Tiếng thét đầy uy lực của Tiêu Thần vang lên, khiến cho đầu óc Tiêu Viêm cũng phải chấn động kịch liệt.
Đó là một cảm giác kỳ dị lan tỏa từ sâu trong huyết mạch, khiến cho linh hồn hắn cũng phải rung động.
Cảm giác đó chính là niềm kiêu hãnh của một chủng tộc đã từng ngạo nghễ đứng trên đỉnh đại lục.
Dù cho hôm nay chủng tộc đã suy bại, nhưng niềm kiêu hãnh ấy vẫn vẹn nguyên, được khắc sâu tận trong huyết mạch.
Vào thời kỳ Tiêu Tộc cường thịnh nhất, không một ai dám mạo phạm uy nghiêm của họ.
Cho dù là Hồn tộc cũng chỉ như một con độc xà, âm thầm ẩn nấp, chờ đợi thời khắc đối thủ suy yếu nhất để tung ra đòn trí mạng!
“Những lời này, Tiêu tộc các ngươi đã không còn tư cách để nói nữa rồi!” Hồn Ma lão nhân cúi đầu, ánh mắt âm tàn như rắn rết nhìn chằm chằm vào Huyết Phủ Tiêu Thần đang nắm chặt cây cự phủ, cất giọng châm chọc.
“Dù Tiêu Tộc hiện tại đã suy tàn, nhưng loại tạp chủng như ngươi cũng không có tư cách bình luận!”
Ánh mắt Tiêu Thần âm hàn đến đáng sợ. Ông dẫm mạnh chân xuống hư không, thân hình lóe lên đã xuất hiện ngay trên đỉnh đầu Hồn Ma lão nhân. Cùng lúc đó, cây huyết phủ khổng lồ tựa như thần ma thịnh nộ, mang theo uy thế chém trời bổ đất, cuồng bạo chém xuống Hồn Ma lão nhân.
“Lão phu có tư cách hay không, ngươi cứ đến thử thì khắc biết!” Đối mặt với thế công vô cùng mạnh mẽ của Tiêu Thần, Hồn Ma lão nhân chỉ cười nhạt một tiếng. Tay áo lão khẽ vung lên, hơn mười sợi xích bằng xương trắng ởn liền nhanh chóng phóng ra, kết hợp với hắc vụ lúc trước tạo thành một tấm lưới màu trắng, mặc cho cây cự phủ điên cuồng bổ xuống.
"Xèo... xèo…"
Khi cự phủ đánh lên tấm lưới, lực đạo mạnh mẽ nhanh chóng tiêu biến, tốc độ rơi xuống cũng ngày càng chậm, tựa như sa vào vũng bùn sâu không đáy. Cuối cùng, khi lưỡi phủ chỉ còn cách trán của Hồn Ma lão nhân nửa xích thì không thể tiến thêm được nữa, giống như bị định trụ lại.
"Huyết Phủ Tiêu Thần, chẳng qua cũng chỉ vậy!"
"Thật sao?"
Nghe vậy, trong mắt Tiêu Thần lóe lên hồng quang, lưỡi búa huyết sắc bỗng rực lên một tia đỏ như máu rồi lại chém xuống lần nữa. Tấm lưới xương dù mềm dẻo như tơ cũng lập tức bị cắt đứt, mà lưỡi búa cũng nhanh như chớp lao về phía yết hầu Hồn Ma lão nhân.
Biến cố đột ngột khiến Hồn Ma lão nhân hơi kinh hãi nhưng lão cũng không hề bối rối. Bàn tay khô quắt như xương của lão tức thì vẽ nên một đường cong quỷ dị, rồi trực tiếp đánh vào thân cự phủ.
Sau đó, mọi người chỉ nghe một tiếng vang thật lớn. Cây huyết phủ khổng lồ kia lại bị một chưởng của lão ma đánh chệch đi, lưỡi búa sượt qua cắt phăng một lọn tóc của y.
"Hừ!"
Lần đầu giao thủ đã phải chịu thiệt thòi nhỏ khiến sắc mặt Hồn Ma lão nhân càng trở nên khó coi. Thủ ấn chợt biến đổi, chỉ thấy mây đen che khuất bầu trời đột nhiên vang lên vô số tiếng kêu thê lương thảm thiết. Trong lúc mơ hồ, người ta thậm chí còn thấy bên trong đám mây đen có vô số bóng người đang giãy giụa.
"Thiên Yêu Huyết Cổ, phệ!"
Ngay khi tiếng quát âm lãnh của Hồn Ma lão nhân vừa dứt, mây đen trên trời đột nhiên sôi trào. Một lát sau, mọi người đột nhiên cảm thấy một luồng khí tức hung lệ vô cùng, kinh khủng đến mức khiến người ta có cảm giác như một tuyệt thế hung vật sắp sửa phá tung mây đen mà lao ra.
Dưới vô số ánh mắt kinh hãi, một đạo huyết quang chói mắt với thế sét đánh không kịp bưng tai xé rách mây đen, sau đó điên cuồng công kích Tiêu Thần.
"Liệt Địa Trảm!"
Nhìn huyết quang đang nhanh chóng phóng đại trong mắt, Tiêu Thần điên cuồng vung cây huyết phủ khổng lồ. Thân phủ chợt rung lên, một đạo huyết mang dài ngàn trượng từ lưỡi phủ bắn ra, khiến không gian bốn phía vang lên những tiếng nổ trầm thấp. Đạo huyết mang này nhanh như chớp lao thẳng vào đạo huyết quang của Hồn Ma lão nhân.
"Oa…"
Bị đạo huyết mang ngàn trượng hung hăng bổ trúng, đạo huyết quang kia lập tức bị chấn bay ngược trở lại, kèm theo đó là những tiếng kêu thê lương vang vọng. Những ngọn núi trên đường nó bay qua tức thì bị chấn thành phấn vụn.
Chẳng qua, tuy trúng đòn nghiêm trọng nhưng đạo huyết quang kia lại có sinh mệnh lực cực kỳ ngoan cường. Chỉ mất một chút thời gian, nó liền ổn định được thân hình, sau đó lại một lần nữa lướt tới. Nhưng lần này tốc độ của nó đã trở nên chậm chạp hơn rất nhiều, thậm chí một số người khi nhìn rõ hình dạng của nó đều phải hít một hơi khí lạnh.
Đó là một con ma thú hình cóc toàn thân đỏ nhạt. Trên thân thể nó chi chít những khối u thịt khổng lồ. Nếu ai tinh mắt nhìn kỹ sẽ thấy mỗi một khối u thịt ấy là một gương mặt người dữ tợn.
“Đây lại là Hồn Chung Oa! Thủ đoạn của Hồn Ma lão nhân này thật tàn nhẫn.” Cách đó không xa, Dược lão khi nhìn thấy con cóc máu me đáng sợ kia, sắc mặt cũng có chút khó coi.
Tiêu Viêm khẽ cau mày, loại Hồn Chung Oa này hắn cũng từng nghe qua. Nó được luyện chế bằng cách tập hợp vô số linh hồn lại một chỗ, cho chúng tàn sát lẫn nhau, kết hợp với một số tài liệu đặc biệt khác.
Khi Hồn Chung Oa được luyện chế thành công, nó cũng giống như một con khôi lỗi. Bất quá, do được tạo thành từ vô số linh hồn chém giết nên nó đã có được một ít trí tuệ, nhưng cũng bị bản tính hung lệ chi phối.
Loại vật này một khi được thả ra sẽ giết chóc điên cuồng, thậm chí về sau còn có khả năng quay ngược lại công kích chủ nhân. Sự hung lệ của nó cũng tương xứng với sự tàn độc của người đã tạo ra nó.
Bên trong sơn mạch, vô số ánh mắt nhìn về phía đạo huyết quang kia đều lộ ra vẻ chán ghét lẫn sợ hãi, hiển nhiên không ít người đã từng nghe qua hung danh của Hồn Chung Oa.
"Đi!"
Hồn Ma lão nhân lại không hề quan tâm đến những ánh mắt kia.
Trên mặt y vẫn hiện lên vẻ âm tàn, ngón tay chỉ về phía Tiêu Thần. Khi Hồn Chung Oa nhận được mệnh lệnh, nó lập tức điên cuồng xông tới. Hồn Ma lão nhân thì nhân lúc Tiêu Thần bị Hồn Chung Oa kiềm chế mà liên tục ám toán, mỗi chiêu xuất ra đều nhắm vào những yếu hại của Tiêu Thần, âm hiểm vô cùng.
Hiển nhiên y muốn thừa cơ hội này để kích sát Tiêu Thần.
Đối mặt với tình thế bị một người một cóc liên thủ tấn công, Tiêu Thần cũng không chuyển từ công sang thủ, nhưng trong lúc này ông lại hơi rơi vào thế hạ phong.
“Xem ra tình hình có chút không ổn!” Nhìn thấy một màn này, đám người Dược lão không khỏi cau mày, trong khi phe Hồn Điện tên nào tên nấy đều lộ vẻ vui mừng.
Ánh mắt Tiêu Viêm đăm chiêu nhìn chăm chú vào Tiêu Thần. Tuy ông bị hạn chế ít nhiều nhưng sắc mặt vẫn không có chút bối rối nào.
Thấy vậy cũng làm Tiêu Viêm cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút.
Thực lực của lão tổ Tiêu Thần tuy yếu hơn Hồn Ma lão nhân một chút, nhưng dù sao ông cũng từng là nhân vật phong vân một cõi. Nếu so về kinh nghiệm chiến đấu, Hồn Ma lão nhân cũng không thể bì kịp.
“Không biết cuộc chiến bên kia thế nào rồi?”
Ánh mắt Tiêu Viêm lại lần nữa chuyển hướng về phía không gian hỗn độn, nơi cuộc chiến cũng dần trở nên gay cấn. Mặc dù cách một vùng không gian nhưng hắn vẫn có thể cảm nhận được lực lượng hủy diệt cuồng bạo bên trong.
Chỉ có điều vào lúc này, hắn cũng không cách nào quan sát rõ ràng tình hình chiến đấu bên kia. Dù sao thì hắn cũng biết sức phá hoại khi cường giả cấp bậc Lục tinh Đấu Thánh đối chiến khủng khiếp đến mức nào.
“Hôm nay, ba trận đã đấu hai nhưng Điện chủ Hồn Điện vẫn chưa xuất thủ. Xem ra, nếu hai trận kia kết thúc mà hai bên vẫn bất phân thắng bại thì trận cuối cùng hắn sẽ ra tay.”
Ý niệm trong đầu Tiêu Viêm khẽ chuyển động. Nếu Hồn Ma lão nhân cùng Hồn Thiên Mạch đều giành thắng lợi thì trận cuối cùng cũng không cần phải tiếp tục nữa.
Trong lúc Tiêu Viêm đang suy nghĩ, chiến đấu trên bầu trời cũng càng ngày càng kịch liệt.
Giao thủ ác liệt đến mức làm người xem phải hoa mắt, chỉ một số người có thực lực cao cường mới có thể miễn cưỡng nhìn thấy sự di chuyển của hai người.
"Oành!"
Khi cuộc chiến giữa Tiêu Thần và Hồn Ma lão nhân càng lúc càng hung ác, trên bầu trời lại đột nhiên vọng đến một tiếng nổ tựa sấm sét, khiến ánh mắt của mọi người lập tức bị thu hút.
Mọi người chỉ thấy nơi tiếng nổ vang lên, hai thân ảnh cùng lúc lao ra từ bên trong thông đạo không gian. Mỗi người đều không tự chủ được mà phải lùi đến trăm bước mới chậm rãi ổn định được thân hình.
"Bọn họ ra rồi!"
Nhìn thấy hai đạo thân ảnh lướt ra từ không gian thông đạo, bên trong sơn mạch tức thời vang lên những tiếng kinh hô liên tục.
“Hắc hắc, lão quỷ nhà ngươi thật sự có vài phần bản lĩnh!” Hồn Thiên Mạch sau khi lùi vài trăm bước cũng đã ổn định thân hình, lơ lửng trên không. Nhìn bề ngoài, hắn không có vẻ gì là chật vật, thậm chí y phục cũng không rách một mảy. Tuy nhiên, những cường giả như Tiêu Viêm đều có thể nhận ra đấu khí trong cơ thể lão gia hỏa này đã tiêu hao đến mức kinh khủng. Từ đó có thể suy ra, cuộc chiến bên trong không gian kia cực kỳ thảm liệt.
Ở phía xa, Đan Tháp lão tổ chỉ cười nhạt một tiếng, không nói một lời.
"Thiên Mạch trưởng lão, kết quả thế nào?"
"Tiền bối, kết quả ra sao?"
Ở phía dưới, Điện chủ Hồn Điện cùng Tiêu Viêm gần như đồng thời mở miệng hỏi. Kết quả trận chiến của hai người này có ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với cục diện cuối cùng của cuộc chiến hôm nay.
Nghe vậy, Hồn Thiên Mạch và Đan Tháp lão tổ đều hơi ngẩn ra. Cả hai liếc nhau một cái rồi nói: “Coi như là hòa đi!”
Thực lực của hai người cũng không chênh lệch nhiều. Nếu thật sự tử chiến thì có thể phân ra thắng bại, nhưng hiển nhiên cả hai đều không muốn để khả năng đó xảy ra.
Nghe thế, cả Điện chủ Hồn Điện lẫn Tiêu Viêm đều hơi giật mình. Tiêu Viêm thì cảm thấy không sao, còn lão kia lại nhíu mày, hiển nhiên không hài lòng với kết quả này.
“Đừng có không biết đủ! Bị lão quái vật này nhúng tay vào, có được kết quả hòa đã là tốt lắm rồi.”
Hồn Thiên Mạch hạ thân hình xuống bên cạnh Điện chủ Hồn Điện, nhàn nhạt nói một câu rồi có chút trầm mặc. Sắc mặt lão thoáng âm tình bất định, sau đó ngẩng đầu nhìn về phía vị đồng tử kia mà lẩm bẩm: “Không ngờ hắn lại tiến đến một bước kia, có lẽ tộc trưởng sẽ có hứng thú với hắn!”
Điện chủ Hồn Điện không nghe thấy tiếng thì thầm của Hồn Thiên Mạch. Y cười khổ một tiếng rồi ngẩng đầu lên nhìn cuộc chiến ngày càng thảm liệt của Hồn Ma lão nhân và Tiêu Thần, khẽ thở dài: “Chỉ cần Hồn Ma lão nhân có thể thắng trận này, đại cục trên cơ bản đã có thể định đoạt!”
Nghe lời hắn, Hồn Thiên Mạch cũng ngẩng đầu nhìn về phía cuộc chiến kia, lông mày nhíu lại, sau đó lắc đầu rồi âm trầm nói: "Có chút khó khăn!"
❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂