Mái tóc tím thon dài kia, không ai khác chính là Tử Nghiên. Thế nhưng giờ phút này, toàn thân nàng lại lan tỏa một luồng uy áp kinh hoàng khiến Tiêu Viêm cũng phải chấn động. Luồng uy áp ấy, dường như bắt nguồn từ thanh trường kiếm hoàng kim trong tay nàng.
Nam Long Vương cũng sững sờ nhìn cánh tay trống hoác của mình. Sau khi long hóa, lực phòng ngự của hắn đã đạt tới một cảnh giới kinh khủng. Cho dù là ngạnh kháng với một cường giả Ngũ tinh Đấu Thánh, cánh tay ấy cũng không thể nào bị chém đứt dễ dàng như vậy. Nhưng mà…
- Đồ Long Kiếm? Là Đồ Long Kiếm?! Ngươi lại có thể triệu hồi ra Đồ Long Kiếm?!
Sự sững sờ chỉ kéo dài trong chốc lát trước khi cơn đau nhói từ cánh tay truyền đến khiến hắn bừng tỉnh. Nam Long Vương đột ngột ngẩng phắt đầu, nhìn Tử Nghiên đang đạp không mà tới, ánh mắt cuối cùng gắt gao khóa chặt vào thanh trường kiếm được ngưng tụ từ chất lỏng hoàng kim trong tay nàng.
Ở một bên, trong lòng Tây Long Vương cũng chấn động dữ dội. Đôi mắt vốn đỏ ngầu nay cũng hiện lên vẻ kinh hãi tột độ. Toàn thân hắn run rẩy nhìn thanh trường kiếm trong tay Tử Nghiên, trên gương mặt cuối cùng cũng lộ ra vẻ sợ hãi.
Đồ Long Kiếm, thứ này không phải là một loại vũ khí, mà là một loại đấu kỹ chí cường của tộc Thái Hư Cổ Long. Loại đấu kỹ này, chỉ người sở hữu huyết mạch Vương tộc Cổ Long thuần túy nhất mới có thể thi triển. Ngay cả Tam đại Long Vương bọn họ cũng không thể thi triển được. Bọn họ không thể ngờ rằng Tử Nghiên lại có thể làm được điều đó. Phải biết rằng, các đời Long Hoàng trước đây, thực lực phải đạt tới Lục tinh Đấu Thánh mới có thể miễn cưỡng triệu hồi Đồ Long Kiếm. Mà Tử Nghiên hiện tại chỉ có thực lực Tứ tinh Đấu Thánh sơ kỳ mà thôi!
Đồ Long Kiếm, tên như ý nghĩa, chuyên dùng để Đồ Long. Đây là một loại thủ đoạn chuyên thuộc về Long Hoàng. Trừ phi là Cổ Long có thực lực vượt xa người thi triển Đồ Long Kiếm, nếu không, khi đối mặt với nó, bất kỳ Cổ Long nào cũng đều yếu ớt như đậu hũ.
- Đồ Long Kiếm…
Trên Đông Long Đảo, giờ khắc này tất cả mọi người đều ngừng lại, ngẩng đầu lên, ánh mắt hiện rõ sự sợ hãi nhìn bóng hình xinh đẹp đang đạp trên hư không. Ngay cả Huyền Ma hay các cường giả khác cũng không nhịn được mà run rẩy. Đó là sự sợ hãi đến từ sâu trong huyết mạch! Đồ Long Kiếm là thứ mà tất cả Thái Hư Cổ Long đều cực kỳ e ngại…
- Long Hoàng bệ hạ vậy mà đã triệu hoán được Đồ Long Kiếm!
Tất cả trưởng lão của Đông Long Đảo cũng run rẩy ngước nhìn hư không, kích động đến mức nước mắt lưng tròng. Long Hoàng có thể triệu hồi ra Đồ Long Kiếm mới là Long Hoàng chân chính! Kể từ nay, Tử Nghiên đã có đủ quyền uy để thống trị toàn bộ Cổ Long tộc!
- Đồ Long Kiếm đã xuất thế! Ai mới là Long Hoàng thực sự, nếu các ngươi còn cố chấp không tỉnh ngộ, cẩn thận sẽ vạn kiếp bất phục trước Đồ Long Kiếm! – Đại trưởng lão Đông Long Đảo lơ lửng giữa không trung, tay cầm long trượng, lớn tiếng gầm lên.
Nghe tiếng hô của lão, sắc mặt một số chiến sĩ của tam đảo đều biến đổi. Ngay cả ba người Huyền Ma cũng không dám nói thêm nửa lời. Uy áp của Đồ Long Kiếm từ trong hư vô không gian khuếch tán tới, khiến bọn họ có cảm giác như có núi lớn đè nặng trên lưng. Cái thứ vũ khí khủng bố chém rồng như chém bùn kia dường như đã kề sát cổ bọn họ.
“Bịch bịch!”
Sự tĩnh lặng bao trùm Đông Long Đảo. Một lát sau, rốt cuộc cũng có chiến sĩ tam đảo không thể chịu đựng được luồng uy áp xuất phát từ huyết mạch này, quỳ rạp xuống hướng về phía hư không xa xôi.
Theo người đầu tiên quỳ xuống, chẳng bao lâu sau, càng ngày càng nhiều Cổ Long đã đưa ra lựa chọn, quyết định thần phục.
Nhìn thấy cảnh đó, sắc mặt Huyền Ma cùng một số cao tầng thực lực mạnh mẽ của tam đảo cũng dần dần tái nhợt. Bọn họ biết, hôm nay đại thế đã mất. Sau này, Đông Long Đảo sẽ vượt xa Tam đại Long Đảo!
- Đi mau!
Khi thế cục trên Đông Long Đảo đại biến, bên trong hư vô, Tây Long Vương cũng mạnh mẽ đè nén cảm giác sợ hãi trong lòng, gầm lên giận dữ, thân hình lập tức lùi lại. Mà Nam Long Vương ở một bên cũng bất chấp cánh tay bị chặt đứt, vẻ mặt kinh hãi vội vàng tháo chạy.
- Lũ phản nghịch này! Đồ Long Kiếm, chém!
Đôi mắt tím của Tử Nghiên lạnh lùng nhìn hai người đang tháo chạy, giọng nói lạnh thấu xương truyền ra. Chợt, Đồ Long Kiếm trong tay nàng chậm rãi giơ lên, vung về phía Tây Long Vương.
Một kiếm vung xuống, phảng phất như có một cơn sóng năng lượng kỳ dị lan ra từ mũi kiếm.
Khi một kiếm kia vừa vung xuống, Tây Long Vương cũng đã phát hiện. Lập tức trong mắt càng thêm sợ hãi, một tiếng gầm nhẹ truyền ra từ trong miệng. Nhất thời, đầu, thân thể, cánh tay, nửa người trên của hắn đều xuất hiện từng lớp vảy rồng. Vảy rồng lấp lánh ánh sáng kỳ dị, tựa như không thể phá vỡ.
Thế nhưng, lớp phòng ngự nhìn như cực kỳ mạnh mẽ này chỉ sau một thoáng đã trực tiếp tan rã. Năng lượng kỳ dị từ Đồ Long Kiếm xuyên qua hư không, nhẹ nhàng lướt qua thân thể hắn.
“Xoẹt!”
Sóng năng lượng lướt qua, sắc mặt Tây Long Vương liền trở nên trắng bệch, một ngụm máu tươi điên cuồng phun ra. Hắn kinh hãi cúi đầu, lại nhìn thấy một vết chém đáng sợ kéo dài từ bả vai xuống đến bên hông. Lớp vảy rồng cứng rắn nơi đó đã vỡ ra làm hai nửa như đậu hũ, vết cắt cực kỳ nhẵn mịn. Phía sau lớp vảy rồng, máu tươi phun xối xả, mơ hồ còn có thể nhìn thấy nội tạng bên trong.
Một kiếm đã khiến Tây Long Vương trọng thương! Uy lực của Đồ Long Kiếm đối với Thái Hư Cổ Long mà nói, quả thực là cực kỳ khủng bố!
- A!!!
Chỉ trong chớp mắt, một tiếng kêu thảm kinh thiên động địa vang lên từ miệng Tây Long Vương. Cơn đau nhức thấu tận xương tủy khiến thân thể hắn run rẩy kịch liệt, thần trí bắt đầu trở nên mơ hồ.
Cách đó không xa, Nam Long Vương nhìn thấy cảnh này thì tay chân không khỏi lạnh toát. Hắn hung hăng nuốt một ngụm nước bọt. Lúc này, hắn không hề có ý nghĩ cứu người. Ý niệm duy nhất của hắn hiện tại là mau chóng rời khỏi nơi này. Uy áp của Đồ Long Kiếm thực sự khiến hắn muốn phát điên.
“Ực…”
Tiêu Viêm cũng nuốt một ngụm nước bọt, trong lòng tràn đầy rung động. Hắn đã tự mình kiểm nghiệm qua lực phòng ngự khủng bố của ba tên này. Ngay cả Hủy Diệt Hỏa Liên mạnh nhất của hắn cũng chỉ có thể khiến bọn họ bị thương. Nhưng Tử Nghiên chỉ cần một kiếm nhẹ nhàng vung xuống, thiếu chút nữa đã lấy mạng của Tây Long Vương!
- Chạy mau!
Nam Long Vương gào lên một tiếng, thân thể cấp tốc lui lại. Tây Long Vương cũng biết ở lại chỉ có con đường chết, một tay che miệng vết thương dữ tợn, điên cuồng vận chuyển đấu khí trong cơ thể, tháo chạy tán loạn.
Bên cạnh Tiêu Viêm, Tử Nghiên chậm rãi đi tới. Ánh mắt nàng lạnh lùng nhìn hai kẻ đang muốn đào thoát, Đồ Long Kiếm trong tay lại giơ lên lần nữa, rồi khẽ vạch xuống.
Khi một kiếm này vừa vạch xuống, Tiêu Viêm chợt nhìn thấy trong mái tóc dài màu tím của Tử Nghiên, đột nhiên có vài sợi biến thành màu xám trắng…
“Đồ Long Kiếm này đang tiêu hao sinh mệnh lực của Tử Nghiên!” Nhìn thấy vậy, trong lòng Tiêu Viêm nhất thời chấn động.
- Ngươi muốn đuổi tận giết tuyệt, bổn vương liều mạng với ngươi!
Nhìn thấy Tử Nghiên lại vung kiếm, trong lòng Tây Long Vương cùng Nam Long Vương đồng thời dâng lên cảm giác tử vong đang đến gần. Bọn họ bây giờ đều đã trọng thương, một kiếm này vung xuống, chắc chắn là dữ nhiều lành ít. Kinh nghiệm lúc trước cũng cho bọn họ biết, dưới Đồ Long Kiếm, bọn họ không thể trốn thoát. Hai người lập tức bị bức đến điên cuồng, một ngụm máu màu vàng nhạt đột nhiên phun ra.
- Long Hoàng Chung!
Dòng máu hoàng kim trước mặt hai người nhanh chóng lan ra, sau đó hóa thành một chiếc chuông lớn màu vàng cao đến vài chục trượng, bao bọc thân thể hai người lại.
“Coong!”
Kim sắc đại chung vừa thành hình, cơn sóng năng lượng kỳ dị đã lướt đến như thiểm điện, cuối cùng mạnh mẽ oanh kích lên trên nó.
“Phanh!”
Một tiếng nổ lớn vang lên, kim sắc đại chung đột nhiên dao động kịch liệt, tạo thành từng gợn sóng lan tỏa. Trong ánh mắt kinh hãi của hai người Tây Long Vương, nó nổ tung ra.
“Xoẹt!”
Kim sắc đại chung nổ tung, dư chấn của cơn sóng năng lượng đã ảnh hưởng đến hai người Tây Long Vương. Lập tức, mỗi người bị chém đứt một chân. Chỉ trong mấy phút ngắn ngủi, nhị đại Long Vương đã biến thành Long Vương tàn tật…
- Nghịch đồ cũng muốn thi triển Long Hoàng lực? – Nhìn thảm trạng của hai người, trên gương mặt Tử Nghiên cũng hiện lên một nụ cười lạnh. Đồ Long Kiếm trong tay không chút lưu tình lại vạch xuống lần nữa.
“Phụt!”
Một kiếm này cũng không thuận lợi vung ra. Khi vừa mới giơ lên một nửa, thân thể mềm mại của Tử Nghiên liền run lên, một ngụm máu vàng nhạt phun ra, sắc mặt cũng trở nên tái nhợt.
Cho dù một kiếm kia không hoàn toàn vung xuống, nhưng vẫn có một luồng năng lượng truyền ra như trước, nhanh chóng lướt về phía hai người Nam Long Vương. Mà trong trạng thái trọng thương, hai người cũng chỉ có thể kinh hãi cảm nhận luồng năng lượng đang ngày một đến gần.
“Vụt!”
Nhưng ngay khi hai người sắp bị luồng năng lượng kia chạm đến, một thân ảnh nhanh như chớp lướt tới, chính là Bắc Long Vương từ nãy đến giờ chưa hiện thân. Mỗi tay hắn nắm lấy bả vai một người, trực tiếp phun ra một ngụm máu, tốc độ tăng vọt, lóe lên vài cái đã biến mất trong không gian hư vô.
- A!!!
Sau khi thân ảnh kia biến mất không lâu, từ phương hướng chúng bỏ chạy lại truyền đến một tiếng kêu thảm thiết, rõ ràng là không tránh được luồng năng lượng kỳ dị kia truy sát.
- Tam đại Long Vương đã chiến bại…
Nhìn thấy ba thân ảnh chật vật chạy trốn, trên Đông Long Đảo, toàn thân Huyền Ma bỗng lạnh toát. Chợt thân hình đột ngột phóng lên, cùng một vài trưởng lão tam đảo chia ra bốn phương tám hướng mà đào thoát. Nếu tiếp tục ở lại, rõ ràng là muốn chết!
- Thật là một thanh kiếm khủng khiếp…
Tiêu Viêm nhìn thân ảnh ba người Bắc Long Vương biến mất, chợt ánh mắt chuyển về thanh kiếm tựa như chất lỏng trong tay Tử Nghiên, trong lòng khẽ hít một hơi khí lạnh.
❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂