tay áo vung lên, một cỗ không gian chi lực tỏa ra bao bọc lấy đám người Huân Nhi, rồi nhanh chóng biến mất trên bầu trời.
Nhìn thân ảnh Huân Nhi biến mất, Tiêu Viêm cảm thấy có chút buồn bã, khẽ thở dài một hơi, ánh mắt nhìn về phía ngoại vi cổ vực Man Hoang, nhẹ giọng nói:
“Đi thôi, chúng ta cũng phải trở về!”
☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽