Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 236: CHƯƠNG 236: PHÁ GIẢI PHONG ẤN

Nhìn vẻ mặt vui mừng như điên của Hải Ba Đông sau khi nắm được bình ngọc, Tiêu Viêm khẽ cười, nói:

- Hải lão tiên sinh, vật này ta đã thuận lợi luyện chế cho ngài, vậy tấm tàn đồ kia?

Nghe vậy, Hải Ba Đông hơi sững sờ, chợt nhanh chóng áp chế niềm kích động xuống, liếm môi, ánh mắt đảo quanh, khuôn mặt thoáng lộ vẻ ngượng ngùng, nói:

- Tiểu huynh đệ này!

- Cứ gọi ta là Tiêu Viêm.

Nhìn bộ dạng của Hải Ba Đông, Tiêu Viêm hơi cau mày, thản nhiên nói.

- Ha ha, được, Tiêu Viêm tiểu huynh đệ.

Vội vàng gật đầu, hắn hướng về phía Tiêu Viêm, giơ bình ngọc lên, cười nói:

- Tiểu huynh đệ! Khụ! Không phải lão phu không tin ngươi, bất quá lão phu cũng chưa bao giờ gặp qua Phá Ách Đan, chỉ biết theo đan phương thì nó quả thật có màu tím. Cho nên không biết tiểu huynh đệ có thể cho ta dùng thử đan dược, xem nó có thật sự phá giải được phong ấn hay không? Nếu phong ấn thực sự có thể phá giải, lão phu sẽ lập tức giao tàn đồ, hơn nữa còn giải thích cặn kẽ về nó.

- Lão tiên sinh, ngươi cứ tìm cớ trì hoãn, thật không có phong thái của một trong Thập đại cường giả Gia Mã đế quốc năm xưa.

Tiêu Viêm lắc đầu, ngón tay nhẹ phủi đi lớp tro bụi trên áo bào, sắc mặt không đổi nói:

- Tiểu tử ta đã dốc toàn lực tương trợ lão tiên sinh, không ngờ ngài lại làm ta có chút thất vọng.

- Ai! Tiêu Viêm tiểu huynh đệ, lúc trước chúng ta đâu có giao kèo rằng chỉ cần ngươi giúp ta luyện chế Phá Ách Đan là đổi lấy tàn đồ. Khụ khụ, dù sao cũng phải cho lão phu kiểm chứng một chút chứ, xem đan dược này là thật hay giả. Nếu như ngươi lấy một viên đan dược khác đưa cho ta, vậy chẳng phải lão phu quá thiệt thòi sao?

Vẻ mặt già nua của Hải Ba Đông lúc này còn dày hơn Tiêu Viêm tưởng tượng, điệu bộ cười khổ trông như thể chính lão mới là người chịu thiệt.

Nhìn bộ dạng khổ sở của Hải Ba Đông, Tiêu Viêm cau mày, thản nhiên nói:

- Lão tiên sinh, ta phải nhắc nhở ngài một chút. Phá Ách Đan này là ta dựa vào đan phương và dược liệu mà lão cung cấp để luyện chế. Rốt cuộc nó có phá giải được phong ấn hay không, e rằng chỉ có quỷ mới biết. Cho nên nếu sau khi ngài dùng thuốc mà phong ấn không được cởi bỏ thì cũng không thể đổ lỗi cho ta. Ta đã thay ngài, vượt ngàn dặm xa xôi vào sa mạc, suýt nữa mất mạng dưới tay Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương, tìm được dược liệu nọc độc của Sa Chi Xà, lại còn tiêu hao đại lượng tinh lực để luyện chế đan dược.

Tiêu Viêm đan mười ngón tay vào nhau, hạ giọng, cười lạnh nói:

- Ta làm nhiều như vậy chỉ để đổi lấy một tấm tàn đồ cùng với ân tình của một vị Đấu Hoàng cường giả. Ngài nói xem, thương vụ này của ta có lời không?

- Ách…

Nghe vậy, khuôn mặt Hải Ba Đông thoáng chút xấu hổ, một lát sau gượng cười nói:

- Lão phu cũng biết yêu cầu như vậy là quá phận, nhưng Tiêu Viêm tiểu huynh đệ xin yên tâm, ta tự nhiên không thể làm ra chuyện vong ân phụ nghĩa. Như vậy đi, không cần phải giải trừ hoàn toàn phong ấn, chỉ cần Phá Ách Đan phát huy hiệu quả đỉnh điểm, lão phu tuyệt không nuốt lời. Hơn nữa, Phá Ách Đan chính là do Tiêu Viêm tiểu huynh đệ luyện chế ra, chẳng lẽ chính ngươi còn không tin tưởng sao? Ha ha...

“Hô…” Thầm thở ra một hơi, Tiêu Viêm nhìn gương mặt gượng cười của Hải Ba Đông, chau mày, sau một lúc mới phất tay nói:

- Theo ý ngài vậy. Nhắc nhở lão tiên sinh một lần, đây là lần cuối cùng ta nhượng bộ.

- Ha ha ha, đa tạ Tiêu Viêm tiểu huynh đệ đã thông cảm cho nỗi khó xử của lão phu.

Nghe Tiêu Viêm đáp ứng, khuôn mặt Hải Ba Đông nhất thời hiện lên vẻ đắc ý, sau đó hướng Tiêu Viêm nói:

- Tiểu huynh đệ theo ta xuống hầm ngầm đi, nếu phong ấn có thể phá giải, nơi đó sẽ ngăn được khí tức tiết ra ngoài, đồng thời cũng có thể tránh được một vài phiền toái không cần thiết.

Gật đầu, không nói gì, Tiêu Viêm hất cằm về phía Hải Ba Đông, ý bảo lão dẫn đường.

Không để ý đến hành động đó, Hải Ba Đông cũng biết trong lòng hắn có chút khó chịu, lập tức cười một tiếng, sau đó nhanh chân đi trước dẫn đường.

Đi theo phía sau Hải Ba Đông, Tiêu Viêm nhìn bóng lưng già nua, trầm mặc một chút, sắc mặt không đổi, khóe miệng nhẹ nhàng nhếch lên một nụ cười lạnh, bàn tay giấu trong hắc bào siết chặt lại, nơi đầu ngón tay, một ngọn lửa màu xanh biếc lượn lờ.

Nhếch miệng, Tiêu Viêm thầm nghĩ trong lòng:

- Lão già, hy vọng ngươi không làm ta thất vọng, bằng không, ta không cần biết ngươi từng là Băng Hoàng hay không, hôm nay cũng sẽ khiến ngươi hối hận không kịp.

Hành lang tuy không lớn nhưng quanh co phức tạp, cũng có chút ngoài dự kiến. Đi theo Hải Ba Đông trong hành lang một lúc lâu, cảnh sắc đơn điệu khiến người ta có cảm giác mệt mỏi, cũng may là định lực của Tiêu Viêm không tồi nên không hề cảm thấy khó chịu, chỉ là trong lòng có chút áp lực.

Bên trong hành lang thiếu ánh sáng, khoảng mười thước mới có một ngọn đèn tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt. Trong hoàn cảnh âm u, hai người duy trì trạng thái trầm mặc, chỉ có tiếng bước chân rất nhỏ vang vọng trong hành lang hun hút, quanh quẩn không tan, khiến người ta có cảm giác rờn rợn.

Hành lang tuy thẳng tắp nhưng Tiêu Viêm có thể cảm nhận được dường như họ đang đi xuống một con dốc. Tại đây, không khí nặng nề, đi chừng hai mươi phút, Hải Ba Đông phía trước bỗng nhiên dừng bước, quay đầu nói với Tiêu Viêm:

- Tới rồi.

Ánh mắt Tiêu Viêm quét theo Hải Ba Đông, chỉ thấy một cánh cửa sắt dày xuất hiện cuối đường, cửa sắt đen thẫm khiến người ta có cảm giác nặng nề.

Nhìn cánh cửa sắt, bước chân Hải Ba Đông nhanh hơn một chút, đi tới trước cửa, bàn tay ấn vào đầu pho tượng sư tử bằng sắt, nhất thời một loạt âm thanh “răng rắc” vang lên, cửa sắt tự động chậm rãi mở ra, một luồng hào quang sáng ngời từ đó bắn ra.

- Mời! - Hướng Tiêu Viêm giơ tay, Hải Ba Đông cười dẫn đường đi vào.

Thoáng chần chừ đứng ở cửa một chút, Tiêu Viêm quét mắt một vòng quanh đại môn, cuối cùng cũng bước vào trong hầm băng.

Vừa tiến vào hầm băng, nhiệt độ xung quanh chợt giảm mạnh, hàn khí lượn lờ quanh người. Tiêu Viêm quan sát xung quanh, có chút ngạc nhiên khi phát hiện đây là một không gian được tạo ra từ một khe nứt. Trên vách và trần của khe nứt, tuyết trắng đã đóng thành băng. Phía trên đầu, từng dãy thạch nhũ băng kết tinh sắc nhọn trông tựa như những thanh kiếm treo ngược.

Hàn khí nhàn nhạt phiêu phù trên mặt đất tựa như những đám mây không tan. Cũng không biết Hải Ba Đông đã tốn bao công sức mới có thể tạo ra được kiến trúc này.

- Ha ha, công pháp đấu khí của ta thiên về thuộc tính âm hàn, cho nên tu luyện ở nơi này mới đạt hiệu quả tốt nhất. Hơn nữa, khoảng cách đến mặt đất khá xa nên có thể che giấu được khí tức, không bị các cường giả khác phát hiện.

Hải Ba Đông phía trước quay lại giải thích những thắc mắc trong lòng Tiêu Viêm.

“Ừm.” Hơi gật đầu, Tiêu Viêm ngồi xuống chiếc ghế băng trên mặt đất, ngẩng đầu về phía Hải Ba Đông, bình tĩnh nói:

- Muốn làm gì thì nhanh lên. Ta không thích hoàn cảnh nơi này.

- Ha ha, được.

Cười, gật đầu, Hải Ba Đông lấy Phá Ách Đan từ trong nạp giới ra, đặt trong lòng bàn tay, cẩn thận ngắm nghía, khiến Tiêu Viêm không khỏi nhíu mày.

Kiểm tra một lúc lâu, vẫn không phát hiện có gì khác thường, Hải Ba Đông mới nhẹ nhàng thở ra một hơi dài. Lúc này hắn cũng biết, hành động vừa rồi khiến cho Tiêu Viêm nảy sinh bất mãn, cho nên không dám nhìn thẳng vào khuôn mặt khó coi của Tiêu Viêm. Mũi chân điểm nhẹ, thân hình hắn bay nhanh đến một băng tọa hoàn toàn ngưng tụ bằng băng, ngồi xếp bằng, đem Phá Ách Đan đưa vào miệng nuốt xuống.

Ngồi trên ghế, Tiêu Viêm siết nhẹ ngón tay, nhìn Hải Ba Đông dùng Phá Ách Đan, khóe miệng nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt, lộ vẻ vui mừng.

Nhiệt độ trong hầm băng giá, không khí trở nên yên lặng sau khi Hải Ba Đông tiến vào trạng thái tu luyện. Tiêu Viêm chỉ ngồi trên ghế, mắt nhìn chằm chằm vào bàn tay mình, tựa hồ không quan tâm đến việc Hải Ba Đông phá giải phong ấn có thuận lợi hay không.

Bầu không khí yên lặng kéo dài được nửa giờ thì bị một dao động năng lượng phá vỡ.

Trên băng đài, thân hình vốn đang yên tĩnh của Hải Ba Đông bỗng nhiên kịch liệt run rẩy, một cỗ dao động năng lượng mạnh mẽ như sóng từ trong cơ thể khuếch tán ra. Năng lượng đi đến đâu, băng trụ nơi đó vỡ nát đến đó.

Chậm rãi ngẩng đầu lên, Tiêu Viêm nhìn những luồng sóng năng lượng đang lao đến, cấp tốc bố trí một lớp đấu khí sa y hình ngọn lửa bao bọc thân hình. Sóng năng lượng tiến đến gần đều bị nhiệt độ của ngọn lửa màu xanh biếc thiêu đốt thành hư vô.

Trên băng đài, Hải Ba Đông tựa hồ vẫn chưa nhận thấy được hiện tượng bên ngoài, thân thể hắn kịch liệt run rẩy. Một lúc sau, trên khuôn mặt già nua của lão đột nhiên xuất hiện một ấn ký hình rắn do năng lượng ngưng tụ thành. Ấn ký hình rắn xoay tròn trên trán, dẫn động đấu khí mênh mông trong cơ thể Hải Ba Đông tiến về phía phong ấn.

Sau khi ấn ký hình rắn hiện lên chốc lát, từ cổ họng hắn tuôn ra một luồng năng lượng màu tím, lượn lờ tiến lên tiếp xúc cùng với ấn ký hình rắn màu xanh.

Hai cỗ năng lượng hung hăng va chạm vào nhau, tạo thành một gợn sóng năng lượng.

Năng lượng màu tím cùng với ấn ký hình rắn màu xanh không ngừng giằng co trên trán Hải Ba Đông, cả hai tự do phóng xuất quang mang khiến cho ấn đường của lão có chút quỷ dị. Hơn nữa, hai loại năng lượng này giao tranh ngay tại vị trí trọng yếu của não bộ nên tạo ra sự đau đớn khủng khiếp, cũng làm cho khuôn mặt Hải Ba Đông trở nên vặn vẹo, ẩn ẩn có chút dữ tợn.

Mười ngón tay đan chặt vào nhau, Tiêu Viêm ngẩng đầu, gắt gao nhìn vào khuôn mặt đang tỏa ra quang mang hai màu của Hải Ba Đông, trong lòng cũng có chút tò mò, không hiểu rốt cuộc Phá Ách Đan có thể phá giải được năng lượng phong ấn của Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương hay không.

Hai đạo năng lượng màu tím và màu xanh trên trán Hải Ba Đông tiếp tục giằng co hơn nửa giờ. Sau đó, đạo năng lượng màu xanh hình rắn thoáng ảm đạm đi vài phần, hiển nhiên Phá Ách Đan tựa hồ có điểm khắc chế loại phong ấn này.

- Phá Ách Đan này thực sự không tồi! Sau này có lẽ cũng nên luyện cho mình một ít, vạn nhất ngày nào đó bị người ta phong ấn, cũng có thứ để phòng thân.

Nhìn quang mang màu tím càng ngày càng sáng, ấn ký hình rắn màu xanh càng ngày càng ảm đạm, Tiêu Viêm khẽ cười nói.

- Cẩn thận một chút, phong ấn của tên kia sắp bị phá giải rồi.

Âm thanh nhắc nhở của Dược lão vang lên trong lòng Tiêu Viêm.

Hơi gật đầu, đấu khí trong cơ thể Tiêu Viêm bắt đầu vận hành, chuẩn bị đối phó với sự cố có thể xảy ra.

Năng lượng màu tím chiếm thế thượng phong, chậm rãi lấn ép năng lượng hình rắn, chiếm cứ địa bàn, dần dần đuổi nó ra khỏi trán của Hải Ba Đông. Năng lượng màu tím đột nhiên bùng phát, một cỗ năng lượng dũng mãnh sinh sôi, đem năng lượng hình rắn hoàn toàn bài trừ khỏi đầu Hải Ba Đông.

Năng lượng hình rắn vừa thoát ly khỏi đầu Hải Ba Đông đột nhiên run rẩy dữ dội, chợt hóa thành một làn khói nhẹ, lượn lờ tiêu tán.

Khi năng lượng hình rắn biến mất, đôi mắt vốn nhắm chặt của Hải Ba Đông chợt mở ra, tinh quang trong mắt như thực chất bắn ra ngoài. Một cỗ khí thế hung hãn, tựa như hùng sư vừa tỉnh giấc, mang theo sự phẫn nộ bị dồn nén suốt mấy chục năm mà bùng phát dữ dội.

Dưới cỗ khí thế hung mãnh đó, lớp băng tuyết dày trong hầm băng cũng không chịu nổi mà bắt đầu nứt vỡ.

- Ha ha, phong ấn đáng chết, cuối cùng cũng bị phá giải! Lão phu lại trở thành Đấu Hoàng rồi!

Bàn chân đạp mạnh xuống nền băng, thân hình Hải Ba Đông liền bay vút lên, lơ lửng giữa không trung, khuôn mặt tràn ngập vẻ vui sướng, cất tiếng cười điên cuồng.

Sóng âm cuồng bạo mang theo đấu khí khuếch tán, chấn cho những khối băng xung quanh rạn nứt, vỡ tan rơi xuống.

Sau tràng cười điên cuồng, Hải Ba Đông đột nhiên thu hồi tiếng cười, ánh mắt chuyển hướng về phía Tiêu Viêm, người vẫn đang ngồi im không nhúc nhích trên ghế.

Cảm nhận được ánh mắt sắc bén đang nhìn mình, khóe miệng Tiêu Viêm nhếch lên, chậm rãi ngẩng đầu, khuôn mặt bình tĩnh, sâu thẳm như đầm sâu không thấy đáy, thản nhiên nhìn vị Đấu Hoàng cường giả vừa hồi phục thực lực giữa không trung.

Tại không trung, hai ánh mắt chạm nhau, ẩn chứa hàn ý lạnh lẽo.

Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!