Khi giai đoạn đầu tiên của Dược Điển sắp khép lại, Tiêu Viêm cũng chậm rãi mở đôi mắt, ánh mắt lướt qua các thanh niên Dược tộc, khẽ gật đầu. Trải qua mấy ngày quan sát, hắn đã cảm nhận được nội tình hùng hậu của Dược tộc. Không ít thanh niên sở hữu thiên phú cực cao, nếu sau này có cơ duyên, ắt sẽ trở thành những nhân vật hiển hách trong giới Luyện Dược Sư. Chỉ khi sở hữu dòng máu mới ưu tú như vậy, Dược tộc mới có thể duy trì vinh quang bất diệt của mình. Dĩ nhiên, điều này cũng có giới hạn. Thời gian trôi chảy, nếu Dược tộc không xuất hiện thêm cường giả Đấu Đế, sức mạnh huyết mạch của họ cũng sẽ dần khô kiệt như Tiêu tộc năm xưa. Đến lúc đó, tộc nhân Dược tộc e rằng cũng chẳng khác gì người thường.
Tất nhiên, thời khắc đó dù sẽ đến nhưng vẫn còn rất xa xôi, bây giờ nhắc đến có phần hơi sớm.
Trong lúc quan sát, Tiêu Viêm cũng thấy được vài bóng dáng quen thuộc, ví như Dược Tinh Cực, người từng đưa thư mời hắn tham gia Dược điển. Trải qua mấy năm tu luyện, thuật luyện dược của gã đã tiến bộ vượt bậc, trong Dược điển lần này cũng có thể chen chân vào tốp năm, xem như là một thành tích không tồi. Ngôi vị đệ nhất, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, hẳn sẽ thuộc về Dược Thiên, người mà năm đó Tiêu Viêm từng gặp trong Yêu Hỏa Không Gian. Hiện tại, gã chính là người nổi bật nhất trong thế hệ trẻ của Dược tộc, luyện chế ra đan dược dẫn tới Cửu Sắc Đan Lôi, lực áp quần hùng. Thấy vậy, các trưởng lão Dược tộc cũng vui mừng khôn xiết.
Thế nhưng, khi ánh mắt họ vô tình lướt qua Tiêu Viêm đang nhắm mắt dưỡng thần bên cạnh Dược lão, nụ cười đắc ý vừa chớm nở đã vội tắt, thay vào đó là một cỗ phiền muộn. Bọn họ đã sớm nghe tin Tiêu Viêm có thể luyện thành cửu phẩm đan dược, hơn nữa đan lôi xuất hiện còn là Hắc Ma Lôi mạnh hơn một bậc. So sánh như vậy, Cửu Sắc Đan Lôi của Dược Thiên quả thực có phần lu mờ.
Trên quảng trường, sau khi phần thi của thế hệ trẻ Dược tộc kết thúc, bầu không khí chẳng những không lắng xuống mà ngược lại càng thêm sôi sục. Từng ánh mắt nóng rực lướt qua sân đấu, cuối cùng tất cả đều tập trung vào những người đang ngồi trên ghế đá. Bọn họ hiểu rõ, màn so tài đỉnh cao và được mong chờ nhất của Dược điển lần này sẽ là cuộc tranh tài giữa những nhân vật đó, những Luyện dược sư đứng trên đỉnh cao của đại lục, chứ không phải những trận đấu vừa rồi...
“Ha ha, cuối cùng cũng bắt đầu rồi!” Lúc này, Dược lão chậm rãi mở mắt, cảm nhận bầu không khí nóng bỏng trong sân rồi mỉm cười nói.
Tiêu Viêm cũng khẽ cười, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve chén ngọc. Quan sát mấy ngày nay, hắn cũng cảm thấy hơi ngứa ngáy tay chân.
“Cuộc so tài đỉnh cao này, ngoài con ra thì còn có Hồn Hư Tử, Thần Nông Lão Nhân và Vạn Hỏa Trưởng Lão của Dược tộc. Ba người này không ai là kẻ dễ đối phó.” Dược lão nói.
“Dược Đan không ra tay sao?” Tiêu Viêm liếc mắt nhìn Dược Đan đang ngồi trên chủ vị, hỏi.
“Lão là tộc trưởng một tộc, tự nhiên có sự kiêu hãnh của riêng mình!” Dược lão cười cười, rồi trịnh trọng nói: “Nhưng thuật luyện dược của lão không hề yếu hơn bất kỳ ai trong bốn người các con!”
“Tộc trưởng Dược tộc, thủ lĩnh của thế lực Luyện dược sư lớn nhất Đấu Khí đại lục, nếu không có bản lĩnh thật sự thì làm sao có thể khiến người khác tâm phục khẩu phục!?” Tiêu Viêm cười nói, đạo lý cơ bản này hắn dĩ nhiên hiểu rõ. Hơn nữa, dù hắn có kiêu ngạo đến đâu cũng không ngu ngốc đến mức xem thường một cường giả có thực lực kinh khủng cỡ Thất tinh Đấu Thánh.
Trong lúc Tiêu Viêm và Dược lão đang thì thầm, Dược Đan trên chủ vị cũng chậm rãi đứng dậy. Ngay lập tức, tất cả ánh mắt trên quảng trường đều đổ dồn về phía lão.
“Ha ha ha… Món khai vị đã xong, bây giờ mới đến món chính! Lão phu hiểu rõ suy nghĩ trong lòng chư vị!” Đối mặt với vô số ánh mắt chăm chú, Dược Đan cất tiếng cười sang sảng, nói tiếp: “Dược điển lần này, tổng cộng có bốn người tham gia tranh tài, dù lão phu không nói, chắc hẳn chư vị cũng đã biết là ai! Trong số họ, người giành chiến thắng cuối cùng sẽ có được danh hiệu đệ nhất Luyện dược sư đại lục! Ta nghĩ, danh hiệu này được quyết định tại đây, chắc sẽ không ai có ý kiến gì đâu nhỉ!”
“Bốn vị, mời vào vị trí!”
“Hắc hắc, Dược Đan tộc trưởng quả thật sảng khoái! Tại hạ đã sớm nghe danh Dược điển là nơi tụ hội của những Luyện dược sư đỉnh cao nhất Đấu Khí đại lục, hôm nay đến đây chính là muốn lĩnh giáo một phen! Danh hiệu đệ nhất Luyện dược sư này, Hồn tộc ta cũng rất hứng thú, muốn đoạt về xem sao!” Dược Đan vừa dứt lời, thân ảnh Hồn Hư Tử đã quỷ mị xuất hiện giữa không trung, tiếng cười mang theo sự ngông cuồng không hề che giấu.
“Hừ, Dược tộc ta lấy luyện dược mà vang danh! Danh hiệu này, vẫn nên ở lại Dược tộc thì tốt hơn!” Vạn Hỏa trưởng lão hừ lạnh một tiếng. Thân hình lão chợt lóe lên, cũng ngạo nghễ hiện ra giữa không trung, đối mặt với Hồn Hư Tử.
Vạn Hỏa trưởng lão vừa xuất hiện, xung quanh lập tức vang lên những tiếng hoan hô vang dội. Nơi đây là sân nhà của Dược tộc, nhìn thấy người của Hồn tộc, tự nhiên bọn họ sẽ không vui, nhất là khi kẻ này lại muốn đoạt đi vinh quang của họ.
“Lão phu vốn không màng hư danh, nhưng nếu để danh hiệu đệ nhất Luyện dược sư đại lục rơi vào tay một kẻ như ngươi, đó sẽ là sự sỉ nhục lớn đối với tất cả Luyện dược sư chân chính!” Thần Nông Lão Nhân chân đạp hư không, cây trượng dược thảo trong tay khẽ rung lên. Lão lơ lửng trên trời, giọng nói không mặn không nhạt, nhưng rõ ràng biểu lộ sự chán ghét cực độ đối với Hồn Hư Tử. Dù sao thì danh tiếng của Luyện dược sư Hồn tộc cũng quá mức thối nát.
“Vạn Hỏa Trưởng Lão, Hồn Hư Tử, Thần Nông Lão Nhân, ba vị này đều là những nhân vật đỉnh cao trong giới luyện dược đương thời. Trận đấu này thật đáng mong chờ!”
Nhìn ba người trên bầu trời, quảng trường lập tức sôi trào. Ánh mắt của vô số Luyện dược sư ánh lên vẻ cuồng nhiệt. Ba người này chính là cảnh giới mà cả đời họ theo đuổi!
Hồn Hư Tử nhìn Vạn Hỏa Trưởng Lão và Thần Nông Lão Nhân rồi cười khẩy, hai tay chắp sau lưng, ra vẻ tông sư. Không thể phủ nhận, nếu không bàn đến nhân phẩm, thành tựu về thuật luyện dược của y đích thực khiến người khác phải kiêng dè.
“Đã có ba người xuất hiện, vậy người cuối cùng là ai?”
Vô số ánh mắt lướt qua ba người, cuối cùng đồng loạt dời đi, tất cả đều dừng lại trên người thanh niên áo đen đang ngồi trên ghế đá.
Dưới vạn ánh mắt đổ dồn, Tiêu Viêm mỉm cười, chậm rãi đứng dậy. Thân hình hắn khẽ động, lưu lại một tàn ảnh rồi xuất hiện trên bầu trời. Ngay sau đó, một tiếng cười trong trẻo vang vọng khắp không gian.
“Đã sớm nghe danh Hồn Hư Tử tiền bối từng đến Đan Tháp "mượn" nghệ, hôm nay Đan Tháp cũng là một thành viên của Thiên Phủ. Thân là người của Thiên Phủ, Tiêu Viêm tại hạ muốn thay mặt Đan Tháp, lĩnh giáo cao chiêu của tiền bối một phen! Xin chỉ giáo!”
Thiên Lôi Trúc gọi ta về nhà