“Tiêu Viêm?”
Nghe Huyền Y nhắc đến cái tên này, mấy người Huyền Không Tử cũng sững sờ, trầm ngâm một lát rồi khẽ gật đầu: “Tuy bối phận của Hậu lão quái vượt xa Tiêu Viêm, nhưng với thực lực hiện tại của lão, e rằng cũng chỉ có Tiêu Viêm mới đủ sức tranh giành vị trí này.”
Dược lão cũng gật đầu cười nói: “Cũng tốt, cứ để Tiêu Viêm đấu với lão già kia một trận, cho lão quái đó biết, không chỉ Dược Trần ta có thể thắng hắn, mà ngay cả đệ tử ta bồi dưỡng cũng đủ sức đánh bại hắn.”
“Nếu thật sự như vậy, chỉ sợ phen này Hậu lão quái chẳng còn chút mặt mũi nào.” Thiên Lôi Tử cười lớn.
Nghe bốn người bàn bạc một hồi đã quyết định để mình xuất trận, Tiêu Viêm cũng chỉ đành bất đắc dĩ. Nhưng hắn hiểu rõ chuyện lần này quan hệ đến thành bại của liên minh nên cũng không lên tiếng phản đối. Mặc dù so về bối phận, hắn không thể sánh bằng mấy lão quái kia, nhưng với luyện dược thuật hiện tại, hắn chẳng hề e sợ.
“Vậy Hậu lão quái kia có thể luyện chế đan dược dẫn tới mấy sắc Đan lôi?” Tiêu Viêm trầm ngâm hỏi, đối mặt với đối thủ thế này, đương nhiên phải tìm hiểu cho kỹ.
“Nhiều năm nay không thấy lão quái đó xuất thủ toàn lực. Lần cuối cùng thấy hắn luyện đan là hai mươi năm trước, khi đó hắn đã luyện chế thành công đan dược Bát sắc Đan lôi, hiện giờ chắc hẳn đã có thể chạm tới Cửu sắc Đan lôi rồi.” Huyền Không Tử suy nghĩ một lát rồi nói.
“Cửu sắc Đan lôi sao?”
Tiêu Viêm khẽ gật đầu, quả không hổ là người năm xưa có thể cùng Dược lão tranh đoạt ngôi vị quán quân Đan hội. Nhìn khắp Trung Châu, luyện dược thuật bực này cũng đủ để xếp vào hàng đỉnh cao.
“Lão già kia mấy năm nay tiến bộ rất nhanh! Nói như vậy, Tiêu Viêm muốn thắng hắn thì phải luyện chế ra Cửu phẩm đan dược?” Dược lão hơi nhíu mày. Cửu phẩm đan dược, cho dù là loại thấp nhất – Cửu phẩm bảo đan, thì ngay cả chính ông luyện chế cũng có chút phiền phức. Tuy Tiêu Viêm thực lực mạnh mẽ, nhưng luyện chế đan dược lại cần kinh nghiệm tích lũy qua năm tháng. Lão quái kia đã nghiên cứu luyện dược thuật nhiều năm như vậy, kinh nghiệm chắc chắn hơn hẳn Tiêu Viêm.
“Ừm.” Ba người Huyền Không Tử đều gật đầu, ánh mắt nhìn về phía Tiêu Viêm: “Có nắm chắc không?”
“Cửu phẩm đan dược sao?” Ngón tay Tiêu Viêm nhẹ nhàng xoa nhẹ, rồi khẽ đáp: “Có thể thử xem.”
Tuy từ trước đến nay Tiêu Viêm chưa từng luyện chế đan dược phẩm cấp cao như thế, nhưng dù sao thực lực của hắn hiện giờ đã tăng vọt, linh hồn lực lượng cũng đã có bước tiến vượt bậc trong hai năm qua. Hiện tại, cảnh giới linh hồn của hắn đã chính thức bước vào Thiên cảnh, không hề yếu hơn so với các bậc tiền bối như Dược lão.
Nghe Tiêu Viêm nói vậy, ba người Huyền Không Tử mới thở phào nhẹ nhõm, nói: “Cứ quyết định như vậy đi! Về việc làm thế nào để Tiêu Viêm có thể tham gia tỷ thí, chúng ta sẽ thu xếp. Với tư cách quán quân Đan hội của hắn, chắc hẳn sẽ không có vấn đề gì lớn.”
“Được.” Dược lão và Tiêu Viêm cùng gật đầu.
“Ha ha, ba ngày tới các ngươi cứ ở lại đây, hoàn cảnh nơi này rất thích hợp cho Luyện Dược Sư cư ngụ.” Huyền Không Tử cười một tiếng rồi đứng dậy, sau đó dẫn theo hai người Huyền Y nhanh chóng rời đi. Bọn họ còn phải đi sắp xếp việc Tiêu Viêm tham gia cuộc tuyển chọn trưởng lão, dù sao để một người ngoài đột nhiên xen vào cũng có chút phiền toái.
Ba ngày tiếp theo, Tiêu Viêm và Dược lão tạm thời ở lại trong dãy núi của Đan Tháp. Trong ba ngày này, không ít Luyện Dược Sư đã tìm đến. Đương nhiên, mục tiêu của họ là Dược lão. Những người ở đây phần lớn đều có quen biết với ông, nhiều năm không gặp, dĩ nhiên muốn đến thăm hỏi.
Đối với một vài Luyện Dược Sư thế hệ trước từng vang danh lừng lẫy ở Trung Châu, Dược lão cũng cố ý giới thiệu Tiêu Viêm cho họ. Mấy lão gia hỏa này trước kia ở Trung Châu quan hệ rộng rãi, làm quen được với họ cũng là điều tốt.
Tiêu Viêm cũng hiểu rõ tâm tư của Dược lão, vì vậy khi gặp mặt các vị tiền bối, hắn tỏ ra vô cùng khách khí và cung kính, khiến cho những lão gia hỏa kia rất hài lòng. Hơn nữa, khi biết được luyện dược thuật của Tiêu Viêm có thể sánh ngang với Dược lão, thái độ của họ đối với hắn càng thêm nhiệt tình. Bất kể ở nơi đâu, chỉ cần có thực lực là có thể dễ dàng nhận được sự công nhận.
Trong không khí náo nhiệt ấy, ba ngày thoáng chốc đã trôi qua.
Sáng sớm ngày thứ tư, ngọn núi Đan Tháp vốn thanh tĩnh bỗng trở nên náo nhiệt lạ thường. Trong Tiểu Đan Tháp, ngày thường là những buổi thảo luận về luyện dược thuật, hoặc là những người tự mình chăm sóc dược viên. Những ngày tháng bình thản đó cực kỳ thích hợp với mấy lão nhân đã chán ghét sự tranh đấu trên đại lục.
Trên đỉnh núi Đan Tháp có một quảng trường rộng lớn được hình thành tự nhiên. Bốn phía quảng trường mây mù giăng lối, tầng mây dày đặc như bông, khiến người ta có cảm giác như đang lạc vào chốn bồng lai.
Quảng trường này ngày thường rất ít người lui tới, nhưng hôm nay lại có không ít bóng người. Trong đó, đại đa số đều là những người tóc bạc trắng, trông có vẻ cao tuổi. Những người ở đây, chỉ cần tùy tiện một người xuất hiện ở Trung Châu cũng đủ khiến vô số thế lực lớn phải tranh nhau mời chào. Một tông phái nếu có thể mời được một vị Luyện Dược Sư cấp bậc như vậy thì quả là phúc lớn.
Khi các bóng người dần dần xuất hiện trên quảng trường, Dược Lão và Tiêu Viêm cũng dưới sự dẫn dắt của ba người Huyền Không Tử đi lên. Dược lão vừa lộ diện, lập tức có không ít người vây quanh chào hỏi. Nhìn cảnh tượng này cũng đủ thấy quan hệ của Dược Lão trong Tiểu Đan Tháp tốt đến mức nào.
“Dược Trần, lão già nhà ngươi quả nhiên vẫn chưa chết.”
Khi Dược Lão đang tươi cười chào hỏi các lão hữu, một giọng nói có chút không hài hòa đột nhiên vang lên. Đám người tách ra một lối đi, một vị lão giả mặc áo bào xám, vóc người nhỏ gầy chậm rãi tiến vào.
“Ha ha, Hậu lão quái, ngươi còn sống sờ sờ ra đó thì ta sao có thể đi trước một bước được?” Dược lão mỉm cười, nhìn lão giả áo xám nói.
“Người này chính là Hậu lão quái sao?” Nghe Dược lão xưng hô, Tiêu Viêm trong lòng khẽ động, ánh mắt dời về phía lão giả áo bào xám. Thân hình của người này có chút tương xứng với giọng nói của lão. Một khuôn mặt già nua, cứng nhắc, trông như tử thi.
“Năm đó ngươi tự ý rời khỏi Tiểu Đan Tháp, lão phu còn tưởng ngươi có cốt khí, cả đời sẽ không quay lại.” Lão giả áo bào xám thản nhiên nói, giọng điệu có chút châm chọc. Hắn và Dược lão xưa nay vốn không hợp nhau, vẫn luôn tìm mọi cách để đánh bại Dược Lão, nhưng chưa lần nào thành công, điều đó cứ như một cái gai trong lòng lão.
Dược lão chỉ cười cười, ra vẻ hiền lành, không thèm tranh cãi với hắn.
“Nghe nói ngươi muốn đến tranh cử trưởng lão? Cũng tốt! Nhiều năm không gặp, để lão phu xem thử, luyện dược thuật của ngươi có tiến bộ chút nào không.” Thấy Dược lão không để ý tới mình, lão giả mặc áo bào xám nhíu mày, nói tiếp.
Nghe vậy, Dược lão không nhịn được mà bật cười, lắc đầu nói: “Lần này không phải ta tranh cử. Nếu ngươi muốn tỷ thí với ta thì trước hết hãy đánh bại đệ tử của ta đã. Vừa hay hôm nay hắn cũng tham gia tuyển chọn.”
“Đệ tử của ngươi?” Nghe lời này, ánh mắt lão giả áo xám cũng dời sang Tiêu Viêm đang đứng bên cạnh. Thấy hắn còn trẻ tuổi, sắc mặt lão nhất thời trầm xuống, cười lạnh nói: “Tiểu oa nhi này cũng có tư cách tham gia tranh cử sao? Dược Trần, đi cửa sau không phải là phong cách của ngươi. Nơi này là Tiểu Đan Tháp, chứ không phải Trung Châu.”
Một số lão giả xung quanh không rõ sự tình cũng kinh ngạc nhìn Tiêu Viêm, hiển nhiên không biết vì sao hắn có thể tham gia tranh cử.
“Hậu lão quái, Tiêu Viêm là quán quân Đan Hội lần này, sao lại không có tư cách?” Huyền Không Tử liếc mắt nhìn Hậu lão quái, nói.
“Quán quân Đan Hội?” Nghe vậy, sắc mặt Hậu lão quái có chút biến đổi. Năm đó, chính tại Đan hội, hắn đã bị Dược Trần cướp mất ngôi vị quán quân trong gang tấc, việc này vẫn là nỗi sỉ nhục trong lòng hắn. Không ngờ hiện tại, ngay cả đệ tử do Dược Trần dạy dỗ cũng đạt được thành tựu này.
“Xem ra chất lượng của Đan hội lần này quá kém rồi.” Hậu lão quái phẫn nộ nói.
“Ngươi sai rồi, Đan hội lần này, Tiêu Viêm đã luyện chế ra đan dược Ngũ sắc Đan lôi mới có thể giành chiến thắng, so với các ngươi năm đó còn kịch liệt hơn rất nhiều.” Huyền Y thản nhiên nói.
“Ngũ sắc Đan lôi?”
Nghe được lời này, những lão giả chung quanh đều lộ vẻ kinh ngạc. Luyện chế đan dược cấp bậc này đối với bọn họ hiện tại có lẽ không khó, nhưng vào năm đó khi họ tham gia Đan hội, có thể luyện chế ra đan dược dẫn tới Đan lôi đã là vô cùng xuất sắc. Khi đó, Ngũ sắc Đan lôi đối với bọn họ là một điều xa vời.
Nghe thế, sắc mặt Hậu lão quái càng thêm âm trầm. Mấy chuyện này khiến hắn vô cùng tức giận, lập tức vung tay áo, hừ lạnh nói: “Ở đây, Ngũ sắc Đan lôi cũng chẳng là gì. Nếu ngươi không ra tay thì vị trí trưởng lão kia liền do lão phu đảm nhiệm. Bất quá, tiểu oa nhi này đã là đệ tử của ngươi, lão phu sẽ thay ngươi chỉ dạy hắn một phen.”
“Ha ha, đồ đệ kém cỏi của ta không biết điều, nếu Hậu lão quái ngươi có tấm lòng này, ta xin cảm tạ trước.” Dược Lão cười nói.
“Dược Trần, lão phu biết lần này các ngươi đến đây là vì chuyện gì. Đợi lão phu lấy được vị trí trưởng lão, nhất định sẽ khiến các ngươi công cốc trở về.”
Hậu lão quái sao lại không nghe ra ý cười nhạo trong lời nói của Dược lão, hừ lạnh một tiếng, cũng không dừng lại lâu, vung tay áo, đùng đùng nổi giận xoay người rời đi.
Dược lão híp mắt nhìn bóng lưng Hậu lão quái đi xa, nhẹ giọng nói: “Xem ra lần này phải khiến cho mộng đẹp trở thành trưởng lão của lão quái này tan thành mây khói rồi!”
Tiêu Viêm mỉm cười, nhẹ nhàng gật đầu.
“Sư phụ cứ yên tâm!”
Thiên Lôi Trúc gọi ta về nhà