Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 235: CHƯƠNG 235: THÂM TÀNG BẤT LỘ

Có lẽ vì đây là lần đầu tiên luyện chế Phá Ách Đan, nên dù luyện dược thuật của Dược Lão đã đạt tới trình độ bất phàm, cũng khó tránh khỏi sai sót. Lần đầu tiên thất bại, nguyên nhân là do khâu phối chế dược liệu có chút chệch choạc.

Thế nhưng, dù lần đầu thất bại, sắc mặt Dược Lão vẫn không hề biến động. Tại Luyện Dược Giới, thất bại là chuyện thường tình như cơm ăn nước uống. Dù là Dược Lão với trình độ tinh thông dược thuật cũng không dám cam đoan mình có thể thành công một trăm phần trăm ngay từ lần đầu.

Lần đầu thất bại tuy có tổn thất một ít dược liệu, nhưng cũng không ảnh hưởng gì đến lần luyện chế tiếp theo. Ngược lại, nhờ có kinh nghiệm từ lần trước, lần này mọi công đoạn đều diễn ra vô cùng thuận lợi và hoàn mỹ.

Trong căn phòng sạch sẽ, dược đỉnh màu đen lẳng lặng xoay tròn giữa không trung. Ngọn lửa trắng cuồn cuộn bốc lên từ bên trong, theo vòng xoay của hắc đỉnh, từng đợt năng lượng ba động không ngừng khuếch tán ra xung quanh như gợn sóng. Những gợn sóng năng lượng này lấy hắc đỉnh làm trung tâm, lan tỏa về bốn phương tám hướng, nhưng khi sắp chạm đến vách tường lại lặng lẽ tiêu tan.

Bên trong ngọn lửa hừng hực, một viên phôi đan màu tím sẫm to bằng ngón tay cái đang dần thành hình. Một luồng đan hương thanh mát đột nhiên từ trong đỉnh khuếch tán ra, tràn ngập khắp căn phòng, hồi lâu không tan.

- Sắp thành đan rồi sao? - Ngửi thấy mùi đan hương, Tiêu Viêm xoa xoa đôi mắt có chút mỏi mệt, tinh thần phấn chấn cất tiếng hỏi. Hắn đã từng chứng kiến Dược Lão luyện chế ngũ phẩm đan dược nên biết rõ đây là dấu hiệu đan dược sắp thành hình.

- Ừm. Phá Ách Đan tuy dược liệu có phần quái dị, nhưng độ khó luyện chế không tính là quá cao. Hơn nữa lại có Hắc Ma Đỉnh phụ trợ, thời gian luyện chế cũng rút ngắn được hơn một nửa. - Dược Lão mỉm cười gật đầu.

- A, thảo nào lần trước luyện chế Huyết Liên Đan phải mất tới hai ngày, mà lần này luyện chế lục phẩm đan dược lại chỉ mất có một ngày. Xem ra dược đỉnh mà sư phụ có được quả thật bất phàm.

Tiêu Viêm cười nói, ánh mắt nhìn hắc đỉnh giữa không trung ánh lên vẻ kinh ngạc. Dược đỉnh thông thường tuy cũng có hiệu quả trợ giúp nhất định cho Luyện Dược Sư, nhưng không quá lớn. Rút ngắn được hai canh giờ đã được xem là thượng phẩm trong các loại thượng phẩm. Huyết Sắc Đỉnh mà Tiêu Viêm từng dùng cũng chỉ có thể tiết kiệm tối đa một canh giờ. Bởi vậy, hắn tự nhiên cảm nhận được sự phi thường của hắc đỉnh này.

Dược Lão mỉm cười gật đầu, đôi tay khô héo khống chế ngọn lửa trắng bên trong hắc đỉnh càng thêm nồng đậm.

- Khụ... Sư phụ, đừng quên cho phụ liệu vào.

Nhìn viên đan dược đang dần thành hình, trở nên óng ả, Tiêu Viêm ho khan một tiếng, nhắc nhở.

- Biết rồi.

Dược Lão liếc Tiêu Viêm một cái rồi khẽ gật đầu. Tay trái ông vung lên, một ngọn lửa trắng đột nhiên xuất hiện, sau đó nhanh chóng bị áp súc. Chỉ trong chốc lát, ngọn lửa đã bị nén lại thành một vật thể còn nhỏ hơn cả ngón tay cái.

Bị áp súc đến cực hạn, Cốt Linh Lãnh Hỏa đã thoát ly khỏi bản chất của ngọn lửa, hóa thành một viên tinh thể nhỏ màu trắng. Nhìn lướt qua, có thể mơ hồ thấy một ngọn lửa trắng đang bùng cháy bên trong.

Để viên tinh thể màu trắng trên đầu ngón tay, Dược Lão nhẹ nhàng búng ra. Tinh thể lập tức hóa thành một đạo bạch quang, bay thẳng vào trong đan đỉnh rồi chui tọt vào viên đan dược sắp thành hình.

Vừa tiến vào trong đan dược, viên tinh thể liền hóa thành vô số điểm sáng li ti, nhanh chóng dung nhập vào từng bộ phận của viên thuốc.

Thấy lỗ nhỏ trên bề mặt đan dược đang dần khép lại, Dược Lão hài lòng gật đầu. Ông khẽ trầm giọng, bàn tay lại vung lên, ngọn lửa trắng bên trong dược đỉnh đột nhiên bùng lên dữ dội, bao trùm lấy viên tử sắc đan dược, bắt đầu công đoạn rèn luyện cuối cùng.

Ngọn lửa trắng chỉ bùng lên trong nháy mắt rồi đột ngột tắt lịm. Theo ngọn lửa tàn, một viên đan dược to bằng đầu ngón tay, toàn thân phát ra tử quang óng ánh, xoay tròn lơ lửng bên trong dược đỉnh.

Khi tử sắc đan dược xuất hiện, một luồng năng lượng ba động khổng lồ từ trong đó khuếch tán ra. Dù đã bị dược đỉnh ngăn cản một phần, nó vẫn thẩm thấu ra ngoài, hung hãn lan tỏa về mọi phía như muốn đánh sập cả căn phòng.

Thản nhiên nhìn năng lượng bùng nổ, Dược Lão tùy ý vung bàn tay khô héo. Lập tức, một luồng linh hồn lực vô hình chớp mắt ngưng tụ thành một chiếc lồng năng lượng bao phủ khắp căn phòng.

Luồng năng lượng ba động vừa tiếp xúc với chiếc lồng linh hồn liền tựa như đá ném mặt hồ, gây ra những gợn sóng kịch liệt, sau đó dần yếu đi rồi hoàn toàn tiêu tán.

Sau khi năng lượng ba động biến mất, Dược Lão mới thu hồi lồng linh hồn. Bàn tay ông hướng về phía hắc đỉnh, viên tử sắc đan dược liền bắn ra, rơi gọn vào lòng bàn tay.

Nắm lấy viên đan dược, Dược Lão chỉ liếc qua một chút rồi gật đầu, sau đó tùy ý đưa cho Tiêu Viêm.

Tiếp nhận đan dược, Tiêu Viêm tò mò đánh giá, dù sao đây cũng là lần đầu tiên hắn được tận mắt nhìn thấy một viên lục phẩm đan dược.

Đan dược có màu tím, toàn thân tròn trịa, sáng bóng. Bề mặt nó dường như có những đường vân mờ ảo, không phải là những hoa văn hình thành ngẫu nhiên trong quá trình luyện chế, mà là những đường vân được sắp xếp có chủ ý, tựa như một bức họa. Đưa Phá Ách Đan lại gần, Tiêu Viêm có thể cảm nhận rõ một luồng lực lượng kỳ dị ẩn chứa bên trong, có lẽ đó chính là yếu tố then chốt để phá giải phong ấn.

- Bên trong đan dược này, ta đã bỏ thêm một tia Cốt Linh Lãnh Hỏa. Nó sẽ ẩn núp trong cơ thể đối phương dưới dạng tinh thể, bình thường không có gì khác thường. Nhưng một khi ta dùng Cốt Linh Lãnh Hỏa để dẫn động, nó sẽ lập tức bộc phát sức phá hoại kinh khủng. Nếu đối phương không biết, e rằng sẽ phải chịu thiệt thòi lớn. - Dược Lão thu hắc đỉnh vào trong giới chỉ, quay sang Tiêu Viêm cười nói.

- Sẽ không bị hắn phát hiện chứ? - Tiêu Viêm nắm chặt Phá Ách Đan, cẩn thận hỏi.

- Hẳn là không. Nhưng ta cũng không thể cam đoan một trăm phần trăm, trên đời này vốn không có gì là tuyệt đối. Có điều, khả năng bị phát hiện là cực nhỏ. - Dược Lão lắc đầu cười.

Gật đầu, Tiêu Viêm lấy ra một bình ngọc thượng phẩm từ trong nạp giới, cẩn thận đặt Phá Ách Đan vào. Sau đó, hắn liếc nhìn đống dược liệu còn lại trên bàn, khóe miệng giật giật, không chút khách khí thu toàn bộ vào trong giới chỉ.

- Hắc hắc, coi như thù lao luyện dược.

Những dược liệu cao cấp này nếu đem đi bán đấu giá cũng phải được hơn trăm vạn kim tệ, Tiêu Viêm tuyệt không có ý định để lại cho Hải Ba Đông.

- Rốt cuộc cũng xong.

Thu dọn mọi thứ, Tiêu Viêm hài lòng vỗ vỗ nạp giới, quay sang Dược Lão cười nói:

- Hắc hắc, bây giờ ra ngoài xem lão già kia có giữ lời hứa không.

- Hy vọng hắn sẽ không làm chúng ta thất vọng.

Dược Lão cười nhạt, thân hình lóe lên, hóa thành một luồng sáng chui vào hắc sắc giới chỉ.

Đeo giới chỉ lên ngón tay, cất bình ngọc đựng Phá Ách Đan vào nạp giới, Tiêu Viêm sửa sang lại y phục rồi mới đẩy cửa bước ra.

Trên hành lang có chút tối tăm, Hải Ba Đông đứng tựa vào tường. Gương mặt già nua của lão trông có vẻ bình tĩnh, nhưng những ngón tay không ngừng gõ nhẹ lên vách tường đã tố cáo sự khẩn trương trong lòng.

Cảm nhận thời gian chậm chạp trôi qua, Hải Ba Đông quay đầu nhìn về phía căn phòng đóng kín ở cuối hành lang, không khỏi nhíu mày, một lát sau lại khẽ thở dài. Dược liệu để luyện chế Phá Ách Đan không dễ tìm, lão đã phải mất mấy năm trời mới thu thập đủ. Nếu Tiêu Viêm luyện chế thất bại, e rằng nguyện vọng khôi phục thực lực của lão cũng sẽ tan thành mây khói.

Đột nhiên, bàn tay đang gõ của Hải Ba Đông chợt dừng lại, gương mặt cũng trở nên ngưng trọng, toát lên vẻ lo âu. Lão thấp giọng lẩm bẩm:

- Chẳng lẽ thất bại rồi sao? Ai, xem ra ta đã quá lỗ mãng. Tên tiểu tử kia tuy thực lực sâu không lường được, nhưng tuổi tác còn quá trẻ. Cho dù hắn bắt đầu tu luyện dược thuật từ trong bụng mẹ, cũng chỉ mới hơn mười năm, tạo nghệ có thể cao đến đâu chứ?

Nắm tay siết chặt, sắc mặt Hải Ba Đông biến đổi không ngừng. Hồi lâu sau, lão lắc đầu cười khổ, nói:

- Đến nước này, cũng chỉ có thể hy vọng tiểu tử kia sẽ mang đến kỳ tích. Dù sao, hắn cũng sở hữu loại dị hỏa cực kỳ đáng sợ kia.

Thời gian chầm chậm trôi, không khí trên hành lang càng lúc càng ngưng đọng. Nhịp gõ trên vách tường của Hải Ba Đông cũng ngày một dồn dập. Đấu khí trên đầu ngón tay hung hăng điểm một cái, để lại một lỗ thủng trên tường, cho thấy nội tâm lão đang bất an đến mức nào.

- Đi xem sao!

Gương mặt khô héo của Hải Ba Đông co quắp lại. Không thể chịu đựng thêm sự chờ đợi giày vò này, lão mạnh mẽ xoay người, hít sâu một hơi, định đi về phía căn phòng.

Ngay khi Hải Ba Đông vừa xoay người, thân thể lão đột nhiên cứng đờ, ánh mắt kinh ngạc nhìn chằm chằm về phía cuối hành lang. Ngay sau đó, lão tựa lưng vào tường, bật cười thành tiếng. Ở đó, một hắc sam thiếu niên đang thong thả bước tới. Lão nuốt nước bọt, vội vàng tiến lên, giọng nói có phần gấp gáp:

- Tiểu huynh đệ, thành công rồi sao?

Tiêu Viêm nhìn vẻ mặt vội vã của Hải Ba Đông, chậm rãi bước tới, đưa tay ra, một chiếc bình ngọc hiện ra trong lòng bàn tay.

- May mắn không làm nhục mệnh, miễn cưỡng thành công.

Nhìn chằm chằm vào bình ngọc, tay chân Hải Ba Đông gần như cứng lại. Lão run rẩy đưa tay đón lấy, cẩn thận dùng cả hai tay nâng niu, đôi mắt dâng lên vẻ kích động cuồng nhiệt khi nhìn thấy viên đan dược màu tím bên trong.

Niềm vui sướng như điên dại, nhưng khi Phá Ách Đan đã nằm trong tay, lão vẫn cảm thấy có chút khó tin. Chỉ trong một ngày ngắn ngủi, một thiếu niên chưa đến hai mươi tuổi đã luyện chế thành công lục phẩm đan dược. Chuyện này, cho dù là Đan Vương Cổ Hà của Gia Mã Đế Quốc cũng khó có thể làm được một cách hoàn mỹ như vậy.

Hải Ba Đông trong lòng lúc này chỉ còn lại bốn chữ để hình dung Tiêu Viêm: Thâm tàng bất lộ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!