Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 1564: CHƯƠNG 1552: BIẾN HÓA

Bên ngoài Hư Không Lôi Trì, một đạo hồng quang nhanh chóng lướt ra. Sau khi quay đầu lại, thấy không có bất kỳ dị biến nào, thân ảnh kia mới lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.

Bóng người đó chính là Tiêu Viêm, người vừa thu phục được Cửu Huyền Kim Lôi rồi lập tức rời đi. Quá trình thu hoạch thuận lợi đến không ngờ, mãi đến khi rời khỏi Lôi Trì, hắn mới thực sự trút được gánh nặng trong lòng. Trong mắt Tiêu Viêm ánh lên vẻ vui mừng khó có thể che giấu, thu hoạch lần này đã vượt xa dự liệu của hắn.

Không chỉ thuận lợi cường hóa Bắc Vương lên đến thực lực ngang với cường giả Lục tinh Đấu Thánh, mà chính bản thân hắn cũng đột phá đến Ngũ tinh Đấu Thánh hậu kỳ. Nhưng dĩ nhiên, thu hoạch lớn nhất chính là luồng sức mạnh hủy diệt thu được từ trong cơ thể Cửu Huyền Kim Lôi.

Tiêu Viêm giơ tay, ngọn lửa màu hồng phấn uốn lượn nơi đầu ngón tay, Tiểu Y liền bay ra. Lúc này, trên cánh tay nó đã có thêm một đường Long Văn màu vàng, mơ hồ tỏa ra một luồng dao động năng lượng hủy diệt khiến người ta phải sởn gai ốc.

“Y oa!”

Tiểu Y mở to đôi mắt, căm tức nhìn Tiêu Viêm, trong miệng phát ra tiếng kêu non nớt. Xem ra nó vô cùng bất mãn vì bị Tiêu Viêm đem một thứ nguy hiểm như vậy phong ấn vào trong cơ thể mình. Sức mạnh của Cửu Huyền Kim Lôi vốn kiệt ngạo bất tuân, ngay cả hỏa linh của Tịnh Liên Yêu Hỏa như nó cũng rất khó luyện hóa. Chỉ cần sơ sẩy một chút, chắc chắn nó sẽ phải nếm mùi đau khổ.

“Hắc hắc, yên tâm, không sao đâu.” Tiêu Viêm cười hắc hắc, xoa đầu trấn an Tiểu Y, ánh mắt lại do dự nhìn về phía long văn màu vàng kia. Mặc dù biết nó ẩn chứa năng lượng cực kỳ khổng lồ, nhưng hắn cũng đành lực bất tòng tâm. Năng lượng trong này có tính hủy diệt rất mạnh, cho dù là cường giả Thất tinh Đấu Thánh cũng không dám hấp thu trực tiếp, huống chi là hắn.

“Thứ này ngay cả Tịnh Liên Yêu Hỏa của Tiểu Y cũng khó luyện hóa, xem ra chỉ có thể từ từ tìm cách. Ta không tin lại không trị được ngươi!” Trầm ngâm một chốc, Tiêu Viêm đã có quyết định. Hắn vung tay thu Tiểu Y vào cơ thể. Tạm thời giữ lại vật này cũng là một lựa chọn không tồi, biết đâu có thể dùng đến vào thời khắc mấu chốt khi gặp đại phiền toái.

“Đi lâu như vậy, có lẽ nên về Long đảo rồi…”

Tiêu Viêm thầm nhủ, đôi cốt dực màu xanh hồng sau lưng chợt mở ra, chỉ khẽ rung lên, thân hình hắn đã hóa thành một tia chớp bắn về phía xa.

Khi Tiêu Viêm trở lại Long Đảo, hắn cũng có phần kinh ngạc. Nơi đây đã trở nên nguy nga tráng lệ, diện tích cũng được mở rộng hơn rất nhiều. Những ngọn núi cao vạn trượng bạt đất vươn lên, mây mù lượn lờ, thỉnh thoảng lại có thân hình khổng lồ của Thái Hư Cổ Long bay lượn ngang qua, tiếng long ngâm trầm thấp vang vọng khắp hòn đảo.

Hòn đảo này được hợp nhất từ bốn đại Long Đảo nên có diện tích vô cùng khổng lồ, số lượng tộc nhân cũng khá đông đúc. Đây là lần đầu tiên tộc nhân tập hợp đông đủ như vậy, dù sao trong quá khứ, bộ tộc Thái Hư Cổ Long cũng phân tán ở bốn đảo, rất ít khi tụ tập lại một nơi.

Thân hình Tiêu Viêm lơ lửng trên không, linh hồn lực nhẹ nhàng đảo qua. Chợt hắn nhướng mày, số lượng cường giả cấp bậc Đấu Thánh trên Long Đảo cũng có đến gần mười vị, quả thực không yếu hơn Thiên Phủ liên minh.

“Không hổ là Thái Hư Cổ Long nhất tộc, cho dù hôm nay không còn ở thời kỳ đỉnh cao nhưng vẫn không thể coi thường. Xem ra lời đồn rằng Long tộc thời kỳ cường thịnh có thể sánh ngang với Cổ tộc và Hồn tộc quả không phải là không có căn cứ.” Tiêu Viêm thán phục gật đầu. Tứ đại Long Đảo vốn có không ít cường giả, tuy trải qua một cuộc nội chiến dẫn đến hao tổn nhưng số lượng Đấu Thánh cũng không tổn thất quá nặng. Hôm nay toàn bộ quy thuận dưới trướng Tử Nghiên, tạo thành một lực lượng không hề yếu.

Chỉ bằng vào lực lượng như thế này, Thái Hư Cổ Long tộc trong giới ma thú vẫn là một chủng tộc không thể khiêu khích, kể cả Thiên Yêu Hoàng tộc cũng vậy.

Thái Hư Cổ Long tộc có thể bảo toàn được lực lượng như thế, trong lòng Tiêu Viêm cũng rất vui mừng. Dựa vào mối quan hệ của hắn với Tử Nghiên, Thiên Phủ liên minh và Thái Hư Cổ Long tộc sẽ có một mối liên kết vô cùng chắc chắn. Có được nguồn trợ giúp âm thầm như thế, địa vị của Thiên Phủ liên minh ở Trung Châu sẽ càng thêm vững chắc.

Phòng ngự trên Long Đảo sâm nghiêm hơn trước rất nhiều, các đội Cổ Long hộ vệ tuần tra liên tục, cho nên Tiêu Viêm đang cảm thán trên bầu trời cũng nhanh chóng bị họ phát hiện. Lập tức có hơn mười đạo thân ảnh lao tới, nhưng khi nhận ra thân phận của người tới, vẻ phòng bị của họ lập tức chuyển thành cung kính. Họ đồng loạt thi lễ với Tiêu Viêm từ xa rồi nhanh chóng tản ra.

Thấy vậy, Tiêu Viêm khẽ cười rồi bay vào trong Long Đảo. Thân hình lóe lên mấy lần liền xuất hiện tại một tòa đình viện yên tĩnh.

“Tiêu Viêm!”

Bóng người đột nhiên xuất hiện cũng làm cho Thải Lân và Tử Nghiên hơi kinh ngạc, nhưng rồi nhanh chóng phục hồi tinh thần mà vui mừng reo lên.

“Mới hai tháng không gặp mà Long Đảo đã biến hóa đến thế này, năng lực của Long Hoàng điện hạ quả nhiên không tầm thường! Ha ha!” Tiêu Viêm nhìn về phía Tử Nghiên, cười nói.

“Hừ, ngươi biến mất gần hai tháng, nếu còn không chịu về thì chúng ta đã phái người đến Lôi Trì tìm ngươi rồi đó!” Tử Nghiên bĩu môi, ở trước mặt Tiêu Viêm, nàng không có nửa điểm uy phong của Long Hoàng, giọng nói vẫn giữ vẻ thân thiết như lúc còn là một cô nhóc.

“Thực lực của ngươi... lại tăng tiến rồi sao?” Vẫn là cảm giác của Thải Lân nhạy bén hơn, nàng nhận ra biến hóa trên người Tiêu Viêm liền kinh ngạc thốt lên.

“Ngũ tinh Đấu Thánh hậu kỳ, gặp được kỳ ngộ ở Hư Không Lôi Trì!” Tiêu Viêm cười một tiếng nhưng không nói kỹ. Sâu trong Lôi Trì có vô số Hắc Ma Lôi, Tứ tinh Đấu Thánh, thậm chí Ngũ tinh cũng không dễ dàng xông qua, hắn không muốn tin tức này truyền ra khiến tộc nhân Cổ Long tộc gặp bất trắc. Hơn nữa, Cửu Huyền Kim Lôi tuy hiện tại thực lực giảm mạnh nhưng với năng lực kỳ dị của chủng loài, việc nó khôi phục lại lực lượng cũng chỉ là chuyện sớm muộn.

Một Cửu Huyền Kim Lôi có linh trí và thực lực Thất tinh Đấu Thánh, cho dù là Tiêu Viêm hiện tại nếu gặp phải cũng chỉ có nước chạy trối chết.

Nhìn thấy Tiêu Viêm gật đầu xác nhận, Thải Lân và Tử Nghiên cũng chỉ có thể cười khổ một tiếng. Mới hai tháng mà hắn đã từ sơ kỳ nhảy vọt đến hậu kỳ, tốc độ này quả thực quá kinh khủng.

Đối với suy nghĩ trong lòng hai người, Tiêu Viêm cũng hiểu được nhưng không giải thích gì. Nếu không phải gặp được Hắc Ma Lôi đúng lúc hắn có thể sử dụng Tiểu Y làm trạm trung chuyển để hấp thu năng lượng, hắn cũng không thể tăng trưởng lực lượng nhanh như vậy. Đây cũng có thể coi là một loại cơ duyên may mắn.

“Hôm nay Thái Hư Cổ Long tộc đã đi vào quỹ đạo, chắc cũng không có chuyện gì ngoài ý muốn xảy ra nữa. Có lẽ ta nên trở về liên minh.” Tiêu Viêm nhìn Tử Nghiên, nói.

“Phải đi rồi sao?” Nghe vậy, Tử Nghiên khẽ nhíu mày, chợt nói: “Cũng được, Thiên Phủ liên minh vừa mới đánh bại Hồn Điện, danh tiếng đang thịnh, ngươi chắc chắn không thể ở đây lâu. Còn chuyện kết minh giữa hai thế lực thì cũng đã quyết định rồi, lần này trở về ngươi cứ thông báo cho cao tầng của liên minh đi.”

Nghe thế, Tiêu Viêm chần chờ một chút, nhìn Tử Nghiên rồi nói: “Cổ Long tộc vừa mới thống nhất, lúc này nên nghỉ ngơi lấy lại sức, các ngươi không nên lún quá sâu vào vũng bùn ở Trung Châu.”

Tiêu Viêm hiểu rõ việc liên minh với Thái Hư Cổ Long tộc sẽ đem lại lợi ích to lớn thế nào cho Thiên Phủ liên minh. Nhưng nếu nhìn từ góc độ của Tử Nghiên, quyết định này không phải là hoàn mỹ. Thái Hư Cổ Long tộc vừa mới dẹp xong nội loạn, cần có thời gian hồi phục để nhanh chóng lấy lại sự cường thịnh của mình. Nếu liên minh với Thiên Phủ liên minh ngay bây giờ, họ sẽ bị cuốn vào những rắc rối không ít, đặc biệt là Hồn Tộc - một con quái vật siêu cấp khủng bố. Như vậy, Thái Hư Cổ Long tộc chắc chắn sẽ lâm vào vũng lầy khó mà thoát ra được.

“Thái Hư Cổ Long tộc từ trước đến giờ luôn ân đền oán trả. Ngươi đã cứu tộc ta hai lần, tất cả tộc nhân đều không quên phần ân tình này. Cho dù ngươi dính vào phiền toái thế nào đi nữa, Thái Hư Cổ Long tộc vẫn vĩnh viễn là bằng hữu của ngươi.” Tử Nghiên nhìn chằm chằm vào Tiêu Viêm, lời nói kiên nghị khiến Tiêu Viêm không biết phải đáp lại thế nào.

“Hắc hắc, đây là lời của các trưởng lão, ta chỉ tham khảo rồi nói lại mà thôi!” Tử Nghiên chỉ trịnh trọng được một lát rồi lại trở về vẻ hoạt bát vui vẻ như xưa. Thấy thế, Tiêu Viêm chỉ đành cười khổ một tiếng. Nha đầu này thật là…

“Yên tâm, đây là quyết định của toàn tộc. Mặc dù ta là Long Hoàng nhưng cũng không thể làm trái ý của bọn họ. Đây chính là hồi báo của Thái Hư Cổ Long tộc đối với một người bạn như ngươi.” Tử Nghiên cười duyên nói.

Nghe đến đây, Tiêu Viêm cũng chỉ có thể yên lặng gật đầu, nói thêm nữa thì lại thành thất lễ. Giờ phút này, Thiên Phủ liên minh đã có thêm một đồng minh cực mạnh.

“Giúp ta gửi lời thăm hỏi các vị trưởng lão, sau này có thời gian rảnh ta sẽ trở lại thăm Long Đảo.”

Tay áo Tiêu Viêm vung lên, xé rách một khe không gian.

“Nếu cần gì thì cứ sai người đến Long Đảo, tộc ta sẽ dùng toàn lực trợ giúp.” Tử Nghiên khẽ mỉm cười.

Tiêu Viêm cười to một tiếng rồi gật đầu, không nói thêm gì nữa mà bước vào trong khe không gian. Sau đó, thân ảnh yểu điệu của Thải Lân cũng lóe lên, nhanh chóng lao theo. Dao động không gian dần tan biến, chỉ còn lại một mình Tử Nghiên đứng đó, trong mắt thoáng nét u buồn…

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!