“Vút!”
Từ trung tâm đại trận, một quang trụ đen kịt khổng lồ gầm thét lao xuống với tốc độ kinh hoàng. Chớp mắt một cái, cột sáng đã nối liền trời đất, hung hãn xuyên thủng biển dung nham đang sôi trào bên dưới, tạo thành một vực sâu rộng hàng trăm trượng.
“Graooooooo!”
Bị quang trụ đen kịt đánh trúng, Tịnh Liên Yêu Hỏa lập tức cảm nhận được một luồng sức mạnh phân giải vô cùng quỷ dị đang bùng phát. Dưới sức mạnh ấy, hỏa diễm bao bọc quanh thân thể nó bắt đầu ảm đạm đi từng chút một. Lập tức, một tiếng rít gào thê lương tuyệt vọng vang vọng khắp đất trời...
“Ầm! Ầm! Ầm!”
Đối mặt với luồng sức mạnh quỷ dị bên trong cột sáng đen, Tịnh Liên Yêu Hỏa cũng cảm nhận được một mối nguy hiểm chết người. Ngay lập tức, thân thể nó bành trướng dữ dội, hóa thành một hỏa nhân khổng lồ cao đến ngàn trượng. Trong thoáng chốc, nhiệt độ không gian tăng vọt, biển dung nham bên dưới cũng sôi trào cuồng loạn, từng cột dung nham bắn thẳng lên trời, vô số tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, cảnh tượng tựa như ngày tận thế...
Dưới sự giãy giụa điên cuồng của Tịnh Liên Yêu Hỏa, quang trụ đen kịt chấn động liên hồi, thậm chí còn mơ hồ vang lên những tiếng răng rắc như sắp vỡ vụn.
“Chư vị, mau truyền toàn bộ lực lượng vào đại trận! Nếu để nó phá vỡ phong ấn, tất cả chúng ta đều phải bỏ mạng tại đây!”
Nhìn thấy cảnh này, sắc mặt Điện chủ Hồn Điện kịch biến, hắn gầm lên.
Cùng lúc đó, hai tay hắn biến ảo thủ ấn không ngừng, điên cuồng vận chuyển đấu khí trong cơ thể truyền vào đại trận. Thấy lão như vậy, những kẻ khác đang do dự cũng nghiến răng, dốc toàn lực truyền đấu khí của mình vào.
Được nguồn Đấu khí cuồn cuộn kịp thời tương trợ, đại trận lập tức quang mang rực rỡ. Quang trụ đen kịt cũng trở nên sâu thẳm hơn, luồng sức mạnh quỷ dị ẩn chứa bên trong cũng ngày một kinh khủng.
“Graooo... Muốn phong ấn ta ư? Lũ sâu bọ các ngươi đang mơ tưởng hão huyền!”
Cảm nhận được sức mạnh phong ấn ngày càng kinh khủng, ngọn lửa khổng lồ gầm lên phẫn nộ. Bất chợt, bên trong quang trụ đen kịt, nó đột nhiên tự bạo, một làn sóng năng lượng hủy diệt cuồn cuộn khuếch tán, hung hãn va chạm vào cột sáng.
“Phụt... phụt!”
Đòn phản kích điên cuồng của Tịnh Liên Yêu Hỏa khiến đám người Điện chủ Hồn Điện đều phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt trắng bệch, khí tức trở nên vô cùng uể oải. Trận chiến với Tịnh Liên Yêu Hỏa quá mức khốc liệt, dù mạnh như bọn họ cũng không thể chống đỡ mãi được.
“Chư vị, liều mạng với nó thôi!”
Điện chủ Hồn Điện lau vệt máu bên mép, vẻ mặt vốn lãnh đạm giờ đã trở nên dữ tợn. Hắn cắn mạnh đầu lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết vào quang trụ đen kịt.
“Phụt!”
Thấy Điện chủ Hồn Điện là người đầu tiên tự tổn tinh huyết, những người còn lại thoáng động dung, nhưng rồi cũng hung hăng cắn đầu lưỡi, lần lượt phun ra tinh huyết ẩn chứa năng lượng cuồn cuộn của mình vào trong quang trụ.
“Xuy xuy xuy!”
Dưới sự liều mạng của bảy người, quang trụ đen kịt càng thêm rực rỡ. Mọi người chợt thấy thân thể khổng lồ của Tịnh Liên Yêu Hỏa đột nhiên co rút lại với tốc độ chóng mặt. Dù nó không ngừng gầm lên giận dữ nhưng vẫn không thể ngăn cản được xu thế.
“Thiên La Phong Ma trận... Phong!”
Thấy cảnh tượng đó, Điện chủ Hồn Điện mừng như điên, thủ ấn biến ảo cực nhanh, cuối cùng quát lên một tiếng chói tai.
Tiếng quát vừa dứt, quang trụ đen kịt nhanh chóng co rút lại, trong nháy mắt đã ngưng tụ thành một tinh thể hình lăng trụ màu đen dài chừng một trượng. Bên trong tinh thể, một ngọn lửa màu trắng sữa đang cháy hừng hực, nhiệt độ kinh hoàng lặng lẽ tỏa ra.
“Thành công rồi!”
Nhìn thấy cảnh này, tất cả mọi người đều vui mừng khôn xiết. Sau một trận liên thủ chiến đấu vô cùng kịch liệt, bảy vị Đấu Thánh cuối cùng cũng đã phong ấn được Tịnh Liên Yêu Hỏa.
Tiêu Viêm nhìn chằm chằm vào tinh thể lăng trụ, một lúc lâu sau mới bình tĩnh lại, hắn kín đáo liếc nhìn về phía Điện chủ Hồn Điện. Lúc này, hắn và đám người Tử Nghiên ai nấy đều toàn thân đầy thương tích, khí tức suy yếu. Rõ ràng trận đại chiến vừa rồi đã khiến bọn họ tiêu hao cực lớn.
Tịnh Liên Yêu Hỏa bị phong ấn, không gian tạm thời trở lại yên tĩnh...
“Ha ha, lần hợp tác này quả thật vô cùng sảng khoái! Tịnh Liên Yêu Hỏa cuối cùng cũng đã bị phong ấn, tránh cho Trung Châu một hồi đại kiếp sinh linh đồ thán! Đa tạ chư vị!”
Điện chủ Hồn Điện điều tức một lát, rồi đột nhiên cất tiếng cười lớn, chắp tay về phía đám người Tử Nghiên. Thấy lão như vậy, tâm trạng căng thẳng của những người khác cũng hơi thả lỏng. Nhưng ngay khi họ vừa thở phào, một nụ cười quỷ dị đã lóe lên trên mặt lão. Lão vung tay chộp mạnh về phía tinh thể đen, thân hình lao đi như một tia chớp.
“Ha ha, hôm nay đa tạ các vị. Ân tình này, Hồn tộc ta xin ghi nhớ!”
“Vô sỉ!”
“Quả nhiên không phải thứ tốt lành gì!”
Cảnh tượng này khiến tất cả mọi người đều kinh hãi, vội vàng định thần lại. Nhất thời, những tiếng chửi rủa căm phẫn vang lên giữa không trung.
“Hừ! Muốn cướp Yêu hỏa sao? Đâu có dễ dàng như vậy?”
Khi tinh trụ đen chỉ còn cách Điện chủ Hồn Điện vài chục trượng, một tiếng quát lạnh lẽo bỗng vang vọng đất trời, không gian trước mặt hắn đột nhiên vặn vẹo. Tinh trụ đen vốn đang lao thẳng tới bỗng nhiên quẹo một cách kỳ dị, bay sượt qua người hắn.
“Ngươi...”
Thấy bản nguyên Yêu hỏa sắp đến tay lại vuột mất, Điện chủ Hồn Điện tức giận gầm lên, phóng ánh mắt âm độc về phía Tử Nghiên, người vừa ra tay. Mặc dù trạng thái lúc này không tốt, nhưng về khả năng khống chế không gian, ở đây không ai có thể sánh bằng nàng. Vừa rồi, chính nàng đã dùng tốc độ nhanh nhất bẻ cong không gian, đánh bật tinh trụ đen đi.
Nhưng giận thì giận, Điện chủ Hồn Điện vẫn không tấn công Tử Nghiên mà vội quay sang Hồn Phong và Phó điện chủ quát lớn:
“Còn không mau cướp lấy Yêu hỏa!”
“Mau động thủ!”
Biến cố xảy ra đột ngột, nhưng không hề nằm ngoài dự liệu của Tiêu Viêm. Hắn biết rõ, sau khi liên thủ, cái liên minh tạm bợ vốn không hề đồng lòng này chắc chắn sẽ tan rã. Lần hợp tác vừa rồi chẳng qua cũng chỉ vì sự hấp dẫn của Tịnh Liên Yêu Hỏa quá lớn mà thôi.
Bởi vậy, ngay khi Điện chủ Hồn Điện vừa dứt lời, một đôi cốt dực đã hiện ra sau lưng Tiêu Viêm. Đôi cánh vỗ mạnh, thân hình hắn đã lao đến trước tinh thể đen, vươn tay định chộp lấy.
“Ngươi muốn chết à?”
Ngay khi hắn sắp chạm tới bản nguyên Yêu hỏa, một giọng nói lạnh như băng đã vang lên trên đỉnh đầu. Chính là Phó điện chủ Hồn Điện, kẻ vẫn luôn như hổ rình mồi từ nãy đến giờ.
Cảm nhận được kình phong sắc bén trên đầu, Tiêu Viêm rùng mình. Nhưng bàn tay đang chộp tới của hắn lập tức biến thành một chưởng vỗ mạnh, đẩy tinh thể màu đen bay về phía Huân Nhi và những người khác, đồng thời một ngón tay điểm nhanh lên trời.
“Hoàng Tuyền Chỉ!”
Một đạo chỉ kình khổng lồ nhanh chóng ngưng tụ, cứng đối cứng với Phó điện chủ. Kình phong bùng nổ, đẩy cả hai người đồng thời lùi lại.
“Là bản nguyên Yêu hỏa! Mau cướp lấy!”
Lúc này, hầu như tất cả mọi người đều đã phản ứng lại. Trong chớp mắt, vô số ánh mắt nóng rực đổ dồn về phía tinh thể đen đang bay loạn trên trời. Bên trong tinh trụ đen tuyền đó phong ấn bản nguyên Yêu hỏa, kẻ nào đoạt được, không nghi ngờ gì nữa, thực lực sẽ tăng vọt trong nháy mắt.
“Vút! Vút!”
Từng đạo ánh mắt tham lam khóa chặt lấy quang trụ đen. Trong tích tắc, trên bầu trời vang lên dày đặc những tiếng xé gió, hầu hết các cường giả còn sống sót đều điên cuồng lao về phía tinh trụ.
“Ha ha, bản nguyên Yêu hỏa là của ta!”
Một vị Cao cấp Bán Thánh vừa chộp được tinh trụ, điên cuồng cười lớn. Nhưng tiếng cười còn chưa dứt, hơn chục đạo quyền phong hung hãn đã không chút lưu tình đánh tới. Lập tức, nửa thân trên của lão ta nổ tung thành một đám sương máu, tiếng kêu thảm thiết còn chưa kịp dứt đã tắt lịm.
Nhìn cục diện hỗn loạn, Tiêu Viêm khẽ nhíu mày. Hắn vung tay áo, hai bình ngọc bay về phía Tử Nghiên và Cổ Nam Hải.
“Nhanh chóng khôi phục thương thế!”
Tiêu Viêm nhìn hai người, vội vàng quát. Hiện tại, các Đấu Thánh Tứ tinh phần lớn đều đang suy yếu nên chưa ai ra tay. Nếu bất kỳ ai trong số họ hồi phục trước, khả năng đoạt được bản nguyên Yêu hỏa sẽ là rất lớn, điều này không cần phải bàn cãi.
Nhận lấy đan dược, Tử Nghiên và Cổ Nam Hải không nói lời thừa, lập tức nuốt vào, sau đó dốc sức khôi phục đấu khí. Đương nhiên, họ vẫn luôn cảnh giác với xung quanh, đề phòng có kẻ thừa nước đục thả câu.
Tiêu Viêm quay đầu nhìn về khoảng không hỗn loạn, trong mắt lóe lên tinh quang. Đôi cánh sau lưng lại vỗ mạnh. Tốc độ của hắn vốn vượt xa các Đấu Thánh bình thường, chỉ vài lần chớp động đã xen vào giữa đám đông. Nhưng ngay khi hắn vừa định ra tay, Phó điện chủ Hồn Điện cũng lập tức bám theo, hiển nhiên lần này y đã nhận lệnh phải theo sát Tiêu Viêm.
“Chặn hắn lại!”
Thấy Phó điện chủ lại ra tay, Tiêu Viêm hừ lạnh một tiếng, tâm niệm khẽ động. Hỏa nô bị hắn tạm thời thu phục lúc trước lập tức điên cuồng lao tới. Xung quanh Hỏa nô, đám người Huân Nhi, Cổ Thanh Dương, Dược Lão cũng đồng loạt xuất thủ. Trong nhất thời, bọn họ đã chặn đứng được gã Phó điện chủ, một Đấu Thánh Tam tinh hậu kỳ.
“Vút vút!”
Khi Phó điện chủ bị chặn lại, thân hình Tiêu Viêm lóe lên, đôi cánh sau lưng khẽ vỗ, hắn đã xuất hiện bên cạnh tinh trụ đen, vươn tay ôm lấy. Nhưng khi hắn vừa dùng sức kéo đi, lại phát hiện tinh trụ không hề nhúc nhích. Ánh mắt hắn lập tức lạnh đi, quay phắt lại.
Chỉ thấy ở đầu kia của tinh trụ, một thanh niên mặc hắc bào đang dùng đôi mắt âm trầm lạnh lẽo nhìn hắn chằm chằm.
“Hồn Phong?”
Nhìn thấy người này, sắc mặt Tiêu Viêm trong nháy mắt trở nên lạnh như băng.
“Từ xưa đến nay, vẫn chưa có ai cướp được đồ vật trong tay ta!” Hồn Phong nhìn chằm chằm Tiêu Viêm, lạnh lùng cười.
Nghe vậy, khóe miệng Tiêu Viêm khẽ nhếch lên, lập tức vung chưởng đánh tới.
“Vậy thì, hôm nay sẽ có…”