“Hoa Tông và Phần Viêm Cốc đều đã đồng ý liên minh sao?”
Trong đại điện Tinh Vẫn Các, nghe hai vị trưởng lão hồi báo, Tiêu Viêm đứng bật dậy, trên mặt tràn ngập vẻ vui mừng.
“Ha ha! Hoa Tông và Phần Viêm Cốc đều đã cho chúng ta câu trả lời chắc chắn, chỉ đợi Các chủ cùng Thiếu các chủ quyết định khi nào thì công bố tin tức này mà thôi.” Một vị trưởng lão đưa tin cười nói.
Nghe vậy, từ Tiêu Viêm cho đến mấy người Thải Lân bên cạnh đều âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Vạn sự khởi đầu nan, có một khởi đầu tốt đẹp như vậy, chuyện sau này chắc chắn sẽ càng thêm thuận lợi. Ở Trung Châu, Hoa Tông và Phần Viêm Cốc đều có danh tiếng không nhỏ, sự gia nhập của bọn họ đương nhiên sẽ khiến thanh thế của liên minh tăng vọt, thậm chí vượt qua cả Minh Hà Minh năm xưa.
“Việc này cũng thật ngoài dự liệu của ta.”
Dược Lão vuốt râu, cười nói: “Dù sao Hồn Điện cũng không phải thế lực tầm thường, muốn đối kháng với chúng cũng cần dũng khí không nhỏ.”
“Vậy khi nào có thể gặp mặt, bàn bạc chuyện liên minh với hai tông phái kia?” Thải Lân hỏi.
“Việc này không vội, dù đã giải quyết xong chuyện của Hoa Tông và Phần Viêm Cốc nhưng chỉ vậy thôi vẫn chưa đủ. Muốn chống lại Hồn Điện, phải lôi kéo được Đan Tháp, bằng không sẽ gặp vô vàn trở ngại.” Dược Lão chậm rãi lắc đầu, nói.
Tiêu Viêm khẽ gật đầu, niềm vui trong lòng dần lắng xuống, hắn đương nhiên hiểu rõ, trong ba thế lực lớn này, quan trọng nhất vẫn là Đan Tháp. Tại Trung Châu, thế lực này có sức hiệu triệu vô cùng khổng lồ, nếu bọn họ có thể gia nhập liên minh, không còn nghi ngờ gì nữa, thanh thế của liên minh sẽ lên tới đỉnh điểm. Tới lúc đó, dù đối đầu chính diện cũng sẽ không hề thua kém Hồn Điện. Nhưng hắn cũng hiểu, muốn thuận lợi lôi kéo Đan Tháp gia nhập liên minh không phải là chuyện đơn giản.
Đan Tháp xưa nay vẫn giữ vị thế trung lập, từ khi sáng lập tới nay, chưa từng tham gia bất cứ phe phái nào. Mặc dù bọn họ căm hận Hồn Điện đến tận xương tủy, nhưng muốn thuyết phục họ phá vỡ quy tắc để gia nhập liên minh, xác suất thành công hiển nhiên sẽ không cao.
“Nếu vậy, trước tiên chúng ta cứ gửi thử một công văn xem sao?” Tiểu Y Tiên đề nghị.
Dược Lão lắc đầu nói: “Chuyện này không thể khinh suất được. Muốn thuyết phục bọn họ gia nhập liên minh, ta và Tiêu Viêm phải tự mình đến Đan Tháp một chuyến, nếu phái người khác đi, kết quả tất sẽ không thành.”
“Phải đấy.”
Tiêu Viêm đồng tình gật đầu, Đan Tháp không thể giống như Hoa Tông và Phần Viêm Cốc được. Muốn thúc đẩy liên minh, bọn họ tất nhiên phải tự thân xuất mã.
“Như vậy cũng tốt. Tinh Vẫn Các cứ giao cho ta lo liệu, trong khoảng thời gian này mọi việc cũng đã tạm ổn, có lẽ sẽ không xảy ra chuyện gì. Hai người định khi nào xuất phát?” Thải Lân khẽ gật đầu, nàng cũng có cùng suy nghĩ, quyết định của Đan Tháp đối với liên minh có tác dụng cực kỳ quan trọng, vì vậy phải vô cùng cẩn trọng.
“Việc này không nên chậm trễ, hôm nay xuất phát luôn đi.”
Tiêu Viêm và Dược Lão liếc nhìn nhau, rồi gần như đồng thanh nói. Chuyện này cần phải nhanh chóng giải quyết.
Đã có quyết định, Tiêu Viêm và Dược Lão tự nhiên không tiếp tục trì hoãn, hai người chuẩn bị sơ qua một chút rồi lập tức động thân, thẳng hướng Đan Vực. Vì Tinh Vẫn Các vừa mới ổn định nên cũng chỉ có hai người đi, còn Thải Lân và Tiểu Y Tiên đều ở lại trấn thủ Tinh Vẫn Các.
Hiện giờ, Tiêu Viêm và Dược Lão đã là cường giả cấp bậc Đấu Thánh, tốc độ đương nhiên không thể đo bằng lẽ thường. Suốt chặng đường, cả hai trực tiếp xé rách không gian mà đi. Dưới tốc độ kinh khủng như vậy, chỉ chưa đầy nửa ngày đã tới được Thánh Đan Thành của Đan Vực.
Lần nữa tiến vào Thánh Đan Thành, Tiêu Viêm không khỏi có chút cảm khái. Đây chính là nơi lần đầu tiên hắn vang danh tại Trung Châu. Tại Đan Hội năm đó, hắn đã dùng thực lực của bản thân ngăn cơn sóng dữ, đánh bại cường giả của Hồn Điện, khiến cho ngôi vị quán quân không rơi vào tay chúng. Có thể nói, Đan Tháp vẫn còn nợ Tiêu Viêm một món nhân tình lớn, dù sao nếu lần đó ngôi vị quán quân bị Hồn Điện đoạt mất, thanh danh của Đan Tháp chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng không nhỏ.
Tiến vào Thánh Đan Thành, hai người Tiêu Viêm cũng không dừng lại mà đi thẳng vào trong Đan Tháp.
Trên tầng cao nhất của Đan Tháp, trong đại sảnh, Tiêu Viêm và Dược Lão ngồi chờ, một vị trưởng lão của Đan Tháp đã nhanh chóng đi thông báo cho ba vị cự đầu.
“Ba lão gia hỏa này, bây giờ cũng ra vẻ quá nhỉ.” Dược Lão bưng chén trà bên cạnh lên nhấp một ngụm, cười hắc hắc nói.
Tiêu Viêm mỉm cười, hắn biết quan hệ giữa Dược Lão và ba vị cự đầu khá tốt nên cũng không nói gì thêm.
Trong đại sảnh, sự yên tĩnh chỉ kéo dài một lúc đã bị một loạt tiếng bước chân dồn dập phá vỡ, chợt cánh cửa đang đóng chặt bỗng mở tung ra, một tiếng cười sảng khoái theo đó truyền vào.
“Ha ha, thật đúng là khách quý a! Dược Lão đầu, không ngờ lão phu lại thật sự có ngày được gặp lại ngươi.”
Khi cửa lớn mở ra, Huyền Không Tử thân mặc bào phục màu trắng nhạt cười lớn bước nhanh vào. Phía sau lão, Thiên Lôi Tử và Huyền Y cũng theo sát, ánh mắt hai người đều có chút kích động nhìn Dược Lão đang ung dung uống trà trong đại sảnh.
“Đã lâu không gặp, ha ha!” Dược Lão đặt chén trà trong tay xuống, mỉm cười nhìn ba người.
Ba người Huyền Không Tử nhanh chóng tiến vào đại sảnh, đi tới trước mặt Dược Lão, nhìn khuôn mặt quen thuộc kia, một lát sau mới khẽ than, Huyền Không Tử vỗ mạnh lên vai Dược Lão, nói: “Thật không ngờ, khi còn sống vẫn có thể gặp lại lão già nhà ngươi.”
Nhìn thấy bộ dạng của ba người, nụ cười trên khuôn mặt Dược Lão càng đậm hơn, lão vỗ vỗ bả vai Huyền Không Tử rồi đưa mắt nhìn sang Huyền Y, cười nói: “Nhiều năm không gặp, không ngờ ngươi vẫn xinh đẹp như vậy, không giống như mấy lão già chúng ta.”
Nghe vậy, Huyền Y hơi đỏ mặt, đôi mắt long lanh ngấn nước, dáng vẻ như một thiếu nữ e thẹn khiến Tiêu Viêm đứng bên cạnh cũng phải âm thầm líu lưỡi. Xem ra vị nữ cự đầu duy nhất của Đan Tháp này cũng có tình ý với Dược Lão a. Điểm này, ngay cả hắn cũng có thể nhìn ra vài phần manh mối.
Bốn người gặp lại, hàn huyên một hồi, khiến cho Tiêu Viêm không thể chen lời vào, chỉ đành bất đắc dĩ đứng ở một bên làm nền.
“Ha ha, Dược Lão đầu, ngươi thu được một đệ tử thật giỏi, tuổi còn trẻ đã đạt tới cảnh giới Đấu Thánh. Quan trọng nhất là rất trọng tình trọng nghĩa, nếu lúc đầu ngươi thật sự xảy ra chuyện, lão phu còn định cướp nó về làm đệ tử đấy.” Thoải mái trò chuyện một hồi, rốt cuộc mấy người cũng chú ý đến Tiêu Viêm đang đứng bên cạnh, Huyền Không Tử cười nói.
“Huyền Không Tử tiền bối chớ giễu cợt vãn bối.” Nghe vậy, Tiêu Viêm không khỏi cười khổ nói.
“Hắc hắc, hai chữ tiền bối này lão phu không dám nhận. Đạt giả vi sư, cho dù là tu luyện đấu khí hay luyện dược thuật, chỉ sợ lão phu đều thua kém ngươi rồi.”
Huyền Không Tử cười nói, lão cũng chỉ may mắn đột phá Bán Thánh được một năm nay. Đứng trước mặt Tiêu Viêm, lão mơ hồ cảm thấy như đang đối mặt với biển cả mênh mông, khiến lão không cách nào nhìn thấu được.
“Được rồi, được rồi. Lão hữu Dược Trần, lần này ngươi đến Đan Tháp, hẳn là có đại sự?” Huyền Không Tử cười cười, chuyển hướng nhìn về phía Dược Lão.
“Ừm.”
Thấy hắn nói đến chính sự, nụ cười trên mặt Dược Lão cũng thu lại một chút, lão hơi trầm mặc rồi mới đem chuyện liên minh kể lại một lượt.
“Chuyện liên minh này có chút phiền phức a, ngươi cũng hiểu rõ sự cố chấp của mấy lão già kia mà.” Nghe xong lời của Dược Lão, ba người Huyền Không Tử đều nhíu mày lại.
“Ta cũng biết sẽ rất khó khăn, nhưng vẫn phải thử một lần. Hồn Điện quá mạnh, chỉ bằng vào thế lực của chúng ta thì không thể chống lại được chúng. Nếu không liên thủ, e rằng cuối cùng cũng khó thoát khỏi ma trảo của Hồn Điện. Ta đã từng bị chúng bắt giữ, bởi vậy cũng biết được đằng sau việc thu thập linh hồn kia là một âm mưu kinh thiên động địa.” Dược Lão ngưng trọng nói.
Huyền Không Tử khẽ gật đầu, hắn cũng có thể đoán được Hồn Điện không thể vô duyên vô cớ bắt nhiều linh hồn như vậy, nhưng chỉ có thế thì vẫn không đủ để khiến cho mấy lão già kia phá vỡ quy củ, đồng ý liên minh với người khác.
“Nếu như có lão tổ ở đây thì chuyện này sẽ dễ dàng hơn nhiều, một câu của lão nhân gia ngài ấy có thể quyết định tất cả.” Huyền Y cau mày nói.
“Lão già kia lại mất tích rồi sao?” Dược Lão ngẩn ra, hỏi.
Nghe vậy, ba người Huyền Không Tử đều cười khổ gật đầu, nói: “Mất tích đã lâu, nhiều năm rồi không có tin tức gì. Nếu không phải linh hồn ngọc giản vẫn còn nguyên vẹn, chúng ta đều cho rằng ngài ấy đã gặp chuyện bất trắc.”
“Lão tổ? Đó là ai?”
Nghe cuộc nói chuyện của bốn người, Tiêu Viêm đứng một bên không nhịn được tò mò, lên tiếng hỏi. Cho tới bây giờ, hắn chưa từng nghe Dược Lão đề cập tới việc trong Đan Tháp còn tồn tại một vị lão tổ.
“Vị lão tổ này có thể nói là một trong những người sáng lập ra Đan Tháp, cũng là người có tư cách cao nhất, lời nói của ngài ấy có thể chi phối bất kỳ quyết định nào của Đan Tháp. Việc liên minh lần này, nếu ngài ấy gật đầu thì sẽ không có vấn đề gì nữa, nhưng nếu ngài ấy lắc đầu, vậy chuyện này sẽ không còn chút hy vọng nào.” Huyền Không Tử chần chờ một chút rồi nói.
“Nhưng vị lão tổ này lại thích ngao du nhân gian, thần long thấy đầu không thấy đuôi. Nhiều năm như vậy, cho dù là ba người bọn ta cũng chỉ gặp được ngài ấy một lần. Mà chuyện lão tổ thích làm nhất là tìm kiếm những phụ nữ đang mang thai, đương nhiên mục tiêu của ngài không phải là bản thân họ, mà là các thai nhi trong bụng kia. Nói cho chuẩn xác thì là những thai nhi mà vì một số chuyện ngoài ý muốn, chưa kịp chào đời thì người mẹ đã mất đi sinh mệnh.”
“Sau khi tìm được, ngài ấy dùng một loại phương pháp đặc biệt tiến vào trong cơ thể người mẹ, cuối cùng trở thành một đứa trẻ bình thường, sinh ra, lớn lên, rồi lấy một thân phận khác sống trọn một đời, cho tới khi thân thể kia hoàn toàn tử vong thì mới rời đi. Như lời lão nhân gia nói, đó chính là thể nghiệm nhân sinh.”
Nhìn khuôn mặt cười khổ của Huyền Không Tử, Tiêu Viêm trực tiếp trợn mắt há hốc mồm, cười khan nói: “Vị lão tổ này quả là một kỳ nhân.”
“Hơn nữa, lão tổ không phải là người.” Huyền Không Tử chậm rãi lắc đầu, nhìn chằm chằm Tiêu Viêm, nhẹ nhàng nói: “Bản thể của ngài ấy... là một viên đan dược!”