Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 1493: CHƯƠNG 1481: HUYẾT TẨY NHÂN ĐIỆN

Bên trong không gian khẽ vặn vẹo là một vùng đất đen kịt khổng lồ, trên đó lác đác vài điểm trắng nhờ, rõ ràng là những bộ hài cốt vỡ nát. Toàn bộ khung cảnh toát ra một khí tức quỷ dị và âm hàn.

Tại trung tâm vùng đất ấy, một tòa điện phủ màu đen cực lớn lặng lẽ tọa lạc, sừng sững tựa một con mãnh thú viễn cổ đang phủ phục. Từng luồng gió mang theo hơi thở chết chóc chậm rãi tràn ngập khắp không gian bị phong tỏa này.

Bên trong hắc điện, vô số xiềng xích đen kịt, thô to vươn dài, cắm sâu vào lòng đất. Phía trên những sợi xích ấy là từng luồng hắc khí lượn lờ, thỉnh thoảng lại ngưng tụ thành hình người. Đôi lúc, trên xiềng xích lại lóe lên một tia quang mang rồi bắn vào trong sương mù, khiến cho đám khói đen càng thêm ngưng thực...

Cả khu vực chìm trong vẻ tĩnh lặng đến khác thường, một bầu không khí quỷ dị bao trùm khiến người ta cảm thấy lông tóc dựng đứng.

“Loạt xoạt…”

Sự yên tĩnh không biết kéo dài bao lâu thì đột nhiên, trên mười mấy sợi xích, những luồng khói đen đồng loạt co rút lại rồi hóa thành mười mấy bóng người có sắc mặt lạnh lùng. Bọn chúng liếc nhìn nhau, thân hình chợt động rồi tụ lại một chỗ.

“Đi thôi, chúng ta nên ra ngoài chấp hành nhiệm vụ rồi! Hy vọng lần này có thể mang về đầy đủ linh hồn.” Một người trông như thủ lĩnh của đám người lên tiếng với giọng khàn khàn.

“Hắc hắc, lần trước Liễu lão quái đánh lén mấy tòa thành thị của Thiên Phủ, không những mang về đầy đủ linh hồn mà còn được Thiên Tôn đại nhân trọng thưởng. Hay là bây giờ chúng ta cũng đi huyết tẩy vài thành thị của Thiên Phủ nhỉ!” Một kẻ trong đó âm trầm cười nói.

“Ừ, nhớ kỹ! Lúc đó không cần giữ lại người sống.” Vị thủ lĩnh cười lạnh lẽo, chậm rãi gật đầu rồi vung tay lên, hơn mười nhân ảnh liền hóa thành những luồng khói đen dữ dội, nhanh như chớp lướt khỏi mảnh không gian này.

“Rầm!”

Thế nhưng, ngay tại nơi bọn chúng sắp lao ra, không gian xung quanh đột nhiên ngưng đọng rồi sụp đổ. Mười mấy đạo nhân ảnh ngay cả một tiếng hét cũng không kịp phát ra đã bị lực ép của không gian sụp đổ nghiền thành hư vô.

“Xoẹt!”

Ngay tại nơi đám người kia tan biến, một lỗ hổng không gian cực lớn chậm rãi mở ra, mấy bóng người từ đó bay ra rồi đáp xuống mảnh đất hắc ám bên dưới.

“Ô!”

Khi đám người Tiêu Viêm vừa tiến vào không gian này, những tiếng kêu thê lương lập tức từ trong cung điện truyền ra, trên những sợi xích cũng bắn ra vô số ánh mắt âm trầm nhìn về phía họ.

“Dám xông vào Hồn Điện của ta, muốn chết!”

Từng tiếng quát chói tai, âm u trầm thấp vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng của không gian này. Vô số bóng người xuất hiện trên những sợi xích. Không đợi bất kỳ mệnh lệnh nào, chúng trực tiếp hóa thành những tia chớp đen mang theo kình phong mãnh liệt, dữ dội đánh tới đám người Tiêu Viêm.

“Một đám vật hi sinh, chơi đùa một chút cũng hay.”

Thấy thế, Tiêu Viêm chỉ mỉm cười rồi phun ra một biển lửa. Những luồng khói đen kia hễ bay vào phạm vi mười trượng gần biển lửa thì trong vòng ba nhịp thở đều lập tức hóa thành hư không. Thậm chí những kẻ có thực lực yếu kém còn không kịp kêu lên một tiếng đã tan biến.

Biển lửa tràn ngập khiến đám bóng đen đang lao tới phải giật mình dừng lại. Lúc này, bọn chúng mới hiểu ra đám người này không phải ngông cuồng tiến vào tìm chết, mà là có chuẩn bị kỹ càng!

“Lũ khốn kiếp, dám dương oai ở Hồn Điện. Chán sống rồi sao? Các Thiên Tôn, bắt chúng lại cho ta!” Trong cung điện lớn truyền ra một tiếng gầm gừ quen thuộc, rồi mười mấy bóng người từ nội điện lao ra như chớp, lơ lửng trên không trung, nhìn về phía đám người Tiêu Viêm sau biển lửa.

“Ha ha, chỉ là một đám Đấu Tôn quèn cũng dám mang ra khoe mẽ. Cốt U lão quỷ, hay là ngươi tự mình xuất mã đi!” Tiêu Viêm cất tiếng cười to như sấm, vang vọng khắp cả tòa đại điện. Trong tiếng cười, hắn bước một bước xuyên thẳng qua biển lửa khổng lồ mấy trăm trượng, đứng giữa không trung, bàn tay hư không trảo một cái về phía đám Thiên Tôn của Hồn Điện. Không gian trong nháy mắt co rút lại như bị một bàn tay vô hình bóp lấy.

“Bùm!”

Theo một chưởng này của Tiêu Viêm, hơn mười thân thể Thiên Tôn của Hồn Điện nổ tung trong nháy mắt, hóa thành một trận mưa máu chậm rãi rơi xuống, thậm chí linh hồn của chúng cũng bị áp lực không gian đè ép đến vỡ nát.

Với thực lực Nhị tinh Đấu Thánh hiện tại của Tiêu Viêm, mấy tên Đấu Tôn tép riu này căn bản không có chút năng lực chống cự nào.

“Hả? Hải Tâm Diễm?”

Sau một chưởng đó, Tiêu Viêm kinh ngạc thốt lên một tiếng, vì hắn phát hiện trong không gian sụp đổ vẫn còn một thân ảnh tồn tại, hơn nữa trên người kẻ này còn có một ngọn lửa màu xanh thẫm đang lượn lờ. Hắn vừa nhìn đã nhận ra lai lịch của ngọn lửa này.

“Ngươi là Mộ Cốt lão nhân?” Trên mặt Tiêu Viêm hiện lên vẻ trào phúng rồi vung tay lên. Bóng người kia lập tức bị một trảo vô hình tóm lấy, màn hỏa diễm màu xanh tan biến, lộ ra một hình dáng quen thuộc, chính là kẻ từng ba lần bốn lượt gây phiền toái cho Tiêu Viêm, thậm chí còn muốn cướp đoạt ngôi vị quán quân Đan hội, Mộ Cốt lão nhân!

“Tiêu Viêm?”

Tiêu Viêm trong lòng kinh ngạc, còn Mộ Cốt lão nhân lại kinh hãi đến mức sắc mặt trắng bệch. Kể từ lúc tranh đoạt Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa thất bại, hắn bị điều đi làm việc vặt trong điện, thường xuyên phải đi thu thập linh hồn ở Trung Châu. Mặc dù thỉnh thoảng hắn vẫn nghe được tin tức về Tiêu Viêm nhưng lại cho rằng người ta đã phóng đại, chưa bao giờ tìm hiểu sự thật. Nhưng bây giờ, hắn mới hiểu được cái gọi là “phóng đại” ấy đã đạt tới trình độ kinh khủng đến nhường nào…

“Đấu Thánh!!! Ngươi đã tiến vào Đấu Thánh rồi sao?!?” Mộ Cốt lão nhân nhìn khuôn mặt trẻ tuổi trước mắt mà cảm thấy thanh âm của mình đang run rẩy. Chỉ mấy năm ngắn ngủi, lại còn trong tình trạng luôn bị đuổi giết, trốn đông lủi tây, thế mà tên tiểu bối năm xưa đã mạnh đến mức độ này rồi.

“Ha hả, nhiều năm không gặp, ta thấy rất tiếc nuối! Dù sao Hải Tâm Diễm cũng là Dị hỏa, lưu lại cho hạng người như ngươi thì cũng chỉ phí phạm của trời. Bây giờ đã gặp thì nên giao nó ra đây!” Tiêu Viêm cười nói không chút khách khí, bàn tay trực tiếp đặt lên đầu Mộ Cốt lão nhân, một lực hút kỳ lạ từ trong lòng bàn tay bùng phát, mạnh mẽ rút Hải Tâm Diễm từ trong cơ thể lão ra.

“Tiêu Viêm, ngươi dám xông vào Hồn Điện của ta là đã xông vào u minh địa ngục, muốn chết!”

Ngay lúc Tiêu Viêm định hút Hải Tâm Diễm ra thì từ trong tòa cự điện truyền ra một tiếng rống giận cực lớn. Một bóng đen chợt lao ra điên cuồng, đó là một sợi xích khổng lồ đen nhánh chừng trăm trượng, giống như một con hắc long xuyên thủng hư không, dữ dội lướt tới Tiêu Viêm.

“Chỉ là thực lực Bán Thánh mà cũng dám làm càn! Cốt U lão quỷ, ngươi quá đề cao bản thân rồi!” Thấy sợi xích đó, Tiêu Viêm khẽ lắc đầu rồi cong ngón tay búng ra. Một tiếng nổ trầm thấp vang lên, sợi xích khổng lồ như trúng đòn nghiêm trọng, bị đánh bật ngược lại rồi va mạnh vào cự điện, gây nên tiếng ầm ầm.

“Ra đây!”

Một chỉ đánh văng công kích của Cốt U thánh giả, bàn tay kia của Tiêu Viêm co lại thành trảo, một đoàn hỏa diễm màu xanh thẫm không ngừng nhảy múa bị rút ra từ trong cơ thể Mộ Cốt lão nhân. Ngay lập tức, lão cũng khụy xuống, hơi thở đứt quãng, hiển nhiên đã bị đả kích trí mạng.

“Tiêu Viêm, lão phu liều mạng với ngươi!”

Hải Tâm Diễm bị cướp đoạt, ánh mắt của Mộ Cốt lão nhân cũng đỏ lên, thân thể phình lớn ra, hiển nhiên là muốn tự bạo.

“Ngươi bây giờ ngay cả tư cách tự bạo trước mặt ta cũng không có!” Tiêu Viêm lạnh lùng liếc lão, tay áo tùy tiện phất lên. Một luồng kình phong đáng sợ đánh mạnh lên thân thể Mộ Cốt lão nhân, sức mạnh kinh hồn trong chốc lát đã biến thân thể lão thành một làn sương máu. Hồn Điện tôn giả từng đuổi giết Tiêu Viêm đến chật vật, bây giờ ngay cả tư cách tự bạo trước mặt hắn cũng bị tước đoạt, quả là một sự thay đổi nghiêng trời lệch đất…

Chấn vỡ thân thể lẫn linh hồn của Mộ Cốt lão nhân xong, Tiêu Viêm liếc mắt một cái rồi đưa Hải Tâm Diễm lên miệng, nuốt chửng vào bụng. Với thực lực của hắn bây giờ, một Dị hỏa nhỏ nhoi không làm tăng thực lực lên bao nhiêu, nhưng khi thi triển Phật Nộ Hỏa Liên thì vẫn cần đến Dị hỏa. Mặc dù Hóa Sinh Hỏa cũng không hề thua kém, nhưng sau khi có được Hải Tâm Diễm, Tiêu Viêm mới có thể thi triển Ngũ Sắc Hủy Diệt Hỏa Liên một cách chân chính.

“Tiêu Viêm, hôm nay nơi đây sẽ là chỗ chôn thây của ngươi!”

Sau khi Tiêu Viêm nuốt Hải Tâm Diễm, thân ảnh Cốt U thánh giả đã hiện ra trên không trung, âm trầm quát lên.

“Thật có lỗi, hôm nay ta đã tính huyết tẩy nơi này rồi!” Tiêu Viêm ngẩng đầu, nhẹ giọng cười với Cốt U thánh giả. Tử Nghiên đã nhiễu loạn không gian ở khu vực này, xem như bọn người kia có ngọc giản truyền tin gọi cường giả Hồn Tộc đến cũng không có bất cứ hiệu quả nào.

“Chỉ bằng mấy tên tiểu bối các ngươi sao?” Nghe vậy, Cốt U thánh giả giận quá hóa cười. Nhiều năm trôi qua, bây giờ Tiêu Viêm đã dám nói huyết tẩy Hồn Điện của hắn rồi đấy.

“Đương nhiên, ta biết nơi này không tới lượt ngươi làm chủ.” Tiêu Viêm không quan tâm đến ánh mắt của hắn mà nhìn thẳng về cung điện màu đen kia, thản nhiên nói: “Vị Đại Thiên Tôn kia đừng trốn trốn tránh tránh nữa, Tiêu Viêm ta đã quyết định huyết tẩy nơi này rồi!”

“Hừ, khẩu khí thật lớn, ngươi cho rằng đạt đến cấp độ Đấu Thánh là có thể muốn gì làm nấy à? Hồn Tộc ta muốn trừ khử ngươi chỉ là một cái phất tay mà thôi.”

Thanh âm của Tiêu Viêm vừa dứt, sâu trong cung điện liền vang lên một tiếng hừ lạnh như băng, chợt một đám khói đen dày đặc bùng phát ra. Bên trong đám khói đen đó, một thân hình gầy gò tựa như bộ xương khô hiện ra, mang theo khí tức âm trầm, lạnh lẽo và cổ xưa, chậm rãi bước ra

☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!