Long Hoàng của Thái Hư Cổ Long tộc, trong mắt người đời, là một tồn tại vô cùng thần bí. Đương nhiên, đừng nói là Long Hoàng, ngay cả tộc nhân bình thường của chủng tộc này cũng đã là một bí ẩn, thậm chí có thể coi là truyền thuyết. Dù sao thì tộc Thái Hư Cổ Long cũng cực kỳ hiếm khi xuất hiện ở Trung Châu.
Trong tâm trí của không ít người, họ cũng giống như những chủng tộc viễn cổ thần bí và cường đại khác, trong đó Long Hoàng lại càng có thể sánh ngang với tộc trưởng của Cổ Tộc hay Hồn Tộc. Cường giả cấp bậc này, cho dù mạnh như Hỏa Vân lão tổ hay đại trưởng lão Đan Tháp cũng chưa từng được diện kiến bản thể của họ. Do đó, khi nghe Tiêu Viêm nói Tử Nghiên chính là Long Hoàng của Cổ Long tộc trong truyền thuyết, vẻ kinh hãi không thể che giấu đã hiện lên trên gương mặt bọn họ.
“Ha ha, không ngờ Tử Nghiên tiểu thư lại có thân phận đến bậc này, trước kia lão phu thật là có mắt như mù.” Dược Lão cũng ngẩn người vì lời nói của Tiêu Viêm, một lúc sau mới hồi phục tinh thần, trịnh trọng ôm quyền hành lễ rồi cười nói với Tử Nghiên.
Được Dược Lão đối xử khách khí như vậy, Tử Nghiên ngược lại có chút không tự nhiên. Nàng biết Tiêu Viêm coi ông như cha, cho nên tự nhiên không dám dùng thân phận Long Hoàng để khoe mẽ trước mặt ông.
“Lão sư, không cần khách khí quá! Người cứ đối xử với nàng như một tiểu cô nương bình thường là được rồi.” Tiêu Viêm cũng biết suy nghĩ trong lòng Tử Nghiên nên cười nói với Dược Lão: “Nếu trước đây lão sư đã đề nghị, vậy hẳn là đã chọn được mục tiêu để ra tay rồi chứ?”
Nhắc tới chính sự, sắc mặt Dược Lão cũng trở nên nghiêm nghị, gật đầu nói: “Trong khoảng thời gian này, chúng ta đã tập trung dò xét Hồn Điện và cũng nhận được không ít tình báo. Hồn Điện có rất nhiều phân điện ở Trung Châu, trong đó có hai mươi bốn tòa thuộc loại trọng yếu, chúng gọi là Địa Sát Điện. Tòa phân điện đã giam giữ ta lần trước cũng là một trong số các Địa Sát Điện.”
“Địa Sát Điện.” Tiêu Viêm khẽ gật đầu, điều này hắn chưa từng nghe qua.
“Mà trên Địa Sát Điện còn có Bắc Đẩu Điện, đây mới là nơi trọng yếu nhất của Hồn Điện.” Dược Lão chậm rãi nói: “Bắc Đẩu Điện được chia thành Thiên, Địa, Nhân tam điện. Thiên điện chính là tổng bộ, nó ở nơi nào thì hiện giờ chúng ta vẫn chưa biết. Còn mục tiêu ra tay của chúng ta lần này chính là Nhân điện trong Bắc Đẩu Điện.”
“Nhân Điện.” Tiêu Viêm thì thầm một tiếng rồi hỏi: “Thực lực của Nhân Điện thế nào?”
“Địa Điện là nơi do Phó điện chủ Hồn Điện quản hạt, còn Nhân Điện chính là nơi Đại Thiên Tôn và Nhị Thiên Tôn quản lý. Đương nhiên, cũng không loại trừ khả năng Hồn Điện sẽ tăng cường phòng ngự.” Dược Lão trả lời.
“Lúc trước Tam Thiên Tôn đã chết trong tay con, Nhị Thiên Tôn Cốt U thánh giả cũng chỉ có thực lực Bán Thánh cao cấp. Còn vị Đại Thiên Tôn kia, nếu bây giờ chạm trán, con cũng không hề e ngại hắn! Xem ra, phân điện này cũng không khó đối phó.” Tiêu Viêm cười nhẹ, trong tiếng cười mang theo hàn ý thấu xương. Mối thù của hắn đối với Hồn Điện đã sâu tận xương tủy. Những năm gần đây, chúng đã nhiều lần dồn hắn vào chỗ chết, suýt nữa thì phải bỏ mạng. Có lẽ, cũng đã đến lúc đòi lại chút lợi tức rồi.
“Chuyện phá hủy Nhân Điện lần này cứ giao cho con! Liên minh cần có cường giả trấn giữ để đề phòng Hồn Điện cũng giở trò tương tự, cho nên vẫn mong Hỏa Vân tiền bối tạm thời tọa trấn nơi này.” Tiêu Viêm chuyển hướng nhìn về phía Hỏa Vân lão tổ và đại trưởng lão Đan Tháp, nói.
“Ta sẽ đi cùng con! Nhân Điện ẩn giấu rất nhiều bí ẩn, cho dù có bản đồ cũng rất khó tìm thấy.” Dược Lão thoáng ngập ngừng rồi nói.
“Cũng được!” Nghe vậy, Tiêu Viêm hơi chần chừ nhưng rồi cũng gật đầu. Hiện giờ, bên cạnh có Tử Nghiên – một cường giả Tứ tinh Đấu Thánh, nên những kẻ có thể uy hiếp họ ở Trung Châu này cũng không còn nhiều. E rằng ngay cả chính điện chủ Hồn Điện cũng khó lòng đánh bại nàng và lấy được tính mạng của bọn họ.
“Nếu đã như vậy thì các người cứ nghỉ ngơi trước đi. Đợi một hai ngày hồi phục xong xuôi rồi hẵng xuất phát, san bằng Nhân Điện.”
Dược Lão vuốt râu, hung quang trong mắt lóe lên. Đã nhiều năm rồi, ông cùng với Tiêu Viêm phải trốn đông chạy tây dưới sự truy sát của Hồn Điện, cuối cùng cũng đến ngày khổ tận cam lai. Nếu không “báo đáp” gấp trăm ngàn lần mối thù này, sao có thể cam lòng cho được?
“Phụ thân!”
Tiêu Viêm nhìn vào hư không, thấy Tiểu Tiêu Tiêu đang vui vẻ chạy đến, trên khuôn mặt hắn cũng nở một nụ cười ấm áp. Hắn vội vàng tiến đến ôm thân hình bé bỏng vào lòng, một cảm giác ấm áp chậm rãi lan tỏa.
“Phụ thân, mẫu thân đâu?” Tiểu Tiêu Tiêu mở to đôi mắt đen láy, nhìn ra phía sau Tiêu Viêm dáo dác tìm kiếm.
“Ha ha, mẫu thân còn đang tu luyện. Đợi nàng tu luyện xong sẽ về thăm Tiểu Tiêu Tiêu.” Tiêu Viêm cười híp mắt đáp. Khi ôm Tiểu Tiêu Tiêu, trong miệng hắn đột nhiên phát ra một tiếng kinh ngạc. Hắn phát hiện nguồn năng lượng màu bạc vốn vận hành tán loạn trong cơ thể cô bé đang dần dần ổn định lại, hơn nữa còn biến hóa theo tâm niệm của nàng.
“Thiên phú tu luyện của Tiêu Tiêu rất mạnh, chỉ trong hơn nửa năm ngắn ngủi mà con bé đã có thể điều khiển được nguồn năng lượng trong cơ thể. Bây giờ đã là một cường giả Đấu Tông chân chính rồi đấy.” Dược Lão ở bên cạnh mỉm cười nói.
“Đấu Tông…”
Tiêu Viêm vuốt tóc Tiểu Tiêu Tiêu, không nhịn được mà cười khổ một tiếng. Năm đó, để đạt đến Đấu Tông, hắn đã phải trả giá bằng không biết bao nhiêu gian khổ, bây giờ Tiêu Tiêu chẳng cần làm gì cũng đã đạt tới cấp độ này. Hồi tưởng lại, thật khiến người ta phải thổn thức.
“Thêm nữa, con bé cũng rất nhạy cảm và hứng thú với Luyện dược thuật. Ta định đợi lúc nó lớn hơn một chút sẽ truyền thụ Phần Quyết cho nó, sau đó tìm cho nàng một loại Dị Hỏa để từ từ thuần phục.” Dược Lão nhìn Tiêu Tiêu bằng ánh mắt tràn đầy từ ái rồi cười nói.
“Người quá nuông chiều nó rồi.” Tiêu Viêm có chút bất đắc dĩ, mặc kệ Tiêu Tiêu trong lòng đang tò mò nhìn Tử Nghiên rồi hai đứa mắt to trừng mắt nhỏ. Hắn lật tay lấy ra một bình ngọc, bên trong có một giọt chất lỏng màu vàng kim đang lơ lửng, mơ hồ phát ra dao động cực kỳ kinh khủng.
“Đây là?” Thấy giọt máu trong bình ngọc, sắc mặt Dược Lão hơi thay đổi. Ông có thể cảm nhận được năng lượng đáng sợ ẩn chứa bên trong nó.
“Tinh huyết của một vị cường giả đã nửa bước vào cảnh giới Đấu Đế để lại.” Tiêu Viêm cười rồi ném cho Dược Lão: “Nếu lão sư dùng nó, có thể nhanh chóng đột phá đến Nhất tinh Đấu Thánh.”
Dược Lão cẩn thận nhận lấy bình ngọc, cầm trong tay ngắm nghía hồi lâu, hiển nhiên đang do dự. Thứ này quá mức trân quý, không chỉ với ông mà đối với Tiêu Viêm cũng mang lại lợi ích không nhỏ.
“Con đã dùng qua một lần, hiện tại nếu dùng thêm hiệu quả cũng không lớn. Lão sư cứ dùng đi, tranh thủ mấy ngày này luyện hóa nó. Khi luyện hóa xong, chúng ta sẽ đến Nhân Điện, huyết tẩy nơi này khỏi Trung Châu!” Tiêu Viêm mỉm cười, không đợi Dược Lão nói thêm gì đã xoay người kéo Tử Nghiên và Tiêu Tiêu đi ra sân.
Dược Lão nhìn bóng lưng Tiêu Viêm, một lát sau mới cười khổ một tiếng. Ông nắm chặt bình ngọc trong tay, trong lòng cảm thấy vô cùng ấm áp.
Mấy ngày kế tiếp, Tiêu Viêm vẫn ở lại Tinh Vẫn Các. Lúc rảnh rỗi, hắn truyền thụ một ít đấu kỹ cho Tiêu Tiêu, và thiên phú kinh người của con bé đã khiến hắn không khỏi kinh ngạc, lần đầu tiên biết thế nào là sợ hãi. E rằng, đây mới chính là thiên tài thực sự. Cái gọi là “thiếu niên thiên tài” năm đó ở Ô Thản Thành nếu so với Tiêu Tiêu hiện tại, có lẽ phải gọi một tiếng sư phụ.
Năm ngày trôi qua, Tiêu Viêm cũng được hưởng thụ hương vị của việc làm cha. Cảm giác này đột nhiên khiến hắn cảm thấy tâm cảnh của mình cũng dần trở nên chín chắn thực sự. Hiện tại, hắn không thể tiếp tục hành sự bồng bột như thời niên thiếu nữa, mà đã biết suy nghĩ kỹ càng hơn.
Đến ngày thứ sáu, Dược Lão cũng đã xuất quan. Nhìn khí thế mênh mông vô bờ toát ra từ người ông, Tiêu Viêm biết ông đã đột phá thành công tới cảnh giới Nhất tinh Đấu Thánh.
Đối với sự đột phá của Dược Lão, Tiêu Viêm không hề cảm thấy bất ngờ. Nền tảng của Dược Lão vốn đã vô cùng hùng hậu, lại thêm tác dụng của tinh huyết Yêu Thánh thì việc thăng cấp là điều tất nhiên.
Một ngày sau khi Dược Lão đột phá, nhóm người Tiêu Viêm liền lặng lẽ biến mất khỏi Tinh Vẫn Các. Chỉ một số ít người thuộc tầng lớp cao tầng mới biết được, hành động đầu tiên của Thiên Phủ Liên Minh nhằm vào Hồn Điện cuối cùng đã được triển khai…
Táng Thi sơn mạch, là nơi giao nhau giữa Trung Châu và địa vực Tây Nam. Do địa hình đặc thù nên nơi đây âm khí cực nặng, lại còn pha lẫn thi khí đậm đặc. Đó là bởi vì khu vực có chu vi mấy ngàn dặm này đều được người dân xung quanh dùng làm nghĩa địa, cho nên Táng Thi sơn mạch cũng là một dãy núi quỷ dị được tạo thành từ vô số nấm mồ. Thông thường, đây là một nơi tịch mịch, vắng bóng người qua lại, không ai lại vui vẻ lui tới một nơi quỷ khí dày đặc như thế này.
“Vút!”
Bầu trời yên tĩnh bỗng vang lên vài tiếng xé gió, vài đạo lưu quang xẹt qua. Ở nơi sâu nhất của dãy núi, mấy bóng người chậm rãi hiện ra. Họ đều nhìn vào nơi sâu nhất, nơi cây cối um tùm một màu xám tro, không gian nơi đó mơ hồ có chút vặn vẹo.
“Bắc Đẩu Nhân Điện nằm ở nơi sâu nhất của Táng Thi sơn mạch. Tuy nhiên, có bố trí không gian bình chướng, một khi đi vào sẽ bị phát hiện.” Dược Lão chỉ tay về phía trước, nói.
Tiêu Viêm khẽ gật đầu rồi liếc về phía Tử Nghiên. Nàng mỉm cười, vẫy nhẹ tay áo, không gian tĩnh lặng nơi đây bỗng gợn sóng, rồi nhanh chóng biến thành một chiếc lồng giam khổng lồ, phong tỏa toàn bộ khu vực này.
“Tiến vào, không chừa một ai!”
Tiêu Viêm khẽ ngẩng đầu, trên khuôn mặt hiện lên sát khí lạnh giá. Hồn Điện, sau hơn mười năm mới trả được mối thù này, có được tính là quá muộn không?