Một tháng lặng lẽ trôi qua. Trong một tháng này, mọi thứ vẫn bình yên như cũ, dù có thêm Cửu U Địa Minh Mãng tộc tham gia điều tra tin tức về Hồn Điện nhưng hiệu quả cũng không mấy khả quan. Lúc này, Hồn Điện dường như đã triệt để co cụm thế lực, bởi vậy cho dù thám tử của Cửu U Địa Minh Mãng tộc có thể phát hiện ra một số phân điện của Hồn Điện, nhưng do gặp phải sự phòng ngự nghiêm ngặt hơn trước gấp bội nên cũng không cách nào xâm nhập.
Đối với tình huống như thế, nội bộ Thiên Phủ liên minh cũng cảm thấy đôi chút áp lực. Nhưng vào thời điểm này, bọn họ cũng không thể dốc toàn lực tấn công tất cả các phân điện của Hồn Điện được, bởi vì ai cũng biết, nếu trận chiến như thế xảy ra thì trên mảnh đất Trung Châu sẽ có một phe bị xóa sổ hoàn toàn. Phe này có thể là Hồn Điện, mà cũng có thể là Thiên Phủ liên minh...
Trận đại chiến đó gần như là một ván cược sinh tử, e rằng cả hai bên đều không thể gánh nổi, cho nên vào lúc này, dường như chỉ có yên lặng theo dõi kỳ biến mới là phương án tốt nhất.
Mà trong tình hình yên lặng đầy áp lực này thì ngày Dược Điển của Dược tộc được cử hành cũng đã cận kề.
Tinh Giới, trên ngọn chủ phong.
“Lần này đến Dược tộc, chỉ cần ta và Tiêu Viêm đi là đủ! Liên minh phải luôn đề phòng Hồn Điện, những người còn lại trấn thủ tại chỗ, phòng khi có biến cố cũng dễ dàng ứng phó!” Mây mù phiêu động trên ngọn chủ phong, Dược Lão nhìn các thành viên cao tầng trong liên minh, cười nói.
Mặc dù có chút không yên tâm khi để hai thầy trò Tiêu Viêm đơn độc đi tới Dược tộc, nhưng thấy Dược Lão rất kiên quyết nên Phong tôn giả và mọi người cũng chỉ có thể gật đầu chấp nhận.
“Hãy trông coi liên minh cho tốt!” Tiêu Viêm nhìn Thải Lân đang ôm Tiêu Tiêu, nói.
“Ừ!” Thải Lân khẽ gật đầu. Hiện tại, với thực lực của nàng, nhìn khắp liên minh, ngoại trừ Tiêu Thần và Đan Tháp lão tổ đang ở bên ngoài thì không ai có thể thắng được nàng. Bởi vậy, việc nàng ở lại liên minh cũng khiến Tiêu Viêm yên tâm phần nào.
"Ha ha, được rồi, chư vị không cần tiễn thêm nữa đâu!” Dược Lão chậm rãi bay lên không trung, cười một tiếng với mọi người rồi trực tiếp quay người, bay ra khỏi Tinh Giới. Ngay phía sau, Tiêu Viêm cũng lập tức động thân, nhanh chóng bám theo.
Dược tộc tọa lạc tại Thần Nông sơn mạch thuộc cực Nam của Trung Châu, từ phương diện nào đó mà nói thì phiến địa vực này thực chất đã tách biệt khỏi Trung Châu, bởi vậy nên lộ trình có chút xa xôi.
Chỉ có điều, “Sơn bất tại cao, hữu tiên tắc danh”(*), mà vùng núi này cũng có duyên cớ như thế. Tuy rằng Thần Nông sơn mạch thuộc về khu vực hoang vu, trong đó độc trùng hoành hành, đồng thời đủ loại hung thú hiếm gặp ở Trung Châu thì ở đây lại nhiều vô kể, nhưng do có Dược tộc tồn tại nên phiến địa vực này vô cùng náo nhiệt. Hơn nữa, tại đây còn sinh trưởng rất nhiều loại dược liệu quý hiếm khiến cho không ít Luyện dược sư không quản đường xa tới kiếm tài liệu luyện đan. Chính vì điều đó nên Thần Nông sơn mạch này có nhân khí vô cùng thịnh vượng.
Dược Điển là một hoạt động trọng yếu nhất trong Dược tộc, thời gian tổ chức cũng không cố định, nó sẽ biến hóa tùy theo các loại tình huống phát sinh. Nhìn chung, Dược Điển của Dược tộc cũng có mấy phần tương tự với đan hội của Đan Tháp, hơn nữa từ trình độ nào đó mà nói thì đây mới thật sự là đại hội của những Luyện dược sư đỉnh cấp nhất trên toàn đại lục.
Thông qua đại hội này mới có thể khiến cho mọi người biết rõ, ai… mới là đệ nhất Luyện dược sư đương thời trên đại lục này!
Những người có thể tham dự Dược Điển, ngoại trừ tộc nhân của Dược tộc ra thì chỉ có một số Luyện dược sư đã từng hoặc hiện tại đang có danh khí rất lớn ở Trung Châu, cùng với tay nghề luyện dược cực cao, đạt đến luyện dược tông sư mới được mời. Chỉ có điều, số người được mời này cực ít, dù sao, số Luyện dược sư được Dược tộc xem trọng trên đại lục này cũng là loại tồn tại như phượng mao lân giác vậy.
Nhưng bất kể thế nào thì nó cũng không ảnh hưởng đến sự long trọng của Dược Điển, chưa cần bàn đến những vấn đề khác, chỉ riêng cái danh hiệu Luyện dược sư đệ nhất đại lục kia cũng đủ rồi!
Tuy rằng Tinh Vân Các cách rất xa Thần Nông sơn mạch, nhưng với tốc độ tối đa của hai người Tiêu Viêm thì khoảng cách xa xôi đó cũng chưa đến nửa ngày. Bởi vậy, vào lúc trời gần chạng vạng tối thì khu vực Thần Nông sơn mạch tràn ngập sương mù đã xuất hiện trước tầm mắt của hai người.
“Thiên địa năng lượng thật nồng đậm, không ngờ Dược tộc này lại chiếm cứ được một nơi tốt như thế!”
Lần đầu tiên nhìn thấy Thần Nông sơn mạch, cho dù là Tiêu Viêm cũng không khỏi thầm khen một tiếng. Trên bầu trời của phiến sơn mạch, những đám mây lượn lờ kia chẳng phải vật tầm thường, mà do thiên địa năng lượng ngưng tụ thành. Nếu tu luyện ở nơi này, e rằng tốc độ sẽ nhanh hơn không ít so với những nơi khác.
“Phiến sơn mạch này là do một vị lão tổ của Dược tộc hao phí mấy trăm năm tâm sức bồi dưỡng mới được phì nhiêu như thế!” Ánh mắt của Dược Lão có chút phức tạp nhìn về dãy núi vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, từ lúc ly khai khỏi bộ tộc thì đây là lần đầu tiên lão quay trở lại chốn này. Lão khẽ thở dài, thân hình từ từ hạ xuống một cái khe sâu ở cuối sơn mạch. Tại phía đối diện với khe sâu là một tòa thạch môn khổng lồ cao mấy trăm trượng sừng sững đứng đó, đồng thời từ những phiến đá còn tỏa ra một luồng khí tức cổ xưa, tang thương.
Trung tâm của thạch môn là một phiến không gian vặn vẹo, đó chính là lối đi thông đến không gian đại môn của Dược tộc. Giờ phút này, từ trên bầu trời hoặc ở sâu trong rừng đang có những thân ảnh không ngừng bay vút ra, cuối cùng đáp xuống đứng ở ngoài thạch môn. Tiếp theo, bọn họ lấy ra một cái ngọc giản giao cho một số người đang khoác y phục thủ vệ của Dược tộc rồi sau đó mới được cho vào.
"Đi thôi, Dược Điển này là đại hội long trọng nhất của Dược tộc, một số tông phái phụ cận sống nương tựa vào Dược tộc cũng được bọn họ cho phép đi vào quan sát. Khoảng thời gian này sẽ là thời điểm náo nhiệt nhất trong Dược tộc!" Dược Lão nhìn những bóng người đang lần lượt tiến vào không gian đại môn, mở miệng nói.
"Vâng!"
Tiêu Viêm khẽ gật đầu, rồi hơi động thân hình, xuất hiện ở trước thạch môn. Lập tức, mấy bóng người đang đứng như tượng của Dược tộc liền quét ánh mắt bén nhọn về phía Tiêu Viêm, nghiêm nghị quát: “Trọng địa Dược tộc, người ngoài không được tự tiện xông vào! Các ngươi là ai?”
Nhãn lực của mấy người này quả thật tinh tường, vừa liếc nhìn là đã nhận ra hai người Tiêu Viêm không phải người của những thế lực tông phái phụ cận, bởi vì cho dù là tông chủ những thế lực đó tự mình đến đây thì trên mặt cũng mang vẻ kính cẩn. Còn hai người Tiêu Viêm thì bộ dáng lại rất bình tĩnh, không có nửa điểm kính sợ đối với Dược tộc.
Xung quanh khe sâu, một số bóng người đang lướt tới cũng chậm rãi dừng bước, ánh mắt tò mò nhìn về phía hai người Tiêu Viêm.
"Thiên Phủ liên minh, sư tôn Dược Trần, được mời tới tham gia Dược Điển!"
Tiêu Viêm liếc nhìn những người kia, chân nhẹ nhàng dậm xuống, một luồng khí tức kinh khủng bỗng bùng phát, mạnh mẽ đẩy lui những người đó về phía sau. Chứng kiến cảnh đó, người của những tông phái phụ cận đều hít một ngụm khí lạnh, duy chỉ có một số vị chưởng môn kiến thức rộng rãi thì chợt giật mình như hiểu ra điều gì đó. Lập tức những tiếng xì xào bàn tán theo đó truyền ra.
"Hóa ra là Dược Trần của Thiên Phủ liên minh, còn vị kia chẳng phải là Tiêu Viêm, người đã đánh bại Hồn Điện điện chủ sao? Không ngờ ngay cả hắn cũng tới đây!”
"Nghe nói Tiêu Viêm này đã từng giành được ngôi vị quán quân đan hội của Đan Tháp, trên phương diện luyện dược cũng có trình độ cực cao đấy..."
"Hề…, luận về đấu khí chiến đấu thì có lẽ hắn thật sự mạnh mẽ, chỉ có điều, muốn ở trước mặt Dược tộc so sánh về trình độ luyện dược… quả thật là có chút tự tìm đường chết rồi…!”
"Việc này khó nói, khó nói…!"
Nghe được những tiếng xì xào to nhỏ ở xung quanh, khuôn mặt của mấy tên thủ vệ cũng hơi biến sắc. Danh tiếng của Tiêu Viêm hiện nay, dù là trong các viễn cổ chủng tộc cũng vô cùng vang dội. Tiêu tộc vốn đã suy tàn nhưng lại có thể xuất hiện một vị tuyệt thế thiên tài như này thì quả là một kỳ tích.
Tiêu Viêm nhàn nhạt liếc nhìn đám thủ vệ, cũng lười so đo cùng bọn họ, tiện tay ném ngọc giản qua. Đám thủ vệ vội vàng tiếp nhận, sau khi kiểm tra một phen mới thở phào một hơi, trong tay xuất ra một đạo quang trụ đánh lên cửa thạch môn. Ngay lập tức không gian gợn sóng rồi trở nên vặn vẹo.
“Xin mời hai vị, sau khi tiến vào sẽ có người tiếp dẫn hai vị vào trong!"
Lúc này đây, đám thủ vệ đã cung kính hơn rất nhiều. Trên thế giới này, vĩnh viễn là thực lực vi tôn, và thực lực của Tiêu Viêm đủ để sánh với một số Thái Thượng trưởng lão trong tộc. Nhân vật như vậy, bọn họ sao dám đắc tội.
Tiêu Viêm gật gật đầu rồi quay lại nhìn Dược Lão, người sau hít sâu một hơi để bình ổn tâm tình rồi chậm rãi gật đầu với hắn. Ngay sau đó, thân hình của hai người khẽ động, đồng thời lướt vào trong không gian vặn vẹo.
Tiến vào không gian được chốc lát, cảnh vật trước mắt hoa lên, địa hình sơn mạch biến thành một phiến bình nguyên xanh tươi um tùm. Trên bình nguyên là những con điểu thú có thân hình cực kỳ khổng lồ, sải cánh ước chừng mấy trăm trượng.
“Hai vị, mời đi bên này!”
Thầy trò Tiêu Viêm vừa mới ổn định thân hình thì một tộc nhân mặc áo giáp của Dược tộc nhanh chóng chạy tới, sau đó liền dẫn hai người lên trên lưng một con cự điểu. Giờ phút này trên lưng cự điểu đã có khoảng mấy trăm bóng người đang đứng, trông tương đối náo nhiệt.
Đối với tình huống đó, do đã từng có kinh nghiệm ở Cổ tộc nên Tiêu Viêm không xa lạ gì. Hắn cũng không bắt chuyện với người khác, mà trực tiếp cùng với Dược Lão tìm chỗ ít người, an tĩnh ngắm nhìn phiến bình nguyên khổng lồ này.
Sau khi hai người Tiêu Viêm đi lên, cự điểu vỗ đôi cánh khổng lồ, cưỡi lên cuồng phong, miệng gào lên một tiếng rồi nhanh chóng hướng về nơi cư trú của Dược tộc ở sâu trong không gian mà bay vút đi.
Hành trình kéo dài khoảng nửa canh giờ, Tiêu Viêm mới cảm giác được tốc độ của cự điểu từ từ giảm dần. Hắn liền dõi mắt nhìn về phía xa thì chỉ thấy sương mù đang dần dần tản đi, để lộ ra một ngọn núi khổng lồ cao ngất trời xuất hiện trong tầm mắt. Phía trên ngọn núi có thể thấy thấp thoáng những hàng đại điện cùng với những công trình kiến trúc khác nhau, kèm theo đó là vô số cột khói tràn ngập mùi đan hương nồng đậm từ từ bốc lên không trung.
Cự điểu bay quanh ngọn núi một vòng rồi cuối cùng hạ xuống ở một góc của quảng trường. Hai thầy trò Tiêu Viêm cũng chậm rãi bước xuống, đồng thời Dược Lão nhìn thoáng qua kiến trúc quen thuộc ở bốn phía xung quanh, bất giác ngẩn người.
Đối với việc Dược Lão thất thần, Tiêu Viêm cũng không có ý định xen vào. Hắn an tĩnh đứng ở bên cạnh Dược Lão, hai tay khoanh trong tay áo, đôi mắt khép hờ, không thèm để ý đến những ánh mắt khó hiểu của mọi người xung quanh.
Trên quảng trường tấp nập người qua lại mà hai người đứng yên bất động thì rất dễ khiến người khác chú ý. Bởi vậy, chỉ mấy phút sau đó, một tiếng cười già nua quen thuộc mang theo ý mỉa mai đậm đặc chậm rãi truyền đến bên tai Tiêu Viêm và Dược Lão.
"Ta đang tự hỏi là ai mà không biết quy củ như vậy, hóa ra là hai người các ngươi! Chỉ có điều, Dược Trần à, lão phu cũng có chút ngạc nhiên đấy. Kẻ bị trục xuất khỏi tộc như ngươi mà cũng có gan quay về sao...!"
Bước chân của những người đi đường xung quanh dần dần chậm lại, liếc nhìn lão giả mặt đầy vẻ châm chọc đang chậm rãi bước tới, rồi không ai bảo ai, tất cả đều tự giác lui về phía sau một chút.
“Dược Vạn Quy...?"
Hai tay của Tiêu Viêm đang khoanh trong tay áo chậm rãi buông ra, hắn hé mở đôi mắt nhìn về phía lão giả có chút quen thuộc kia, giọng nói bình tĩnh, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười băng giá.
__________________________________________________ _
(*) Một câu trích trong Lậu Thất Minh của Lưu Vũ Tích!
Sơn bất tại cao, hữu tiên tắc danh;
Thuỷ bất tại thâm, hữu long tắc linh.
Dịch:
Núi dẫu không cao, có tiên nên danh
Sông dẫu không sâu, có rồng nên linh
❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂