Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 1495: CHƯƠNG 1483: HOÀNG TUYỀN TAM TUYỆT

“Đang!”

Làn sóng năng lượng kinh hoàng điên cuồng càn quét tứ phía, ngay cả màn chắn bao phủ không gian này cũng gợn lên những gợn sóng dập dờn. Mơ hồ, những khe nứt mờ ảo bắt đầu lan rộng…

“Phanh!”

Trên bầu trời, nơi cơn bão năng lượng va chạm, xoáy lửa khổng lồ bị đánh bật trở lại. Cuối cùng, khi xoay tròn, năng lượng trong đó càng lúc càng mỏng đi rồi hoàn toàn tiêu tán. Còn thanh cốt đao cũng bị hất văng về phía sau, đâm sầm vào ngọn núi duy nhất, lực phản chấn mạnh mẽ lập tức biến ngọn núi thành một đống phế tích, thanh cốt đao cũng ảm đạm nằm trong đống đá vụn.

Hiển nhiên, trong lần giao kích này, không bên nào chiếm được ưu thế quá lớn, cả hai đều chịu tổn thất.

“Thanh cốt đao này quả nhiên có chỗ khác thường…”

Đại trận hỏa diễm trên đỉnh đầu Tiêu Viêm dần tiêu tán, hóa thành năm ngọn lửa rồi dung nhập lại vào cơ thể hắn. Ánh mắt hắn có chút kinh ngạc nhìn về phía thanh cốt đao. Trong tích tắc va chạm vừa rồi, hắn có thể cảm nhận được một loại dao động kỳ dị lặng lẽ truyền ra từ thanh cốt đao, có sức sát thương cực lớn đối với linh hồn. Nếu hắn không có dị hỏa bảo vệ, chắc chắn sẽ chịu thiệt thòi không nhỏ.

“Không hổ là kẻ mà Hồn Điện chúng ta mấy lần bắt hụt, quả thực có chút bản lĩnh.” Trên bầu trời, Đại Thiên Tôn nhìn Tiêu Viêm bằng ánh mắt ngưng trọng hơn trước. “Chỉ ngắn ngủi chưa đầy một năm mà ngươi đã đột phá đến Nhị tinh Đấu Thánh. Tốc độ như vậy, ngay cả lão phu cũng không thể không tán thưởng. Nhân tài như ngươi nếu đồng ý gia nhập Hồn Điện, địa vị tất nhiên sẽ không kém gì ta!”

Nghe Đại Thiên Tôn nói, trên môi Tiêu Viêm bỗng nở một nụ cười cổ quái. Cục diện giữa hắn và Hồn Điện đã là không chết không dừng, vậy mà lão già này lại còn muốn lôi kéo hắn sao?

Thần sắc cổ quái của Tiêu Viêm đều bị Đại Thiên Tôn thu hết vào đáy mắt, khiến trong lòng lão dấy lên một tia nộ khí, cười lạnh nói: “Không biết điều! Đợi ngày sau ngươi sẽ hiểu thực lực của Hồn Tộc chúng ta mạnh đến thế nào. Cỡ như ngươi cũng chỉ là con kiến mà thôi, Hồn Tộc muốn giải quyết ngươi dễ như trở bàn tay!”

“Thật sao?”

Tiêu Viêm cũng chẳng phản bác, khóe miệng chỉ nhếch lên: “Nhưng trước đó, e rằng phải giải quyết ngươi trước đã!”

“Chỉ bằng ngươi?” Trong miệng Đại Thiên Tôn phát ra một tiếng cười quái dị, rồi hướng tay về phía đống phế tích khẽ nắm chặt lại, thanh cốt đao liền bay vút lên, lơ lửng trước mặt lão. Thân hình chợt động, lão trực tiếp đáp lên thân đao, tức thì thanh đao hiện lên từng đợt dao động, thân thể Đại Thiên Tôn chầm chậm dung nhập vào cốt đao.

“Nhân đao hợp nhất…”

Nhìn thấy cảnh đó, Tiêu Viêm không khỏi nhíu mày.

“Tiêu Viêm, lão phu khổ tu mấy trăm năm mới có thể đạt tới cảnh giới thân thể dung hợp cùng Cốt Hoàng Đao. Hôm nay là lần đầu tiên thi triển, coi như mượn ngươi tế đao đi!” Cốt Hoàng Đao lơ lửng trên không, thân đao hiện ra khuôn mặt Đại Thiên Tôn, lão cười quái dị nhìn Tiêu Viêm. Thân đao màu trắng bệch dần hiện lên vô số tơ máu chi chít, tựa như kinh mạch trong cơ thể người.

“Vụt!”

Tiếng nói của Đại Thiên Tôn vừa dứt, Cốt Hoàng Đao liền chấn động rồi biến mất không thấy tăm hơi.

“Tốc độ thật nhanh!”

Khi Cốt Hoàng Đao biến mất, trong lòng Tiêu Viêm dâng lên một cỗ ngưng trọng, thân hình chợt lui lại như một phản xạ tự nhiên. Và ngay tích tắc hắn lùi lại, không gian trước mặt đột ngột rung động, một đạo đao mang sắc lẹm xé rách không gian rồi chém mạnh xuống. Khoảng cách giữa lưỡi đao và đầu Tiêu Viêm chỉ còn nửa thước!

“Hắc, phản ứng không tồi!” Một đao thất bại, nhưng một tràng cười quái dị vẫn truyền ra từ trong Cốt Hoàng Đao. Thân đao chấn động một cái rồi biến hóa ra vô số đao ảnh, vây khốn lấy Tiêu Viêm, những lưỡi đao sắc bén nhắm thẳng vào các yếu điểm trên người hắn.

“Lục Hợp Du Thân Xích!”

Tiêu Viêm ngưng trọng nhìn Cốt Hoàng Đao đang từng bước ép tới. Hắn nắm chặt hai tay, Huyền Trọng Xích đã lâu không dùng cũng được triệu hồi ra. Thân xích chấn động, tạo ra muôn trùng xích ảnh đan thành một tấm lưới phòng ngự, bao bọc kín kẽ quanh thân.

“Đinh đinh đang đang!”

Vô số đao ảnh sắc bén như vũ bão trút xuống màn xích ảnh, bắn ra vô số đóa hoa lửa. Mỗi lần xích ảnh và đao ảnh va chạm đều xé ra những khe nứt không gian đen ngòm.

“Xuy xuy xuy xuy!”

Đối mặt với lớp phòng ngự như mai rùa của Tiêu Viêm, tần suất công kích của Cốt Hoàng Đao lại điên cuồng tăng vọt. Tốc độ cực đoan đến đáng sợ làm cho sắc mặt Tiêu Viêm càng thêm ngưng trọng. Chỉ bằng một chiêu này, lão Đại Thiên Tôn đã đủ tư cách giao thủ với cường giả Nhị tinh Đấu Thánh hậu kỳ, thậm chí ngay cả Yêu Minh muốn thắng lão ta cũng khó. Cái gọi là nhân đao hợp nhất này quả nhiên cực kỳ quỷ dị.

“Phanh!”

Tiêu Viêm đang ngưng tụ tâm thần xây dựng phòng ngự, nhưng đột nhiên trong lòng lại dấy lên cảm giác nguy cơ.

“Bành…”

Ngay lúc ý thức Tiêu Viêm phân tâm, lưới xích ảnh bị xé ra một lỗ hổng, một đạo hàn quang sắc bén chém thẳng lên bờ vai của Tiêu Viêm. Ngay khi tiếp xúc, áo bào trên người hắn sáng lên, kháng cự lại đao quang trong thoáng chốc nhưng lập tức liền bị xé rách. Cốt Hoàng Đao không chút khách khí chém lên vai Tiêu Viêm.

“Đang!”

Lúc đao mang chém trúng, hoa lửa bùng lên nhưng không có máu chảy. Mơ hồ có vài mảnh vảy vụn bắn ra. Hiển nhiên, Tiêu Viêm đã kịp thời triệu hồi Long Hoàng Cổ Giáp trong lúc nguy cấp.

“Đinh!”

Trọng xích trong tay Tiêu Viêm vung lên, đánh mạnh lên thân Cốt Hoàng Đao, chấn văng nó ra xa. Hắn nghiêng đầu nhìn vết đao nhàn nhạt trên vai, sắc mặt âm trầm. Nhiều năm rồi, đây là lần đầu tiên hắn thi triển Lục Hợp Du Thân Xích mà bị công phá. Bởi vậy có thể thấy, tốc độ công kích của Đại Thiên Tôn khi nhân đao hợp nhất kinh khủng đến mức nào!

“Thân thể thật cứng rắn!” Cốt Hoàng Đao lại một lần nữa hiện ra khuôn mặt của Đại Thiên Tôn, lão cười quái dị nhìn Tiêu Viêm rồi nói: “Tốc độ công kích của ngươi quá chậm, căn bản không theo kịp ta khi nhân đao hợp nhất…”

Sắc mặt Tiêu Viêm không chút thay đổi, hắn khẽ gật đầu, cũng không phủ nhận sự lợi hại của đối thủ. Chỉ bằng vào chiêu này, lão đã có thể khiêu chiến vượt cấp với cường giả Nhị tinh Đấu Thánh hậu kỳ, quả thật đủ để tự phụ rồi!

“Phù!”

Tiêu Viêm thở ra một hơi dài, sắc mặt càng thêm ngưng trọng, hai tay chập lại rồi nhanh chóng kết thành những thủ ấn phức tạp. Theo sự biến hóa của thủ ấn, linh hồn lực lượng ở mi tâm hắn cũng phá thể mà ra, hóa thành một hư ảnh to lớn bao phủ bên ngoài thân thể.

“Ngươi nhanh, ta còn nhanh hơn!”

Thủ ấn dần dừng lại, khóe môi Tiêu Viêm cũng nhếch lên một nụ cười lạnh: “Hoàng Tuyền Thiên Nộ!”

“Động!”

Theo tiếng quát của Tiêu Viêm, hư ảnh khổng lồ kia cũng chậm rãi há to miệng, một cỗ linh hồn trùng kích vô cùng kinh khủng chợt bùng nổ như vũ bão.

“Phanh!”

Sóng âm kinh khủng chuyên công kích linh hồn khuếch tán ra xung quanh. Bảy thành cường giả Hồn Điện trong không gian này chợt cứng ngắc toàn thân, rồi ‘bành’ một tiếng, cả thân thể và linh hồn đều hóa thành hư vô dưới loại trùng kích này...

“Đang!”

Sóng linh hồn trùng kích cường hãn đó cũng bị Đại Thiên Tôn phát hiện, nhưng lão còn chưa kịp thi triển phòng ngự thì lực lượng đó đã tác động lên thân đao.

Cốt đao khổng lồ bị chấn bay ngược về phía sau. Cùng lúc đó, một thân ảnh già nua bị đánh văng ra từ thân đao, phun một ngụm máu tươi giữa không trung. Đại Thiên Tôn vậy mà đã bị Tiêu Viêm trực tiếp đánh bật ra khỏi trạng thái Nhân Đao Hợp Nhất.

“Hoàng Tuyền Chỉ!”

Thấy Đại Thiên Tôn bị đánh bay ra khỏi Cốt Hoàng Đao, ngón tay Tiêu Viêm liền điểm mạnh. Một ngón tay năng lượng khổng lồ ngưng tụ thành hình, hung hăng điểm tới thân thể Đại Thiên Tôn. Năng lượng đáng sợ đó khiến cho thân thể lão nổ tung, một cánh tay hóa thành huyết vụ…

“Hoàng Tuyền Chưởng!”

Một kích bất ngờ thay đổi cục diện, Tiêu Viêm cũng không hạ thủ lưu tình, một chưởng ấn năng lượng khổng lồ lại lần nữa vỗ mạnh lên người Đại Thiên Tôn. Thân hình lão như một viên đạn pháo từ không trung cắm thẳng xuống mặt đất, dư chấn đáng sợ khoét trên mặt đất một cái hố sâu chừng vài trăm trượng.

Ba chiêu, ba tuyệt kỹ của Hoàng Tuyền Yêu Thánh. Hoàng Tuyền Thiên Nộ đả thương linh hồn, Hoàng Tuyền Chỉ và Hoàng Tuyền Chưởng tiêu diệt thân thể. Tam đại tuyệt kỹ được Tiêu Viêm thi triển một cách liên hoàn và thuần thục, đem đến uy lực kinh thiên động địa.

Tiêu Viêm lơ lửng trên bầu trời, chậm rãi thở ra một hơi. Ánh mắt hắn bình tĩnh nhìn xuống hố sâu, nơi đó vẫn còn sót lại một tia khí tức yếu ớt của Đại Thiên Tôn. Hiển nhiên, lão vẫn còn sống.

“Chết đi!”

Ánh mắt Tiêu Viêm lạnh xuống, bàn tay hướng xuống hố sâu khổng lồ kia. Khi hắn vừa muốn nắm tay lại, trong cung điện bỗng truyền ra một luồng dao động năng lượng vô cùng cường hãn. Không gian phía trước Tiêu Viêm đột nhiên vặn vẹo, một thân ảnh chậm rãi xuất hiện. Cùng lúc đó, một luồng khí tức cường đại đến lạ thường bỗng quét qua không gian bị phong bế này...

“Tiêu Viêm, gan lớn thật!”

Khi nghe được giọng nói trầm thấp đó, Tiêu Viêm cười nhẹ. Hắn nhìn thân ảnh quỷ mị hư vô trước mắt mà không có chút ngạc nhiên nào, chỉ bình thản nói: “Phó điện chủ Hồn Điện, trốn lâu như vậy cuối cùng cũng chịu xuất đầu lộ diện rồi sao?”

Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!