Trong Viễn Cổ Bát Tộc, suy tàn đầu tiên chính là Tiêu tộc. Cổ tộc và Hồn tộc là hai chủng tộc mạnh nhất, theo sau là Viêm tộc và Lôi tộc, hai tộc có huyết mạch kéo dài bền vững nhất, qua bao năm tháng vẫn chưa từng xuất hiện tình trạng khô kiệt. Chính vì thế, trong tộc nhân tài lớp lớp, tuy vẫn thua kém Cổ tộc và Hồn tộc nhưng đã vượt xa ba tộc Dược, Thạch và Linh. Có lẽ cũng vì nguyên nhân này mà hai tộc vẫn chưa bị Hồn tộc nhắm đến tiêu diệt.
Đạo lý nhặt quả hồng mềm mà bóp, hiển nhiên ai cũng hiểu, cho nên Viêm tộc và Lôi tộc tạm thời không nằm trong danh sách đen. Đương nhiên, sau khi Hồn tộc xử lý hết những kẻ yếu thế, sớm muộn gì cũng sẽ đến lượt bọn họ.
Hôm nay Dược tộc vô cùng náo nhiệt, tộc trưởng của Viêm tộc và Lôi tộc cũng đến tham dự. Mặc dù thịnh hội lần này Cổ tộc được coi trọng nhất, nhưng đội hình tiếp đón hai vị tộc trưởng kia cũng long trọng không kém, giữ đủ thể diện cho họ.
Lúc Tiêu Viêm cùng Huân Nhi đi tới bên ngoài đại điện, nơi đây đã sớm đông nghịt người, quang cảnh vô cùng náo nhiệt.
"Vị trí bên tay trái chính là tộc trưởng Viêm tộc, Viêm Tẫn."
Hai người lặng lẽ tiến vào đại điện, sau đó tùy ý tìm một góc khuất ngồi xuống. Huân Nhi chỉ về phía một người trung niên nói.
Tiêu Viêm đưa mắt nhìn theo hướng ngón tay Huân Nhi, liền thấy một nam tử mặc trường bào đỏ rực đang ngồi trên hàng ghế cao nhất. Nam tử khoảng chừng bốn mươi tuổi, dáng vẻ thô kệch, hai hàng lông mày đỏ như lửa, nhưng điều làm người ta kinh ngạc nhất chính là đôi mắt của hắn cũng có màu đỏ, nhìn qua tựa như hai khối bảo thạch phát sáng. Ánh mắt quét đến đâu, nhiệt độ nơi đó dường như cũng tăng lên.
"Khí tức của người này ẩn giấu rất sâu, thực lực cao thâm khó lường, nhưng hắn lại cho ta một cảm giác khá kỳ quái." Sắc mặt Tiêu Viêm vô cùng ngưng trọng. Dưới linh hồn cảm ứng của hắn, người trung niên kia tỏa ra một luồng khí tức tựa như hỏa diễm, mơ hồ mà không nóng rực, ngược lại còn có vẻ tĩnh tại thong dong. Điều này khiến Tiêu Viêm khó hiểu, đồng thời cảm thấy kỳ quái là vì hắn nhận ra vị tộc trưởng Viêm tộc này có vài phần quen thuộc.
"Đừng thấy hắn chỉ như bốn mươi tuổi, thật ra đó là một lão yêu quái không biết đã sống bao nhiêu năm rồi." Huân Nhi cười nói: "Tiêu Viêm ca ca, vị tộc trưởng Viêm tộc này khống chế hỏa diễm đã đạt đến trình độ đỉnh cao. Theo lời phụ thân, trong cơ thể của hắn có được hai loại Dị hỏa. Một là Hỏa Sơn Thạch Diễm, xếp thứ mười bảy trên Dị Hỏa Bảng, loại thứ hai là Cửu U Kim Tổ Hỏa, xếp thứ bảy."
"Ồ? Cửu U Kim Tổ Hỏa cũng rơi vào tay Viêm tộc ư?" Tiêu Viêm nhíu mày, lẩm bẩm suy nghĩ một hồi rồi nói: "Nói như vậy, trong cơ thể hắn cũng có Dị hỏa dung hợp?"
"Vâng, do Cửu U Kim Tổ Hỏa và Hỏa Sơn Thạch Diễm dung hợp mà thành một loại Dị hỏa mới, uy lực tuy kém hơn Tịnh Liên Yêu Hỏa của huynh một chút nhưng đủ sức chống lại Kim Đế Phần Thiên Viêm của ta." Huân Nhi mỉm cười nói: "Tiêu Viêm ca ca có thể dung hợp các loại Dị hỏa là nhờ công pháp kỳ diệu, còn vị tộc trưởng Viêm tộc này lại hoàn toàn dựa vào năng lực khống chế hỏa diễm mạnh mẽ để cưỡng ép dung hợp chúng lại với nhau, có thể thấy độ khó lớn đến mức nào."
Tiêu Viêm có phần rung động, đây là lần đầu tiên hắn biết có người không cần dựa vào Phần Quyết mà vẫn dung hợp được Dị hỏa. Hắn vô cùng rõ ràng sự khó khăn trong đó lớn đến mức nào, cho dù với thực lực của hắn hiện nay, cũng khó lòng cưỡng ép dung hợp hai loại Dị hỏa. Dù sao tính bài xích của Dị hỏa cũng quá mức mãnh liệt.
"Không hổ là tộc trưởng Viêm tộc." Tiêu Viêm khẽ than, trong lòng nảy sinh sự bội phục đối với năng lực của Viêm Tẫn. Có điều hắn cũng hiểu rằng dung hợp hai loại Dị hỏa đã là cực hạn của người kia, nếu có thêm một loại nữa cũng chỉ vô ích, trừ phi hắn đạt tới trình độ Đấu Đế, nếu không sẽ chỉ là dẫn lửa thiêu thân, chứ đừng nói đến việc so sánh với Tiêu Viêm, người có khả năng dung hợp sáu loại Dị hỏa.
"Vị trí bên phải chính là tộc trưởng Lôi tộc, Lôi Doanh, thực lực tương đương Viêm Tẫn, đều là cường giả Bát tinh Đấu Thánh, cũng là người mạnh nhất Lôi tộc."
Tiêu Viêm lại liếc mắt nhìn sang, chỉ thấy một nam tử thân hình vạm vỡ, làn da ngăm đen ngồi đó. Vẻ ngoài của người này tạo ra một lực xung kích thị giác rất mạnh, mắt thường cũng có thể thấy được dưới lớp da đen kia ẩn chứa một luồng sức mạnh kinh khủng.
"Lôi Doanh này tính cách cực kỳ hiếu chiến, nghe nói năm đó đã từng giao thủ với Tiêu Huyền tiền bối, nhưng lại bị đánh bại." Huân Nhi nhẹ nhàng cười nói.
"Ồ?"
Trong mắt Tiêu Viêm hiện lên vẻ kinh ngạc, chuyện này đã quá lâu nên hắn không biết. Nhưng năm đó, tổ tiên Tiêu Huyền gần như là cường giả mạnh nhất thiên hạ, thế mà Lôi Doanh lại dám ra mặt khiêu chiến, xem ra bản tính của hắn thật sự nóng nảy.
"Huân Nhi."
Trong lúc Tiêu Viêm và Huân Nhi đang trốn trong góc trò chuyện, một thân ảnh lén lút từ bên ngoài tiến đến, thấp giọng gọi Huân Nhi. Hai người quay đầu nhìn lại thì nhận ra đó là người đã từng cùng Tiêu Viêm tiến vào Thiên Mộ, nhị đô thống của Hắc Yên Quân, Cổ Hoa.
"Sao vậy?" Huân Nhi nghi hoặc nhìn hắn.
"Hắc hắc!" Cổ Hoa cười gượng với hai người Tiêu Viêm, rồi mặt mày ủ rũ nói: "Ta đến xin cứu viện."
Hai người Tiêu Viêm khẽ giật mình, kinh ngạc nhìn Cổ Hoa, hiển nhiên không hiểu ý hắn.
"Là do đám người Lôi tộc gây chuyện. Khi bọn chúng đến Cổ tộc đã cố ý khiêu khích huynh đệ Hắc Yên Quân, hai bên giao thủ vài trận, kết quả chúng ta bị đánh cho tan tác, đồ vật cũng bị cướp đoạt, quả thực là mất hết mặt mũi." Cổ Hoa xoa xoa hai tay, cười khổ nói: "Tuy ta biết rõ đám người Lôi tộc tính tình không tốt đẹp gì, nhưng thủ hạ bị đánh, chúng ta thân là lão đại không thể không ra mặt. Vì vậy, mấy người chúng ta cũng đã xuất thủ, đánh đuổi mấy tiểu tử gây sự kia trở về."
Tiêu Viêm nghe vậy liền cảm thấy buồn cười.
"Đuổi về là tốt rồi còn gì? Bọn họ dù sao cũng là khách, chẳng lẽ ngươi còn định tiếp tục gây chuyện? Ngươi cho rằng những chuyện này phụ thân và tộc trưởng Lôi tộc không biết sao? Chẳng qua chỉ là tiểu bối náo loạn một chút nên họ không muốn quản mà thôi." Huân Nhi nhẹ giọng nói.
"Đúng vậy, đuổi về thì tốt rồi, nhưng đám người kia không phục lại đi tìm cứu binh, sau đó đánh bại cả ta, Cổ Hình và Cổ Yêu." Sắc mặt Cổ Hoa có chút buồn bực, bị đánh bại ngay tại cửa nhà mình đúng là tổn hại mặt mũi không ít. Dù sao hắn cũng là một trong Tứ đại đô thống của Hắc Yên Quân.
"Việc này để Thanh Dương đại ca giải quyết là được rồi, huynh ấy là Đại đô thống của Hắc Yên Quân cơ mà?"
"Thanh Dương đại ca cũng bị tên kia đánh bại rồi, nếu không ta tìm các ngươi làm gì." Cổ Hoa hơi ngại ngùng nhưng cuối cùng vẫn phải cười khổ nói.
"Cái gì?" Nghe lời này, Tiêu Viêm và Huân Nhi cũng giật mình kinh hãi. Cổ Thanh Dương hiện nay đã là cường giả Nhị tinh Đấu Thánh, trong đám thanh niên Lôi tộc lại có người đủ sức đánh bại hắn sao?
"Chẳng lẽ là người kia?" Huân Nhi nhíu mày suy nghĩ rồi lẩm bẩm.
"Đúng vậy!" Cổ Hoa gật đầu nói: "Không ngờ tên kia bây giờ đã mạnh đến mức này."
"Người kia là ai?" Tiêu Viêm có chút tò mò.
"Lôi Động, thiên tài chói mắt nhất của Lôi tộc trong mấy trăm năm nay, từng ở trong Ma Lôi Trì của Lôi giới suốt năm năm, còn lâu hơn một năm so với kỷ lục mà Lôi Doanh lập được khi còn trẻ. Tuy nói là do Lôi tộc dốc lòng tài bồi, nhưng năng lực và thiên phú của hắn cũng không thể nghi ngờ. Nghe nói Lôi tộc đã chuẩn bị bồi dưỡng hắn thành tộc trưởng kế nhiệm." Huân Nhi trầm ngâm nói.
Tiêu Viêm khẽ gật đầu, không ngờ bên trong Lôi tộc lại có một thanh niên xuất sắc như vậy, xem ra nội tình của Lôi tộc quả thật không tầm thường.
"Mặt khác, năm đó Lôi tộc từng đến Cổ tộc đề cập chuyện hôn sự, hơn nữa khi đó đã có không ít trưởng lão tỏ vẻ tán thành. Nhưng về sau vì một số việc nên tạm thời gác lại, mà hai người trong hôn ước chưa thành đó chính là ta và Lôi Động." Huân Nhi bất đắc dĩ nói.
Tiêu Viêm nhất thời ngẩn ra, không ngờ tên khốn kia suýt chút nữa đã cướp mất thê tử của mình.
"Huân Nhi, mặc dù tên kia tương đối hiếu chiến, nhưng đây là Cổ tộc. Nếu để hắn cứ như vậy quay về, sau này gặp mặt đám người Lôi tộc sợ rằng chúng ta sẽ bị chế nhạo, mất hết mặt mũi đó." Cổ Hoa xoa tay, cười hắc hắc nói: "Cho nên… hì hì… Huân Nhi, muội ra tay thử xem?"
"Nhàm chán, không có chút khí phách nam tử nào."
Huân Nhi liếc hắn một cái rồi thản nhiên nói.
"Hắc hắc, nếu muội không muốn xuất thủ, vậy để Tiêu Viêm muội phu ra tay giúp Hắc Yên Quân chúng ta được không? Tuy nói hiện tại Tiêu Viêm muội phu đã được tộc trưởng để ý, nhưng vẫn chưa có nhiều danh tiếng đối với huynh đệ Hắc Yên Quân. Giúp chúng ta một tay đi, sau này hai người thành hôn, chúng ta nhất định sẽ giúp hai người khuấy động một phen, hắc hắc!" Nghe vậy, Cổ Hoa không nóng không vội, ánh mắt trực tiếp chuyển sang Tiêu Viêm, cười gian xảo.
"Ngươi..."
Nghe Cổ Hoa nói lời này, khuôn mặt Huân Nhi lập tức đỏ bừng, bĩu môi nói: "Xem ra mục tiêu của ngươi không phải ta, mà là Tiêu Viêm ca ca mới đúng."
Cổ Hoa cười ha hả, ánh mắt tràn đầy lửa nóng nhìn về phía Tiêu Viêm, nói: "Thế nào? Tiêu Viêm huynh đệ, có muốn xem thử thực lực của đám thanh niên Lôi tộc hay không? Hiện tại Thanh Dương đại ca đang cầm chân bọn họ đó."
Bị ánh mắt nóng bỏng của Cổ Hoa nhìn chằm chằm, Tiêu Viêm không nhịn được cười, trong lòng cũng dâng lên cảm giác muốn thử một phen. Trước giờ toàn giao tiếp với mấy lão yêu quái làm hắn cũng quên mất tuổi của mình. Nếu tính theo số tuổi, hắn cũng xem như cùng lứa với đám người Cổ Hoa, đang ở giai đoạn nhiệt huyết dâng trào, hiếu chiến và muốn gầy dựng danh tiếng cho bản thân.
"Được rồi, đi thì đi. Dẫn đường, để ta xem thử cái tên dám giành nữ nhân của ta có bản lĩnh gì?"
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ