Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 1487: CHƯƠNG 1475: LIỀU MẠNG!

"Ầm!"

Chỉ trong chốc lát, một cơn bão lửa khổng lồ cao đến nghìn trượng đã bùng lên, càn quét khắp hư không. Dù cách nhau rất xa, nhưng nhiệt độ đáng sợ của ngọn lửa vẫn khiến những người trên Đông Long Đảo cảm nhận được. Một số người tu vi yếu hơn còn cảm thấy kinh hãi khi huyết dịch trong cơ thể dường như muốn sôi trào...

"Hỏa diễm phong bạo thật khủng khiếp!"

Trước cơn bão kinh thiên động địa như thế này, chiến trường vốn đang hỗn loạn của Đông Long Đảo dần trở nên tĩnh lặng. Từng ánh mắt mang theo sự kinh hoàng nhìn chằm chằm vào cơn bão lửa. Dưới lực lượng hủy diệt này, cho dù là cường giả như Huyền Ma, sắc mặt cũng trở nên vô cùng ngưng trọng.

"Dường như là tên tiểu tử kia phát động công kích..."

Đột nhiên, Đại trưởng lão Tây Long Đảo biến sắc, khiếp sợ thốt lên.

"Cái gì?"

Nghe vậy, Huyền Ma trợn trừng mắt. Hắn không thể tin nổi một đòn công kích khủng bố đến mức ngay cả hắn nếu bị cuốn vào cũng lành ít dữ nhiều này lại do một tiểu tử chỉ mới là Nhất tinh Đấu Thánh hậu kỳ thi triển?

"Thực lực của vị bằng hữu này của Long Hoàng bệ hạ quả là không tầm thường. Có hắn giúp đỡ, Long Hoàng bệ hạ có thể nhẹ nhõm hơn một chút!"

Trong mắt đám trưởng lão Đông Long Đảo hiện lên vẻ mừng rỡ. Suốt một thời gian dài toàn gặp chuyện xấu, đây coi như là một tin tốt hiếm hoi khiến lòng người phấn chấn.

Bên trong hư không, thân hình Tiêu Viêm nhanh chóng lùi lại, lấy đan dược từ trong một bình ngọc ra rồi trút hết vào miệng. Liên tiếp thi triển Hoàng Tuyền Thiên Nộ cùng với Ngũ Sắc Hỏa Liên khiến hắn tiêu hao cực lớn. Hơn nữa, vào thời khắc cuối cùng, hắn còn ngưng tụ Tam Thiên Lôi Huyễn Thân, thừa dịp linh hồn của tam đại Long Vương chưa kịp thích ứng, lặng lẽ xuất hiện phía sau lưng chúng, đồng thời dẫn bạo Phật Nộ Hỏa Liên, cuốn phăng tam đại Long Vương vào vùng hủy diệt kinh hoàng nhất.

Một chiêu này, cho dù là Đấu Thánh Tam tinh nếu không kịp đề phòng cũng phải bị trọng thương. Không ai có thể hiểu rõ uy lực của Hoàng Tuyền Thiên Nộ kết hợp với Phật Nộ Hỏa Liên hơn Tiêu Viêm, một chiêu chuyên công kích linh hồn, một chiêu mang lực lượng hủy diệt kinh hoàng. Hai chiêu này hợp nhất, uy lực quả thực kinh thiên động địa.

Cơn bão lửa giống như một loại thiên tai giữa không gian hư vô, điên cuồng phóng thích nhiệt lượng đáng sợ cùng sóng xung kích hủy diệt, khiến cho ngay cả Tiêu Viêm cũng không dám lại gần.

"Uy lực của Hoàng Tuyền Thiên Nộ và Phật Nộ Hỏa Liên tuy mạnh, nhưng Thái Hư Cổ Long cũng không phải tầm thường. Hơn nữa, ba kẻ này thực lực siêu phàm, e rằng khó có thể một kích đánh chết được chúng."

Thân hình Tiêu Viêm vừa lui về phía sau vừa suy tính, ánh mắt lóe lên từng đạo tinh quang.

"Rống!"

Tiêu Viêm vừa mới nghĩ đến đây, cơn bão lửa khổng lồ ở phía xa bỗng rung lên dữ dội. Nó bắt đầu xoay chậm lại, từ bên trong truyền ra những tiếng long khiếu mang theo sát ý ngập trời.

"Quả nhiên không chết!"

Nghe những tiếng long khiếu kia, lòng Tiêu Viêm chợt trĩu nặng. Muốn một kích đánh chết ba tên Đấu Thánh Tam tinh, quả là suy nghĩ viển vông.

"Oành!"

Tiếng long khiếu vừa dứt không lâu, một chiếc long trảo khổng lồ đã xé toạc cơn bão. Ba con cự long cao cả nghìn trượng theo đó chui ra. Cặp mắt rồng to lớn đỏ vằn như máu của chúng nhìn chằm chằm vào Tiêu Viêm với vẻ căm hận ngút trời.

Ba con cự long này chính là bản thể của tam đại Long Vương. Chỉ là lúc này, trông chúng vô cùng chật vật, máu tươi từ trên người chảy ra như suối. Phân nửa long lân đã vỡ nát, trên thân dày đặc các vết thương lớn nhỏ, có vài chỗ còn thấy cả xương trắng. Hiển nhiên, để có thể sống sót dưới uy lực của Hoàng Tuyền Thiên Nộ và Phật Nộ Hỏa Liên, chúng đã phải trả một cái giá cực lớn.

"Tiểu tạp chủng! Bổn vương sẽ khiến ngươi sống không bằng chết!"

Ba con cự long chiếm cứ cả không gian, long uy nồng đậm lan tỏa. Giờ khắc này, thiên địa dường như đang run rẩy, thanh âm oán độc tựa như sấm nổ vang vọng khắp cả hư không.

Đứng trước ba con cự long, Tiêu Viêm chỉ nhỏ bé như một con kiến. Da mặt hắn khẽ giật giật, cốt dực sau lưng rung lên, thân hình tiếp tục lùi về phía sau. Hiện giờ ba tên này đã nổi điên, nếu giao đấu với chúng thì lành ít dữ nhiều!

"Ầm ầm!"

Thân hình Tiêu Viêm vừa lui lại, tam đại Long Vương đã há cái miệng đầy nanh nhọn, phun ra ba cột sáng khổng lồ cao mấy trăm trượng, ẩn chứa lực phá hoại vô cùng lớn. Nếu bị đánh trúng, e rằng Tiêu Viêm sẽ lập tức hóa thành tro bụi.

"Phật Nộ Luân Hồi!"

Ba cột sáng khổng lồ trực tiếp phong tỏa mọi đường lui của Tiêu Viêm. Sắc mặt hắn trở nên ngưng trọng. Bốn loại dị hỏa từ trong miệng bay ra, sau đó cấp tốc bành trướng, hóa thành một vòng lửa khổng lồ đường kính trăm trượng. Một loại lực lượng kỳ dị chậm rãi lan tràn. Đây chính là một loại đấu kỹ khác mà Tiêu Viêm lĩnh ngộ được khi đột phá Đấu Thánh.

Vòng lửa khổng lồ vừa mới hình thành thì ba cột sáng kia đã đồng thời đánh tới.

"Oành!!!"

Trong giây phút này, cả phiến thiên địa dường như yên tĩnh một cách quỷ dị. Từ trong vòng lửa phát ra một cỗ lực lượng kỳ lạ, ngay sau đó, một cột sáng bị phản ngược trở về.

"Phốc!"

Tuy đã đẩy lùi được một cột sáng, nhưng chấn động từ vòng lửa vẫn khiến Tiêu Viêm phun ra một ngụm máu tươi.

"Ầm ầm!"

Hai cột sáng theo sát phía sau va chạm với cột sáng bị đẩy lùi, cuối cùng tất cả đều bị dội ngược trở lại. Thế nhưng, khi cột sáng cuối cùng bị phản ngược, vòng lửa cũng nổ tung. Tiêu Viêm lại phun ra một ngụm máu nữa, thân hình cấp tốc lùi xa mấy ngàn trượng.

"Rầm rầm!"

Trong ánh mắt kinh ngạc của tam đại Long Vương, ba cột sáng bị dội ngược trở về đã oanh kích lên thân thể khổng lồ của chúng. Lập tức, thương thế vốn đã thê thảm của chúng giờ lại càng thêm tồi tệ.

"Giết hắn!!!"

Thanh âm điên cuồng rít gào trong không gian hư vô. Cho dù là kẻ âm trầm nhất như Bắc Long Vương, lúc này cũng đã nổi giận lôi đình. Tam đại Long Vương liên thủ không những không thể giải quyết được Tiêu Viêm mà còn bị hắn đánh cho chật vật thế này. Việc này mà truyền ra ngoài, bọn chúng còn mặt mũi nào gặp ai nữa!

"Muốn giết ta sao? E rằng các ngươi cũng phải trả một cái giá không nhỏ đâu!!!"

Tiêu Viêm mạnh mẽ ổn định lại thân thể. Hắn lau vệt máu nơi khóe miệng, khuôn mặt trở nên tái nhợt, nhưng trong đôi mắt lại hiện lên một tia điên cuồng. Tam đại Long Vương muốn dồn hắn vào chỗ chết sao?

Tiêu Viêm há miệng phun ra một ngụm máu, hai tay biến ảo, tạo ra một hư ảnh thủ ấn thật lớn bao phủ lấy thân thể.

"Grào!!!!"

Hư ảnh hiện lên, trong đầu Tiêu Viêm xuất hiện cảm giác choáng váng. Hắn cắn chặt răng, lần thứ hai thúc giục linh hồn lực, thi triển Hoàng Tuyền Thiên Nộ!

Linh hồn xung kích đáng sợ lại xuất hiện, sau đó cuồn cuộn tràn về phía tam đại Long Vương. Trong giây lát, ánh mắt đỏ vằn của tam đại Long Vương đều trở nên ảm đạm. Liên tiếp hai lần chịu đựng linh hồn xung kích khiến chúng phải chịu thương tổn không hề nhẹ.

"Chết đi!!!"

Bắc Long Vương dẫn đầu chống cự lại linh hồn công kích. Thân hình to lớn khẽ rung lên, trong chớp mắt hóa thành một bóng người rồi nhanh như chớp xuất hiện trước mặt Tiêu Viêm. Sắc mặt lão trở nên dữ tợn, đánh ra một chưởng cực mạnh về phía lồng ngực của hắn.

"Phốc!!!"

Tiêu Viêm phun ra một ngụm máu lớn, nhìn vẻ mặt oán độc của tam đại Long Vương mà cất tiếng cười điên cuồng. Bàn tay hắn khẽ động, một đóa Tứ Sắc Hỏa Liên hiện lên, sau đó giáng thẳng vào người Bắc Long Vương.

"Bạo!"

"Ầm!"

Hỏa liên lại tiếp tục bùng nổ, đánh bay Bắc Long Vương ra xa ngàn trượng. Từ miệng lão liên tục hộc máu. Lão không thể ngờ rằng bản thân mình đã độc, mà Tiêu Viêm lại càng ác hơn, trực tiếp ăn miếng trả miếng.

Dùng chút sức lực cuối cùng thi triển hỏa liên đánh bay Bắc Long Vương, lúc này, nội tạng của Tiêu Viêm đã bị một chưởng vừa rồi đánh nát. Nếu không phải thân thể hắn cường hãn, e rằng một chưởng kia của Bắc Long Vương đã khiến hắn tan xương nát thịt.

Trong lúc Tiêu Viêm đang thở dốc, hai luồng sáng mang theo sát khí kinh thiên đã phóng tới. Nam Long Vương cùng Tây Long Vương cuối cùng cũng ra tay. Lúc này, ánh mắt chúng đã đỏ rực. Đường đường là tam đại Long Vương mà lại bị một tên tiểu bối đánh cho thê thảm thế này. Chỉ cần nghĩ đến là hai người lại cảm thấy tức sôi máu...

"Đồ con hoang! Chết đi cho bổn vương!"

Sắc mặt Nam Long Vương dữ tợn, cánh tay lão hóa thành một long trảo khổng lồ, vỗ thẳng vào đầu Tiêu Viêm. Nếu trúng một chưởng này, e rằng đầu hắn sẽ nát như một quả dưa hấu.

Nhìn long trảo càng lúc càng phóng đại trong mắt, thân hình Tiêu Viêm run rẩy kịch liệt. Dưới uy hiếp của tử vong, trái tim trong lồng ngực hắn đột nhiên đập mạnh, một dòng huyết mạch kỳ dị ẩn sâu trong tâm tạng lặng lẽ chảy xuôi, nhanh chóng hòa vào mạch máu trong cơ thể hắn...

"Phanh, phanh, phanh!"

Khi dòng huyết mạch này bắt đầu dung nhập vào cơ thể, Tiêu Viêm cảm giác được lực lượng vốn đã tiêu hao gần hết trong nháy mắt được lấp đầy trở lại, hơn nữa còn sung mãn hơn trước rất nhiều.

"Đây là...?"

Biến cố đột ngột này làm cho Tiêu Viêm ngẩn ra, nhưng trong tích tắc đã lấy lại tinh thần. Ngay khi hắn chuẩn bị tránh né, bỗng nhìn thấy một đạo kim quang chói lòa chợt lóe lên.

"Xoẹt!"

Ánh mắt Tiêu Viêm trở nên khiếp sợ, bởi lúc này hắn nhìn thấy cánh tay của Nam Long Vương đã bị chém đứt tận gốc, mà vết cắt lại vô cùng trơn nhẵn.

Thoát khỏi cơn kinh ngạc, Tiêu Viêm quay đầu nhìn lại. Trong hư không, một bóng hình yêu kiều trong bộ y phục màu tím chậm rãi bước đến. Trong tay nàng là một thanh trường kiếm màu vàng óng ánh như nước, đang chầm chậm chuyển động. Một lực lượng hủy diệt lặng lẽ lan tràn. Đồng thời, một giọng nói mang theo uy áp kỳ dị ẩn chứa sự băng lãnh truyền tới.

"Ngươi dám động đến hắn, bổn hoàng sẽ tống ngươi vào Long ngục, vĩnh viễn không được siêu sinh!!!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!