Nghe Cổ Nguyên nói, Tiêu Viêm cũng thở phào nhẹ nhõm, bởi hắn đã chính mắt chứng kiến sự đáng sợ của Hồn Tộc. Nhìn khắp Đấu Khí Đại Lục, ngoài Cổ Tộc ra, thật khó tìm được thế lực nào có thể chống lại chúng. Nếu Cổ Tộc vẫn chọn án binh bất động như trước, e rằng Thiên Phủ Liên Minh sẽ phải đối mặt với họa diệt vong.
Trong đại điện, đông đảo trưởng lão nghe Cổ Nguyên hạ quyết định, sắc mặt ai nấy đều thoáng chút phức tạp. Bọn họ hiểu rằng, kể từ hôm nay, sự bình yên của Cổ Tộc sẽ bị phá vỡ. Hai đại thế lực siêu cấp hùng mạnh nhất trên Đấu Khí Đại Lục, sau một ngàn năm, lại một lần nữa giao tranh. Hơn nữa, lần này có thể thật sự là một trận sinh tử chiến!
Thắng thì sống, bại tất vong!
Quyết định của Cổ Nguyên nhanh chóng được truyền khắp toàn bộ cao tầng Cổ Tộc. Nhất thời, không khí trong Cổ Giới trở nên khẩn trương. Vô số cường giả bắt đầu được điều động về Trung Châu, giám sát nghiêm ngặt nhất cử nhất động của Hồn Tộc.
Trong khi Cổ Tộc bắt đầu tiến vào trạng thái đề phòng, Tiêu Viêm cũng không lập tức rời khỏi Cổ Giới. Trong cơ thể hắn vẫn còn lưu lại không ít năng lượng của cửu phẩm huyền đan. Năng lượng này nếu cứ tích tụ trong cơ thể cũng không có lợi, tốt nhất phải nhanh chóng luyện hóa, tránh để mầm tai vạ ngầm này sau này gây tổn thương cho bản thân.
Trên một ngọn núi u tĩnh, một ngôi nhà trúc sừng sững đứng đó. Gió nhẹ lướt qua, rừng trúc khẽ đung đưa, tựa như một con sóng màu xanh biếc đang vỗ vào bờ.
"Tiêu Viêm ca ca, dược liệu cần thiết đều ở đây cả rồi, chàng xem có thiếu gì không?" Trong nhà trúc, Huân Nhi với dáng vẻ duyên dáng yêu kiều, bộ y phục thanh nhã cũng khó lòng che khuất được thân thể mềm mại động lòng người. Trên khuôn mặt tinh xảo tuyệt mỹ luôn nở một nụ cười nhẹ nhàng. Dưới nụ cười của nàng, cho dù là bậc anh hùng cái thế nào đi nữa cũng phải trở nên nhu hòa.
Trước mặt Huân Nhi, rất nhiều hộp ngọc đang lơ lửng, bên trong mơ hồ tỏa ra những luồng năng lượng mạnh mẽ, hiển nhiên đều không phải vật tầm thường.
Ánh mắt Tiêu Viêm chỉ tùy ý đảo qua, rồi dừng lại trên bóng hình xinh đẹp nhất. Hắn chợt bước tới, vòng tay ôm lấy vòng eo tinh tế của nàng vào lòng, cười nói: "Còn thiếu một tiểu mỹ nhân."
Nghe lời trêu đùa của Tiêu Viêm, khuôn mặt thanh tú của Huân Nhi không khỏi ửng đỏ. Nàng liếc hắn một cái đầy hờn dỗi, vẻ thiên kiều bá mị ấy khiến Tiêu Viêm không khỏi có chút xao động. Nữ thần trong mắt bao thanh niên Cổ Tộc giờ đây lại hiện ra vẻ kiều mỵ như thế, sức quyến rũ ấy quả thực không ai có thể chống lại.
Nhẹ nhàng nép vào lòng Tiêu Viêm, bàn tay trắng ngần có chút se lạnh của Huân Nhi đột nhiên khẽ vén áo hắn lên. Nhất thời, vài vết sẹo dữ tợn trên ngực hắn lộ ra rõ mồn một. Đây là vết thương do Hồn Diễm, một trong Tứ Ma Thánh của Hồn Tộc, để lại tại Dược Giới. Dù hiện tại vết thương đã biến thành những vệt sẹo mờ nhạt, nhưng vẫn có thể nhìn ra lúc ấy nó nghiêm trọng đến mức nào.
Đầu ngón tay Huân Nhi mơn trớn trên những vết sẹo, đôi mắt trong veo như thủy tinh hiện lên vẻ đau lòng. Nàng khẽ cắn chặt hàm răng ngọc, nhỏ giọng nói: "Đám Hồn Tộc thật đáng chết."
"Ha hả, chỉ là một chút vết thương nhỏ thôi mà." Tiêu Viêm cười cười, chợt nâng hai má Huân Nhi lên, mạnh mẽ hôn xuống. Sau đó, hắn cười lớn, buông nàng ra, thân hình khẽ động, đã xuất hiện trên giường. Bàn tay hắn vung lên, tất cả hộp ngọc đều vỡ tung, vô số dược liệu lơ lửng trước mặt.
"Huân Nhi, giúp ta hộ pháp. Ta cần một ít thời gian để luyện hóa dược lực của huyền đan trong cơ thể, trong khoảng thời gian này, cố gắng đừng để ai quấy rầy ta."
Nói đến chính sự, sắc mặt Tiêu Viêm cũng trở nên ngưng trọng. Hắn khẽ quát một tiếng, Tiểu Y nhanh chóng xuất hiện trên vai, miệng mở ra, một chiếc hỏa đỉnh vụt hiện, hút toàn bộ dược liệu vào trong.
Thấy Tiêu Viêm bắt đầu luyện chế, rặng mây đỏ trên khuôn mặt Huân Nhi mới từ từ tan đi. Nàng nhẹ nhàng gật đầu, rồi khẽ khàng rời khỏi phòng, đưa tay đóng cửa lại. Bàn tay trắng nõn mân mê đôi môi, trong mắt ánh lên một tia nhu tình.
"Ha hả, tiểu thư."
Khi Huân Nhi đang có chút thất thần, một tiếng cười hơi già nua đột nhiên vang lên từ sau lưng. Nàng vội quay đầu lại, thấy Lăng Ảnh đang đứng cách đó không xa, khuôn mặt bất giác đỏ lên, rồi mỉm cười nói: "Lăng lão."
Lăng Ảnh hiền lành cười cười, đi đến bên cạnh Huân Nhi, ánh mắt liếc qua căn phòng, đột nhiên lẩm bẩm: "Ánh mắt của tiểu thư quả thật hơn xa lão già mắt mờ này. Tuy năm đó ta cảm thấy thành tựu của Tiêu Viêm thiếu gia có lẽ sẽ không tồi, nhưng chưa từng nghĩ tới hắn có thể đi đến bước này."
Huân Nhi mỉm cười, trong đôi mắt đẹp ẩn chứa một tia tự hào. Dù người khác có khen ngợi nàng thế nào, nàng cũng có thể bình tĩnh thong dong, nhưng nếu là khen Tiêu Viêm, trong lòng nàng lại không kìm được niềm vui sướng.
"Haiz… Nhớ lại chuyện xưa quả thật khiến người ta khó tin. Mấy chục năm trước, Tiêu Viêm thiếu gia còn đang liều mạng cố gắng để đánh bại một Nạp Lan Yên Nhiên, nhưng bây giờ, thành tựu của hắn đã đạt đến mức ngay cả Cổ Nguyên tộc trưởng cũng phải công nhận." Lăng Ảnh có chút hoài niệm cười nói. Hắn còn nhớ rõ năm xưa đã từng âm thầm châm biếm Tiêu Viêm, dù sao lúc ấy hai người quả thật như ở hai thế giới hoàn toàn khác biệt. Khi đó, dù Tiêu Viêm có nỗ lực thế nào cũng khó lòng ở bên cạnh Huân Nhi. Thế nhưng, qua mấy chục năm không ngừng phấn đấu, phế vật của Tiêu gia năm nào giờ đã đứng trên đỉnh cao của đại lục.
Huân Nhi ngồi trên bậc thềm, ngọc thủ nâng má, đôi mắt đẹp đầy mê ly, cuối cùng khẽ mỉm cười. Nàng thật may mắn, vì tuổi thơ của nàng đã ở trong Ô Thản Thành nhỏ bé kia. Cuộc sống nơi đó, dù là hiện tại hay sau này, đều được nàng cất giữ ở nơi sâu thẳm nhất trong lòng.
Đan dược mà Tiêu Viêm cần luyện chế lần này không phải quá cao cấp, chỉ là công hiệu có chút đặc biệt, dùng để hóa giải lực cuồng bạo của cửu phẩm huyền đan, giúp cho việc luyện hóa trở nên thuận lợi hơn.
Tuy nói dựa vào Tịnh Liên Yêu Hỏa cũng có thể từ từ luyện hóa dược lực, nhưng như vậy không chỉ tốc độ chậm đi rất nhiều, mà quan trọng nhất là không thể phát huy dược lực đến mức tối đa, đó sẽ là một tổn thất không nhỏ đối với Tiêu Viêm. Cửu phẩm huyền đan không phải thứ hắn muốn luyện là có thể luyện chế được. Nếu lần này không nhờ hấp thu năng lượng của bốn viên đan phôi mà hình thành dị biến, hắn cũng không thể nào luyện chế ra cửu phẩm huyền đan. Vì vậy, đã dùng thì phải phát huy hiệu quả đến mức cao nhất!
Với trình độ hiện tại của Tiêu Viêm, việc luyện chế loại đan dược này chỉ mất vẻn vẹn nửa ngày. Khi mặt trời bắt đầu lặn về phía tây, trước mặt hắn đã có ba viên đan dược với màu sắc khác nhau đang lơ lửng giữa không trung.
Ba viên đan dược lớn bằng ngón tay cái, màu sắc khác nhau nhưng đều thấm đẫm linh khí.
Tiêu Viêm mở mắt, há miệng nuốt cả ba viên vào trong cơ thể. Thân hình hắn khẽ động, chui vào trong dược đỉnh rực lửa giữa không trung. Tiểu Y vung tay, từng luồng hỏa long rực rỡ bắn ra, bao bọc kín thân hình Tiêu Viêm lại.
Theo ba viên đan dược nhập thể, phần lớn dược lực còn sót lại trong cơ thể Tiêu Viêm nhất thời như được thả lỏng. Thêm vào đó, Tịnh Liên Yêu Hỏa nội ứng ngoại hợp, không bao lâu sau, năng lượng kết tinh cứng rắn dần hòa tan, hóa thành một luồng năng lượng lỏng cực kỳ mạnh mẽ, ào ạt chảy xuôi trong kinh mạch Tiêu Viêm, thậm chí còn truyền ra từng tiếng sóng vỗ.
Tiêu Viêm ngồi xếp bằng trong hỏa đỉnh, sắc mặt nghiêm nghị. Cùng lúc nguồn năng lượng được luyện hóa ngày càng nhiều, hóa thành đấu khí hùng hồn dung nhập vào cơ thể, khí tức Lục tinh Đấu Thánh vừa đột phá của hắn lại dần trở nên ngưng thực, thậm chí còn có xu thế từ từ tăng lên. Năng lực khủng bố của cửu phẩm huyền đan một lần nữa được thể hiện.
Lần luyện hóa này của Tiêu Viêm kéo dài suốt mười ngày. Trong khoảng thời gian đó, năng lượng của cửu phẩm huyền đan trong cơ thể hắn rốt cục đã bị luyện hóa hoàn toàn, cuối cùng hóa thành đấu khí cuồn cuộn dung nhập vào cơ thể.
Đến ngày thứ mười một, Tiêu Viêm bên trong hỏa đỉnh cũng từ từ mở mắt. Nhất thời, một con hỏa long xoay quanh thân thể hắn rồi hóa thành một luồng hỏa tuyến, bị hắn hít vào trong miệng, mà hỏa diễm bao quanh hỏa đỉnh cũng dần dần tiêu tán.
Chân khẽ chạm đất, Tiêu Viêm nhắm mắt cảm ứng một chút, trên khuôn mặt hiện lên nụ cười thỏa mãn. Kết quả lần luyện hóa này không nằm ngoài dự đoán của hắn. Hiện giờ, thực lực của hắn không chỉ ổn định ở Lục tinh Đấu Thánh mà còn đạt đến Lục tinh Đấu Thánh trung kỳ. Một viên cửu phẩm huyền đan đã giúp hắn tăng tiến gần một tinh, hiệu quả như thế không thể không khiến người ta kinh hãi. Cửu phẩm huyền đan quả thật bất phàm.
"Bất quá cũng đáng tiếc, đến thực lực bậc này, thân thể đã khá mẫn cảm với đan dược. Sau này dù có nuốt thêm cửu phẩm huyền đan, e rằng cũng không thể đạt được hiệu quả như vậy nữa, trừ phi là cửu phẩm kim đan."
Bàn tay nắm lại, Tiêu Viêm chợt cảm thấy có chút tiếc nuối. Nếu cửu phẩm huyền đan vẫn còn hiệu quả như vậy, dù phải dốc hết sức lực, hắn cũng sẽ luyện chế thêm vài lần. Một tinh này nếu tự thân tu luyện cũng phải mất ít nhất vài năm, mà một viên cửu phẩm huyền đan lại rút ngắn thời gian tu luyện gấp mười, thậm chí mấy chục lần.
"Két."
Khi Tiêu Viêm thu công, cửa phòng cũng từ từ được đẩy ra. Huân Nhi mỉm cười bước vào, dáng người thướt tha dưới ánh nắng ban mai làm lòng người xao xuyến.
"Chúc mừng Tiêu Viêm ca ca, thực lực lại thêm tinh tiến."
Nhìn nụ cười của Huân Nhi, Tiêu Viêm cũng mỉm cười, khẽ nắm chặt bàn tay. Với thực lực hiện tại, hắn đã có thể vận dụng lực lượng của Cửu Huyền Kim Lôi, chẳng qua loại lực lượng này có hạn, trừ phi gặp phải thời khắc mấu chốt mới có thể sử dụng.
"Tiêu Viêm ca ca, Viêm Tộc và Lôi Tộc đã đến Cổ Tộc, phụ thân nói muốn dẫn chàng qua đó xem."
"Ồ? Rốt cục cũng tới rồi sao."
Tiêu Viêm nhướng mày, rồi gật đầu. Thân phận hiện tại của hắn không chỉ có một mình, sau lưng còn có Thiên Phủ Liên Minh, một thế lực khổng lồ trên Trung Châu. Vì vậy, dù là viễn cổ chủng tộc như Cổ Tộc cũng không thể dễ dàng xem nhẹ hắn được.