Nghe tiếng cười sang sảng của Tiêu Viêm, không ít người đều cảm thấy hổ thẹn. Lời này tuy khách sáo nhưng lại không mấy dễ nghe. Xem ra, ân oán giữa Thiên Phủ liên minh và Hồn tộc quả nhiên đã sâu như biển.
“Miệng lưỡi giảo hoạt! Muốn lãnh giáo ta, ngay cả sư phụ ngươi là Dược Trần cũng chưa có tư cách đó!” Hồn Hư Tử cười nhạt. Y không hề tức giận vì lời nói của Tiêu Viêm, công phu hàm dưỡng quả thật rất tốt. Giờ phút này, thần thái trong mắt y vẫn hờ hững nhưng đã bắt đầu ẩn hiện sát ý mơ hồ.
“Lão sư của ta nói, đối phó với ngươi chỉ cần ta là đủ, cho nên người không có ý định xuất thủ.” Tiêu Viêm vê cằm, gương mặt nở nụ cười xán lạn. Thế nhưng, lời nói của hắn lại không hề nể mặt Hồn Hư Tử chút nào.
“Ha ha, vậy sao? Ta cũng rất hiếu kỳ đó!” Hồn Hư Tử khẽ cười một tiếng, sau đó cũng không nhiều lời mà phất tay áo. Hắc sắc hỏa diễm che trời lấp đất tuôn ra từ cơ thể y, ngưng tụ thành một hỏa đỉnh giữa khoảng không trước mặt. Mọi người có thể mơ hồ cảm nhận được một lực thôn phệ kỳ dị từ hỏa đỉnh truyền ra.
“Hư Vô Thôn Viêm?”
Nhìn hỏa đỉnh ngưng tụ từ hắc sắc hỏa diễm, ánh mắt của ba người Tiêu Viêm, Vạn Hỏa trưởng lão và Thần Nông lão nhân đều thoáng nghiêm lại, trầm giọng thốt lên.
“Không ngờ loại Dị hỏa này lại rơi vào tay Hồn tộc.” Thần Nông lão nhân khẽ cau mày, ánh mắt nhìn về phía hắc sắc hỏa đỉnh tràn ngập vẻ đề phòng. Thân là một bậc tiền bối trong giới luyện dược, ông ta hiểu rất rõ về Hư Vô Thôn Viêm. Bất quá…
“Hắc hắc, triệu hoán dị hỏa của các ngươi ra đi! Hư Vô Thôn Viêm của ta luôn rất hứng thú với mùi vị của các loại dị hỏa khác!” Hồn Hư Tử cười híp mắt, nhìn về phía ba người Tiêu Viêm, nham hiểm nói.
“Tử hỏa của Hư Vô Thôn Viêm cũng chỉ đến thế mà thôi!” Tiêu Viêm cười khẩy: “Tuy ta cảm nhận được Hư Vô Thôn Viêm của ngươi mạnh hơn Điện chủ Hồn Điện, nhưng vẫn chưa đạt đến tầng thứ khủng bố như trong truyền thuyết. Có thể kết luận rằng, Hư Vô Thôn Viêm của ngươi cũng chỉ là một ngọn tử hỏa mà thôi!”
Nghe vậy, Hồn Hư Tử chợt nheo mắt lại. Y không ngờ chỉ liếc qua một cái mà Tiêu Viêm đã nhìn thấu bản chất vấn đề. Nhưng ngay sau đó, y lại buông một tiếng cười lạnh. Dù Tiêu Viêm có thể nhận ra Hư Vô Thôn Viêm trong người mình, nhưng lại không biết rằng nó chẳng phải là một ngọn tử hỏa bình thường.
Hư Vô Thôn Viêm là một loại dị hỏa cực kỳ thần bí. Rất ít người biết rằng, các loại tử hỏa cũng được phân chia cấp bậc. Trên các tử hỏa bình thường còn có một loại gọi là Thiên Trì Tử Hỏa, mà thứ trong tay y chính là loại Thiên Trì Tử Hỏa ấy.
Thiên Trì Tử Hỏa, nói cách khác, nó được xem như hình thái ấu sinh của Hư Vô Thôn Viêm, cho nên uy lực của nó vượt xa ngọn tử hỏa trong tay Điện chủ Hồn Điện.
Bất quá, tuy Thiên Trì Tử Hỏa mạnh mẽ hơn loại thường, nhưng nếu mẫu thể của nó bị thương thì do sự tương liên, chúng cũng sẽ tự động tiêu tán. Dù sao, lực lượng bản nguyên của nó cũng đều tập trung hết tại mẫu thể.
Chuyện này là một bí ẩn, nên dù là Dược lão hay Tiêu Viêm cũng chưa từng nghe nói. Vì thế, bọn họ chỉ nhận ra dị hỏa trong tay Hồn Hư Tử là một ngọn tử hỏa mà không hề biết nó là Thiên Trì Tử Hỏa. Mà dù Tiêu Viêm có nhận ra thì hắn cũng không cảm thấy có gì ghê gớm. Dù sao, sau khi thôn phệ Tịnh Liên Yêu Hỏa, dị hỏa trong cơ thể hắn cũng đã xảy ra biến dị, cho nên Tiêu Viêm chẳng hề e ngại Hư Vô Thôn Viêm, huống chi đây chỉ là một đạo tử hỏa của nó.
“Muốn thôn phệ dị hỏa của ta, phải xem ngươi có bản lĩnh đó hay không đã!”
Vạn Hỏa trưởng lão hừ lạnh một tiếng, chợt vung tay áo lên, một trận cuồng phong màu đen nhạt liền hình thành. Ngay khi xuất hiện, nó lập tức phóng thẳng lên không trung rồi uốn lượn. Nếu quan sát kỹ, sẽ nhận ra đó không phải là gió lốc, mà chính là một loại hỏa diễm kỳ lạ.
“Cửu U Phong Viêm!”
Tiêu Viêm thoáng kinh ngạc nhìn về phía cuồng phong hỏa diễm mà Vạn Hỏa trưởng lão vừa triệu hoán. Lần đầu tiên hắn nhìn thấy nó là khi gặp Dược Tinh Cực. Bất quá, xem tình hình lúc này thì nó đã bị thu hồi lại rồi.
“Hắc hắc, Vạn Hỏa lão đầu! Ngươi thi triển Cửu U Phong Viêm ngày càng lô hỏa thuần thanh hơn đó!” Thấy Vạn Hỏa trưởng lão gọi ra dị hỏa của bản thân, Thần Nông lão nhân cũng cười to một tiếng. Sau đó, quải trượng trong tay ông ta vẽ lên không trung một đường rồi cười nói: “Đã thế thì lão phu cũng đành bêu xấu một phen vậy!”
Vừa dứt lời, nơi ông ta nắm quải trượng đột nhiên hiện lên một ngọn lửa kỳ lạ màu xanh lục. Vừa xuất hiện, nó đã nhanh chóng bay lên không trung rồi phóng lớn thành một biển lửa. Dòng chất lỏng màu xanh biếc bên trong nhanh chóng bốc hơi, tạo thành tầng tầng sương mù lượn lờ. Ngay khi màn sương dâng lên, vô số chủng loại dược liệu kỳ dị cũng bỗng nhiên sinh trưởng, phóng ra khí tức sinh mệnh nồng đậm, khiến lòng người chấn động.
“Đây là Dị hỏa xếp thứ năm trên Dị hỏa bảng, Sinh Linh Chi Diễm?”
Nhìn về nơi đang bừng bừng sức sống ấy, trong mắt Tiêu Viêm cũng thoáng hiện vẻ kỳ dị.
Sinh Linh Chi Diễm, Dị hỏa xếp hạng năm! Nó vô cùng kỳ dị, tuy cũng là dị hỏa nhưng lại có hình thái khác biệt với hầu hết các loại dị hỏa khác. Dị hỏa đa số đều ẩn chứa sức mạnh hủy diệt, nhưng Sinh Linh Chi Diễm lại không mang lực phá hoại kinh thiên động địa mà nổi tiếng bởi lực lượng sinh mạng. Nghe nói, khi nó khuếch tán ra, chỉ cần đưa dược liệu vào thì chúng sẽ lập tức nảy mầm rồi phát triển nhanh chóng. Điều này có nghĩa, nếu ai có được loại dị hỏa này thì không cần tốn công sức sưu tầm dược liệu, mà chỉ cần thu thập hạt giống là có thể liên tục gặt hái những loại dược liệu mình cần. Thật sự quá ư thần kỳ!
Hơn nữa, Sinh Linh Chi Diễm này còn được gọi bằng một cái tên khác: Trường Thọ Chi Hỏa! Kẻ sở hữu nó ắt sẽ có tuổi thọ còn hơn cả ma thú. Khuyết điểm duy nhất của nó là không mạnh về phương diện chiến đấu.
Danh tiếng của Sinh Linh Chi Diễm thì Tiêu Viêm cũng đã từng nghe qua, nhưng đây là lần đầu tiên hắn được tận mắt chứng kiến. Luồng sức mạnh sinh mệnh dồi dào kia khiến cho mọi người đều cảm thấy thần thanh khí sảng, tâm hồn thư thái vô cùng.
Hồn Hư Tử chăm chú nhìn Sinh Linh Chi Diễm trong tay Thần Nông lão nhân, trong mắt y chợt lóe lên vẻ tham lam. Vạn vật trên thế gian đều có giới hạn sinh mệnh, nhưng nếu đoạt được ngọn lửa sinh mệnh ấy thì tuổi thọ sẽ tăng lên rất nhiều. Đối với bất cứ ai, đây cũng chính là một sự cám dỗ không thể cưỡng lại, bản thân y cũng không ngoại lệ.
“Chính là Sinh Linh Chi Diễm! Thần Nông lão đầu, phúc duyên của ngươi thật sâu dày!” Sắc mặt Vạn Hỏa lão nhân cũng hiện lên vẻ cực kỳ hâm mộ, lão cười một tiếng rồi nói.
Sinh Linh Chi Diễm này một khi đã thành hình thì có linh trí tương đối cao. Bình thường nó không xuất hiện dưới hình thái hỏa diễm mà sẽ biến ảo thành một loại dược liệu nào đó rồi cắm rễ vào lòng đất. Cho dù có đi ngang qua cũng rất khó nhận ra. Chỉ kẻ nào có đại cơ duyên mới may mắn hàng phục được nó.
“Ha ha, may mắn thôi! Do một lần đi tìm dược liệu đã vô tình đoạt được.”
Thần Nông lão nhân vuốt nhẹ chòm râu, cười híp mắt nói. Thu được loại hỏa diễm này quả thực là chuyện vô cùng may mắn với một người không thích tranh đấu như ông ta.
“Nghe nói Tiêu Viêm tiểu hữu đã thu phục được Tịnh Liên Yêu Hỏa trong truyền thuyết, không biết chuyện này là thật hay giả?” Thần Nông lão nhân đột nhiên chuyển hướng nhìn Tiêu Viêm đang quan sát biển lửa lục sắc trên đầu mình với vẻ mặt kỳ dị mà cười nói.
“Ha ha, cũng giống như tiền bối, chỉ là may mắn mà thôi!”
Tiêu Viêm mỉm cười nhún vai, lập tức Tiểu Y chợt hiện ra trên vai hắn. Sau đó, nó dùng ánh mắt khinh thường nhìn về ba loại dị hỏa trên không. Dị hỏa có thể ngưng tụ thành linh thể bực này, e rằng cũng chỉ có nó mà thôi.
Đây là Dị Hỏa Chi Linh?
Thấy Tiểu Y vắt vẻo trên vai Tiêu Viêm, mọi người nơi đây lập tức biến sắc, ánh mắt nghiêm hẳn lên. Khi bọn họ nhìn Tiểu Y, đều cảm nhận được nó có linh trí không thua kém gì nhân loại. Thân là những Luyện dược sư đỉnh cấp của đại lục Đấu Khí, tự nhiên họ hiểu được Dị Hỏa Chi Linh có ý nghĩa như thế nào đối với một Luyện dược sư. Đây chính là hình thái hoàn mỹ nhất trong truyền thuyết của Dị hỏa.
Đến trạng thái này, dù có linh hồn ở cảnh giới Thiên Cảnh đại viên mãn như bọn họ cũng không thể sánh nổi.
Tuy Dị hỏa của bọn họ tương đối mạnh, nhưng còn một khoảng cách rất xa mới đạt đến mức ngưng tụ thành Dị Hỏa Chi Linh.
“Hồn tộc ngấp nghé Tịnh Liên Yêu Hỏa nhiều năm như vậy mà không ngờ vẫn thất bại. Nhưng cũng không sao, vật này sớm muộn cũng sẽ nằm trong tay ta!” Tròng mắt của Hồn Hư Tử thoáng lóe lên, hàn ý bên trong bắt đầu dâng trào.
“Tiêu Viêm tiểu hữu quả nhiên có phúc duyên sâu dày! Năm xưa, lão phu cũng đã từng xuất thủ với Tịnh Liên Yêu Hỏa kia, những tưởng có thể hàng phục được nó nhưng lại bị giam trong không gian yêu hỏa… Ôi chao!” Thần Nông lão nhân lại vuốt râu cười cười rồi than dài nuối tiếc.
Tiêu Viêm cũng cười đáp lại. Đã từng ở trong không gian yêu hỏa nên hắn hiểu rất rõ độ khó khi hàng phục Tịnh Liên Yêu Hỏa đến mức nào. Nếu hắn không được tàn ảnh của Tịnh Liên Yêu Thánh hỗ trợ thì kết cục thật khó nói… e rằng hắn cũng chỉ có thể bôn ba trốn chạy. Mặc dù Thần Nông lão nhân có dược thuật bất phàm, nhưng muốn thu phục Tịnh Liên Yêu Hỏa thì vẫn chưa đủ khả năng.
“Nếu bốn vị đã chuẩn bị chu toàn, mời tất cả khai đỉnh luyện đan!”
Người đứng đầu Dược điển lần này đang nhìn Tiểu Y, chợt nhanh chóng thu hồi vẻ hâm mộ rồi cất cao giọng.
Nghe vậy, Tiêu Viêm chỉ cười nhạt. Tiểu Y trên vai hắn chợt há miệng phun ra một dược đỉnh màu hồng phấn to bằng ngón tay cái. Sau đó, nó gặp gió liền tăng vọt, biến thành một chiếc đỉnh khổng lồ ước chừng mấy trăm trượng, lơ lửng trên bầu trời dưới vô số ánh mắt ngưỡng mộ. Từng con hỏa long uốn lượn quấn quanh thân đỉnh, phát ra tiếng long ngâm trầm thấp vang vọng khắp nơi. Nhiệt độ trong phiến không gian này bỗng tăng lên một cách chóng mặt.
Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿