Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 1494: CHƯƠNG 1482: ĐẠI THIÊN TÔN

Khói đen mờ mịt dần tan, một thân ảnh gầy guộc tựa như bộ xương khô di động chậm rãi hiện ra trong tầm mắt của Tiêu Viêm. Đó là một lão giả vận hắc bào, khuôn mặt khô quắt, hai mắt lõm sâu, bên trong hốc mắt là hai luồng Quỷ Hỏa đang lập lòe chớp động.

“Hồn Điện Đại Thiên Tôn trong truyền thuyết, cuối cùng ngươi cũng chịu xuất đầu lộ diện rồi.”

Tiêu Viêm nhìn chằm chằm vào thân ảnh kia, khóe miệng khẽ nhếch lên thành một nụ cười nhạt, nhẹ giọng nói.

Thân ảnh già cỗi đó từ từ ngẩng đầu, khuôn mặt khô héo dưới ánh sáng mờ ảo trông càng thêm phần đáng sợ. Quỷ Hỏa trong mắt hắn khẽ nhảy lên, giọng nói khàn đặc như ma sát khiến người ta phải dựng tóc gáy: “Tiêu Viêm, không ngờ ngươi lại có gan tìm đến tận đây. Vốn dĩ trong tộc đã quyết định để ngươi sống thêm một thời gian, nhưng nếu ngươi đã tự mình tìm đến cửa, lão phu cũng đành thành toàn cho ngươi vậy.”

“Kẻ nào thu thập kẻ nào, còn chưa biết được đâu!” Tiêu Viêm cười khẩy, ánh mắt lạnh như băng nhìn thẳng vào lão giả khô héo. Lần trước khi hắn giao thủ với Cốt U Thánh giả, chính lão quỷ này đã âm thầm ra tay cứu giúp. Nếu lúc đó lão ta lộ diện, Tiêu Viêm quả thật khó lòng chiến thắng, nhưng hiện tại, thời thế đã khác xưa rồi.

Với nhãn lực của Tiêu Viêm lúc này, đương nhiên có thể nhìn thấu thực lực của Đại Thiên Tôn – Nhị tinh Đấu Thánh trung kỳ, so với thực lực của hắn sau khi đột phá vẫn còn mạnh hơn một bậc. Nhưng chênh lệch này đối với Tiêu Viêm mà nói, cũng không phải là khoảng cách không thể san lấp.

“Đại ca, cần gì phải nhiều lời với tiểu bối này, cứ giết hắn đi, sau đó đoạt lấy linh hồn. Hắc hắc, linh hồn của một vị Bán Thánh cường giả đủ để sánh với thành quả thu thập của một phân điện trong gần một trăm năm đấy.” Hung quang trong mắt Cốt U Thánh giả lóe lên. Mối nhục ngày đó bị Tiêu Viêm hành hạ, hắn vẫn canh cánh trong lòng, nhưng vì e ngại thực lực của đối phương nên không dám tìm đến báo thù. Hiện tại Tiêu Viêm lại dám xông vào tận sào huyệt Hồn Điện, còn nói là đến để bắt hắn trả giá.

“Ha ha, Cốt U lão quỷ, kẻ nói nhảm chính là ngươi đấy. Ngươi có gan giao đấu với ta một trận không?” Cốt U Thánh giả vừa dứt lời, không gian trước mặt lão liền vặn vẹo, thân ảnh Dược Lão chậm rãi hiện ra, lão mỉm cười nhìn về phía trước với ánh mắt chẳng mấy thiện cảm.

“Dược Trần!” Nhìn thấy người vừa xuất hiện, sắc mặt Cốt U lập tức trầm xuống. Lão vừa định buông lời châm chọc, đột nhiên cảm nhận được luồng uy áp kinh người từ đối phương, sắc mặt càng trở nên khó coi.

“Ngươi… ngươi cũng đột phá đến Đấu Thánh rồi sao?”

Nhìn bộ dạng kinh hãi của Cốt U, Dược Lão chỉ mỉm cười: “Cũng nhờ may mắn thôi. Món nợ ngươi ám toán ta lần trước, hôm nay cũng nên tính sổ rồi nhỉ!”

“Hừ, đừng tưởng đột phá Đấu Thánh thì lão phu sẽ sợ ngươi, ta cũng chỉ cách Đấu Thánh một bước ngắn mà thôi!” Cốt U hừ lạnh một tiếng, trên mặt cũng không có bao nhiêu vẻ sợ hãi. Nơi này là sân nhà của bọn họ, lực chiến đấu được tăng phúc không nhỏ. Lão lập tức úp hai chưởng xuống, hắc khí từ trong cơ thể cuồn cuộn trào ra. Cùng lúc đó, những sợi xích khổng lồ xung quanh đại điện cũng rung lên bần bật, từng luồng hắc khí bùng phát rồi hội tụ lại.

“Dược Trần, hôm nay lão phu muốn xem ngươi lấy gì để đòi nợ. Lần trước Hồn Điện có thể bắt ngươi, lần này tất nhiên cũng có thể giam cầm ngươi thêm một lần nữa!”

Hắc khí tuôn trào dữ dội, ngưng tụ thành một thân ảnh Ma Thần khổng lồ, ngửa mặt lên trời rít gào, uy phong vô thượng. Ngay sau đó, từ trong hắc khí, vô số sợi xích đen kịt mang theo những tiếng gào thét thê lương chói tai, rợp trời kín đất phóng về phía Dược Lão. Khí thế kinh người, âm thanh ma mị khiến lòng người kinh hãi.

Thấy vậy, Dược Lão chỉ cười nhạt, không lùi bước mà vận chuyển đấu khí, hóa thành những tia chớp sáng lòa, trực tiếp nghênh đón đám xích đen kia.

Khi Dược Lão và Cốt U giao chiến, Tiêu Viêm và Đại Thiên Tôn cũng không nhiều lời thêm nữa. Ánh mắt hắn đảo qua đám cường giả Hồn Điện, rồi quay sang nói với Tiểu Y Tiên và Thanh Lân cách đó không xa: “Những kẻ còn lại, giao cho hai người các ngươi.”

Cung điện này tuy phòng ngự sâm nghiêm, cường giả cấp bậc Thiên Tôn không ít, nhưng với thực lực hiện tại của Tiểu Y Tiên và Thanh Lân, đủ sức đối đầu với cường giả Bán Thánh, tự nhiên không sợ đối phương đông người. Hơn nữa, Thanh Lân sở hữu Bích Xà Tam Hoa Đồng, rất ít kẻ có thể chiếm được thượng phong khi giao đấu với nàng.

“Hừ!”

Thấy thế, Đại Thiên Tôn hừ lạnh một tiếng, bàn tay giấu trong tay áo kết thành một đạo ấn quyết.

“Xuy xuy!”

Ấn quyết vừa thành, không gian quanh thân Tiêu Viêm lập tức gợn sóng. Tiếp đó, vô số bạch ảnh hiện ra, từ trong không gian xung quanh, hàng hà sa số gai xương trắng hếu sắc lẹm như chớp giật bắn ra.

“Trò trẻ con!”

Đối mặt với thế công này, Tiêu Viêm chỉ cười khẩy rồi phất nhẹ tay áo. Hỏa diễm hùng hậu mang theo nhiệt độ kinh hoàng bộc phát, trong nháy mắt đã thiêu rụi toàn bộ đám gai xương.

“Cốt Hoàng Liệt Thiên!”

Gai xương vừa tan biến, giọng nói lạnh lẽo của Đại Thiên Tôn lại vang lên. Không gian trên đỉnh đầu Tiêu Viêm vặn vẹo, một thanh cốt đao khổng lồ xuất hiện cực kỳ quỷ dị, xé rách hư không chém thẳng xuống.

“Vèo!”

Theo sau thanh cốt đao quỷ dị là một luồng dao động năng lượng kỳ lạ khuếch tán ra, lao về phía Tiêu Viêm nhanh như điện xẹt.

“Đây là… công kích linh hồn.”

Cảm nhận được luồng dao động đó, Tiêu Viêm hơi kinh ngạc, không ngờ Đại Thiên Tôn này lại am hiểu cả công kích linh hồn. Đáng tiếc, nếu luận về chiến đấu linh hồn, Tiêu Viêm chưa từng e ngại bất kỳ ai.

“Vỡ!”

Tiêu Viêm nắm chặt tay, sắc mặt vẫn bình tĩnh, tung ra một quyền. Một quyền này không chút hoa lệ, cũng không có một tia đấu khí dao động, mà chỉ đơn thuần là lực lượng linh hồn thuần túy.

“Ầm!”

Quyền phong vô hình từ lòng bàn tay Tiêu Viêm bung ra, va chạm với luồng dao động kỳ lạ phía sau cốt đao.

Thấy Tiêu Viêm dễ dàng phá tan công kích linh hồn của mình, Đại Thiên Tôn phóng người lên không, đứng cạnh thanh cốt đao khổng lồ dài trăm trượng. Hắc vụ từ cơ thể hắn tuôn trào, hóa thành một bàn tay khổng lồ nắm chặt chuôi đao. Hắn quát lớn một tiếng, vung đao chém thẳng xuống đỉnh đầu Tiêu Viêm, phong mang sắc bén đến đáng sợ.

“Thanh cốt đao này có chút cổ quái, có thể đả thương linh hồn.”

Nhìn thanh cốt đao đang nhanh chóng phóng đại trong tầm mắt, Tiêu Viêm khẽ nhấn hai tay vào hư không. Mặt đất phía dưới tức thì nứt ra, gần trăm cột nham tương nóng chảy ùn ùn trồi lên, va chạm mạnh mẽ vào thanh cốt đao.

“Hừ!”

Thế công bị ngăn cản, Đại Thiên Tôn gằn giọng, khẽ xoay cổ tay. Thanh cốt đao vẽ một vòng, chấn cho đám cột nham tương đang không ngừng sinh sôi kia nổ tung, thậm chí cả năng lượng hỏa diễm bá đạo ẩn chứa bên trong cũng bị áp chế.

“Tiêu Viêm! Cốt đao của lão phu được luyện từ xương sọ của hơn vạn người, không biết đã dùng bao nhiêu linh hồn để tế đao! Chỉ cần bị đao phong nhập thể, chắc chắn sẽ phải chịu nỗi đau vạn hồn thôn phệ.”

“Bàng môn tà đạo!”

Tiêu Viêm cười lạnh. Hắn có Dị Hỏa hộ thể, đao khí tầm thường không thể nào gây tổn thương cho linh hồn của hắn. Lật tay một cái, năm loại Dị Hỏa lập tức hiện ra trước mặt, trong đó có cả Hải Tâm Diễm, tất cả đều là Dị Hỏa chân chính.

“Ngươi đã tự tin vào thanh đao rách của mình như vậy, thì ta sẽ phá nát nó cho ngươi xem!”

Tiêu Viêm biến đổi thủ ấn, năm đóa Dị Hỏa bành trướng, hóa thành sói, báo, sư, hổ, long, năm loại hỏa linh khổng lồ lơ lửng trên không, hợp thành một đại trận hỏa diễm.

Ngũ Luân Ly Hỏa Pháp vốn có ngũ linh, trước đây chỉ dùng bốn loại Dị Hỏa đã có uy lực sánh ngang Thiên giai đấu kỹ. Giờ đây, hắn dùng đến năm loại Dị Hỏa chân chính, uy lực của nó đã được thi triển đến cực hạn.

“Ô ô!”

Năm loại hỏa linh nhanh chóng dung hợp, hóa thành một bánh xe lửa đường kính hơn trăm trượng xoay tròn với tốc độ kinh người. Không gian xung quanh nó cũng như sụp đổ, tạo thành một vùng hư không đen ngòm như cái miệng của mãnh thú thượng cổ.

“Hừ! Cuồng vọng!”

Đại Thiên Tôn cười lạnh lẽo, hắc khí trong cơ thể tuôn trào càng lúc càng nhanh, hóa thành những luồng linh hồn gào thét thê lương, nhanh chóng nhập vào cốt đao. Ngay lập tức, màu trắng của cốt đao dần hiện lên những vệt đỏ sẫm như máu tươi chưa khô.

“Hồn Diệt Trảm!”

Khi những vệt máu kia xuất hiện, vẻ mặt Đại Thiên Tôn trở nên ngưng trọng. Lão giơ cao thanh đao rồi hung hãn chém xuống Hỏa Luân trên bầu trời.

“Phá cho ta!”

Khuôn mặt Đại Thiên Tôn đỏ bừng lên vì vận lực. Những nơi cốt đao lướt qua, không gian đều sụp đổ, tạo thành một vết rách không gian đen kịt dài hơn nghìn trượng kéo dài xuống tận mặt đất.

“Chuyển!”

Cảm nhận được một đao hung hãn của Đại Thiên Tôn, Tiêu Viêm thay đổi thủ ấn. Hỏa Luân đột ngột chuyển hướng, xoay tròn điên cuồng, linh hoạt như một con du ngư trên bầu trời. Một tiếng rít trong trẻo vang lên, nó lao tới nhanh như chớp giật, mạnh mẽ đâm thẳng vào thanh cốt đao khổng lồ, không một chút khoan nhượng.

“Đùng!”

Trong khoảnh khắc va chạm, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang vọng khắp không gian. Bão năng lượng điên cuồng quét ngang tứ phía, đại điện đen tuyền vốn kiên cố cũng không chịu nổi chấn động mà ầm ầm sụp đổ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!