“Cái gì?”
Nghe vậy, sắc mặt Điện Chủ Hồn Điện chợt biến đổi.
Dù sao Hồn Ma lão nhân cũng có thực lực ngũ tinh Đấu Thánh hậu kỳ, còn Tiêu Thần kia chỉ gần đạt đến ngũ tinh Đấu Thánh trung kỳ. Với sự chênh lệch rõ ràng như vậy, Hồn Ma lão nhân đáng lẽ phải dễ dàng giành thắng lợi mới đúng.
“Nếu Tiêu Thần dễ đối phó như vậy, năm đó hắn đã không vang danh đến thế!”
Hồn Thiên Mạch thản nhiên nói. Tuy lúc đó hắn cũng có chút danh tiếng nhưng nếu so với Tiêu Thần thì quả thực kém hơn rất nhiều. Nếu Tiêu Thần không bị lâm vào ảo cảnh, chỉ sợ bây giờ chính hắn cũng không phải là đối thủ của ông ta.
Điện Chủ Hồn Điện chau mày, ngẩng đầu nhìn về vòng chiến đang ngày càng trở nên kịch liệt. Giữa song phương lúc này, Tiêu Thần vẫn đang rơi vào thế hạ phong. Nhìn từ bên ngoài, Tiêu Thần có vẻ có chút luống cuống tay chân khi phải ứng phó với sự liên thủ của Hồn Ma lão nhân và Hồn Chung Oa.
"Hy vọng có thể thuận lợi…"
"Choang…"
Thân thể to lớn của Hồn Chung Oa như một viên đạn pháo hung hãn đâm vào cự phủ, lực đạo kinh khủng trực tiếp đẩy Tiêu Thần lùi lại vài bước. Đợi đến khi ông vừa ổn định thân hình thì một luồng kình phong âm hàn, cực kỳ hiểm độc lại đánh úp vào những yếu hại trên người Tiêu Thần. Ngay tức thì, thân hình ông chợt dịch chuyển, xoay lưỡi búa chém ngược về phía sau. Một lưỡi đao gió sắc bén tựa độc xà lập tức bị cự phủ của Tiêu Thần chém văng ra.
Chẳng qua, tuy chặn đứng được thế công nguy hiểm này nhưng Tiêu Thần vẫn bị chấn bay ngược về phía sau, cả cánh tay chết lặng.
“Tiêu Thần, bất kể ngươi có kinh nghiệm chiến đấu phong phú ra sao, thực lực của lão phu vẫn hơn ngươi một bậc. Ngươi muốn thắng ta chỉ là chuyện nằm mơ giữa ban ngày!” Hồn Ma lão nhân xuất hiện trên đỉnh đầu Hồn Chung Oa, nhìn về phía Tiêu Thần, cười lạnh một tiếng rồi nói: “Một đại nhân vật năm xưa mà giờ đây lại bị ép phải chật vật trước mặt thiên hạ quần hùng! Chi bằng ngươi thối lui đi, để miễn phải chịu nhục!”
Thân hình Tiêu Thần như thiểm điện hiện ra giữa không trung. Ông liếc mắt về phía Hồn Ma lão nhân, khuôn mặt vẫn không chút dao động.
Chỉ có điều, đấu khí hùng hậu cuồn cuộn quanh thân ông đang từ từ yếu bớt.
Nhưng đúng lúc đó, hai tay ông lại nắm thật chặt cự phủ, sau đó từ từ giơ lên cao rồi nói: “Một búa, giải quyết ngươi!”
“Hừ, cuồng vọng!” Câu nói của Tiêu Thần khiến sắc mặt Hồn Ma lão nhân lập tức trở nên vô cùng lạnh lẽo, nhưng trong nội tâm lão ta lại trở nên cực kỳ cảnh giác. Đấu khí hùng hậu bên trong cơ thể tựa như hồng thủy cấp tốc vận chuyển, tạo thành vô số vòng xoáy đấu khí bao phủ quanh thân.
Tiêu Thần giơ cao Huyết Phủ, khí tức toàn thân ông cũng dần dần trở nên hư ảo. Nếu không phải mắt thường vẫn đang nhìn thấy mà chỉ dựa vào khí tức để cảm ứng, e rằng mọi người sẽ nghĩ rằng Tiêu Thần đã hoàn toàn biến mất trong thiên địa.
“Ầm… ầm…”
Ngay khi khí tức của ông trở nên tịch diệt, trên bầu trời trong xanh bỗng nhiên nổi lên tầng tầng mây đen, bên trong sấm sét cuộn trào tựa như ngân xà múa lượn, tạo nên những âm thanh vang dội khắp chân trời.
Khi sấm sét bắt đầu xuất hiện, chỉ trong chốc lát, khí tức của Tiêu Thần lại đột nhiên bùng phát mạnh mẽ, tựa như một khí trụ thực sự bay thẳng lên trời cao. Nhưng điều khiến mọi người đang quan chiến cảm thấy kinh hãi nhất là: khí tức của Tiêu Thần giờ đây đã tăng từ ngũ tinh Đấu Thánh trung kỳ lên tận ngũ tinh Đấu Thánh hậu kỳ.
“Làm sao có thể?!”
Cảm nhận được khí tức của Tiêu Thần đã tiếp cận với mình, sắc mặt Hồn Ma lão nhân lập tức trở nên kinh hãi vô cùng. Lúc trước lão ta cảm nhận rất rõ thực lực chân thực của Tiêu Thần chỉ là ngũ tinh Đấu Thánh trung kỳ, tại sao bây giờ lại…
“Thương Khung Trảm! Giải Thương Khung!”
Tiêu Thần không cho Hồn Ma lão nhân nhiều thời gian nghĩ ngợi. Khi khí tức của ông phóng lên không trung, chỉ trong tích tắc, huyết phủ trong tay bỗng nhiên vẽ nên một đường cong kỳ dị trên bầu trời, tựa như một sợi chỉ máu nhỏ cỡ ngón tay. Huyết tuyến thoáng hiện trên không trung, nhưng nơi nó lướt qua, cả phiến thiên địa này giống như bị cắt thành hai nửa. Một nửa là mây đen cuồn cuộn vang vọng tiếng sấm rền, còn một nửa là huyết khí ngút trời, đằng đằng sát khí!
“Lên!”
Nhìn sợi chỉ máu quỷ dị đang nhanh chóng lớn dần trong mắt, Hồn Ma lão nhân chợt cảm thấy tay chân lạnh buốt, một luồng tử khí lặng lẽ dâng lên trong lòng. Nhưng dù sao lão cũng là một nhân vật phong vân, sau khi cảm giác kia vừa xuất hiện, lão nhanh chóng áp chế sự thất thố trong lòng, trên khuôn mặt khô héo cũng nhanh chóng hiện lên vẻ ngoan lệ. Nếu trong lúc nguy cấp này mà không dốc sức liều mạng, tất nhiên bản thân lão sẽ khó thoát khỏi cái chết!
“Thôn Chung!”
Trong vô số ánh mắt nhìn chăm chú, bàn tay Hồn Ma lão nhân chợt đặt lên đỉnh đầu Hồn Chung Oa, huyết quang điên cuồng phóng ra, sau đó Hồn Chung Oa bỗng phát ra một tiếng hét thê lương. Thân thể khổng lồ của con cóc kia trong tích tắc đã nhanh chóng tan rã với tốc độ mắt thường có thể thấy được, cho đến khi hóa thành một khối huyết tương sền sệt. Sau khi khối máu hiện ra, Hồn Ma lão nhân liền há miệng nuốt chửng.
“Ùng ục… ục…”
Khi Hồn Ma lão nhân nuốt chửng Hồn Chung Oa, trên mặt lão cũng bắt đầu hiện ra từng khối u máu, trông vô cùng khủng khiếp, nhưng khí tức của lão vào lúc này lại trở nên cực kỳ hung bạo.
“Oa…”
Một tiếng cóc kêu kinh thiên động địa vang lên từ trong miệng Hồn Ma lão nhân đã biến hình. Năng lượng trong thiên địa nhanh chóng ngưng tụ vào miệng lão, sau một thời gian ngắn ngủi đã nén lại thành một viên huyết cầu sền sệt hiện ra trước mắt mọi người.
“Đùng!”
Ngay sau đó, viên huyết cầu sền sệt nhanh chóng lướt ra trong ánh mắt của rất nhiều người. Cuối cùng, nó va chạm với đạo huyết tuyến của Tiêu Thần phía trên bầu trời, tạo nên những tiếng vang ầm ầm!
“Rầm!”
Va chạm trong chốc lát, huyết quang mãnh liệt khuếch tán, cơ hồ bao trùm cả phiến sơn mạch này trong một màu máu đỏ. Giờ đây, không ít cảm xúc thô bạo cũng lặng yên xuất hiện trong đầu một số người có thực lực hơi kém, khiến đôi mắt họ vằn lên màu máu tươi. Chẳng qua, những người đến đây quan chiến dù gì cũng đều có thực lực tương đối, nên đã nhanh chóng áp chế cảm xúc thô bạo kia để tránh cho bản thân bị mất kiểm soát.
Trên đỉnh Vẫn Lạc Sơn, đám người Tiêu Viêm mắt không chớp nhìn về phía huyết sắc quang cầu khổng lồ chừng mấy trăm trượng trên bầu trời. Mặc dù cách khá xa nhưng họ vẫn có thể cảm nhận được năng lượng vô cùng đáng sợ bên trong nó. Nếu năng lượng này lan rộng ra, chỉ e rằng ít nhất một nửa Vẫn Lạc sơn mạch phải biến thành bình nguyên.
“Tổ tiên Tiêu Thần!”
Ngay khi trong đầu Tiêu Viêm xẹt qua tiếng gọi thảng thốt và đang nghĩ cách ứng biến, thì bên trong huyết sắc quang cầu khổng lồ kia có hai đạo thân ảnh văng ngược ra, cuối cùng mỗi người đều rơi vào hai ngọn núi khác nhau. Sức mạnh đáng sợ của hai chiêu ấy trực tiếp chấn sập ngọn núi mà hai người va vào, khiến nó ầm ầm sụp đổ trong mắt mọi người.
Tràng cảnh này làm cho mọi người đều cảm thấy kinh hãi vô cùng, vừa muốn lên tiếng kinh hô thì hai thân ảnh đó liền bay vút lên trên.
Hai người bộ dáng chật vật vô cùng, thân hình lảo đảo, toàn thân đẫm máu tươi, trông cực kỳ thê thảm.
“Tiêu Thần tổ tiên!”
“Hồn Ma trưởng lão!”
Nhìn thấy bộ dáng vô cùng thê thảm của hai người, cả hai bên đều cảm thấy cực độ kinh sợ. Hiển nhiên ai cũng không nghĩ đến cuộc chiến giữa hai người lại thảm liệt đến mức độ này.
Tiêu Thần lau vết máu trên mặt rồi nhìn về phía Hồn Ma lão nhân đang ở cách đó không xa, trong mắt cũng hiện lên vẻ nghiêm trang. Thực lực của ông hoàn toàn chính xác chỉ là ngũ tinh Đấu Thánh trung kỳ. Tuy công kích lúc trước có thể đối địch với cường giả ngũ tinh Đấu Thánh hậu kỳ nhưng ông lại không thể liên tục thi triển. Tên Hồn Ma lão nhân kia quả thật tâm ngoan thủ lạt, trong thời khắc nguy cấp vậy mà lại trực tiếp thôn phệ chung trùng, khiến cho bản thân biến nguy thành an.
Đương nhiên, tuy rằng thôn phệ chung trùng sẽ khiến thực lực tăng vọt trong nháy mắt nhưng cũng để lại di chứng tương đối lớn. Vì vậy, trong khoảng thời gian mấy chục năm tới, đấu khí trong cơ thể tên ma đầu kia sẽ bị chung trùng xâm thực, khiến thực lực của y khó mà tăng tiến.
Tiêu Thần khống chế thân thể gần như thoát lực của mình, chậm rãi hạ xuống bên cạnh đám người Tiêu Viêm. Ông và Hồn Ma lão nhân bây giờ cũng đã sức cùng lực kiệt nên khó mà tái chiến. Nhưng dù sao thì tổn thương của ông cũng nhẹ hơn Hồn Ma lão nhân rất nhiều, thương thế của lão ma kia tương đối phiền toái.
“Tiêu Thần tổ tiên, người không sao chứ?” Thấy Tiêu Thần hạ xuống, Tiêu Viêm vội vàng hỏi, đồng thời lấy ra một bình đan dược, nhanh chóng đưa cho ông.
“Không có việc gì! Chỉ là trận này e không phân được thắng bại! Trận cuối cùng kia chỉ có thể dựa vào ngươi thôi.” Tiêu Thần nhận lấy đan dược nuốt ngay vào bụng, nói bằng giọng có phần tiếc nuối.
“Lại là kết quả hòa!”
Đám người Dược lão cạnh đó nghe vậy cũng đều không khỏi cười khổ. Trong ba trận thì nay đã có hai trận kết thúc với kết quả hòa, khiến cho người ta cảm thấy khá hài hước. Nhưng chính vì thế nên gánh nặng của trận chiến cuối cùng, cũng là trận chiến quan trọng nhất, sẽ đè lên vai Tiêu Viêm.
“Trận cuối, liền để cho ta lên đi!”
--o0o--
“Lại hòa! Hồn Ma trưởng lão, sao ngươi lại bất cẩn như vậy!”
Điện chủ Hồn Điện chau mày, hiển nhiên có phần bất mãn đối với kết quả hòa của Hồn Ma lão nhân.
“Sao nào? Không tin thì ngươi ra mà thử!” Sắc mặt Hồn Ma lão nhân lạnh lẽo vô cùng, trong lòng lão ta giờ phút này cũng tức giận điên tiết. Vừa không giành được chiến thắng lại tổn thất Hồn Chung Oa, hơn nữa thương thế trong người lại khiến lão cực kỳ đau đầu.
“Lão phu sớm đã nói nên trực tiếp tổng lực khai chiến với Thiên Phủ Liên Minh, các ngươi lại đòi cái gì mà “Cao tầng quyết chiến”. Hiện tại sự đã rồi! Nếu trận cuối cùng ngươi thua, đến lúc đó ta xem ngươi giải thích thế nào?” Hồn Ma lão nhân cả giận, thấp giọng nói.
“Sự tồn tại của Hồn Điện vô cùng trọng yếu đối với Hồn Tộc. Hiện tại không phải là thời điểm toàn diện khai chiến, nếu ngươi muốn thì cũng phải đợi sau khi kế hoạch kia hoàn thành. Đến lúc đó sẽ cho ngươi đánh đến chết thì thôi!” Điện chủ Hồn Điện thản nhiên nói.
“Đừng nói nhảm nữa! Diệt Sinh, chuẩn bị đi! Trận cuối cùng sẽ là trận chiến giữa ngươi và tên Tiêu Viêm kia!” Hồn Thiên Mạch đưa mắt nhìn về phía Tiêu Viêm cách đó không xa mà nói: “Trận chiến của hai ngươi sẽ quyết định thắng bại của lần giao chiến này.”
Điện chủ Hồn Điện khẽ gật đầu.
“Tên tiểu tử kia rất giảo hoạt! Giờ đây hắn đã thu phục được Tịnh Liên Yêu Hỏa, ngươi chớ có lật thuyền trong mương.” Hồn Ma lão nhân ở bên cạnh, lạnh lùng nói.
“Tịnh Liên Yêu Hỏa!”
Nghe vậy, Điện chủ Hồn Điện và Hồn Thiên Mạch không khỏi liếc nhìn nhau. Trong mắt hai người đều xẹt qua một vẻ quỷ dị, sau đó người trước phất tay áo lên rồi chậm rãi bước ra.
“Bổn điện thực sự rất muốn lĩnh giáo một phen, xem Tịnh Liên Yêu Hỏa trong tay hắn rốt cục có uy lực đến cỡ nào?”
✩ Vần thơ AI rót dịu dàng — Thiên Lôi Trúc nâng bước trang vàng ✩