Hỏa nô Đấu Thánh bất động đứng cạnh Tiêu Viêm, vẻ mặt vô hồn, chỉ có luồng năng lượng khủng bố mơ hồ dao động mới khiến người ta cảm nhận được sự cường hãn của nó.
“Những phù văn này chỉ có thể tạm thời khống chế Hỏa nô, nếu để phân thần của Tịnh Liên Yêu Hỏa tái hiện, nó sẽ dùng Hỏa châu phá vỡ phong ấn, đoạt lại quyền khống chế Hỏa nô.”
Tiêu Viêm chăm chú nhìn Hỏa nô đứng bên cạnh, trong mắt hào quang chợt lóe. Muốn hoàn toàn khống chế Hỏa nô thì phải giải quyết Hỏa châu tồn tại bên trong người nó, bởi vì đó cũng chính là con đường duy nhất mà Tịnh Liên Yêu Hỏa dùng để khống chế Hỏa nô.
“May mà hiện tại Tịnh Liên Yêu Hỏa cũng không thể phân thần được…”
Giải quyết triệt để Hỏa châu hiển nhiên không phải là việc mà Tiêu Viêm có thể làm trong một sớm một chiều. Chính vì vậy hắn cũng không tiếp tục lãng phí thời gian mà đưa mắt nhìn về những nơi khác. Lúc này, hai Hỏa nô đối địch với Huân Nhi và Đại trưởng lão vẫn đang bị áp chế, liên tục bại lui. Bạch sắc hỏa diễm trên người chúng cũng càng lúc càng ảm đạm, xem bộ dạng này, hai bên phân thắng bại chỉ là chuyện sớm muộn.
Thấy bên Huân Nhi không có vấn đề gì, Tiêu Viêm cũng nhẹ nhõm thở ra một hơi. Hắn vừa định dời mắt đi chỗ khác thì cách đó không xa chợt truyền đến một đạo năng lượng chấn động vô cùng khủng bố. Dưới cơn chấn động đó, Dị hỏa trong cơ thể Tiêu Viêm cũng có chút run lên.
Sự biến hóa của Dị hỏa trong cơ thể đã làm cho Tiêu Viêm khẽ nhíu mày. Hắn đưa mắt nhìn về nơi phát ra chấn động năng lượng liền thấy Hỏa Huyễn đang lăng không mà đứng, sau lưng y là một đôi hỏa dực khổng lồ dài chừng trăm trượng. Theo mỗi lần vỗ cánh, cuồng phong hỏa diễm bùng ra tràn ngập khắp đất trời, mang theo khí thế bá đạo tuyệt luân.
“Đó là Bát Hoang Phá Diệt Diễm sao?”
Nhìn hắc diễm nhàn nhạt sau lưng Hỏa Huyễn, trong mắt Tiêu Viêm cũng không khỏi ánh lên một tia hâm mộ. Bát Hoang Phá Diệt Diễm là một loại lửa vô cùng bá đạo, trên Dị Hỏa Bảng bài danh thứ sáu. Riêng vị trí đó cũng đã đủ nói lên sức mạnh của nó chứ chưa cần phải bàn luận gì thêm.
Hỏa Huyễn có Bát Hoang Phá Diệt Diễm trợ giúp, nên dù thực lực không bằng đối thủ, y vẫn đánh cho Hỏa nô Đấu Thánh Nhất tinh Hậu kỳ kia không kịp trở tay. Nếu không phải trên thân có một lớp Hỏa sa y ngăn cản Dị hỏa ăn mòn thì chỉ sợ Hỏa nô nọ đã sớm thất thủ.
“Sinh ra trong đại gia tộc quả là một điều may mắn! Ít ra về mặt tài nguyên, người bình thường tuyệt đối không thể sánh bằng.”
Tiêu Viêm khẽ thở dài. Thật lòng mà nói, đối với loại Dị hỏa như Bát Hoang Phá Diệt Diễm, ngay cả hắn cũng phải thèm thuồng. Hắn lăn lộn bôn ba khắp đại lục để truy tìm Dị hỏa, nhưng cuối cùng loại Dị hỏa cao cấp nhất mà hắn có thể sở hữu cũng chỉ là Tam Thiên Viêm Diễm Hỏa xếp hạng thứ chín. Nếu đem so với Bát Hoang Phá Diệt Diễm kia thì thua kém quá nhiều.
Bùm!
Khi Tiêu Viêm còn đang rầu lòng than thở thì ở một hướng khác đột nhiên vang lên một tiếng nổ trầm đục. Hắn vừa nhìn sang thì lập tức con ngươi liền co rụt lại.
“Hồn Phong?”
Đó là nơi Hồn Phong và Hỏa nô Đấu Thánh Nhị tinh Hậu kỳ đang chiến đấu. Hai người này thực lực tuy tương đương nhưng giao thủ lại nhanh đến lạ thường. Tiêu Viêm chỉ thấy Hồn Phong bay lượn rồi nhẹ nhàng tung một chưởng lên thân thể Hỏa nô. Liền sau đó, Yêu hỏa trên người Hỏa nô không ngờ hóa thành một luồng lửa rồi chui thẳng vào lòng bàn tay của Hồn Phong, dường như bị hắn hút sạch.
“Hắn cũng dám thôn phệ Yêu hỏa sao?”
Nhìn thấy cảnh tượng đó, dù là Tiêu Viêm cũng phải biến sắc. Tuy những Yêu hỏa này không mang theo ý thức của bản thể Tịnh Liên Yêu Hỏa, nhưng chúng vẫn hàm chứa một lực lượng hủy diệt kinh hồn, kể cả hắn cũng không dám hấp thụ ngọn lửa này một cách hời hợt như thế. Không ngờ Hồn Phong lại có thể làm ra chuyện này.
Với tính tình của y, dĩ nhiên sẽ không hành sự lỗ mãng, nói vậy là phải nắm chắc lắm thì Hồn Phong mới dám hút lấy đám yêu hỏa này. Nhưng loại bản lĩnh như thế, dù là Tiêu Viêm đang tu luyện Phần Quyết cũng bị chấn động không thôi.
Sau khi nuốt sạch Yêu hỏa trên thân thể Hỏa nô, Hồn Phong khẽ liếm môi, bộ dáng dường như vẫn chưa thỏa mãn. Rồi tựa hồ cảm giác được Tiêu Viêm đang quan sát mình, y mới quay đầu lại nhìn thẳng vào mắt hắn. Thấy được vẻ mặt kinh ngạc của Tiêu Viêm, trên khóe môi Hồn Phong không khỏi nhếch lên một nụ cười lạnh lùng.
“Kẻ này… quả nhiên có chút quỷ dị…”
Tiêu Viêm dần khôi phục bình tĩnh, trong lòng càng lúc càng cảnh giác đề phòng Hồn Phong. Trong lớp người trẻ tuổi ở đây, Hồn Phong là kẻ mang đến cho hắn cảm giác nguy hiểm nhiều nhất.
Kétttt!
Khi Tiêu Viêm đang âm thầm đề cao cảnh giác, thì bên trong trận đại chiến đột nhiên bùng ra những chấn động năng lượng cực kỳ khủng bố. Bất chợt một tiếng rít gió bén nhọn chói tai lanh lảnh vang lên. Tiếng rít hiển nhiên là của Tịnh Liên Yêu Hỏa, bất quá, trong thanh âm đã ẩn chứa sự phẫn nộ của một kẻ thụ thương. Xem ra, đối mặt với sự vây công của bảy vị Tứ tinh Đấu Thánh, dù có vô cùng mạnh mẽ thì Yêu hỏa cũng đã phải chịu thiệt thòi lớn.
Tóm lại, với chiến thuật dùng số đông áp chế thì phần lớn sẽ chiếm được thế thượng phong. Mà lần này còn do đám cường giả Tứ tinh Đấu Thánh hợp lực, quả thật có chút bá đạo.
Rầm!
Tiêu Viêm nhìn về phía trận đại chiến, định mở miệng nói gì đó thì sắc mặt đột nhiên biến đổi. Hắn lập tức dời mắt sang một Hỏa nô ở cách đó không xa, liền thấy hai mắt y bất chợt bắn ra hai luồng tinh quang, một loại năng lượng cuồng bạo đến cực điểm nhanh như chớp lan tràn ra bên ngoài.
“Lui mau! Nó muốn tự bạo!”
Thấy một màn này, sắc mặt Tiêu Viêm chợt trầm xuống, vội vã quay về phía đám người Huân Nhi quát lớn.
Nghe Tiêu Viêm la lên, đám người Dược lão cũng lộ ra vẻ kinh hãi. Cường giả Đấu Thánh tự bạo không phải là chuyện đơn giản. Uy lực cỡ đó, quả thật có khả năng hủy thiên diệt địa.
Ầm!
Khi đám người Tiêu Viêm, Dược lão vội vã tháo lui thì thân thể tên Hỏa nô nọ bỗng phình to lên với tốc độ mà mắt thường cũng có thể trông thấy được. Rồi sau đó, dưới ánh mắt kinh hoàng của mọi người, y liền nổ tung!
Cơn bão năng lượng đáng sợ kia không bút nào tả xiết. Chỉ thấy trên bầu trời, cơn bão năng lượng lấy một tốc độ kinh người quét mạnh ra xung quanh, biển nham thạch nóng chảy bên dưới cách đó mấy nghìn trượng cũng nứt toác thành một cái khe khổng lồ dài hàng vạn trượng sâu không thấy đáy. Dòng chảy dung nham cuồn cuộn liên tục đổ xuống vực sâu đó.
“Hự… hự… phụt…”
Những kẻ xui xẻo không kịp tránh né, bị cơn bão năng lượng quét qua thân thể lập tức hộc máu, máu thịt be bét, kinh mạch trong thân thể cũng đứt thành từng khúc.
Hỏa nô tự bạo, dường như trừ trận đại chiến ra thì việc này đã khiến cho không ít người đang tham gia những trận chiến nhỏ xung quanh vội vã thối lui. Thế nhưng ngoài tên Hỏa nô thứ nhất tự bạo và kẻ đã bị Tiêu Viêm khống chế ra, đám Hỏa nô còn lại hai mắt đều sáng rực hào quang, khuôn mặt không chút cảm xúc, không ngừng liều mạng truy kích đối thủ.
Thấy đám Hỏa nô tự nhiên hung hãn lao đến, dù là Phó điện chủ Hồn Điện cũng phải biến sắc mà cấp tốc thoái lui. Đối mặt với cường giả Đấu Thánh tự bạo thì ngay cả y cũng phải lùi một bước tạm lánh phong mang.
Ầm! Ầm! Ầm!
Tuy bọn Tiêu Viêm nhờ phản ứng cùng tốc độ nhanh mà tránh được một kiếp, có điều không phải ai cũng may mắn như vậy. Có những tên Hỏa nô, trước khi chết còn cố tình lao sát vào đám cường giả rồi mới tự bạo trước ánh mắt kinh hoàng của bọn họ. Năng lượng hủy diệt liên tục bùng lên, lập tức đem những người này chấn thành hư vô.
Chỉ vài âm thanh kinh thiên động địa vang lên, số người tiến vào không gian Yêu hỏa ngay lập tức đã giảm đi hơn nửa. Vài kẻ may mắn còn sót lại đưa ánh mắt thất thần nhìn xuống những cái hố khổng lồ hàng vạn trượng sâu hoắm bên dưới biển dung nham. Bọn họ không một ai có thể nghĩ tới, đám Hỏa nô này lại còn có chiêu tự bạo này…
Chín Hỏa nô, sáu tên tự bạo thành công, còn ba tên trong đó chưa kịp nổ đã bị chính năng lượng khủng khiếp của sáu kẻ đi trước đánh cho tan thành tro bụi.
Bầu trời vạn dặm không một bóng mây. Đám người Tiêu Viêm đưa đôi mắt có chút dại ra nhìn về khoảng không vắng tanh. Nhất thời không khí chợt trở nên lặng ngắt, việc đám Hỏa nô tự bạo quả thật đã khiến bọn họ một phen dạo qua Quỷ Môn Quan.
“Tịnh Liên Yêu Hỏa kia quả thật quá tàn nhẫn, Hỏa nô Đấu Thánh mà nói tự nổ liền nổ. Thủ đoạn bậc này, dù là Hồn tộc hay Cổ tộc đều chẳng thể sánh bằng.” Tiêu Viêm thở dài một hơi, lòng vẫn còn sợ hãi nói.
Đám người Huân Nhi một bên cũng gật đầu tán thành. Cường giả Đấu Thánh ai nấy đều là tồn tại trân quý, làm gì có kẻ nào điên cuồng tới mức đem bọn họ ra làm pháo hôi?
“Chư vị, mau dốc sức giúp ta, đây chính là thời cơ phong ấn Yêu hỏa tốt nhất!”
Trong khi đám người Tiêu Viêm còn đang thở phào nhẹ nhõm, thì nơi chiến trường trung tâm, một tiếng quát vang trời truyền ra. Chỉ thấy Điện chủ Hồn Điện đầu tóc rối bời vút thẳng lên trời cao, bàn tay chợt vỗ vào hư không, một tòa đại trận hắc ám khổng lồ liền xuất hiện trên bầu trời. Trung tâm của đại trận này đang nhắm thẳng vào Tịnh Liên Yêu Hỏa bên dưới.
“Không ngờ lại là Thiên La Phong Ma trận!”
Nhìn hắc ám đại trận trên bầu trời, Huân Nhi nhất thời kinh ngạc hô lớn. Cứ xem sắc mặt của nàng, hiển nhiên đây là một đại trận có danh tiếng không nhỏ.
“Được!”
Đối với hắc ám đại trận này hiển nhiên đám người Cổ Nam Hải cũng có chút nhận thức. Nhưng bây giờ nguy cơ rình rập trước mắt, bọn họ cũng không thèm quản gì nữa, chỉ suy nghĩ thật nhanh rồi gầm lên đáp lời. Lập tức sáu luồng năng lượng mênh mông như biển cả từ khắp các nơi đồng loạt bắn lên, trút hết vào trong đại trận.
Vút!
Được những dòng năng lượng mênh mông kia giúp đỡ, Điện chủ Hồn Điện khuôn mặt có chút nhợt nhạt, hai tay cấp tốc biến ảo thủ ấn. Đại trận chợt rung lên, một luồng sáng cực lớn chứa đầy những phù văn màu đen huyền ảo từ trung tâm đại trận bắn ra, nhanh như chớp phóng xuống thân thể Tịnh Liên Yêu Hỏa.
“Thiên La luyện hỏa, hóa thành bản nguyên!”
Điện chủ Hồn Điện lơ lửng trong không trung, trên khuôn mặt hiện lên vẻ cuồng nhiệt, ánh mắt không che giấu được sự tham lam nhìn xuống Tịnh Liên Yêu Hỏa sắp bị luồng sáng bắn trúng. Lần này, Yêu hỏa kia có chạy đằng trời cũng không thoát